Hiển thị các bài đăng có nhãn Phùng Quang Thanh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phùng Quang Thanh. Hiển thị tất cả bài đăng

11/10/15

Thôi rồi, Phùng Quang Thanh, Nguyễn Chí Vịnh ơi...

Không phải hoa thơm sao nỡ quất cả cụm,
Chẳng phải chị em sao nỡ chơi cả cành...


Việc nhà nước Việt Nam thăng chức đại tướng cho hai ông Ngô Xuân Lịch và Đỗ Bá Tỵ rõ ràng là tín hiệu buồn cho hai ông tướng khác. Ông đại tướng Phùng Quang Thanh, và ông đại tướng hut, thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh. Bởi luận theo lệ xảy ra ở xứ Vệ là phong đại tướng quân đội cho 2 ông cùng lúc tức là một ông sẽ thay thế cho ông đại tướng Phùng Quang Thanh, còn ông đại tướng thứ 2 sẽ thay thế cho ông thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh. Hai ông tướng oai danh nhất, quyền lực nhất quân đội suốt nhiều năm qua thì giờ đây biết mình sẽ đi về nơi mô khi thấy có hai đàn em được phong đại tướng vượt mặt. Thế là kép chính không thành, kép nhì cũng không xong rồi, Phùng Quang Thanh, Nguyễn Chí Vịnh ơi...

Hai ông không sinh cùng năm, không chết cùng tháng mà sao lại chấm dứt quyền lực, bổng lộc cùng ngày, khi Nhà nước phong hai đại tướng mới. 

Ông đại tướng, đương kim BTQP, UVBCT khét tiếng quyền lực hơn 10 năm nay, những tưởng còn được cơ cấu làm TBT thì bỗng vướng vào vận xấu khi thân Tàu Cộng nên chuyện đi ở của ông là chuyện đoán trước được .  Sau cú "Chết lâm sàng" ở Pháp vừa rồi, thì nay với cú phong đại tướng đúp các đàn em, hẳn ông Phùng đại tướng bỗng trở nên "thừa thãi", trở thành "kẻ thứ ba"bất đắc dĩ. Nên con đường về hưu của Phùng đại tướng bỗng trở nên hanh thông, rộng mở vô cùng. Và sắp tới ở dưới quê ta sẽ thấy có một anh béo mặt buồn hiu ngồi chăn vịt giup vợ...

Nhưng còn đương kim thứ trưởng thứ nhất BQP, thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh, oai danh cũng khét tiếng và lại con nhà nòi. Con của ông đại tướng Nguyễn Chí Thanh chớ đâu phải đồ bỏ, và đâu có giống ông Thanh béo mà lại chịu chung số phận hẩm hiu như Thanh béo. Ông có thân Tàu Cộng nhưng không thân thiết như ông Thanh. Và ôm mộng chức đại tướng là giấc mộng của cả đời ông, để được như cha của ông.

Ấy vậy mà giờ đây, việc phong chức đại tướng cho hai đàn em của ông và qua mặt ông thượng tướng vốn đứng thứ nhì quân đội thì ông hiểu rằng mình đang đứng ở nơi mô. Đó cũng là cách mà các đồng chí đàn anh trong BCT cho ông hay rằng nghiệp văn võ của ông thượng tướng đến đây là cùng tận. Không thể leo lên được chức đại tướng, cũng như không bao giờ bằng được ông bố đại tướng. Cũng chỉ vì ông đã ngu ngốc theo đại tướng béo Phùng Quang Thanh thân Tàu Cộng không đúng lúc, đúng chỗ. Nên từ Thượng lên Đại là xa vời vợi với ông.

Nhưng vì sinh năm 1957, cho nên ông thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh chưa tới tuổi hưu nên sẽ vẫn chưa chịu về hưu để nghỉ hưu. "Bỏ thì thương, vương thì tội" nên ông sẽ được lưu dụng thêm một thời gian nữa để sửa soạn đường băng cho tàu bay ông hạ cánh. Nên sắp tới ta vưỡn thấy ông thượng tướng tóc muối tiêu Nguyễn Chí Vịnh sáng được xe đưa đi, tối được xe đưa về, nhưng ông vào trong Thành Nhà Rồng (BTTM) chỉ để ngồi hút thuốc lào rong, tán chuyện vặt và ăn tục nói phét với đội hình Ngồi Chơi Xơi Nước ở trong đó, và tiếc nuối mãi thời oanh liệt nay còn đâu.

Ô, hô.. ông Nguyễn Chí Vịnh mãi mãi ôm giấc mộng "đại tướng không thành", để chờ ngày về vườn chăm sóc vườn cà pháo, ao rau muống của mình : 

Vườn nhà vẫn nở hoa sen
Hoa cà, hoa muống vẫn chờ ông về...vườn.

MTA

3/8/15

Thông tin mạng xã hội muôn năm...

Vở kịch bi hài nhiều tập về sự sống chết của ông đại tướng, đương kim BTQP Phùng Quang Thanh còn tiếp diễn. Đúng sai như thế nào chưa biết nhưng việc đưa các thông tin đầu tiên về Phùng đại tướng là do các Trang mạng xã hội của các cá nhân "phi chính quyền" đưa ra, và gây sóng gió trên mạng cả tháng qua với nhiều xen ly kỳ, giật gân và đáng xem. Ông Thanh còn sống hay đã chết không quan trọng, nhưng từ nay rõ ràng là các trang mạng xã hội đã lên ngôi với các thông tin là có thể chấp nhận được với đa số người dân Việt Nam.




Vì nhu cầu muốn nắm bẳt tiếp nhận thông tin của người dân ngày càng lớn trước đà phát triển như vũ bão của công nghệ thông tin mạng. Việc mỗi người dân Việt Nam với một cái điện thoại di động là có thể thoả mãn thông tin bất kỳ của mình thì việc chỉ cần theo dõi thông tin mạng là xu thế không thể đảo ngược được. Rồi việc thông tin mạng vừa đa chiều nhiều hướng, vừa đa dạng lại vừa đa cấp, giàu nghèo, trắng đen, chánh tà, đỏ xanh, Chuyện Thượng vàng hạ cám, chuyện của Thượng Tầng Kiến Trúc, hay của Đỉnh Cao Trí Tuệ cho đến Dân Ngu Khu Đen....đều đủ cả, rồi vào tham gia lại còn được bình luận, khen chê chém gió thoải mái thì việc người dân bị cuốn hút theo các thông tin ấy như nước chảy vào chỗ trũng là hoàn toàn bình thường, tự nhiên...

Và đứng trước sự im lặng cố hữu, hoặc sự không trung thực đã thành tinh của thông tin chính thống mà chính quyền đưa ra thì người dân cũng chỉ có một lựa chọn duy nhất. Đó là theo dõi thông tin mạng tự do, lề trái như những bông hoa hướng dương hướng về phía mặt trời...


Những vụ việc về thông tin đa chiều nổi bật trong thời gian gần đây và thu hút hàng chục triệu cho tới hàng trăm triệu truy cập cho mỗi vụ như : Vụ Giàn Khoan HD 981, vụ ông Nguyễn Bá Thanh, vụ Chân Dung Quyền Lực và giờ là vụ của ông Phùng Quang Thanh đã là minh chứng hùng hồn nhất cho sự khao khát thông tin của người dân Việt Nam và khả năng đáp ứng thông tin ấy của các trang mạng xã hội. Không có Chân Dung Quyền Lực hay Mạng Xã Hội này thì cũng có CDQL hay Mạng XH khác xuất hiện. Vì nhu cầu cần thông tin hiện nay của người dân Việt Nam là vô tận...


Dĩ nhiên là không cần phải dạy thì người dân cũng biết là không nên tin hoàn toàn vào các mạng xã hội ấy, cũng như không nên tin hoàn toàn vào hệ thống thông tin chính thống. Sự chắt lọc, sàng lọc và thẩm thấu thông tin, gạn đục khơi trong để tìm ra được thông tin chính xác, tìm ra sự thật, loại bỏ thông tin sai.. thì cũng không cần dạy người dân cũng tự nhiên biết.


Thật ra thì trước vụ đồn đoán tùm lum về việc sống chết của ông Nguyễn Bá Thanh, rồi ông Phùng Quang Thanh thì cũng có mấy người hiểu biết lại tin tưởng hoàn toàn vào mạng xã hội đâu. Nhưng cũng từ thông tin ở đó, cùng với sự lúng túng, chữa cháy, bao biện cùng những màn diễn đầy bi hài của chính quyền qua những thông tin chính thống đưa ra thì sự việc không đâu của hai ông Thanh này mới bùng lên dữ dội, thu hút sự quan tâm đặc biệt của người dân Việt Nam. Ai cũng biết thì giống như thông tin chính thống với các chiêu đổi trắng thay đen, lộng giả thành chân thì các thông tin mạng xã hội cũng đủ thứ tin tức đồn đoán, do hàng triệu "Hãng Thông Tấn" của hàng triệu cá nhân tung ra thì việc có những tin tức sai lạc là chuyện bình thường. Vì đó là đặc trưng của thông tin mạng xã hội, những đặc trưng không thể kiểm soát và cũng không cần kiểm soát. 

Nó chỉ là như thế, có lúc đúng, có lúc gần đúng, có lúc sai nhưng lại hoàn toàn cần thiết trước sự kín như bưng của thông tin chính thức. Tin hay không thì tuỳ. Người dân tự biết là nên làm gì với những thông tin như thế. Nên lời khuyên vẫn là không nên đọc và nghe hoàn toàn theo những gì thông tin mạng xã hội đưa ra, mà chỉ nên đọc bằng một mắt, nghe bằng một tai mà thôi.


Bằng một, hay bằng hai thì cũng như rứa...


MTA


1/8/15

Đại tướng Phùng Quang Thanh đã trở lại...

Paris có gì lạ không em,
Mai Thanh về em có còn ngoan...


Thế là chúng ta lại được dịp kẻ buồn, người vui để chào đón Đại Tướng Phùng Quang Thanh từ cõi Tây Phương Cực Lạc (Pháp) trở về. Trông Đại tướng khỏe mạnh, mặt bớt hãm tài và đặc biệt thân hình đỡ xề hơn vì lượng cân hơi (móc hàm) đã giảm nhiều.

Tin buồn chen lẫn tin mừng bay khắp nơi nơi. Những tiếng chào mừng cùng những ly rượu mừng của các đồng chí và anh em với đại tướng vang lên ở Ba Đình (HN) và cả ở Trung Nam Hải (BK). Bởi Thanh còn thì 4 chữ, 16 chữ vàng và tình hữu nghị Việt Trung còn. Và những vòng hoa đám ma, những lá quân kỷ Quyết Thắng phủ tang đen cùng bài ca Chiêu Hồn Tử Sĩ gọi hồn đại tướng phải dep đi chờ dịp tới. 

Thế là các dạ tiệc ăn mừng, các lễ hội Chém Lợn Ngang Lưng cùng vô số các tiệc trà tiệc rượu trên toàn cõi Việt Nam đều không được diễn ra tưng bừng như dự kiến. Và những tiếng hô :"Bis. Bis" cùng những ly rượu mừng vui của đồng bào và chiến sĩ cả nước cũng đã phải ngậm ngùi , tiếc nuối để đổ đi. Những phong trào và tổ chức như Chuyển Củi Về Rừng, Tiệc Thịt Nướng Ngoài Trời cũng đều tắt điện vì không có nguyên liệu đầu vào, khiến cho những người yêu mến món thịt heo nướng, thịt lợn nướng thơm phức phải nhỏ rãi tiếc rẻ.

Đại tướng Phùng Quang Thanh đã anh dũng chiến đấu để vượt qua hai phát súng hãm thanh của bọn xấu cấu kết với bọn thực dân Pháp ở chiến trường Pongpidu, Paris, và lập được chiến công lớn, mang thân xác cả trăm ký về cho Tổ Quốc và Quân Đội ta. Ông xứng đáng là Người Lính Đại Tướng Cụ Hồ. Xứng đáng với lời tụng ca của bài ca Tự Nguyện :

"Nếu là người tôi đã chết cho quê hương" 

Đại tướng là đương kim BTQP Việt Nam, và là Đỉnh Cao Trí Tuệ chứ không phải là người nên không thể chết. Không chết nên Đại tướng đã trở lại, và ăn hại hơn xưa...

Vậy nên mới có thơ Bút Tre rằng : 

Ơ, hơ... đại tướng Phùng Quang Thanh

Anh về phân bắc phân xanh lại về...

MTA

29/7/15

Chính quyền đã biến mình thành những anh hề vụng về...

Hoàn toàn chẳng giống ai, và cũng chẳng giống con giáp nào khi chuyện : Sinh, Lão, Bệnh, Tử của ông Nguyễn Bá Thanh trước, ông Phùng Quang Thanh sau, bỗng biến thành giống như một "cuộc chiến" về sự thật vậy. Cho dù cuối cùng sự việc có thế nào đi nữa thì giờ đây, việc chính quyền đã làm trong hai vụ này trông giống như một màn diễn vụng về của những anh hề khi chính quyền tự mua dây buộc mình. 


Hai ông Thanh này có bệnh và qua đời thì nói thật lòng, chả mấy người quan tâm, vì các ông không phải là lãnh tụ cao cấp nhất về Đảng hoặc về Chính Quyền. Thế nhưng các ông cũng không phải hạng quan chức thấp bé gì, chưa kể mỗi ông còn có một sự yêu (ông Nguyễn Bá Thanh) và ghét (ông Phùng Quang Thanh) riêng, cùng số lượng fan yêu và fan ghét khủng tương ứng trong lòng người dân Việt Nam. Nên sự quan tâm của đông đảo người dân là chuyện bình thường. Hơn nữa các ông Thanh này không phải là Hoàng Đế, không phải là bố của người dân mà chỉ là dạng công chức làm thuê cho dân. Nên ông ta phải có nghĩa vụ báo cáo tình hình bệnh hoạn nếu có cho người dân, chứ không phải thích thì chơi trò ú tim với dân, nửa kín nửa hở với dân...

Vậy mà chính quyền VN, tôi không hiểu đó là ông nào, hay nhóm nào nhưng chắc chắn đây là những ông quan đầu đất, qua cách hành xử đối phó với dư luận trong những vấn đề nhạy cảm như chuyện sống chết của hai ông Thanh này. Hoặc là các ông không cập nhật tình hình, hoặc các ông tụt hậu trước sự phát triển như vũ bão của tình hình thời thông tin mạng nên mới hành xử như những cậu học trò khờ khạo, vừa thiếu chuyên nghiệp, vừa gia trưởng lại mang nặng tính đối phó.

Bắt đầu từ ông Nguyễn Bá Thanh với tin tức ông bị "đầu độc bằng uranium", rồi ông Phùng Quang Thanh với tin ông bị "ám sát ở Paris". Nói thật lòng thì lúc đầu chẳng có mấy người hiểu biết lại tin vào mấy chuyện tào lao đó đâu. Ấy thế nhưng lại chính cái cách mà những người có trách nhiệm dùng để đối phó với những tin đồn đó lại dần dần khiến cho mọi người tin vào chuyện đó, hay ít nhất cũng là một câu hỏi ngày càng lớn theo kiểu : "chắc có lửa nên mới có khói". Càng đối phó càng thấy sự thiếu minh bạch, coi thường người dân khiến tin đồn ngày càng lớn, người dân càng lúc càng thấy nghi ngờ, thiếu tin tưởng ở chính quyền trong các vụ trên. Chuyện ông Phùng Quang Thanh có còn sống hay đã chết thì cũng không còn quan trọng nữa vì đã có một bài học thích đáng hơn dành cho chính quyền về sự mất niềm tin của người dân rồi.

Vì sự nói dối, lúng túng, ngờ nghệch, giấu đầu hở đuôi, che chỗ này thì lại hố hàng chỗ khác, chạy theo tin đồn mà đối phó lặt vặt, diễn kịch và thậm chí lôi kéo cả quan chức lẫn người nhà nạn nhân vào để diễn kịch....là những gì mà chính quyền đã làm trong hai vụ hai ông Thanh này, và dĩ nhiên là thất bại thảm hại. Việc sống chết của 2 ông Thanh này bỗng nhiên ồn ào kéo dài và rúng động lòng dân một cách không đáng. Trong khi chính quyền lại không làm cái điều cần làm duy nhất để yên dân, đó là một lời tuyên bố chính thức, trung thực về bệnh trạng của hai ông cùng một vài hình ảnh, clip quay về sự thật đó. Chỉ cần trung thực cho người dân biết sự thật, vì người dân có quyền biết sự thật, cũng như có quyền tìm hiểu mọi cách để biết sự thật, nếu người dân bị che dấu sự thật...

Và cho dù có muốn che dấu thì cũng không thể che dấu được với cái quyền biết sự thật của người dân được nữa, vì giờ đây qua sự thông tin rộng khắp, nhanh, nhạy, tự do và đa chiều của thông tin mạng thì cái quyền đó đã và đang trở thành quyền bất khả phân với người dân Việt Nam rồi. Thời đại của bưng bít thông tin, hay muốn cho người dân biết thông tin hay không đã qua rồi. Vĩnh viễn qua rồi...

MTA

Ngả mũ với ông Phùng Quang Thanh - Ngô Nhân Dụng

Trong cuốn Đèn Cù, nhà văn Trần Đĩnh kể lần đầu từ Hà Nội vào Sài Gòn ông chứng kiến một cảnh khiến ông suy nghĩ: Một đám tang đi qua, một thanh niên đứng bên đường dừng chân lại, bỏ mũ, cúi đầu. Lâu lắm Trần Đĩnh mới được thấy cảnh đó, dấu hiệu của một xã hội biết giáo dục trẻ em.
Trước năm 1954 trẻ em ở Hà Nội vẫn được dậy cử chỉ đó: Dừng chân, ngả mũ, để tỏ lòng kính trọng thi hài người đã chết. Vì vậy, khi viết về chuyện Tướng Phùng Quang Thanh đã chết hay chưa chết, đang gây dư luận sôi nổi, tôi xin theo lời các thầy giáo, huynh trưởng dạy mình từ thuở bé. Xin bỏ mũ trước. Nếu ông đã qua đời tôi cũng không thất lễ.


Trước khi nghe tin ông Phùng Quang Thanh tạ thế, nhà báo Phạm Chí Dũng đã nhận xét trên Người Việt rằng những tin tức trong vụ ông đi chữa bệnh quá nhiều mâu thuẫn. Báo chí nhà nước Việt Nam đăng hình Tướng Phùng Quang Thanh chụp với bộ trưởng Quốc Phòng Pháp, nhưng không loan tin tướng Thanh nói chuyện gì, ông làm gì ở Pháp. Phạm Chí Dũng nhận xét trong cả tháng qua, “Trên báo Nhân Dân và đặc biệt Quân Đội Nhân Dân là cơ quan ngôn luận của Bộ Quốc Phòng Việt Nam, người ta không thể tìm ra dấu vết hiện diện của viên tướng bốn sao.” Và, “Cùng với sự thay đổi đồng loạt hai cấp tướng tư lệnh và chính ủy của Bộ Tư Lệnh Quân Khu Thủ Đô vào đầu Tháng Bảy, 2015, tức chỉ ít ngày sau khi tướng Phùng Quang Thanh - người chịu trách nhiệm chỉ đạo trực tiếp khối đơn vị vài chục ngàn quân này - bị MIA.” MIA nói về các quân nhân mất tích, không tìm thấy xác.
Ngày Chủ Nhật, 19 Tháng Bảy, hãng thông tấn Đức Deutsche Presse-Agentur (DPA) loan tin ông Thanh đã qua đời tại bệnh viện Georges Pompidou vào tối hôm đó; họ dựa vào một nguồn tin của một nhân viên Bộ Quốc Phòng. Ngày hôm sau, Trung Tướng Võ Văn Tuấn, phó Tổng Tham Mưu Trưởng nói với các báo trong nước rằng tin này sai. Tướng Võ Văn Tuấn xác định, “...tôi gọi điện thoại cho đại tướng Phùng Quang Thanh vào chiều 19 tháng 7. Đại tướng nói chuyện nghe giọng rất thoải mái...” Hôm sau, hãng DPA làm tin mới, cho biết chính quyền Việt Nam đã cải chính rằng Tướng Phùng Quang Thanh còn sống. Nhưng hãng thông tấn này không viết một lời nào phủ nhận tin đã viết hôm trước. Bản DPA tin mới còn nói thêm rằng họ nhận được tin ông qua đời “từ bệnh viện,” để người đọc thấy chắc chắn hơn.
Tướng Võ Văn Tuấn dùng các báo nhà nước để cải chính bản tin của DPA. Nhưng tại sao không cải chính một cách mạnh mẽ, rõ ràng hơn? Tin ông bộ trưởng Quốc Phòng một nước còn sống hay đã chết là một tin khá quan trọng. Nếu sai, đáng lẽ chính Bộ Quốc Phòng phải cải chính, trong một cuộc họp báo; ít nhất cũng làm một bản thông cáo chính thức. Báo trong nước chỉ thuật lời Tướng Võ Văn Tuấn mà không kèm theo một bài phỏng vấn đầy đủ để được nghe ông trả lời rất nhiều thắc mắc trong dư luận cả tháng nay. Đúng như nhà báo Phạm Chí Dũng kết luận, đây là một “Thất bại của hệ thống tuyên giáo đảng.” Cả Đảng Cộng Sản bị mất mặt vì lúng túng ném ra những thông tin chậm trễ, mơ hồ, trái nghịch, chỉ trong câu chuyện một người “mất tích” không biết chết hay sống.
Nhưng “hệ thống tuyên giáo đảng” bị tội oan. Cảnh “tang gia bối rối” diễn ra do nhiều nguyên nhân phức tạp, ngoài khả năng của các ông bà tuyên giáo. Người sống bên ngoài cũng thấy trong vụ này tất cả Đảng Cộng Sản đang lúng túng, có thể nói cả nhóm lãnh đạo đang “kẹt cứng.” Chắc họ không biết phải “xử lý tình huống” cách nào, cho nên đành lộ cảnh tang gia bối rối, mất mặt cũng đành chịu.
Guồng máy tuyên truyền của đảng phơi bày tình trạng lúng túng này. Mạng Infonet và báo Một Thế Giới cho biết Tướng Võ Văn Tuấn đã “khẳng định” rằng hãng tin DPA đã “xin đính chính.” DPA không hề đính chính; cho nên, hoặc ông Võ Văn Tuấn nói dối, hoặc có người ra lệnh các báo trên nói dối. Thông tấn xã của nhà nước còn trâng tráo hơn, viết một điều hoàn toàn sai sự thật, “DPA đã cải chính về sức khỏe Bộ Trưởng Phùng Quang Thanh.”
Các thủ đoạn che đậy, gian dối, “cả vú lấp miệng em” trên đây đã tập huấn lâu đời. Thói quen nói láo đã thấm vào xương tủy Đảng Cộng Sản từ thời còn làm báo in thạch bản ở trong hang. Nhưng đem dùng thủ đoạn đó trong thời đại Internet, năm 2015, chỉ khiến người ta khinh. Bởi vì nếu Đảng Cộng Sản muốn chứng tỏ ông Phùng Quang Thanh còn sống thì họ chỉ cần trưng ra một tấm hình ông đang cầm trên tay tờ báo Le Monde xuất bản ngày 19 hay 20 Tháng Bảy - dù ông đủ sức khỏe đọc được báo hay không! Giản dị hơn nữa, là nhờ vợ con ông lên tiếng cải chính với hãng DPA - mà theo tin của nhà nước thì gia đình ông đã qua Paris săn sóc ông từ tháng trước. Tại sao cả gia đình không ai nói một câu nào khi cả nước bàn tán không biết chồng, cha của họ đã chết hay chưa? Họ đâu phải người rưng nước lã?
Không ai trong Đảng Cộng Sản cải chính theo cách giản dị này. Lý do vì nó nằm ngoài khả năng cả đám người cầm quyền. Họ không thể làm gì được. Hoặc vì ông Thanh đã qua đời rồi. Hoặc vì gia đình ông không cộng tác. Hoặc cả hai.
Nhưng nếu Tướng Phùng Quang Thanh thật đã mãn phần thì tại sao guồng máy Đảng Cộng Sản lại phải lúng túng che đậy, để người dân coi càng khinh, càng ghét như vậy?
Người ngoài không biết đủ các tin tức trong đảng của họ với nhau, cho nên chúng ta chỉ có thể suy diễn, dựa trên các sự kiện được tiết lộ.
Một điều ai cũng biết là trong cuộc tranh giành quyền lực chuẩn bị đại hội đảng sang năm, họ đang đấu đá nhau tận mạng. Riêng ông Phùng Quang Thanh và người con, một đại tá chủ tịch nhiều công ty, đã bị lôi lên mạng phơi bày đủ các trò lạm quyền, tham nhũng làm giàu. Ông Thanh cũng bị gắn cho nhãn hiệu một người “thân Trung Quốc.”
Ở Việt Nam, muốn chửi ai thì cứ bảo người đó theo đuôi Trung Cộng. Nhưng chúng ta biết rằng chẳng ai trong Đảng Cộng Sản dám cưỡng lại Trung Cộng. Toàn thể Đảng Cộng Sản Việt Nam đã bị Trung Cộng thao túng từ Hội Nghị Thành Đô 1992 đến giờ; không ai có thể ngoi lên ghế lãnh đạo nếu cưỡng lại. Nước Việt Nam bị Trung Cộng lấn áp đủ mặt: kinh tế, quốc phòng, chính trị, ngoại giao. Nguyễn Tấn Dũng mới lên chức thủ tướng đã dâng cho Trung Cộng món quà Bô Xít. Trương Tấn Sang qua Tàu ký thỏa ước hợp tác đủ trăm ngành không thiếu thứ gì. Từ khi Nguyễn Tấn Dũng làm thủ tướng thì hầu hết các món thầu lớn đều lọt vào tay các công ty Trung Cộng, đường sá, phi trường, hầm mỏ tới điện lực. Nguyễn Phú Trọng, Phùng Quang Thanh chưa ai lập được những công trạng đáng khen thưởng như vậy.
Tất cả Đảng Cộng Sản Việt Nam “thân Trung Quốc,” không anh nào thoát được, nếu muốn sống. Họ tranh giành nhau các chức quyền trong đảng; nhưng không thể bước ra ngoài vòng giới hạn Bắc Kinh vẽ ra. Nằm trong cái giọ đó, các con cua tha hồ chen chân đạp lên nhau. Lâu lâu có anh được phép nói những lời bất kính với thiên triều cho dân chúng xì hơi. Không sao, miễn khi làm việc anh cứ làm theo ý các cố vấn. Lâu lâu có anh lại nói một lời nịnh bợ, vì cả Bộ Chính Trị đang lo bị thiên triều “hiểu lầm.” Trò phân biệt hai phe, “thân Trung Quốc” và “chống Trung Quốc” là một ảo tưởng bày ra để ru ngủ dân chúng. Nhiều người cũng thích được ru ngủ, vì nghe sướng tai hơn sự thật. Họ có thể tự an ủi rằng trên đầu mình không phải chỉ toàn những thằng bán nước ngồi.
Vì vậy, các vụ đánh Phùng Quang Thanh trên mạng gần đây hoàn toàn do tranh giành quyền lực ở bên trong đảng với nhau. Nếu ông Thanh qua đời vì bệnh nan y thì cuộc giành giựt này vẫn tiếp tục, chắc còn gay go hơn. Bởi vì một người chết đi để lại nhiều thứ mà những người còn sống sẽ được dịp chia nhau. Nhiều đám tang từng bị trì hoãn, chỉ vì họ không biết chia chác di sản ra sao. Xác Tề Hoàn Công để thối trong cung, vì ba ngàn năm trước bên Tàu chưa có phòng lạnh.
Trong số di sản ông Thanh để lại, nếu ông qua đời, có các chức vụ ông đã giữ và tài sản ông nắm trong tay. Những người còn sống chưa “nhất trí” được với nhau sẽ chia chác ra sao. Tướng Phùng Quang Thanh rất nhiều quyền, Bộ Chính Trị, quân ủy, chính phủ; ông còn được coi là người giàu nhất nước Việt Nam, chỉ thua Nguyễn Tấn Dũng. Ông ký giấy mua các thứ vũ khí, máy bay, chiến hạm, tầu ngầm, vân vân. Công nghệ quốc phòng Nga nổi tiếng là bao giờ cũng hậu tạ các khách hàng. Ông giành toàn quyền sử dụng đất đai của quân đội hay được quân đội trưng dụng, rộng bát ngát khắp nước và nằm trên nhiều địa điểm kinh tế “chiến lược.” Nhiều khu đã được thương mại hóa hay biến thành cư xá sang trọng, con trai ông thường trúng thầu. Những tài sản này trị giá nhiều tỷ Mỹ kim, còn tiếp tục sinh lợi hàng thế kỷ nữa, chưa biết ai sẽ hưởng.
Trong các xã hội bình thường có luật pháp thì gia đình ông Phùng Quang Thanh sẽ được hưởng gia tài của ông. Nhưng xã hội Việt Nam không bình thường, từ cách tạo dựng tài sản, thủ đắc cho tới sử dụng tài sản. Đây có thể là một lý do khiến gia đình ông, nhất là những người đang ở Paris bên cạnh ông, trong mấy ngày qua không cộng tác với bộ máy tuyên truyền của đảng Cộng sản. Họ chưa biết Đảng Cộng Sản sẽ chia cho họ thế nào khi ông Phùng Quang Thanh ra đi, hay đã qua đời rồi. Đảng Cộng Sản cũng chưa trả lời dứt khoát được, vì ngay việc phân chia giữa họ với nhau cũng chưa ngã ngũ. Việc chia nhau di sản quyền và tiền ông Phùng Quang Thanh để lại cũng liên quan đến tất cả những cuộc mặc cả khác, trước khi đảng họp đại hội năm tới. Dù sao, khi nào được tin ông Phùng Quang Thanh qua đời chúng tôi sẽ ngả mũ lần nữa, cầu nguyện và mừng ông thoát được cõi ta bà đại hội này.

NGÔ NHÂN DỤNG

7/11/14

Tâm tư - Ông BTQP Phùng Quang Thanh "tâm tư"...

"Không được phong tướng, anh em...tâm tư" BTQP Phùng Quang Thanh đã tâm tư tại quốc hội như rứa khi đòi phong thêm tướng tá lả nữa. Dĩ nhiên là phong tướng cho người của ông, của băng nhóm ông trong Bộ QP. 

Oh, hô...Có ông tướng nào không muốn thêm một, hai sao vào lon của mình không, bao nhiêu quyền lợi, bao nhiều bổng lổng, bao nhiều quyền lực cũng từ ngôi sao gắn thêm đó. Nên các ông tướng của ta, ông nào chả tâm tư. Có điều chiều các ông, chiều theo ông BT họ Phùng (xòe) này thì mỗi năm nhà nước quân đội lại tốn thêm biết bao nhiêu tiền đóng thuế để trả tiền lương, tiền nhà cửa tiêu chuẩn, tiền xe pháo, tiền lính gác, bảo vệ..v..v.. Để phong chức tướng cho các ông chỉ đeo lon tướng mà không có gì để làm, không có lính để chỉ huy, không có giặc để đánh...
Sao cái hồi Tàu Cộng đem giàn khoan sang cắm thì các ông tướng nhà ta lặn không sủi tăm nơi mô, hơn 400 ông tướng, từ đại tướng đến thiếu tướng mất hút con mẹ hàng lươn, đẩy các chiến sĩ CS biển với ngư dân ra đối đầu với giặc. Còn ông BTQP Thanh béo thì tươi cười ăn nói trớt quớt với giặc, nhận giặc là anh em trong nhà. Tưởng ông đã thấy nhục, tự bắn vào đầu vì tủi hổ khi đường đường là vị tướng cầm quân biết nhục, biết hổ vì chức danh tướng chứ. Hoặc cũng biết xấu hổ với các chiến sĩ thuộc quyền mà hành xử như một vị tướng không hoàn thành nhiệm vụ, từ chức để khỏi tủi hổ cho quân đội, khỏi tủi hổ cho những người lính của ông chứ... 

Ai dè giờ thiên hạ thái bình, giặc đã xa rồi thì ông vẫn còn sống, vẫn trâng tráo xuất hiện để đòi quyền lợi cho các đàn em của ông, đòi hỏi phong vương phong tướng cho những kẻ không xứng đáng, những kẻ mà ông nói rằng "anh em tâm tư". Nếu có tâm tư thì cả nước VN này tâm tư, cũng như cả vạn những người lính quèn, các thương binh, gia đình liệt sĩ tâm tư lắm vì cuộc sống của họ còn lắm tâm tư lắm lắm. Và trong lúc đất nước đang nợ ngập đầu thì ông cùng những đàn em phè phỡn của ông lại đòi tâm tư để phè phỡn trên đầu đầu dân đen, lính quèn...

Tâm tư kiểu ông đại tướng Phùng Quang Thanh và các đàn em tướng tá tâm tư của ông giống như tâm tư của thằng lừa đảo muốn lừa thêm tiền của nạn nhân, của gái đĩ muốn vòi thêm tiền của khách làng chơi, và của kẻ trâng tráo vô liêm sỉ muốn được trâng tráo vô liêm sỉ thêm nữa...
MTA

3/8/14

BTQP Phùng Quang Thanh hãy từ chức...

Thật buồn là trong cao trào chống Trung Cộng đang trào dâng lên như núi lửa của toàn dân Việt Nam, trong cũng như ngoài nước và vào thời ...điểm mà Chính phủ VN tuy im lặng một cách khó hiểu nhưng ít ra thì cũng không có những lời nói đi ngược lại với tinh thần yêu nước, chống TC của gần 90 triệu con dân Việt thì có một vài người đã làm điều đó. Và người nổi bật nhất chính là ông Phùng Quang Thanh, BTQP đáng kính của QĐND Việt Nam.




Những lời hòa hoãn, hòa dịu, hòa bình ... cùng với khuôn mặt hiền lành, tươi roi rói của vị Đại Tướng cầm quân của Việt Nam trước kẻ thù truyền kiếp, trước bạn bè QT ở Sinhgaport đã khiến long dân VN tan nát. Ông Chiến nhất của VN mà nói going yếu xìu, nói giọng Hòa như vậy khác nào nói Hàng với giặc...
Rõ ràng đây là một sự phân công nào đó, của ai đó và do cấp nào đó cho vị BTQP, nhưng bất kể của ai thì cũng rõ ràng đây là một động thái Dở nhất trong những cái Dở mà CP đã làm trong cuộc khủng hoảng vừa qua...Đưa vị đại tướng, TTL QĐ, BTQP, UVBCT..đến một hội nghị thế giới có đông đủ cả mặt lẫn thù mà chỉ để nói những điều mà ông PQT đã nói thì cũng như một gáo nước lạnh tạt ngọn lửa chống TC của toàn dân VN, cũng như tạt vào mặt bạn bè QT nào muốn đứng về phía chúng ta (tinh thần) và cuối cùng là như một tín hiệu hèn yếu gửi đến cho kẻ thù, khiến cho chúng đang ngang ngược lại càng ngang ngược hơn...Và tiếc thay vị Tướng đáng kính trọng của chúng ta lại là người trực tiếp gửi tất cả các tín hiệu đó...
Nếu có điều gì gây thương tổn đến lòng dân yêu nước của toàn dân VN, hay một đòn giáng mạnh vào phong trào chống TC của lòng dân, cũng như gửi một tín hiệu khiếp nhược cùng với lá cờ trắng cầm sẵn đến với kẻ thù...thì chính là những lời nói thản nhiên cùng khuôn mặt tươi cười than thiện của ông BTQP tại hội nghị đó..
Ô,hô...Ông là Tướng cầm quân, chỉ huy đạo quân kiêu dũng nhất mà toàn dân chúng tôi trông cậy cũng như khiến cho kẻ thù khiếp sợ không dám làm càn...Ông im lăng suốt từ đầu cho đến cuối khủng hoảng khiến dân chúng tôi tin tưởng rằng đại quân của chúng ta đang mài dao rèn kiếm, Ngọa hổ tàng long để sẵn sàng Nhiệm vụ nào cùng hoàn thành,.Khó khăn nào cũng vượt qua...Kẻ thù nào cũng đánh thắng...Ấy vậy mà ông lại xuất hiện ở một nơi mà một vị Tướng không nên xuất hiện, nói những lời mà một vị Tướng không nên nói..Chẳng thà ông không đi, hoặc có đi nhưng không nói, hoặc nói nhưng không nói những điều ông đã nói...
Than ôi...Ông là người cầm quân chưa thua trận nào, nhưng với chúng tôi, dường như ông đã thua cả cuộc chiến rồi. Giờ đây việc ông vẫn còn ở vị trí như cũ thì kẻ thù truyền kiếp của chúng ta lại vẫn tưởng rằng chúng ta vẫn yếu ớt như cũ, và chúng lại tiếp tục đè nén chúng ta như cũ...
Việc đã qua rồi không thể thay đổi được gì nữa. Nhưng còn một việc cuối cùng mà ông có thể làm với danh dự của một người chỉ huy cao nhất đối với đội quân của ông, trong đó có con em chúng tôi, là long trọng tuyên bố với họ rằng : Tất cả các bạn đều đã hoàn thành nhiệm vụ, chỉ có một người là không mà thôi. Đó là tôi. Tôi sẽ tìm lại danh dự bằng sự ra đi ngẩng cao đầu, và không phải chỉ cho riêng tôi...
Với tất cả sự kính trọng.
Mai Tú Ân