Hiển thị các bài đăng có nhãn 2/9/1945. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn 2/9/1945. Hiển thị tất cả bài đăng

1/9/15

Ngày Độc Lập 2/9/1945...

Ngày đó tại quảng trường Ba Đình Hà Nội, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đọc bản Tuyên Ngôn Độc Lập, khai sinh ra nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, trong đó có trích dẫn một câu nổi tiếng trong Tuyên Ngôn Độc Lập Hoa Kỳ 4/7/1776: 

"Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc".



Không chỉ là ngày tuyên bố Độc Lập, mà còn là ngày giới thiệu chính phủ lâm thời VN DCCH đầu tiên. Thành phần gồm có :

Hồ Chí Minh : Chủ tịch Chính phủ lâm thời kiêm Bộ trưởng Ngoại giao.
Võ Nguyên Giáp : BT Nội vụ. Phạm Văn Đồng, BT Tài chính. Trần Huy Liệu, BT Thông tin. Chu Văn Tấn, BT Quốc phòng. Dương Đức Hiền, BT Thanh niên. Nguyễn Mạnh Hà, BT Kinh tế quốc gia. Nguyễn Văn Tố, BT Cứu tế xã hội. Vũ Trọng Khánh, BT Tư pháp. Phạm Ngọc Thạch,BT Y tế. Đào Trọng Kim, BT Giao thông Công chính. Lê Văn Hiến BT Lao động. .Vũ Đình Hoè, BT Quốc gia giáo dục và Cù Huy Cận Bộ trưởng không bộ (nhà thơ và là thân sinh của ts Cù Huy Hà Vũ, người đấu tranh dân chủ hiện nay).

Lá cờ Tổ Quốc được chọn là cờ đỏ sao vàng, và xuất xứ của lá cờ này cũng chưa rõ ràng là do ai vẽ, và vẽ năm nào, tại sao lại lá cờ màu đỏ, tại sao lại có ngôi sao vàng. Chỉ biết đây là lá cờ do Nguyễn Ái Quốc (Chủ Tịch HCM) đã đem từ Trung Quốc về, và dùng làm cờ của phong trào Cộng Sản Đông Dương từ năm 1941. Lá cờ đỏ sao vàng ngày 2/9/1945 hơi khác với lá cờ đỏ sao vàng hiện nay vì có ngôi sao tròn tròn mập mạp, 5 cánh sao ngắn (hình) chứ không dài và nhọn hoắt như bây giờ.

Bài Quốc Ca được chọn là bài Tiến Quân Ca của nhạc sĩ Văn Cao. Mà nguyên thủy cũng có khác lời chút ít với Quốc Ca bây giờ. Trong đó có câu :"Thề phanh thây uống máu quân thù." chắc nghe ghê quá, giống như xơi tiết canh nên năm 1955 được Quốc Hội VN Khóa 2 sửa lại thành :"Vì nhân dân chiến đấu không ngừng"

Và cảm giác để lại trong lòng những người dân tham dự Lễ Độc Lập đầu tiên thì cũng không được trang trọng lắm. Vì nắng, vì mệt lại phải đi bộ xa, vì họ vốn là các dân ngoại thành được triệu tập đi mittinh. Đầu tiên thì còn xếp thành hàng ngũ chỉnh tề khi diễu qua lễ đài. Sau khi đứng một hồi dưới nắng thì mệt quá nên tự động ngồi xuống quạt phành phạch, và lại ngồi xổm theo kiểu đi đồng trứ danh đất Bắc.

Cảm giác nữa là thấy các nhân viên an ninh của chính phủ mặc đồ toàn trắng với nón phớt trắng, quần áo trắng (có anh chơi quần sọt trắng), các anh toàn trắng này có một thái độ rất lạ khi đứng quanh lễ đài thì đều lăm lăm cầm súng ngắn và suốt buổi cứ chĩa thẳng vào đám thảo dân dự mít tinh.

Và cảm giác đọng lại nhất là đang đọc Tuyên Ngôn, Chủ Tịch Hồ Chí Minh bỗng dừng lại và hỏi :"Tôi nói đồng bào nghe rõ không"

Đồng bào không bị điếc nên sau phút ngỡ ngàng, tất cả đều phấn khởi hô :"Rõ......ạ..."

Nhưng trong bài diễn văn mà Chủ Tịch Hồ Chí Minh đọc kèm theo cuốn phim tư liệu duy nhất về ngày Lễ Độc Lập 2/9/1945 mà chúng ta vẫn nghe thì không có đoạn này, vì băng tiếng nói là làm lại...

Cảm giác là sự phấn khởi vui mừng của người dân, vì nước nhà được Độc Lập, mọi người từ nay sẽ chung tay xây dựng một nước Việt Nam hạnh phúc, cường thịnh, với người dân được thụ hưởng những quyền sống, quyền tự do và mưu cầu hạnh phúc. 

Nhưng ngày Lễ Độc Lập ngày 2/9/1945 đau thương thay, lại mở đầu cho một thời kỳ đen tối nhất, u mê nhất và điêu linh nhất trong lịch sử nước Việt Nam chúng ta. Chỉ một vài thập niên ngắn ngủi sau ngày Lễ Độc Lập đó, đất nước xảy ra chiến tranh liên miên, hàng triệu người chết, đất nước tan nát, loạn lạc. lòng người ly tán, hơn hẳn tất cả thời kỳ lịch sử trước ngày Lễ Độc Lập 2/9/1945 này cộng lại.

Và cho đến tận bây giờ, 70 năm sau thì những quyền mà Chủ Tịch Hồ Chí Minh đã long trọng đọc trong Tuyên Ngôn Độc Lập từ ngày đó rằng : "Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc" thì vẫn chỉ là những lời nói mà thôi.

Nếu tôi được chọn lựa ngày Quốc Khánh, tôi không chọn ngày 2/9 này...

MTA

1/9/14

Bí ẩn về những thước phim quay Lễ Độc lập mùng 2/9/1945 - Đạo diễn Đặng Nhật Minh...

 Những thước phim vô giá có tên “Ngày Độc lập 2/9/1945” ghi lại hình ảnh chủ tịch Hồ Chí Minh long trọng đọc bản Tuyên ngôn Độc lập đã đi vào tâm khảm người Việt Nam. Nhưng ít ai biết đằng sau thước phim đó có những câu hỏi chưa có lời giải đáp.


Đạo diễn Đặng Nhật Minh
Đạo Diễn Đặng Nhật Minh

Tạp chí Nghệ thuật Điện ảnh số 6/1990 có đăng một bài viết của nhà báo Trung Sơn với tựa đề “Ai là người ghi hình phim ngày Tết Độc lập 2/9/1945?”. Bài viết đó cho biết một chi tiết khá lý thú liên quan đến đoàn làm phim “Nguyễn Ái Quốc – Hồ Chí Minh” của đạo diễn Phạm Kỳ Nam làm năm 1975.
Sau một thời gian quay ở Paris, trước khi đoàn trở về nước, đạo diễn Phạm Kỳ Nam bất ngờ được lễ tân khách sạn chuyển đến một hộp các tông được bọc kín. Khi trao chiếc hộp này, người gửi chỉ nhờ lễ tân khách sạn nhắn với đạo diễn Phạm Kỳ Nam rằng đây là quà tặng của một người bạn của Việt Nam rồi lẳng lặng đi mà không cho biết tên tuổi.
Đem lên phòng khách sạn mở ra, đạo diễn Phạm Kỳ Nam hết sức ngạc nhiên khi nhận ra món quà đó là những hộp phim 16 ly với những hình ảnh đen trắng ghi trọn vẹn ngày lễ Tuyên bố Độc lập tại quảng trường Ba Đình ngày mùng 2/9/1945.
Những thước phim về buổi lễ đó với hình ảnh Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc bản Tuyên ngôn Độc lập trước đông đảo đồng bào trên quảng trường Ba Đình ngày ấy đã được ráp nối lại để thành một bộ phim tài liệu dài 30 phút có tên “Ngày Độc lập 2/9/1945”. Bộ phim đã trở nên rất đỗi thân thuộc đối với mỗi người Việt Nam mà ngày nay chúng ta vẫn thường được xem trên màn ảnh nhỏ mỗi dịp quốc khánh.
Khi về làm Tổng thư ký Hội Điện ảnh Việt Nam (1989-2000) kiêm Tổng biên tập Tạp chí Nghệ thuật Điện ảnh (cơ quan ngôn luận của Hội Điện ảnh), tiền thân của tờ Thế giới Điện ảnh hiện nay) tôi (Đạo diễn Đặng Nhật Minh) rất quan tâm đến nội dung được thông tin trong bài báo của nhà báo Trung Sơn. Tôi rất muốn tìm ra ai là người quay những thước phim trên.
Năm 1990, nhân dịp kỷ niệm 45 năm ngày Quốc khánh, tôi bàn với anh Trung Sơn và anh em trong tòa soạn tạp chí Nghệ thuật Điện ảnh phát động một cuộc điều tra để tìm hiểu ai là tác giả của những thước phim kia.
Lúc đó, tôi chỉ nghĩ đơn giản là mời những người có trách nhiệm có mặt trong buổi lễ ngày hôm đó viết bài đăng trên tạp chí là có thể tìm ra đầu mối một cách dễ dàng, chắc nó không xa quá tầm tay.
Vậy là chúng tôi tìm đến các nhân chứng lịch sử liên quan đến sự kiện ngày 2/9/1945 để mời viết bài. Trong các nhân vật được mời viết có Tướng Trần Độ (Thứ trưởng Bộ Văn hóa khi đó), Đạo diễn Phạm Văn Khoa (người được giao nhiệm vụ dựng lễ đài), Nhiếp ảnh gia Vũ Năng An (người chụp bức ảnh nổi tiếng “Bác Hồ ở chiến dịch Đông Khê”)… và đặc biệt là ông Nguyễn Hữu Đang – người được Bác Hồ giao trách nhiệm làm Trưởng ban tổ chức Lễ Tuyên bố Độc lập ngày 2/9/1945.
Qua sự giúp đỡ của nhà văn Phùng Quán, chúng tôi tiếp cận được với ông Đang với lời đề nghị giải đáp giùm câu hỏi: Ai là người quay phim có mặt hôm đó tại vườn hoa Ba Đình. Không lâu sau, nhà văn Phùng Quán đem đến tòa soạn một bài viết tay với tựa đề “Những điều còn bí ẩn quanh việc quay bộ phim Ngày Độc lập 2/9/1945”, ký tên Nguyễn Hữu Đang.
Qua bài viết này, chúng tôi được tiếp cận với hai nguồn giả thiết về “chủ nhân” bí ẩn của những thước phim kia.
Giả thiết đầu tiên là cuốn phim này được quay bởi ông Hương Ký (tên thật là Nguyễn Lan Hương) – chủ hiệu ảnh nổi tiếng nhất tại Hà Nội khi đó. Đây là một nhân vật có tiếng trong việc đam mê làm phim, chụp ảnh và làm những dịch vụ về quay phim tư liệu.
Ông Nguyễn Hữu Đang đã gặp ông Hương Ký, yêu cầu ghi hình buổi lễ quan trọng này. Tại vườn hoa Ba Đình hôm ấy, hai nhân viên chụp ảnh và quay phim của hiệu ảnh Hương Ký được ông Nguyễn Hữu Đang cấp giấy phép đi lại để tác nghiệp ở những khu vực cho phép. Nhưng cuối cùng ông Hương Ký thông báo không quay được vì sự cố máy móc.
Ông Nguyễn Hữu Đang viết về sự cố này với thái độ hết sức hoài nghi: “Độ một tuần lễ sau Ngày Độc lập không thấy Hương Ký cho biết kết quả quay phim, tôi đến hỏi thì được trả lời là không quay được vì máy trục trặc. Một sự thất bại dường như hoàn toàn do khách quan, không ai chịu trách nhiệm. Tôi bình tĩnh chấp nhận sự rủi ro. Nhưng chỉ ít ngày sau quân Tàu Tưởng đưa bọn Vũ Hồng Khanh về và âm mưu lật đổ chính quyền, thì ông chủ hiệu Hương Ký liền theo Quốc Dân đảng chống lại Việt Minh. Lập tức tôi nghi ngờ ông ta đã không thật lòng, đã không quay phim rồi đổ lỗi cho cái máy – nó không biết cãi”.
Tuy nhiên, cũng có những căn cứ để nhiều người tin vào giả thiết những thước phim này là do hiệu Hương Ký quay. Cứ liệu rõ nhất về giả thiết này là dựa vào một tấm ảnh do ông David Marr, một nhà nghiên cứu sử học Úc gốc Mỹ, cung cấp và theo ông bức ảnh cũng do người Mỹ chụp (công bố trong cuốn sách“Why Vietnam?”,bản gốc tiếng Anh).
Đây là một tấm ảnh với góc chụp từ dưới hướng lên lễ đài, chụp Chủ tịch Hồ Chí Minh đang đọc Tuyên ngôn Độc lập, đứng bên phải Cụ có một người cầm ô và đáng chú ý là từ phía bên trái có một người đang cầm máy quay phim hướng ống kính về phía Bác Hồ.
Góc quay này được xem là ứng với đoạn phim quay cảnh Người đọc Tuyên ngôn nhìn nghiêng mà chúng ta đã được xem. Tuy nhiên, giả thiết này lại vấp phải một câu hỏi: Vậy tại sao ông Hương Ký không giao lại cuốn phim ngay sau đó cho Ban tổ chức mà đem giấu nó đi? Không ai giải thích được lý do khiến cho giả thiết này vẫn mãi là một dấu chấm hỏi.
Giả thiết thứ hai, tôi thấy ông Nguyễn Hữu Đang nghiêng về suy đoán này nhiều hơn. Và qua những lần cất công tìm hiểu một số đầu mối khác, tôi nhận ra đây có thể là một hướng tìm hiểu có luận cứ rõ ràng hơn cả.
Ông Nguyễn Hữu Đang lập luận cho giả thiết này như sau: “Khả năng này chỉ mới xuất hiện gần đây trong đầu tôi khi đọc trên một tờ báo, đoạn hồi ký của tướng Archimedes L.A. Patti nguyên trưởng phái đoàn Mỹ đến Hà Nội dưới danh nghĩa Đồng minh liền sau Tổng khởi nghĩa của ta thắng lợi. Ông tường thuật cuộc mít-tinh khổng lồ ngày 2/9/1945 tại quảng trường Ba Đình với những chi tiết hết sức đúng, có cả những chi tiết từ trước tới nay, sách báo ta chưa nhắc đến lần nào.
Sự mô tả chính xác chứng tỏ ông và một số nhân viên của ông đã chứng kiến buổi lễ, đã đi lại trong khu vực mít-tinh để như ông kể – chụp ảnh và quay phim. Thật bất ngờ đối với tôi, kẻ mang nặng trên vai trách nhiệm điều hành buổi lễ và kiểm soát cuộc mít-tinh mà không biết có những hoạt động của người ngoại quốc ngay trước mắt mình”.
Tìm hiểu sâu hơn về tướng Patti và phái bộ tiền trạm OSS (bí danh Con Nai – “The Deer”) của ông, tôi được biết đây là những nhân vật đã chứng kiến buổi lễ 2/9/1945 tại Hà Nội. Đơn vị đặc nhiệm này đã được lãnh tụ Hồ Chí Minh tiếp đón và hợp tác chặt chẽ trong thời gian ở Việt Bắc. Một đại đội Việt – Mỹ đã được thành lập, tham gia vây quân Nhật tại Thái Nguyên và về Hà Nội ngay sau khi giành chính quyền không bao lâu.
Đây là số người nước ngoài hiếm hoi không cần giấy phép của ông Nguyễn Hữu Đang mà vẫn có quyền đi khắp trong quảng trường Ba Đình ngày hôm đó. Trong bài viết của mình, ông Đang có cho biết một chi tiết: Những người Mỹ này có đeo bên cánh tay trái, chỗ gần bắp vai, một mảnh vải biểu trưng lá cờ Mỹ (ecusson) to bằng nửa bàn tay. Chính miếng biểu trưng ấy là cái “giấy thông hành” giúp họ có thể đi lại tự do, và một trong những hoạt động của họ khi đó là quay phim, chụp ảnh mà không ai để ý đến.
Với con mắt nghề nghiệp, tôi thấy những thước phim trên được quay bởi tay máy rất chuyên nghiệp. Và điều đặc biệt là những thước phim này được ghi hình từ nhiều góc độ khác nhau chứng tỏ người quay phim đã di chuyển liên tục trong khi quay để quan sát rồi ghi lại chứ không phải chỉ cầm máy đứng yên một chỗ.
Những toàn cảnh lia biển người trên quảng trường Ba Đình, hình ảnh Chủ tịch Hồ Chí Minh trên lễ đài, những chân dung nam nữ, những đặc tả bước chân người rầm rập đi trong hàng quân, những tà áo dài của các thiếu nữ Hà Nội bay phấp phới… rất xúc động và ấn tượng. Từ đây, giả thiết về việc những thước phim này được quay bởi người trong phái bộ cơ quan tình báo Mỹ có mặt hôm đó tại quảng trường Ba Đình lại càng được củng cố.
Dẫu sao đây cũng chỉ là một trong những giả thiết bên cạnh những giả thiết của những người tham gia viết các bài khác, nhưng cho đến thời điểm hiện tại thì phỏng đoán của ông Nguyễn Hữu Đang theo tôi vẫn là phỏng đoán có cơ sở nhất.
Cho dù chưa khẳng định được ai là tác giả của những thước phim trên thì vần đề còn lại của chúng ta là trách nhiệm của lương tâm. Sau một thời gian dài khai thác, sử dụng những thước phim này – những thước phim vô giá để lại cho nhiều thế hệ mai sau, chúng ta cũng cần có hình thức nào đó để biểu lộ lòng biết ơn đối với người đã ghi lại những hình ảnh có một không hai đó.
Người đó rất có thể quay xong rồi cất đi đâu đó và lãng quên hoặc tiêu hủy chúng đi vì thấy không còn cần thiết cho mục đích của mình nữa (khi quay có nghĩ đâu sẽ làm một bộ phim tài liệu?). Hoặc giả thiết khác là có thể rao bán những thước phim kia với cái giá rất cao vì biết rằng đó là những tư liệu vô giá. Nhưng không, người đó đã tìm cách trả lại cho “chủ sở hữu” đích thực của những thước phim mà mình đã quay – nhân dân Việt Nam, và trả lại một cách lặng lẽ, tế nhị, không hề mang màu sắc chính trị.
Tôi cứ nghĩ nếu người ghi lại những thước phim này là một người quay phim Việt Nam, hẳn người đó đã nhận giải thưởng Hồ Chí Minh và những phần thưởng cao quý khác từ lâu rồi (nhiếp ảnh gia Vũ Năng An chỉ với một bức ảnh Chủ tịch Hồ Chí Minh tại chiến dịch Đông khê đã xứng đáng nhận giải thưởng Hồ Chí Minh).
Dù chưa biết đích xác người đó là ai, người Việt, người Mỹ hay ai khác thì trên tiêu đề của bộ phim “Ngày lễ Độc lập 2/9/1945” cần ghi một dòng chữ: “Những hình ảnh trong phim này được ghi lại bởi một người quay phim ẩn danh”.
Không có những thước phim đó, hẳn không thể có bộ phim “Ngày lễ Độc lập 2/9/1945”. Tôi băn khoăn mãi về điều này, bởi trên tiêu đề của bộ phim mà chúng ta được xem cho đến nay, chỉ thấy đề tên của đạo diễn và người dựng phim.
Đã hơn 20 năm, những ẩn số liên quan đến cuốn phim lịch sử kia vẫn là một cuộc hành trình cần khám phá, dù là bám vào những manh mối rất mong manh. Hy vọng điều bí ẩn trên đây sẽ sớm có câu trả lời và một cuộc điều tra công phu như ông Đang nói là trách nhiệm của hậu thế trước lịch sử.
 
Đạo diễn Đặng Nhật Minh
(Theo Dân Trí)

Lễ Độc Lập 2/9 đầu tiên tưng bừng, nhưng sau đó thì sao...


Ngày 2/9/1945 Lễ Độc Lập đầu tiên đã tổ chức tại quảng trường Ba Đình, HN. Trên lễ đài có đủ các thành phần đảng phái, nhân sĩ trí thức, và Chủ tịch Hồ Chí Minh đã long trọng đọc bản Tuyên Ngôn Độc Lập, khai sinh ra nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Trong đó có đoạn khẳng định rằng :

"Chúng ta là một Quốc Gia Độc Lập và thực sự đã là một Quốc Gia độc lập"


 Vâng, hoàn toàn chính xác khi lúc đó, năm 1945 - 46, Việt Nam của chúng ta là một Quốc Gia hoàn toàn độc lập và không có bất kỳ quân xâm lược hay đe dọa xâm lược nào cả. Bộ máy cai trị của người Pháp đã bị xóa sổ trước đó mấy tháng (9/3/1945). Quân Nhật đang giao nộp vũ khí và lên tàu lần lượt trở về nước. Quân Tàu Tưởng của tướng Lưu Hán, thì hoàn toàn không muốn cũng như không thể gây chiến để xâm lược chúng ta như lâu nay người ta vẫn nhét vào đầu học sinh. Xét theo thực lực vì nước Tàu Tưởng của họ mới trải qua nhiều năm bị xâm lược, và họ cũng sắp bước vào một cuộc chiến sinh tử với phe Đỏ của Mao. Hơn nữa quân Tàu Tưởng của Lưu Hán lại được Đồng Minh chỉ định vào giải giáp vũ khí quân Nhật, và thật nực cười khi cho rằng họ sẽ hành động nào khác ngoài việc giải giáp quân Nhật...

Còn chính quyền có tên Đế Quốc Việt Nam, với lá cờ Quẻ Ly ( tiền thân của lá cờ vàng ba sọc đỏ của VNCH sau này) được Nhật trao trả độc lập trước đó do vua Bảo Đại và nhà trí thức Trần Trọng Kim đứng đầu đã bị bức tử vào ngày 19/8...


Chỉ còn Miền Nam, do một số thế lực thân Pháp đòi độc lập khỏi Việt Nam, (Cũng do hoàn cảnh lịch sử mà họ đòi độc lập, vì Miền Nam thực ra là thuộc lãnh thổ thuộc Pháp (người Pháo gọi là Đông Pháp) do các hiệp định ký giữa Triều Nguyễn vói nước Pháp thế kỷ 19. Còn miền Trung thuộc triều đình Nguyễn, miền Bắc do Pháp bảo hộ... Do vậy ở miền Nam, người Pháp áp dụng luật lệ gần như bên chính quốc, được đầu tư tiền của rất nhiều và dân quốc tịch Pháp cũng rất nhiều. Ba miền có nhiều đặc điểm chính trị khác nhau, và cũng là nguyên nhân chia ba miền mà chúng ta biết như bây giờ)


Ngoài miền Nam chưa rõ ràng còn toàn cõi Việt Nam đều an bình mở đầu cho một nền độc lập vĩnh viễn cho dân tộc chúng ta, để chúng ta được thái bình muôn đời...


Nhưng, thật đau lòng khi những có chữ nhưng mà dân tộc VN phải chịu những cơn khốn khổ điêu linh nhất trong lịch sử. Sau những ngày hòa bình độc lập ngắn ngủi 2/9/1945 thì bất ngờ tai họa lớn đã xảy ra và mở đầu cho một thời kỳ chiến tranh liên miên, chia cắt và điêu linh dân tộc. Đó là bất ngờ Chính phủ Việt Nam DCCH đã ký với CH Pháp một hiệp định gọi là Hiệp Định Sơ Bộ 6/3/1946 do Chủ Tịch Hồ Chí Minh ký, sau một quá trình đàm phán ở Phông Ten Nơ Bơ Lô (Fontainebleau) của phái đoàn VN DCCH do Bộ Trưởng Ngoại Giao Phạm Văn Đồng dẫn đầu.
Và theo Hiệp Định này, quân đội Pháp (15.000 lính cùng đầy đủ vũ khí trang bị không giới hạn) đã được đưa từ Pháp đến Việt Nam bằng tàu thủy đến Hải Phòng và sau đó tự do bố trí đóng quân ở Hà Nội và Hải Phòng. Theo sử sách lề phải thì đây là biện pháp đổi kẻ thù trực tiếp là 100 ngàn quân Tàu Tưởng bằng kẻ thù không nguy hiểm bằng (Pháp).


Nhưng lịch sử đã chỉ ra rằng đây là một sai lầm nghiêm trọng nhất của ông Hồ Chí Minh, vì nếu không có Hiệp Định sơ bộ này thì dù có muốn, người Pháp cũng khó lòng gây chiến tranh với VN vì phải đưa quân đội và bộ máy chiến tranh đi nửa vòng thế giới để đến chiến đấu ở VN. Vì nước Pháp vừa trải qua 5 năm bị xâm lược, lực tàn quân kiệt. Hơn nữa chắc chắn Đồng Minh Anh Mỹ sẽ không chấp nhận hay tài trợ cho một cuộc xâm lăng thuộc địa như thế nữa.

Cho đến bây giờ thì việc ký HĐ Sơ Bộ 6/3 này vẫn ở trong một màn bí ẩn, hay giải thích theo tùy người nhưng hệ quả của nó thì vô cùng tai hại. Vì quân Pháp đổ bộ xuống Hải Phòng chính là những bước chân đầu tiên của quân xâm lược đầu tiên sau nền Độc Lập. Mở đầu cho các cường quốc khác lấy đất nước của chúng ta làm nơi áp dụng chính sách của họ, khiến cho đất nước VN bị chà sát, bị rên siết dưới chân quân xâm lược Rồi nội chiến, chia cắt. Nhà tan cửa nát, người chết, kẻ bỏ xứ ra đi...và thảm cảnh ấy kéo dài cả một thế hệ và cả gieo tang tóc, khốn khổ, ly tan của hàng triệu số phận khốn cùng của con dân Việt....

Nên ngay sau HĐ mờ ám đó được ký thì vết rạn nứt bắt đầu giữa các thành phần trong chính phủ VN DCCH. Đầu tiên là cố vấn tối cao Vĩnh Thụy (Bảo Đại), rồi BTNG Nguyễn Tường Tam (nhà văn Nhất Linh) đào thoát..., các đảng phái như QDĐ, VC, VQ...bị chèn ép rời khỏi chính quyền để rồi sau đó bị tàn sát, như trong vụ án phố Ôn Như Hầu, Hà Nội...


Tại sao ? Tại sao có ngày 2/9/1945 lại có ngày 6/3/1946... 


MTA