05/04/2014

Say Đi Em - Thơ Vũ Hoàng Chương..

GIỚI THIỆU 100 BÀI THƠ HAY NHẤT TRONG LỊCH SỬ THI CA VIỆT NAM

Bài thơ Say Đi Em của thi sĩ Vũ Hoàng Chương là một bài thơ viết về đề tài Say hay nhất mọi thời đại với hai câu thơ bất hủ : 

Say đi em. Say cho lơi lả ánh đèn
Cho cung bực ngả nghiêng, điên rồ xác thịt...

Vâng. Bài thơ này đã được bạn yêu thơ nhiều năm nay nhận định không chính thức là bài thơ say hay nhất. Chưa có một bài thơ nào viết cùng một đề tài sánh được. Bài thơ được viết theo thể thơ tự do và đã trở thành kinh điển của thể thơ này.(Các bạn trẻ thích viết thơ tự do có thể học hỏi nhiều từ bài thơ này).
Một cách hình tượng hóa tài tình, nhà thơ VHC, một tay chơi siêu khét tiếng, một tứ đổ tường vượt đỉnh, ông hoàng của những vũ trường hộp đêm thời đó, nhưng cũng là một nhà thơ tài năng với những bài thơ vượt thời gian...đã gắn những cơn say triền miên bất tận của mình vào cảnh vũ trương đảo điên nghiêng ngả của những cảnh nghiêng ngả đảo điên đầy ma quái, những thân người không hẳn là ngừoi quấn lấy nhau trong ánh sáng bùng cháy, âm thanh bùng nổ...trong một vũ trường như của Địa Ngục. Cả bài thơ là cảnh miên man say sưa công thành nhưng "Thành Sầu" không sụp đổ... Và không phải không có lý do khi giới ăn chơi về đêm đã tôn bài thơ này lên làm thơ Tổ của vũ trường hôjp đêm, cũng như giới giang hồ tù đầy đã tôn bài thơ Nhớ Rừng của Thế Lữ lên làm Thơ Tổ của giới đó...
Trở lại bài thơ bài thơ Say Đi Em của Vũ Hoàng Chương thì những câu thơ tuyệt hay như đánh cả vào năm giác quan cảm xúc của ta bằng những va đập mạnh mẽ... lúc dập dìu lãng mạng , lúc chan chát, quay cuồng...để rồi về cuối thì hối hả điên cuồng của cảm xúc thăng hoa với những câu thơ cảm thán kết lại bài thơ lại một cách dữ dội và hoang đường nhất :

Nhưng em ơi,
Đất trời nghiêng ngửa
Mà trước mắt thành Sầu chưa sụp đổ;
Đất trời nghiêng ngửa
Thành Sầu không sụp đổ, em ơi!
Mai Tú Ân

SAY ĐI EM 

Khúc nhạc hồng êm ái 
Điệu kèn biếc quay cuồng 
Một trời phấn hương 
Đôi người gió sương 
Đầu xanh lận đận, cùng xót thương càng nhớ thương 
Hoa xưa tươi, trăng xưa ngọt, gối xưa kề, tình nay sao héo 
Hồn ngả lâu rồi nhưng chân còn dẻo, 
Lòng trót nghiêng mà bước vẫn du dương, 
Lòng nghiêng tràn hết yêu đương 
Bước chân còn nhịp.
Nghê thường lẳng lơ. 
Ánh đèn tha thướt 
Lưng mềm, não nuột dáng tơ 
Hàng chân lả lướt 
Đê mê hồn gửi cánh tay hờ. 
Âm ba gờn gợn nhỏ, 
Ánh sáng phai phai dần 
Bốn tường gương điên đảo bóng giai nhân 
Lui đôi vai, tiến đôi chân, 
Riết đôi tay, ngả đôi thân, 
Sàn gỗ trơn chập chờn như biển gió 
Không biết nữa màu xanh hay sắc đỏ, 
Hãy thêm say, còn đó rượu chờ ta ! 
Cổ chưa khô, đầu chưa nặng, mắt chưa hoa 
Tay mềm mại, bước còn chưa chuếnh choáng. 
Chưa cuối xứ Mê Ly, chưa cùng trời Phóng Đãng.
Còn chưa say, hồn khát vẫn thèm men. 
Say đi em! Say đi em!
Say cho lơi lả ánh đèn 
Cho cung bực ngả nghiêng, điên rồ xác thịt.
Rượu, rượu nữa, và quên, quên hết! 
Ta quá say rồi 
Sắc ngả màu trôi 
Gian phòng không đứng vững 
Có ai ghì hư ảnh sát kề môi.
Chân rã rời 
Quay cuồng chi được nữa 
Gối mỏi gần rơi 
Trong men cháy, giác quan vừa bén lửa 
Say không còn biết chi đời 
Nhưng em ơi, 
Đất trời nghiêng ngửa 
Mà trước mắt thành Sầu chưa sụp đổ;
Đất trời nghiêng ngửa 
Thành Sầu không sụp đổ, em ơi! 

VŨ HOÀNG CHƯƠNG

Không có nhận xét nào: