Hiển thị các bài đăng có nhãn CHUYỆN TÌNH TRONG ĐEM. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn CHUYỆN TÌNH TRONG ĐEM. Hiển thị tất cả bài đăng

6/1/17

GIỚI THIỆU TIỂU THUYẾT : "KHÚC CA BI TRÁNG CUỐI CÙNG" - MAI TÚ ÂN


Các bạn thân mến..

Tiểu thuyết Khúc Ca Bi Tráng Cuối Cùng (tên cũ là Chuyện Tình Trong Đêm Đen) là cuốn sách mà MTA đã viết từ lâu, nhưng vì những lý do mà ai cũng biết, nên nó đã không được xuất bản ở Việt Nam. Cùng với vài cuốn tiểu thuyết khác và hàng chục truyện ngắn nữa của MTA cũng đều phải chịu chung số phận hẩm hiu như cuốn Khúc Ca Bi Tráng Cuối Cùng này. Mặc dù tiểu thuyết này có nội dung tốt, và được MTA viết ra với tất cả sự chân thành, lòng yêu thương quê hương đất nước, yêu thương những người lính của chúng ta, và yêu thương cả những người lính VNCH đối phương nữa, nhưng vẫn bị Ban Tuyên Giáo ra lệnh không cho in và xuất bản. Đã bao lần MTA mang bản thảo cuốn tiểu thuyết này đến bao nhiêu nhà in, nhưng đều bị từ chối. Mặc dù ở những nơi ấy, các nhà văn đồng nghiệp đáng kính của MTA đều đánh giá cao cuốn tiểu thuyết này, cùng 2 cuốn truyện dài nữa của MTA. 



Chỉ có điều những cuốn tiểu thuyết mà MTA mất bao tâm huyết và thời gian viết ra thì cuối cùng lại chỉ nằm trong bóng tối của những cái ngăn kéo. Mặc dù chúng không có vân đề gì về đao đức hay chính trị, nhưng vẫn bị cấm triệt để , cấm toàn diện không để cho những đứa con tinh thần của MTA được ra mắt bạn đọc, như những tác phẩm văn chương khác được ra ngoài với ánh sáng mặt trời. Đó là sự trả thù nhỏ nhen và hèn hạ mà các chủ nhân ông đất nước này đã nhằm vào cá nhân MTA. Môt đòn đánh tiểu nhân đánh vào dưới lưng quần , khi cấm in những cuốn sách đó, mặc dù chúng chẳng có lỗi gì, mà chỉ cấm chúng để trừng trị tác giả. người đã viết ra nó. Một sự trả thù nhỏ nhặt đặc trưng và truyền thống .. 

Việc im lìm cấm đoán này đã làm MTA rất thiệt thòi khi những đứa con tinh thần của mình cứ mãi ở trong bóng tối kể từ khi chúng ra đời. Sự chán nản, thất vọng đã khiến cho MTA bỏ mặc các bản thảo của mình . Để rồi cuối cùng mới thấy tác phẩm của mình đã bị mất mát, thất lạc rất nhiều. Có lẽ những đứa con tinh thần của mình cùng chán cái bóng đêm mà chúng ở trong đó từ khi ra đời , không được xuất hiện đàng hoàng dưới ánh sáng mặt trời ,không được in ra nên cả đám bọn bản thảo ấy chúng chán đời bỏ đi hoang, hay đi tuẫn tiết để trả nợ núi sống chăng ? 

Không thể biết được điều đó, mà chỉ có thể biết rằng, cho dù mất hết sạch không còn chút bản thảo nào nữa thì MTA cũng vẫn luôn ngẩng cao đầu đi dưới ánh sáng mặt trời. Tiếc đứt ruột, tiếc đau lòng và tiếc muốn khóc khi mất đi những bản thảo mà mình đã bỏ cả đời ra để viết, nhưng MTA sẽ không hối tiếc, không mảy may hối tiếc khi đã chọn được cho mình con đường mà mình đã và đang đi, và dù có mất hết sạch bản thảo, mất tự do thậm chí mất cả tính mạng đi nữa thì MTA cùng không hề hối tiếc. Không hề! 

Nhớ Tiền Nhân xưa quăng bút nghiên ra trận thì nay há chi phải tiếc chút sự nghiệp bọt bèo, vài cuốn sách leo teo mà không dám đưa thân vào nơi hoang dã bụi trần. Vẫn xin một vai để cùng gánh vác Cây Thánh Giá Linh Thiêng, cùng ngọn cờ phấp phới của Tự Do, để rồi mò mẫm đi trên con đường tối đen, con đường gian nan mà không phải ai cũng đến được bờ bến cuối cùng nhưng lại là con đường duy nhất đưa dân tộc ta đến được với ánh sáng mặt trời. Và cho dù gập ghềnh trắc trở thì MTA vẫn đi con đường ấy, vì trên con đường gian nan diệu vợi ấy như có cả dân tộc Việt Nam đồng hành. 

Trở lại với cuốn tiểu thuyết này là một câu chuyện tình say đắm nhưng cũng đầy nghiệt ngã giữa một sĩ quan Việt Cộng, một chàng sĩ quan QLVNCH với một lady Sài Gòn trong những ngày khói lửa điêu linh của Mùa Xuân Mậu Thân 1968. Ở cái thành phố Thủ Đô đang là tâm điểm chém giết của cuộc chiến tranh giữa hai phe Quốc Cộng khi ấy đã nảy nở một câu chuyện tay ba kỳ lạ giữa những con người vốn coi nhau là tử thù, để rồi từ kẻ tử thù, họ đã yêu nhau còn hơh tất cả. Câu chuyệh đã khiến cho hai con người như ở hai thế giới đối nghịch với nhau ấy đến được với nhau bằng một tình yêu đẹp nhất, vô tư nhất, nồng cháy nhất và cũng bi thương nhất...

Đọc cuốn tiểu thuyết Khúc Ca Bi Tráng Cuối Cùng (Chuyện Tình Trong Đêm Đen) này, MTA rất mong các bạn hãy đọc con mắt bình thường, yêu văn chương, thanh thản, chậm rãi rồi thì các bạn sẽ có thể thấy cái gì trong đó, vui và hạnh phúc hơn. Mặc dù là một tác phẩm bi kịch nhưng cuối cùng thì với câu chuyện diễn ra thì nó sẽ khiến cho các nhân vật trong truyện, cho người đọc chúng ta trở nên nhân văn hơn, yêu thương nhau hơn. 

Một bi kịch của tình yêu đôi lứa trong cái thời loạn lạc chiến tranh điêu linh của dân tộc ta. Nhưng tình yêu có tiếng nói riêng nên nó đã vượt qua được chiến tranh, vượt qua hận thù và qua cả những định kiến hẹp hòi để họ đến được với nhau. Và họ đã đến được với nhau trong câu chuyện tình bi thảm nhưng nồng cháy này..

"Họ đến được với nhau bằng một tình yêu tuyệt vời, nhưng nó kéo đến bao giờ. Đến bao giờ thì cái tình yêu tuyệt đẹp như một giấc mơ của họ sẽ chấm dứt, y như một giấc mơ ? Vì anh vẫn là một tên tàn quân Việt Cộng đang bị cả thế giới bên ngoài đang săn đuổi và có thể bị giết bất cứ lúc nào. Càng yêu anh thì Xuân luôn thấy nỗi sợ hãi khủng khiếp đó ám ảnh nàng nhiều hơn. Nhất là khi họ bình yên ở bên nhau, khi họ trò truyện, ân ái với nhau, thậm chí cả khi cãi cọ nhau như hai đứa trẻ, thì nỗi ám ảnh khủng khiếp đó cũng ngừng bám vào đầu óc nàng như một con đỉa tham lam đang hút máu nàng. Rồi cứ mỗi khi chợp mắt dù không lâu thì nàng luôn thấy anh bị giết. Nàng luôn mơ thấy cái hình ảnh ghê rợn đầy máu me của anh bị bắn hạ và nằm chết còng queo ngay ngã tư đường... "
(Hết trích)

Đây là tiểu thuyết nên các bạn nào rảnh thì hãy đọc. Hãy tin lời của MTA đi, đây là một tác phẩm tốt, đáng xem trong bối cảnh không có nhiều tác phẩm văn chương hay để đọc. Hãy đọc và lan truyền khắp nơi để câu chuyện tình yêu ngọt ngào và cay đắng này mãi bay xa, bay đến với những người đã và đang yêu nhau và đến cả với những người sẽ yêu nhau. 

Chân thành giới thiệu cuốn tiểu thuyết Khúc Ca Bi Tráng Cuối Cùng và chúc tất cả các bạn hanh phúc...

Mai Tú Ân

20/6/15

CHUYỆN TÌNH TRONG ĐÊM ĐEN - CHƯƠNG 8

CHUONG 8

Xuân quấn cái tạp dề làm bếp quanh bụng. Nàng đang phải vất vả đánh vật với món miến gà mà càng lúc nàng càng thấy nó khó khăn hơn. Khuôn mặt nàng đang đỏ hồng lên với những giọt mồ hôi lăn dài trên trán. Lâu lắm rồi nàng mới trở lại với vai trò hăng hái của một bà nội trợ. Vì nàng vốn vẫn không phải là người giỏi giang những chuyện bếp núc cho lắm. Công việc nấu nướng trong nhà từ trước đến giờ đều do một tay của chị giúp việc, và hôm Tết đến giờ cô ta về quê vẫn chưa lên.




Hồi chồng nàng còn sống và những lúc ở nhà thì anh ấy chính là người làm những công việc bếp núc này. Thậm chí còn làm rất khéo nữa. Chồng nàng luôn nấu những ăn mới lạ, ngon miệng và lại được trình bày đẹp mắt nữa. Mặc dù thấy khó chịu, nàng cũng đã phải thốt lên lời khen tặng khi được anh mời nếm thử những tác phẩm nấu nướng đẹp đẽ đó. 
Nàng nghĩ mình là một bà vợ qúa tệ khi thua kém chồng mình cả những chuyện bếp núc như vậy. Nhưng khi nàng nói điều đó ra với chồng nàng thì anh ấy mau chóng gạt đi. Anh ấy cười và nói thêm một câu ngạn ngữ bằng tiếng Pháp. Đó là thói quen thông thường của chồng nàng, một thói quen mà trong thâm tâm nàng thấy rất ghét. Anh ấy nói và dịch lại câu ngạn ngữ tiếng Pháp đó cho nàng nghe, đại ý là : “ Chỉ có những người đàn bà không đẹp mới nấu được những bữa ăn ngon cho chồng của mình...Còn những người đàn bà đẹp thì ngược lại ” Chồng nàng còn hài hước nói thêm rằng, trong trường hợp như thế thì đa số đàn ông lại thích được vợ của mình dọn ra bàn những món ăn dở nhất. Nàng thấy ghét cái vẻ dương dương tự đắc của chồng nàng khi dọn ra bàn ăn các món ăn đẹp mắt của anh ấy với vẻ khiêm tốn đầy giả tạo...
Nàng không biết tiếng Pháp nhiều nên không biết cái câu ngạn ngữ tiếng Pháp của chồng nàng nói ra có thật hay không nữa. Nhưng nếu có thì nàng thấy nó vừa vô duyên vừa ngu xuẩn... Vì chính mẹ nàng là người đã từng nấu những bữa ăn rất ngon cho bố con nàng trong bao nhiêu năm qua. Những món ăn Bắc Kỳ mà đến bây giờ mấy bố con nàng vẫn tấm tắc khen ngon. Và mẹ nàng lại là một người phụ nữ rất đẹp...
Ngay cả cái thói quen của chồng nàng khi cứ phải chêm tiếng Pháp vào trong câu chuyện cũng khiến nàng thấy khó chịu. Đó là một mốt thời thượng trong các câu lạc bộ các sĩ quan cũ. Đó là loại câu lạc bộ của những ông tướng tá mà đa phần đang ngồi chơi xơi nước trong lúc chiến sự dầu sôi lửa bỏng này. Họ thường học ở các trường võ bị của Pháp, nhiều tay tốt nghiệp Xanh Xia hẳn hoi. Họ có cấp bậc cao trong quân đội và nói tiếng Pháp làu làu như tiếng mẹ đẻ. Nhưng những năm gần đây, đám sĩ quan này bắt đầu cảm thấy lạc hậu khi người Mỹ xuất hiện. Quân đội thay đổi rập khuôn theo kiểu Mỹ. Các loại vũ khí từ nặng đến nhẹ, trang phục từ trên xuống dưới của Quân Lực VNCH đều trông giống hệt như các chú G.I cao kều đang cùng nhau kề vai tham chiến ngoài chiến trường. Tiếng Anh trở nên thông dụng và các tay sĩ quan trẻ, được đào tạo ở Mỹ hoặc do người Mỹ huấn luyện như đang được thời. Họ nắm hầu hết các chức vụ quan trọng. Họ còn tụ họp thành các nhóm sĩ quan trẻ, nói chuyện bằng tiếng Anh. Thế là ngay lập tức có các câu lạc bộ sĩ quan cũ mọc lên ở nhà một ông tướng tá hết thời nào đó để làm đối trọng với “Bọn Mẽo”. Ở đó họ bàn luận chiến thuật, chiến lược cho chuyện chiến sự đang diễn ra, mà đáng buồn là họ chỉ thu thập qua báo chí. Bằng một giọng hằn học của những kẻ bất đắc chí, họ xúm lại chê bai tất cả những gì liên quan đến người Mỹ. Và thói quen nói tiếng Pháp đã trở thành một thứ giống như mốt thời thượng của các ông sĩ quan bất phùng thời đó. 
Nhưng nàng không quan tâm đến những chuyện đó. Nàng chỉ ngạc nhiên khi thấy anh chồng của mình cũng tham gia theo những kẻ “Vọng Tây”. Anh ta không phải dân Tây, mà cũng chưa già để bị quân đội thải hồi như những ông Tướng hết thời khác. Anh ta cũng đang đứng chung hàng ngũ với những người Mỹ...Thậm chí có rất nhiều người Mỹ là bạn thân của hai vợ chồng nàng và họ tỏ ra lịch sự với nàng không thua kém gì các ông sĩ quan Tây An Nam kia. Vậy không hiểu tại sao anh chồng của nàng lại phải đâm đầu vào cái hội dở dở ương ương, nửa Tây nửa Ta đó. Có lẽ chỉ là để cho anh ta có được dịp xổ ra một thứ tiếng Tây đúng hiệu Paris, giống như các thành viên ở đó. Nàng cũng đã vài lần tham dự các dạ tiệc sang trọng tại nhà mấy ông tướng hết thời đó. Có cả mấy ông tướng uy danh lừng lẫy đã từng cầm đầu đảo chính lật đổ chế độ Đệ Nhất Cộng Hòa của ông Ngô Đình Diệm mấy năm trước. Người các ông ấy bị che kín bởi những Huân chương, những đai, dây tua sặc sỡ đeo lủng lẳng....Toàn những món đồ cổ đẹp đẽ của nước Pháp trao tặng. Có ông trưng ra cả Bắc Đẩu Bội Tinh....và cả bà vợ đầm tóc vàng mắt xanh. Các buổi tiệc làm cho nàng phát ngấy vì mấy ông ấy thay nhau nói, dĩ nhiên bằng tiếng Pháp. Quanh đi quẩn lại thì cũng chỉ là ca ngợi nước Pháp, người Pháp cùng nền văn hoá Pháp... và ngược lại thì chê bai hết lời cái nước Mỹ tội nghiệp kia. Đề tài nữa để mấy ông to đầu nói nhiều nhất là chính người Mỹ, chứ không phải ai khác, đã làm hỏng đi cơ hội chiến thắng CS của họ. Người Mỹ đã cố tình cản trở các ông làm công việc đó khi các ông đang là một nhóm người của Hội Đồng CMQG. Mấy năm trước, nếu người Mỹ không ngáng chân các ông thì....
Nàng nhức đầu khi cứ phải căng tai ra nghe cái tiếng Tây trong những buổi dạ tiệc đó. Không phải nàng dở tiếng Pháp bởi dù gì thì nàng cũng đã được đi học trường dòng nhiều năm. Nhưng do nàng vốn lười nên từ khi rời khỏi trường dòng thì phần lớn tiếng Pháp của nàng cũng gửi lại cho trường. Nàng để mặc cho cái anh chồng dở hơi, sính ngoại ấy tham gia một mình trong cái hội Tây đó, còn nàng thì lẳng lặng rút êm. Giống như những buổi tiệc ở trong cư xá sĩ quan nhà nàng vậy.
Từ khi chồng nàng tử trận, nàng cũng chẳng khá lên được bao nhiêu cái công việc làm bếp này. Trước đây nàng vốn lười, thì lúc đó lại càng lười hơn. Vì chỉ có một mình nên nàng càng ít để tâm đến chuyện nấu nướng hay ăn uống. Cũng vẫn giống như khi chồng nàng còn sống và luôn vắng nhà vì các cuộc hành quân, thì bữa cơm trưa của nàng bắt đầu khi trời đã về chiều. Khi đó hoặc là thằng nhỏ của tiệm cơm Tàu gần đó xách gà mên lại, hoặc chú nhóc của tiệm mì bấm chuông cửa nhà nàng. Nàng ra nhận lấy những món ăn đã điện thoại dặn từ hôm trước. Công việc ở nhà của nàng chỉ là việc nấu một nồi cơm nhỏ trước đó và thế là xong công việc bếp núc của cả ngày hôm ấy. Lúc đó thì nàng chỉ việc mở cửa đón lấy gàmên thức ăn, rồi rút vào nhà và xơi lai rai những món ăn đó cho đến tận đêm khuya. Ở trong căn nhà của mình, nàng có thể ăn ở bất cứ nơi nào nàng thích. Có khi ở trên giường trong phòng ngủ, có khi ở ngoài vườn trên cái ghế dựa đặt nơi vườn hoa. Có khi đói qúa thì nàng bốc ăn ở ngay phòng khách khi thức ăn vừa được đem tới. Thậm chí nàng còn ăn cả khi đang nằm trong bồn tắm nữa. Nàng có thể ngâm mình trong nước ấm cả ngày và ăn hai bữa liền mà không hề bước chân ra khỏi bồn tắm...
Nhưng hôm nay thì nàng không thể lười như thế được nữa. Ngược lại nàng còn cảm thấy hăng hái muốn chứng tỏ cho vị khách lạ của mình biết vai trò của một quí bà nội trợ. Hôm nay nàng sẽ lần đầu tiên tự tay nấu món miến gà thật ngon và đúng khẩu vị Bắc cho anh ta. Con gà đã được người bán làm sạch sẽ. Các loại gia vị nêm nếm cùng với rau dưa đi kèm cũng đã sẵn sàng. Nàng đưa nồi lên bếp và chờ đợi. Nhìn ra ngoài phòng khách, nàng thấy anh đang cắm đầu vào đống báo nàng mới mua về sáng nay. Chắc chắn anh đang đọc những tin tức chiến sự mới nhất. Phòng khách đóng kín cửa nên ánh sáng chỉ lờ mờ, nhưng nàng vẫn có thể vẻ chăm chú của anh khi đang dán mắt vào tờ báo....
Vừa loay hoay với cái món gà này, mắt nàng vừa dò theo cuốn “Nữ Công Gia Chánh. Mục nấu miến gà”. Khi ôm đống đồ mua về xuống bếp, nàng đã kín đáo lấy cuốn sách này từ trên kệ sách trong pnòng khách xuống. Dù sao thì cũng đã lâu lắm rồi, nàng mới bắt tay thực sự vào công việc này. Nhưng thỉnh thoảng nàng cũng phải trổ tài chút ít, như khi thằng em trai của nàng đến chơi. Hay như hôm nay khi có vị khách bất ngờ đang ngồi ngoài kia thì nàng cũng phải làm một cái gì đó đặc biết chứ. Nàng mỉm cười và vừa tiếp tục công việc của mình vừa khe khẽ hát một bản nhạc Pháp quen thuộc. 
Đột nhiên có tiếng gõ cửa. Nàng khựng lại và nghĩ rằng mình đã nghe nhầm. Làm gì có ai biết nàng mới về đây hôm qua. Nếu là viên sĩ quan và Năm Khương cùng người của họ đi kiểm tra thì còn qúa sớm...
Nhưng nàng lại giật thót mình khi tiếng gõ cửa lại vang lên. Vội vàng tháo bỏ tạp dề xuống, nàng đi nhanh ra phòng khách. Anh chàng Vici không còn ngồi nơi ghế xa lông nữa. Anh ta đang đứng nép mình bên cửa sổ nhìn ra phía bên ngoài với khẩu súng ngắn lăm lăm trên tay. Anh ta ra hiệu cho nàng lại gần và nói nhỏ vào tai nàng : “Tên sĩ quan đã đưa cô về nhà hôm qua. Hắn đi một mình.”
Tim nàng đập thình thịch khi nàng nói nhanh với anh ta :
- Anh cứ vào tạm phòng ngủ của tôi rồi chốt cửa lại và ở yên trong đó. Không sao đâu. Đây có lẽ chỉ là một cuộc kiểm tra bình thường thôi. Nhưng có điều là ông ta đã đến sớm quá...”.
Anh ngại ngùng không bước vào căn phòng ngủ xinh xắn và thơm dìu dịu mùi nước hoa của nàng. Nhưng nàng đã nhẹ nhàng đẩy lưng anh vào trong và nói vội vã : “Anh ở trong đó và nhớ chốt chặt cửa bên trong lại nhé. Tôi sẽ tiếp viên sĩ quan và cố gắng để cho ông ta phải đi về sớm.” Nàng nói và đóng cánh cửa phòng lại.
Cửa mở, viên sĩ quan hiện ra tươi cười. Anh ta chạm ngón tay lên vành mũ và nói :
- Chào bà thiếu tá phu nhân. Xin lỗi là tôi đã đến đây sớm như thế này. Nhưng là người chịu trách nhiệm an ninh khu vực này đã khiến cho tôi phải ghé nhà bà hôm nay. Với lại hình như bà có lời mời.
Nàng sực nhớ ra là mình đã có mời anh ta ghé chơi...Biết là không thể từ chối đuợc nữa, nàng miễn cưỡng nói :
- À vâng. Mời ông vào nhà. 
Viên sĩ quan bước vào nhà và bỏ mũ xuống bàn. Nàng vẫn đứng yên trong khi theo phép lịch sự thì phải làm gì đấy như mời khách ngồi hay đi lấy nước chẳng hạn. Trong khi viên sĩ quan lúng túng nhìn nàng rồi nhìn quanh. Anh ta nói ấp úng :
- Có lẽ tôi đã đến không đúng lúc lắm, nhưng vì đây là một công việc bắt buộc. Và tôi có nhắn với người lính của tôi...
- Có, tôi có nghe lính ông nói ông sẽ đến lúc hai giờ chiều nay....
Viên sĩ quan nhìn nàng nói :
- Vâng đó là nhiệm vụ của tôi là phải đến kiểm tra từng nhà của những người mới tản cư về. Một công việc hình thức nếu như tôi đến sớm hơn bình thường. Còn nếu đến đúng lúc hẹn đó thì nó sẽ là một cuộc kiểm tra mà chắc chắn bà sẽ khó chịu hơn bây giờ nhiều... 
Nàng giọng cố tình tỏ ra khó chịu nhưng trong lại thót cả tim khi nói :
- Thì ông cứ làm cái việc như cần làm.
Viên sĩ quan không giận mà ngược lại, anh ta mỉm cười khi giải thích cho nàng. Giọng nói của anh ta nghe thật nhẹ nhàng êm tai :
- Thì tôi đã nói đây chỉ là một công việc kiểm tra cho có lệ mà. Tôi không đi với lính, và nhất là không đi cùng với ông NK trưởng ban an ninh khu vực này. Tôi đến đây như một người bạn. Tất nhiên là nếu bà vui lòng ? 
Nàng suy nghĩ rất nhanh. Đúng là anh ta đến đây không phải với mục đích kiểm tra nhà của nàng. Không có gã NK, không có lính tráng đi theo. Hơn nữa chính nàng cũng đã mời anh ta lại nhà khi anh đã nhiệt tình giúp đỡ nàng trở về đây. Với lại tốt nhất là không nên làm buồn lòng những người đang chịu trách nhiệm về an ninh ở đây, trong khi nàng đang chứa chấp một vị khách nguy hiểm. Vậy mà suýt nữa nàng đã làm căng thẳng một chuyện không đâu. Và việc gây căng thẳng đó biết đâu lại đưa đến một hậu qủa khó lường. Nàng đã bực mình một chuyện không đâu cả. Có lẽ vì viên sĩ quan này không phải là người khách nàng cần, mà cũng có lẽ vì nàng đã bị phá ngang trong khi sắp hoàn thành tác phẩm hiếm có của nàng là nồi miến gà đãi khách trong bếp kia chăng ? Nàng thở ra nhẹ nhõm. Rất mau chóng, nàng lấy lại bình tĩnh và sự khôn khéo vốn có trong việc giao tế của mình. Nàng làm một khuôn mặt thật tươi tỉnh để trả lời anh ta.
- Tất nhiên là tôi vui lòng rồi ? Nhưng tôi sẽ vui hơn nếu như ông đến đây không phải vì nhiệm vụ….
Viên sĩ quan tươi tỉnh hẳn. Anh ta vừa cười vừa nói :
- Vậy thì sẽ không có nhiệm vụ nào lúc này cả ? Đây chỉ là một cuộc viếng thăm xã giao như tôi đã nói lúc đầu thôi....
Anh ta nhìn quanh căn phòng :
- Căn nhà thật xinh xắn và cách bài trí thật đẹp, chứng tỏ chủ nhân ngôi nhà này có khiếu thẩm mỹ rất cao. Có thể nói là.....
- À, ông đã bắt đầu giống như những tay sĩ quan bảnh bao trong các phòng khách sang trọng của các ông tướng tá hàng xóm của tôi rồi đấy. Nàng cười rất tươi khi khẽ ngắt lời viên sĩ quan. Nàng biết là không thể để anh ta ngồi lâu với những câu chuyện xa lông phòng khách như thế mãi được. Như vậy rất nguy hiểm khi cũng có một ông khách đang ẩn nấp ở trong buồng ngủ của nàng với khẩu súng trên tay. Về những chuyện luyên thuyên trong các phòng khách thì nàng rất khéo, tuy nàng không thích tham dự, nhưng chính chồng nàng cùng bạn bè của anh ấy cũng phải thừa nhận nàng rất có tài trong những lần tiệc tùng hiếm hoi mà nàng đã tham dự. Vẫn nụ cười tươi như hoa đó, nàng tiếp tục với viên sĩ quan lúc này đã đỏ mặt lên :
- Những lời khen tặng của các sĩ quan trẻ hào hoa như ông bao giờ cũng làm tôi thích và nó cũng khiến tôi rất lúng túng. Thú thực với ông là tôi rất ghét những buổi tiệc ở trong cư xá này....
- Tôi cũng vậy. Tôi cũng không ưa gì các buổi tiệc tương tự. Viên sĩ quan chụp ngay lấy cơ hội và có lẽ anh ta cũng lấy lại vẻ tự tin vốn có của mình khi thấy cách nói chuyện của nàng rất thoải mái. Anh ta vui vẻ nói tiếp :
- Bà nhắc tôi mới nhớ tôi đã có đến dự tiệc ở cư xá sĩ quan này rồi. Trong một dịp rửa lon cho một vị trung tá nào đó mà tôi quên mất tên rồi. Và tôi có nhớ là đã nhận ra bà, lúc đó đang bay bổng trong một điệu tăng gô với một ông đại tá. Lúc đó trông bà thật đẹp và là tâm điểm của buổi tiệc đó. Sau lần đó tôi rất tiếc là đã không có dịp được mời dự tiệc ở cư xá này nữa...
- À, ông lại cho tôi đi tàu bay giấy rồi. Nàng giả bộ thẹn thùng đáp, hy vọng là cái anh chàng Vici ngu ngốc ở trong phòng nghe thấy được câu khen tặng này. Thế sao ông lại không thích những buổi tiệc đó.
- Vì ở những buổi tiệc đó, người ta chỉ quanh đi quẩn lại với những câu chuyện lên lon, được cử về nắm những vùng đất béo bở sinh lợi nhiều nhất. Và bà chắc cũng biết có một đề tài rất ít khi được nhắc đến. Đó là về tình hình chiến sự...Về công việc chính của mấy ông tướng tá đó. Vì tình hình chiến sự ảm đạm trong thời gian qua... 
- Và đó cũng là lý do mà tôi thích cùng với các anh em lính tráng của mình có mặt ngày đêm ở quanh đây chứ không thích ở trong các bữa tiệc như vậy, dù bây giờ nó có diễn ra ở chung cư này. 
Cả hai người cùng cười vui vẻ. Nàng nhớ lại những ngày vui vẻ khi nàng liên tục xuất hiện trong các buổi tiệc đủ lọai ở cái cư xá sĩ quan nhỏ bé này. Lúc đó nàng như một ngôi sao sáng trong một cái làng quê buồn tẻ này. Một qúi bà trẻ trung và xinh đẹp nhất.
Bất chợt nàng giật mình khi nghĩ tới vị khách đang ẩn trốn trong phòng ngủ của mình, nàng mới sực nhớ tới việc của mình mà nãy giờ vui chuyện nàng quên khuấy đi mất. Lấy cái giọng nghiêm nghị ra, nàng nói với viên sĩ quan :
- Ôi, ông còn có nhiệm vụ kiểm tra của ông nữa. Ông không quên đấy chứ ? Bây giờ thì ông cần kiểm tra giấy tờ gì nào ?
Viên sĩ quan chưng hửng. Anh ta vội vàng trả lời :
- Dĩ nhiên là tôi không quên công việc của tôi rồi. Nhưng tôi có thể trả lời bà ngay giờ được rồi. Công việc kiểm tra của tôi đã xong. 
Thấy nàng ngơ ngác không hiểu, viên sĩ quan giải thích cho nàng nghe :
- Chắc chắn là đám Việt Cộng đã không đột nhập vào trong nhà của bà. Tôi có thể giải thích vắn tắt cho bà nghe nhé. Nhìn qua đồ đạc trong phòng khách này có thể cho ta biết điều đó. Những tấm bằng khen “Tổng Thống Tri Ân “, Vị Quốc Vong Thân” của chồng bà, cố thiếu tá N.V.X được truy tặng vẫn được treo trang trọng như trước. Nghĩa là nó vẫn ở đó từ khi được treo lên. Chứng tỏ rằng Việt Cộng đã chưa bước chân vào phòng khách này. Nếu chúng đã vào rồi thì những bằng khen tặng đó sẽ không được nằm yên như vậy đâu ? Họ sẽ giẫm nát chúng và quăng xuống dướt đất rồi kia. Xin lỗi ngay cả những bức hình rất đẹp này của bà sẽ chịu chung số phận như vậy...
Anh ta ngắm nhìn thật lâu những bức hình treo trên tường. Nhất là những tấm hình phóng lớn chụp nàng đang ở trong các tư thế khác nhau. Lúc thì trong bộ đồ võ Judo, lúc thì trong bộ đồ may ô quyền anh và cả trong bộ đồ rằn ri của biệt kích dù nữa. Nàng thấy lúng túng khó chịu khi anh ta cứ chăm chú nhìn mãi vào những tấm hình đó. Nàng nói :
- Ông đang làm tôi thấy xấu hổ qúa vì đấy chỉ là những tấm hình mà ông anh trai tôi đã chụp. Cũng chính ông ấy đã đạo diễn những màn dữ dằn đó cho tôi chứ thực ra tôi chẳng biết chút gì về võ thuật hay bắn súng cả. Tôi đang tính vứt hết chúng đi. À mà ông đang nói đến những cái bằng khen của chồng tôi. Và cả những bức hình...hình của tôi nữa...Chúng vẫn nguyên vẹn trên tường nghĩa là sao ? Tôi không hiểu cho lắm...
Anh chàng sĩ quan im lặng nhìn những bằng khen của chồng nàng treo la liệt khắp nhà. Rồi anh ta quay lại nói với nàng :
- Xin lỗi là tôi nhìn những tấm hình hay những bằng khen cao qúi mà Quân Đội đã trao chồng bà với mục đích khác. Những thứ đó đã không suy chuyển trong thời gian qua, khi Việt Cộng đánh chiếm khu vực này. Điều đó chứng tỏ là ngôi nhà này đã không bị Việt Cộng lọt vào....
Xuân kịp nén lại nếu không nàng đã phì cười rồi. Nàng làm bộ không hiểu, lớn tiếng hỏi lại viên sĩ quan và mong viên sĩ quan cũng trả lời như vậy để cho ông khách nguy hiểm đang ngồi lù lù trong phòng ngủ của nàng cũng nghe thấy :
- Nghĩa là ngôi nhà này đã không bị Việt Cộng xâm nhập vào phải không ?
Viên sĩ quan đã không phụ lòng nàng. Anh ta trả lời chắc chắn :
- Đúng như vậy. Việt Cộng đã không xâm nhập vào đây. Ít nhất các tấm huân chương treo trên tường kia cũng là bằng chứng cho điều đó. Nhìn căn phòng này tôi có cảm giác như nó chưa từng lọt vào vùng có giao tranh vậy. Ngôi nhà của bà vẫn còn nguyên vẹn như không một vết trầy sước. Dường như chiến tranh lẫn cả Việt Cộng cũng đều không dám đụng vào trong căn nhà của bà? Tôi thấy những ngôi nhà chung quanh đây, cùng dãy phố với nhà bà đều có ít nhiều dấu vết bị VC đột nhập vào lục lọi phá phách..
Nàng lại làm bộ ngạc nhiên hỏi :
- Việt Cộng cũng thâm nhập vào những ngôi nhà cùng cư xá với tôi ư ? 
- Có đấy thưa bà. Theo sự điều tra của chúng tôi thì đã có một số ngôi nhà quanh đây đã bị Việt Cộng xâm nhập vào lục tung lên trong thời gian chúng tấn công qua đây. 
- Làm sao các ông biết được họ đã vào nhà những ngồi nhà đó ? 
- Rất dễ dàng. Những dãy nhà lụp xụp nằm ở phía bờ sông có lẽ hướng tấn công của họ. Bị chặn lại nên chúng đã dùng các căn nhà như những vị trí phòng thủ. Họ đục thủng tường nhà này thông vào nhà khi để làm chỗ di chuyển. Rồi đem những vật dụng gia đình như tủ giừơng bàn ghế ra che chắn để làm công sự. Còn một số căn nhà ở khu vực cư xá này có lẽ họ chỉ tình cờ đi qua trên đường tấn công hay rút lui mà thôi. Tất cả chủ nhân của những căn nhà mà họ đột nhập đều đã đi tản cư hết. 
- Họ làm gì trong đó hả ông đại úy ? 
- Họ cạy tung các cửa ra vào, viết các khẩu hiệu tuyên truyền, vẽ hình lá cờ xanh đỏ với ngôi sao vàng. Có lẽ họ biết chủ nhân của những căn nhà đó toàn là sĩ quan cấp tá trở lên cả. Tức là những người, mà theo họ là những “kẻ có nhiều nợ máu với nhân dân”. May mà họ đã không tóm được một vị gia chủ nào. Có lẽ vì ngứa mắt khi nhìn thấy những huân, huy chương, bằng khen hay hình ảnh của những quân nhân VNCH đó nên họ giật xuống và đập vỡ tất cả. Tương tự như những bằng khen hay hình ảnh của bà trong nhà này.
Viên sĩ quan vừa cười vừa nói tiếp :
- Và còn một điều nữa nói ra bà không tin đâu. Đó là họ đột nhập vào để tìm kiếm thức ăn… 
- Để kiếm ăn ư ? Nhớ lại cảnh vị khách bất đắc dĩ của nàng đã ăn như một con hổ đói, nàng làm bộ ngạc nhiên tròn mắt hỏi lại. _ Ông nói đùa hay sao chứ tôi không tin VC lại không có lương thực để lính của họ phải đi tìm thức ăn trong những ngôi nhà quanh đây.
Viên sĩ quan phấn khởi khi thấy nàng quan tâm đến câu chuyện. Anh ta nhiệt tình giảng giải cho nàng :
- Chúng tôi đã kiểm tra những căn hộ đã bị đột nhập đó. Tất cả đều nguyên vẹn, ngoại trừ những thứ gì ăn được. Họ lục tung các tủ lạnh, các lu gạo, thậm chí cả những hũ tương cà rau dưa đều bị vét sạch nhẵn. Chắc chắn đây là hoạt động của một đám tàn quân VC. Chính xác hơn là của cái bọn đã chạy thoát khỏi khách sạn Dòng sông Xanh khi chúng tôi triệt hạ được vị trí tử thủ đó. Chúng nó bị đánh tan tác khi rút khỏi khách sạn đó và kẹt lại giữa vòng vây. Giờ này chúng vẫn còn sót lại một số tên và vẫn còn lẩn quất đâu đó phía bờ sông. Nên chúng tôi không ngạc nhiên khi phát hiện ra chúng đang đói khát và lần mò tìm kiếm thức ăn trong những ngôi nhà quanh đây. Nhưng bà yên tâm là chúng sẽ không thể mò đến được nhà của bà hay của bất cứ người dân nào trong khu vực này để kiếm ăn nữa đâu. Chúng tôi đã có một kế hoạch rất chi tiết để tiêu diệt những tên này. Đã có những cái bẫy, giống như mạng nhện đựơc chăng ra khắp mọi xó xỉnh của khu vực này rồi. Chúng tôi đã thành công khi tiêu diệt được ba tên từ khi đặt bẫy và sắp tới là những tên cuối cùng.
Nàng thấy mình đã quan tâm đến câu chuyện của viên sĩ quan. Câu chuyện có liên quan đến vị khách nguy hiểm mà nàng đang chứa chấp trong nhà. Có lẽ anh chàng VC đó đang nép mình vào cửa phòng ngủ để lắng nghe câu chuyện….
- Vậy theo như ông nói thì cái đám VC lẩn trốn ở khu vực này đang bị đói ?
- Đúng vậy. Và không chỉ thiếu lương thực, chúng còn thiếu cả vũ khí đạn dược và không còn liên lạc được với nhau nữa. Mỗi khi chúng lọt vào các ổ phục kích mà bọn tôi đã bố trí sẵn suốt từ đây cho đến bờ sông, thì chúng đã bị bao vây chặt bằng nhiều vòng để đảm bảo không để xổng bất cứ tên nào. Rồi chúng tôi mới dùng loa gọi chúng buông súng. Bọn chúng nổ súng chống trả quyết liệt buộc chúng tôi phải tấn công tiêu diệt. Nhưng bao giờ cũng chỉ có một tên. Ba cuộc đụng độ dữ dộ chỉ để giết ba tên Việt Cộng đói khát.
- Vậy thì những người đó, những tên VC đó còn chiến đấu làm gì nữa ?
- À về điều này thì tôi không thể trả lời bà được. Đây có lẽ là những tên VC thuộc loại chính qui của CS. Chúng là những tên người miền Bắc và rất cuồng tín. Chúng rất thiện chiến và cũng rất lì lợm. Mặc dù cấp trên của tôi đã nhận định thì ngoài việc thiếu thốn đủ thứ, chúng đã mất liên lạc với đơn vị, mất liên lạc với nhau và chỉ ngày một ngày hai thì chúng cũng ra đầu hàng hoặc bị tiêu diệt. Nhưng như bà nghe thấy đêm qua đấy, chúng vẫn còn hoạt động dù chỉ còn một vài tên còn sót lại. Cho đến đêm hôm qua chính những tên đó vẫn gây thương vong cho đơn vị tôi. Do vậy chúng tôi vẫn phải vất vả ở khu vực này cho đến khi tiêu diệt được tên cuối cùng. Chỉ đến khi đó thì đơn vị tôi mới được điều động ra mặt trận khác chứ không ở đây để ngày đêm phải đi lùng sục, tiêu diệt những tên tàn quân Việt Cộng đó. Công việc đó nói thì dễ nhưng thực hiện thì không đơn giản và nhanh chóng chút nào. Nhưng chắc chắn sẽ không còn lâu đâu khi tên cuối cùng trong bọn đó bị tiêu diệt...
Bây giờ thì nàng biết được lý do vì sao anh chàng VC kia lại trở thành vị khách không mời của nàng. Hoàn cảnh hiện tại của anh ta thật đáng thương cũng như mạng sống của anh ta thật mong mang. Và nàng thấy mừng khi đã tạm thời giữ được chân anh ta lại.
Viên đại úy vẫn đang thao thao : 
- Chúng tôi cũng bị thiệt hại khi đối đầu với những tên liều mạng đó. Chúng nó không bao giờ đầu hàng…. Ý tôi đang nói đến những tên tàn quân VC đang bị chúng tôi săn lùng đó. Chúng thà chết chứ không chịu bắt làm tù binh. Thiếu thốn đủ mọi thứ và chẳng còn đường để rút nữa nhưng chúng vẫn không buông súng. Chúng trở nên liều lĩnh và nguy hiểm hơn khi chúng đã cùng đường. Dường như bọn chúng chiến đấu chỉ để gây tổn thất cho quân của tôi chứ không phải để thoát thân nữa. Chúng tôi chẳng bắt được một tên tù binh nào. Và bà có biết không ? Dường như đám lính TQLC thuộc quyền tôi khi đụng trận với bọn tàn quân này đã thỏa thuận ngầm với nhau là không bắt tù binh. Họ sẽ bắn hạ những tên đó, dù chúng có buông vũ khí hay không ? Mặc dù điều đó trái với quân lệnh và trái với cả lệnh của tôi. Với lại cũng thông cảm vì anh em trong đơn vị của tôi đã bị tổn thất nhiều vì bọn này rồi….
Nghe thấy vậy, nàng bỗng kêu lên, giọng thảng thốt : - Oi. Lạy Chúa !. Thật kinh khủng ! Tại sao họ lại có thể hành động như vậy được ? Dù sao thì chúng ta cũng là một quân đội văn minh kia mà ?
- Tôi biết, và tôi cũng phản đối những việc làm thấp kém của đám lính đó. Nhưng tôi không biết phải giải quyết như thế nào vì khi họ mang xác một tên VC về thì họ báo cáo là đã giết được hắn trong một cuộc đấu súng ác liệt. Làm sao mà phân biệt xác một tên VC bị bắn hạ khi đã đầu hàng với xác một tên VC bị giết vì chống cự. Hơn nữa như tôi đã nói với bà thì bọn tàn quân này chỉ muốn chiến đấu cho tới chết và chỉ muốn được chết mà thôi. 
Nàng bắt đầu thấy hãi hùng với những điều viên sĩ quan đã kể. Nàng vốn không ưa thích những chuyện giết chóc tàn bạo như thế. Những câu chuyện tương tự mà trước đây chồng nàng đã kể cũng khiến nàng kinh sợ. Và giờ đây chuyện bắn giết kinh khủng đó lại liên quan đến người khách nàng đang che dấu ở trong nhà.
Nghĩ đến anh chàng VC đang ẩn trốn trong nhà, nàng thấy thật may mắn cho anh ta và cho cả nàng nữa khi nàng đã không hành động ngược lại với những điều nàng đã làm. Nếu không giờ đây anh ta đã phải phơi xác ra ngoài đường kia rồi. Và nàng sẽ phải ăn năn hối hận cho tới chết mất.
- Tôi đã thấy chóng mặt vì những câu chuyện giết chóc của ông rồi đấy ông đại úy ạ. Và tôi sẽ xỉu nếu như ông cứ tiếp tục đấy.
- Ồ, không, không. Tôi sẽ không làm bà sợ với những câu chuyện tương tự như thế nữa. Qủa tình là tôi đã thật thất lễ và tôi xin lỗi bà. Viên sĩ quan lật đật nói. Anh ta tỏ ý ân hận thật sự.
- Ong tử tế qúa và cũng đáng mến nữa. Nàng cười thật tươi khi nói với anh chàng sĩ quan đang đỏ mặt lúng túng…..Thôi bây giờ ta nói chuyện khác đi. Chuyện về ông ấy ?
Anh ta lén nhìn nàng rồi vội ngó ra chỗ khác. Vẻ ngượng ngùng anh ta nói khẽ :
- Chuyện về tôi thì đâu có gì để nói ? Chỉ là một người lính bình thường….
- Thì ông thử tự giới thiệu về mình như một người lính cho tôi nghe. Thử coi tôi như là một người....thượng cấp của ông vậy ?
Viên sĩ quan làm bộ ngồi thẳng người lên rồi nói, giọng dõng dạc :
- Oi, nếu vậy thì tôi rất sẵn lòng. Tôi, đại úy Trần T. K. tốt nghiệp sĩ quan khoá X, trường sĩ quan TQLC Nha Trang. Hiện là tiểu đoàn phó tiểu đoàn TQLC . 28 tuổi và còn …độc thân.
Nàng tròn mắt nhìn anh ta :
- Độc thân ? Một con người thanh lịch và một sĩ quan bảnh bao như ông mà lại độc thân ? À, có lẽ ông là một người qúa kén chọn đây ?
- Không dám. Có lẽ không một qúi cô nào chấp nhận một người lính nay đây mai đó như tôi hoặc vì số phận bắt buộc tôi tình duyên lận đận chăng ? Hoặc đơn giản là tôi vẫn chưa gặp được người ấy . 
Nàng tinh nghịch hỏi khi thấy anh ta bắt đầu đỏ mặt lên :
- Thế “người ấy” của ông phải là người như thế nào đây ? Nói cho tôi biết sơ qua để tôi có thể làm một bà mai mối cho ? 
Viên sĩ quan ngượng ngùng ra mặt. Anh ta cố lảng tránh ánh mắt của nàng rồi nói giọng thật nhỏ : 
- Tôi không mong chờ một nàng công chúa. Tôi chỉ ao ước một ngưòi đàn bà thông minh, có chút học thức và tâm đầu ý hợp với tôi….
- Thế còn nhan sắc, tuổi trẻ, con nhà giàu có... và còn cả đức hạnh của người đó nữa thì sao ? 
- Tôi không đòi hỏi những điều đó, vì tôi biết có muốn cũng không được. Một cô gái trẻ, đẹp, giàu có...lại ngoan hiền đức hạnh như bà nói thì qủa là một của qúi giá. Một của quí giá hiếm hoi trong xã hội này. Nếu có thì cũng đã có những công tử nhà giàu, con ông cháu cha hay những vị đại phú, những ông tướng ông tá rước mất rồi….
- Thế tóm lại là ông mong muốn có một người như thế nào để “nâng khăn sửa túi” cho ông ?
- Bà phải hỏi tôi là tôi mong muốn được “ nâng khăn sửa túi” cho một người như thế nào thì đúng hơn. Mà những gì đã mong ước thì khó bao giờ trở thành hiện thực lắm. Nó rất đẹp nhưng nó sẽ mãi chỉ là ước mong mà thôi. Thật ra mong ước của tôi về “người ấy” cũng đơn giản lắm. Nhưng tôi sẽ không nói cho bà biết ước mong đó của tôi như thế nào đâu, trừ phi....
Đột nhiên tiếng gõ cửa vang lên dồn dập khiến viên sĩ quan ngừng bặt. Tiếng đập cửa rất mạnh và liên tục khiến cho nàng cũng thấy giật mình. Nàng vội vàng ra mở cửa. Năm Khương bước ào vào như một cơn lốc. Người gã bơ phờ với cái áo đẫm mồ hôi. Gã ta không chào hỏi nàng mà bước lại thẳng chỗ viên sĩ quan nói bô bô :
- Ong đây rồi, vậy mà tôi đã lên tìm ông ở ban chỉ huy, rồi đạp xe đến mấy cái chốt gác để tìm mà cũng không thấy. May qúa thấy xe của ông đậu bên ngoài. Như vậy cũng tiện vì đỡ mất công. Tôi và ông, chúng ta bắt đầu công việc đi kiểm tra an ninh như đã hẹn chớ ?
Viên sĩ quan cau mày, khó chịu. Có thể anh ta bực mình gã NK vô duyên này đã làm đứt đoạn câu chuyện đang vui vẻ giữa anh ta và bà thiếu tá phu nhân xinh đẹp này. Anh ta nói giọng lạnh lùng :
- Ong đã xông vào nhà của bà đây mà không chào hỏi ai cả ?
Năm Khương nghệt mặt ra nhìn nàng và viên sĩ quan. Chợt như hiểu ra gã lùng bùng xin lỗi nàng với giọng nói gượng gạo.
- Và ông cũng đập cửa như kiểu những tay cảnh sát đi khám nhà , hay là một kẻ đi đòi nợ...
Năm Khương im lặng. Có lẽ gã đang nghiến răng lại chịu trận. Quai hàm gã bạnh ra và những mụn cá trên mặt gã nổi đỏ lên. Gã lại lên tiếng xin lỗi nàng một lần nữa, gượng gạo như trước.
Viên sĩ quan hỏi, vẫn cái giọng lạnh lùng như trước :
- Còn bây giờ thì ông có thể nói được rồi đấy ? Ong muốn kiếm tôi làm gì ? 
Năm Khương không còn hăng hái như lúc ban đầu nữa. . Gã lầm bầm nói:
- Thì cũng là chuyện kiểm tra an ninh mà tôi vừa nói. Tôi và ông sẽ đi kiểm tra một số gia đình vừa đi tản cư về. Vẫn như thường lệ, ông là đại diện cho quân sự, còn tôi đại diện cho dân sự khu vực này. Tôi đã có danh sách đây. Và tiện thể thì ta bắt đầu từ nhà bà thiếu tá phu nhân đây. Trước hết chúng ta sẽ kiểm tra các giấy tờ rồi sau đó thì kiểm tra căn nhà cho đúng các thủ tục an ninh thời chiến.
Nàng giật mình khi nghe gã Năm Khương nói như vậy. Té ra đây là một cuộc khám nhà. Vậy mà nàng lại tưởng chỉ là một cuộc kiểm tra giấy tờ bình thường thôi. Và viên sĩ quan đã không muốn việc khám nhà này khi anh ta đến đây sớm hơn chỉ với một mình. Vậy mà nàng đã không nghĩ ra. Đúng là chuyện kiểm tra an ninh sẽ phải khám xét nhà vì đang thời buổi chiến tranh. Nếu như trước đây, nhà nàng không có người khách lạ thì nàng đã không quan trọng cái việc khám nhà này. Khi đó nàng có thể cằn nhằn vị bị quấy rầy, rồi cũng cho bên An Ninh khám xét thoải mái. Chỉ có điều là bây giờ thì không thể được. Nếu vị khách nguy hiểm của nàng đang ở trên trần nhà thì nàng không lo, nhưng giờ thì anh ta lại đang ở ngay trong phòng ngủ của nàng. Nàng không thể để họ kiểm tra nhà của nàng lúc này được. Lạy Chúa. Không thể được vì vị khách của nàng đang ở trong phòng ngủ kia, chỉ cách phòng khách này một cánh cửa mỏng manh....Không cần kiểm tra khắp nơi trong nhà mà chỉ cần mở cái cánh cửa ngăn sang phòng ngủ kia của nàng là thấy ngay người khách của nàng. Một tên tàn quân Việt Cộng. 
Viên sĩ quan nhìn NK chòng chọc. Anh ta không giấu vẻ khinh bỉ đối với nhân vật này. Có lẽ anh ta đang tìm một cái cớ hợp lý nào đó để nắm lấy cổ gã trưởng ban an ninh này....Cũng có thể anh ta sẽ thuận theo lời của NK để đi kiểm tra căn nhà của nàng....
Nàng biết rõ NK với cái trò luôn lấy cớ kiểm tra của hắn. Những lúc chồng nàng đi hành quân vắng nhà, thậm chí lúc chiến sự ở đâu đó xa lắc xa lơ mà thỉnh thoảng hắn đang đêm còn đập cửa nhà nàng. Để mấy chú dân vệ đứng bên ngoài, còn hắn xăng xái bước vào phòng ngủ của nàng chỉ để ngửi ngửi hít hít như một con chó đực tìm chó cái... Hoặc giả bộ như tình cờ, hắn sẽ cầm lấy những đồ lót phụ nữ của nàng. Hoặc khi nàng nổi cáu lên thì hắn cũng nói được vài câu tống tình rẻ tiền. Nhưng lúc đó nàng không chấp nhất gì một kẻ như NK. Với lại lúc đó nàng đâu có gì phải che dấu đâu ? 
Nhưng dù bây giờ Trời có sập xuống thì nàng cũng dứt khoát không cho họ khám nhà. Đầu óc quay cuồng nhưng nàng đã quyết định không thể để cho điều đó xảy ra. Một ý nghĩ lóe lên đầu của nàng khi nàng lên tiếng nói với NK :
- Nhưng ông NK ơi, ông không phải mất công nữa đâu vì chính ông sĩ quan này đã kiểm tra căn nhà của tôi rồi.
Viên sĩ quan đưa mắt nhìn nàng ngạc nhiên, còn gã NK thì nhìn nàng chòng chọc. Im lặng chịu đựng những cái nhìn của bọn họ, nàng tiến lại gần với viên sĩ quan hơn, và bằng giọng nói dễ thương nhất nàng nói với anh ta :
- Có phải ông đã kiểm tra nhà của tôi trước đây ít phút không ? Và chính ông cũng đã xác nhận rằng Việt Cộng đã không hề đặt chân vào ngôi nhà này phải không ?
Sau giây lát ngỡ ngàng, viên sĩ quan tỉnh hẳn người vì thái độ thân mật bất ngờ của nàng. Anh ta mỉm cười quay sang nhìn nàng, khi đó đang đứng gần đến mức chạm cả vào người anh ta rồi ung dung lên tiếng :
- Đúng vậy. Chính tôi đã kiểm tra ngôi nhà này một cách cẩn thận rồi và tôi đảm bảo với ông rằng nó rất an tòan.
- Nhưng không...không có mặt của tôi, người đại diện an ninh dân sự của khu vực này. Năm Khương tức tối lên tiếng. Có lẽ hắn đã cố kềm chế từ lúc đầu đến giờ và lúc này hắn có vẻ như hết chịu đựng nổi viên sĩ quan. Dù sao hắn cũng không muốn bị bẽ mặt trứơc mặt một người như bà thiếu tá phu nhân đây. 
Gã gập mạnh cuốn sổ rồi tiếp, giọng lớn hẳn lên : 
- Như vậy là không được vì không đúng với nguyên tắc của ủy ban liên kiểm an ninh khu vực này mà chính ông là người đứng đầu... Theo đúng thủ tục thì phải có cả người của Quân Đội là ông và người của An Ninh Dân Sự là tôi cùng đi và cùng đồng ký giấy xác nhận thì mới đúng thủ tục. Do vậy tôi và ông phải đi kiểm tra lại nhà trên, nhà dưới, gara để xe, các phòng các kho hay chỗ để đồ cũ....cho đúng thủ tục chớ. Phiền ông một chút....
- Tôi nói là khỏi cần vì tôi đã kiểm tra nhà này rồi ? Viên sĩ quan lạnh lùng nói.
- Nhưng không đúng thủ...thủ tục. Và tôi sẽ không ký tên vào biên bản. NK gầm gừ lên tiếng.
Nàng thấy đã đến lúc không thể kéo dài hơn nữa tình trạng này. Có thể viên sĩ quan sẽ thuận theo cái gã trưởng ban an ninh này. Đã đến nước không thể lùi được nữa rồi. Nàng thân mật nắm lấy cánh tay viên sĩ quan và bằng nụ cười tươi như hoa, nàng nói với anh ta bằng giọng nũng nịu nhất :
- Ông NK đây không tin là ông đã kiểm tra kỹ càng nhà tôi tới mức nào rồi đâu. Chắc ông ta nghi ngờ ông và tôi đang giấu diếm cái gì đó. Có lẽ ông ta nghĩ chúng ta giấu một tên Việt Cộng chăng ?
Viên sĩ quan nhún vai một cách điệu đàng rồi mỉm cười với nàng. Lúc này nàng đã ở sát bên anh ta với vòng tay khóac hờ hững qua vai của viên sĩ quan. Làm như vô tình, nàng âu yếm phủi phủi chút bụi tưởng tượng trên bộ đồ trận rằn ri hình sóng biển của anh ta. 
NK gườm gườm đứng nhìn cả nàng và viên sĩ quan đang đứng bên nhau trong cơn tức giận. Hắn ta run run mở cuốn sổ ra và lên tiếng :
- Cứ cho là ông đã kiểm tra rồi đi nhưng theo đúng thủ tục thì chúng ta vẫn cứ phải kiểm tra lại ngôi nhà này lần nữa. Vậy xin phiền ông và bà....
Viên sĩ quan lên tiếng ngắt lời NK, giọng nói lạnh lùng :
- Tôi đã nói là tôi đã kiểm tra căn nhà này một cách cẩn thận theo đúng nhiệm vụ của mình và bà thiếu tá đây cũng đã xác nhận điều đó phải không ?
Anh ta nhìn nàng như dò hỏi và nàng đã gật đầu một cách không ngượng ngùng. Anh ta tiếp tục hỏi bằng cái giọng như cũ :
- Vậy mà ông NK đây vẫn không tin và đòi kiểm tra lại nhà này, dù điều đó khiến cho cả tôi và bà đây đều cảm thấy khó chịu....
Anh ta không hỏi nàng nhưng nàng cũng tỏ thái độ đồng ý bằng một cái gật đầu vênh váo.
NK ngờ ngợ nhìn cả viên sĩ quan và nàng khi hắn trả lời :
- Không phải tôi không tin nhưng việc kiểm tra thì vẫn phải làm cho đúng thủ...thủ tục mà chính ông là người phải làm gương. Thôi. Bây giờ thì ta bắt đầu công việc kiểm tra chứ ? Còn đến hai nhà phải kiểm tra chiều nay nữa...
Viên sĩ quan gật đầu ra vẻ hài lòng lắm khiến nàng cũng thấy chột dạ. Nàng không hiểu anh ta định làm gì tiếp đây ? Không lẽ anh ta sẽ đồng ý cùng NK kiểm tra nhà nàng. Viên sĩ quan bỗng bất ngờ lên tiếng hỏi NK :
- Bao giờ thì vợ và các con ông đi tản cư về ?
NK sững lại trước câu hỏi như lạc đề đó. Đôi mắt láo liên nhìn viên sĩ quan dò xét rồi hắn trả lời, giọng lấp lửng :
- Cũng sắp sửa thôi nhưng cũng chưa biết chắc...tình hình lúc này thì cũng chưa biết thế nào...Nhưng ông hỏi việc ấy để làm gì ?
Viên sĩ quan trả lời ngay :
- À, thì tôi hỏi cho biết để kiểm tra ấy mà. Cũng để cho đúng thủ tục thôi.
NK cười lạt. Gã tưởng cái gì ghê gớm hơn thế kia. Có lẽ gã đã thở phào ra khi nói giọng vui vẻ :
- Tưởng chuyện gì chớ chuyện đó thì mời ông đại úy cứ lại kiểm tra thoải mái. Tôi đâu có làm gì sai trái để lo sợ. Khi bà xã tôi đi tản cư về, mời ông cứ đến. Và tiện thì mời ông cùng mấy ông sĩ quan nhậu với tôi một bữa cho thật say...
Viên sĩ quan vẫn ngồi ở ghế khi anh ta nói, giọng đủnh đỉnh :
- Cám ơn ông trước vì đã có lời mời. Nhưng chúng tôi không uống rượu với ông được vì chúng tôi đang làm nhiệm vụ. Khi kiểm tra nhà ông chúng tôi sẽ kiểm tra thật kỹ lưỡng...
- Ôi dào, Nhà tôi bé tẹo, lại bị Việt Cộng đốt cháy mất cái cửa hiệu mặt tiền rồi. NK xua tay nói. Lúc đó thì mời các ông cứ thoải mái kiểm tra...
Viên sĩ quan ung dung nói :
- Chính vì Việt Cộng đã ở trong nhà của ông rồi nên chúng tôi sẽ phải kiểm tra từng mét vuông đất một. Phải đục nhiều cái lỗ ở trên tường cũng như phải cạy từng viên gạch lát nền nhà ông lên để xem chúng có dấu tài liệu hay súng đạn gì không ? 
Lúc này NK mới như chợt hiểu ra. Gã lên tiếng tức tối :
- Ông không có quyền. Việt Cộng đã phá nhà tôi chưa đủ hay sao mà các ông lại còn muốn làm như thế nữa.
Viên sĩ quan nói, vẫn cái giọng đủng đỉnh như giỡn chơi đó :
- Tôi có quyền đó chứ. Tôi có thể sẽ cho gọi đội rà phá bom mìn đến để kiểm tra xem còn có trái đạn nào chưa nổ không ? Xem Việt Cộng có gài bom mìn trong nhà của ông không ? Như vậy để đảm bảo cho gia đình ông được an toàn, tôi sẽ yêu cầu gia đình ông rời khỏi nhà trong một thời gian. Lâu mau thì chưa thể biết được vì phải đợi đến khi anh em có tìm ra trái bom mìn gì đó hay không chứ. Để cho đúng thủ tục ấy mà.
Nàng muốn bật cười trước vẻ mặt của NK lúc đó, nhưng nàng cố nén được. Nàng có thể đoán viên sĩ quan cũng muốn bật cười như nàng, tuy mặt anh ta vẫn tỉnh như không. Còn NK thì mặt lúc đỏ gay, lúc tái nhợt. Những cái mụn trên mặt hắn cũng lần lượt đỏ tái liên tục. Mồ hôi của hắn vã nhễ nhại trên mặt. Có thể hắn uất ức đến mức mồ hôi hắn tuôn chảy dòng dòng trên mặt. Có thể hắn sợ nên toát mồ hôi. Cũng có thể là cả hai khiến mồ hôi hắn chảy như tắm xuống mặt, xuống áo...Hắn liên tục ngọ ngoạy không đứng yên một chỗ được....
Viên sĩ quan đứng lên với một cử chỉ dứt khoát. Anh ta nói :
- Nói tóm lại là có thể tôi sẽ không ký giấy cho gia đình ông hồi cư về trong tình trạng an ninh chưa được đảm bảo như thế vậy. Ong hãy tin chắc là tôi sẽ làm như thế. Để đảm bảo an ninh cho gia đình ông và cũng để cho đúng thủ tục thôi. Còn bây giờ thì ta sẽ bắt đầu cùng đi kiểm tra nhà bà thiếu tá phu nhân ?
NK vội vàng xua tay rồi lắc đầu quầy quậy :
- Thôi khỏi, khỏi. Ông đã kiểm tra rồi thì thôi. Bây giờ ông xác nhận vài câu hỏi trong này và ký tên là được rồi. Cho đúng...đúng thủ...tục....
NK lập cập mở cuốn sổ và lấy cây viết ban nãy ra. Hắn ta đã không còn cái vẻ đắc ý như trước nữa. Hắn hỏi viên sĩ quan, giọng run run :
- Thế ông đã kiểm tra người trong nhà này chưa. Có ai lạ ngoài bà đây không ?
- Không. Viên sĩ quan trả lời chắc nịch.
Năm Khương đánh dấu vào cuốn sổ rồi đọc tiếp :
- Thế ông đã kiểm tra toàn bộ khu vực nhà bà đây gồm các phòng trên dưới, ga ra xe, các phòng để đồ đạc và các nơi phụ cận chưa? 
- Rồi. 
- Thế đã kiểm tra các giấy tờ theo qui định như thẻ kiểm tra, giấy vắng mặt..v..v..chưa ?
- Rồi. 
- Thế là xong ? 
NK nói và hắn có vẻ mừng rỡ khi mọi việc đã chấm dứt. Hắn đưa cuốn sổ cho viên sĩ quan và nói : 
- Bây giờ ông ký vào đây. Bà thiếu tá ký vào đây, còn tôi ký vào đây là xong Công việc ở đây đã xong xuôi rồi tôi và ông sĩ quan còn phải đi các nhà tiếp theo nữa.
Viên sĩ quan nháy mắt với nàng trước khi cúi xuống ký vào sổ. Nàng cũng tiến tới ký như một cái máy. Bây giờ khi mọi việc đã trôi qua tốt đẹp thì nàng mới thấy sợ. Nàng đứng ngơ ngác nhìn sự việc diễn ra mà không nói một lời nào. Dường như chuyện kiểm tra vừa rồi hồn vía nàng đã bay lên mây gió. Nàng chưa hề nghĩ sẽ bị kiểm tra như thế này bao giờ. Và nàng cũng chẳng hề chuẩn bị để đối phó với điều bất ngờ chết người này. Trong khi vị khách của nàng ở ngay trong phòng kia, chỉ sau một cánh cửa mỏng manh. Chẳng cần phải kiểm tra khắp nơi trong nhà nàng như Nk yêu cầu lúc ban đầu, mà chỉ cần đẩy cái cửa phòng ngủ của nàng ra là mọi sự sẽ đổ bể hết. Họ sẽ phát hiện ra anh ta và....Ôi nàng không dám nghĩ đến cái điều khủng khiếp ấy, mặc dù nó luôn lởn vởn trong đầu nàng kể từ khi trong nhà nàng có vị khách bí mật nọ. May mà viên sĩ quan đã đã tình cờ giúp nàng. May mà nàng đã quyết định chơi trò ỡm ờ khi ngả hẳn về viên sĩ quan, cho dù điều này khiến nàng thấy còn xấu hổ khi nghĩ lại. Nhưng những điều may mắn vô tình đó cứu được nàng và Cám ơn Chúa, cứu được vị khách của nàng nữa. 
Chỉ đến khi viên sĩ quan kia lên tiếng chào nàng để ra về cùng với NK, nàng mới như sực tỉnh. Nàng chỉ thốt được câu nói cám ơn với viên sĩ quan kia. Anh ta không trả lời, chạm tay lên nón kêpi trước khi bước ra khỏi cửa.
Chờ một vài giây sau khi đưa viên sĩ quan và NK ra về, nàng đóng chặt cửa và thở hắt ra hú vía. Nàng khụy chân xuống như kiệt tất cả sức lực. Cố gắng đứng dậy để lê bước về phía phòng ngủ, nàng đưa tay gõ cửa để báo hiệu cho vị khách ở trong biết mọi việc đã an toàn. Nhưng cánh cửa đã khẽ mở ra ngay khi nàng đụng tay vào. 
“Lạy Chúa ! Anh ta đã không chốt chặt cánh cửa phòng ngủ như mình đã dặn”. Nàng điếng người khi nghĩ đến cái cánh cửa đã chẳng cài then bên trong suốt thời gian viên sĩ quan và gã NK đã ở đây. Chỉ một cái đẩy tay thì bọn họ sẽ phát hiện ra vị khách nguy hiểm của nàng ngay.
Nàng mở cửa và sựng người lại khi nhìn thấy vị khách của mình. Không phải anh ta đã ẩn nấp ở đâu đó trong phòng mà vẫn còn ở nguyên vị trí cũ, nơi nàng đã vội vàng đẩy anh ta vào khi viên đại úy gõ cửa. Điều nàng ngạc nhiên đến sững sờ là vẻ mặt thản nhiên cùng với thái độ ung dung của anh ta. Trái ngược với sự tưởng tượng của nàng, anh chàng VC kia không có vẻ mặt sợ hãi hay vui mừng khi cơn nguy hiểm đã qua đi. Dường như anh ta vẫn ngồi ở đó, không rời khỏi cái ghế tròn nhỏ của bàn trang điểm vậy từ khi có cuộc kiểm tra đáng sợ đó xảy ra. Dường như anh không quan tâm đến điều khủng khiếp mà nàng vừa thoát được ở phòng khách với những người khách đáng sợ của nàng. Anh ta chẳng quan tâm đến chuyện suýt nữa thì ngôi nhà này đã bị khám xét lung tung. Trông anh ta thản nhiên như chẳng có liên quan gì đến câu chuyện vừa xảy ra vậy. Bằng chứng là anh ta đang ngồi đó với dáng vẻ thong dong, trên tay vẫn là tờ báo đang đọc dở dang. Như thể suốt từ lúc nãy đến giờ anh ta vẫn đang mải mê đọc nó vậy. 
Thái độ thản nhiên của anh ta đã khiến cho nàng thấy bực bội. Một thoáng thất vọng hiện lên trong đầu nàng khi nàng to tiếng hỏi :
- Anh có nghe chuyện viên đại úy và gã NK vừa rồi không ?
- Tôi có nghe. Anh ta điềm nhiên trả lời. 
- Thế anh có biết là suýt nữa những ngườiđó kiểm tra căn nhà này không ?
- Tôi có biết ? 
Nàng thấy càng tức tối trước cái vẻ thản nhiên như không của anh ta, nàng lớn tiếng hỏi, giọng run lên vì phẫn nộ :
- Thế anh có biết tôi suýt nữa rớt tim ra ngoài khi họ nói sẽ kiểm tra nhà này không ? Trong khi anh thản nhiên ngồi đọc báo ở đây thì chỉ một chút xíu nữa thôi là họ đã kiểm tra cả căn nhà, và cả căn phòng ngủ này nữa. Lúc đó thì họ sẽ phát hiện ra anh ngay khi họ mở cánh cửa phòng này. Bọn lính sẽ bu nghẹt đây ngay và anh sẽ bị chúng bắn chết. Chúng nó giết những người như anh chứ không bắt làm tù binh đâu ? Anh có nghe viên sĩ quan nói như vậy không ? Và chỉ vì một sự may mắn ngẫu nhiên thôi mà anh đã thoát khỏi cái chết chắc. Oi Lạy Chúa tôi. Trong khi đó thì anh ngồi đây để ung dung đọc báo, và đến tận lúc này anh vẫn làm cái bộ mặt dửng dưng như không có chuyện gì xảy ra, thì ba hồn bảy vía của tôi bay đi đâu mất vì lo sợ... 
Càng lúc nàng càng nói lớn tiếng lên. Còn anh ta thì điềm nhiên ngồi nghe với thái độ chẳng thay đổi. Đôi mắt đen lạnh lẽo nhìn nàng. 
Anh chờ nàng nói cho hết rồi mới từ tốn lên tiếng rồi lên tiếng, mắt vẫn không rời khỏi nàng :
- Tôi hiểu hết nỗi lo sợ của cô trong khi những tên kia muốn khám xét nhà. Và tôi cũng cầu Trời để cho điều đó đừng xảy ra. Nhưng không phải tôi lo sợ cho tôi như cô nghĩ đâu, mà tôi lo sợ cho cô kia. Nếu việc này không ảnh hưởng đến cô thì tôi còn mong muốn chúng nó cứ việc khám xét căn nhà. Nếu việc khám nhà này chẳng ảnh hưởng tới cô, hoặc cô không liên can gì đến việc này thì chẳng cần chúng mở cửa vào đây mà chính tôi sẽ bước ra ngòai đó. Tôi sẽ bước ra ngoài đó với khẩu súng trong tay để tiếp đón hai vị khách của cô. Nhưng tiếc rằng đó chỉ là mong ước hão huyền của tôi mà thôi. Tôi biết là không nhiều thì ít tôi đã làm ảnh hưởng đến cuộc sống của cô rồi. Và sẽ là tai hoạ cho cô nếu chúng phát hiện ra tôi....
Mắt vẫn không rời khỏi nàng, anh kéo ghế lại gần giường nơi nàng đang ngồi nghẹn ngào trong cơn tức giận. Anh mỉm cười, nụ cười thật lạ lùng rồi nói với nàng cũng bằng giọng nói lạ lùng như vậy :
- Tôi có nghe thấy tất cả và biết hết tất cả. Vì từ phòng này đến phòng đó gần sát bên thì điều gì diễn ra ngoài phòng khách, ở trong này tôi đều nghe và đều cảm nhận được hết. Nhưng cô bảo tôi phải làm gì bây giờ đây ? Cám ơn tên sĩ quan ngu ngốc kia chăng ? Không bao giờ. Cho dù hắn có cứu đến mười cái mạng tôi thì hắn vẫn là kẻ thù không đợt trời chung của tôi. Hắn đã mang nợ rất nhiều máu của đồng đội tôi rồi, và tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho hắn cả. Tôi đã thề là phải giết chết hắn để báo thù cho các đồng đội. Sớm muộn gì tôi cũng làm điều đó, dù tôi có chết thì tôi cũng phải mang hắn theo. 
Anh ngưng lại nhìn nàng rồi tiếp tục, giọng u ám :
- Còn phần cô thì tôi phải làm gì đây ? Tôi phải cám ơn cô vì cái màn kịch õng ẹo mà cô đã đóng kịch với tên sĩ quan bảnh bao kia ư ? Không nhìn thấy nhưng tôi có thể cảm thấy được cô hẳn phải nhẩy cả vào lòng hắn để có được sự giúp đỡ vô tình của cái thằng ngốc đó. Lúc đó tôi đã phải cắn răng lại để chịu đựng cảnh một người như cô, vì muốn cứu tôi mà sẵn sàng làm tất cả. Nếu tên sĩ quan đó mà muốn gì đó hơn ở nơi cô, có lẽ hắn sẽ dễ dàng đạt được mục đích. Và nguyên nhân của sự hy sinh đó của cô chính là tôi đây. Chỉ vì cô muốn cứu tôi. Hừm, nếu cô nghĩ là tôi cần có lời cám ơn vì việc đó thì cô đã lầm. Những trò đóng kịch đó đã vô ích. Lúc đó tôi ngồi đây và chỉ muốn kết liễu đời mình ngay tức khắc. Để không phải chịu đựng cái cảm giác nhục nhã xấu hổ đó. Cho cả tôi và cô. Nên tôi không thể cảm ơn cô về việc đó đâu. Vậy cô muốn tôi làm gì ? Đóng chặt cửa lại như cô dặn dò hay chui xuống dưới gậm giường trốn những kẻ đó như một tên tình nhân trốn ông chồng ? Thưa cô. Không bao giờ. Không bao giờ tôi làm chuyện đó, dẫu có chết.  
(Hết Chương 8)

Mai Tú Ân

1/6/15

CHUYỆN TÌNH TRONG ĐÊM - CHƯƠNG 4


CHUONG 4

Nửa đêm một tiếng nổ lớn khiến Xuân giật mình tỉnh giấc. Tiếp theo là tiếng súng lớn nhỏ đủ loại vang lên ở khắp nơi. Trong bóng đêm tối đen nàng nghe thấy tiếng súng nổ dữ dội vang vọng lại đâu đó từ phía bờ sông. Còi báo động hú lên, tiếng máy xe gào rú, tiếng la hét dữ tợn của đám lính cùng tiếng giày đinh nện rầm rầm ngoài đường.

“Chắc lại đụng độ ở đâu đó ở phía dưới bờ sông....” Xuân ậm ờ nghĩ bụng. Mắt nhắm nghiền, nàng lười biếng cố rúc đầu sâu vào trong chăn định ngủ tiếp. Nhưng bất chợt nàng giật mình thảng thốt. Nàng nhớ tới người khách lạ bí hiểm đêm qua cùng với câu chuyện kỳ lạ như của một giấc mơ đã khiến nàng bật ngay dậy.

“Lạy Chúa! Đó là một tên VC và hắn đang nằm ở trong phòng khách nhà mình.” Xuân tung chăn vội vã chạy ra phòng ngoài.




Căn phòng tối đen và có cảm giác hồi hộp lạ thường khi nàng mò mẫm bật công tắc đèn. Ngọn đèn vàng ở phòng khách bật sáng và nàng thở phào khi thấy người khách lạ vẫn nằm nơi cũ, trên cái ghế xô pha mà anh ta đã nằm từ hôm qua. Thân hình dài ngoẵng của anh ta trên chiếc xô pha ngắn khiến đôi chân trần của anh ta thò cả ra ngoài. Trong tấm vải dra giường quấn quanh người, trông anh ta như một cái xác chết đang quàn ở trong nhà xác bệnh viện. Dưới ánh đèn điện là một thân người gầy guộc nằm bất động như một xác chết. Râu mọc đen xì quanh khuôn mặt hốc hác với nước da tái nhợt. Mặt anh ta nhợt nhạt như sáp với đôi mắt nhắm nghiền. Bộ piramar vẫn còn để nguyên ở bên cạnh người anh ta.

“Lạy Chúa ! Hay là hắn ta chết rồi “ Nỗi sợ hãi bỗng thắt lại như xâm chiếm toàn bộ cơ thể của nàng, khi nàng rón rén bước đến gần cái kẻ đang nằm như chết đó. Cảm giác như chạm vào một cái xác chết khi nàng khẽ lay người anh ta, nàng run run lên tiếng. “Anh gì ơi ?”

Cái xác chết đó bất ngờ động đậy khi anh ta mở mắt ra nhìn nàng. Đôi mắt tỉnh queo chứng tỏ là anh ta đã thức giấc trước đó rồi. “Lạy Chúa ! Anh ta vẫn còn sống”. Nàng cảm thấy mừng khi cái kẻ đó vẫn còn sống. Dù sao thì cũng hơn là anh ta lăn quay ra chết trong nhà của mình.

Không chú ý đến thái độ của mừng rỡ nàng, anh ta vừa chậm chạp ngồi dậy vừa quấn chặt tấm chăn quanh người. Anh ta cũng chẳng buồn lên tiếng trả lời nàng mà chỉ nhìn nàng bằng đôi mắt lạnh lùng khó hiểu. Không để ý đến thái độ khó chịu của ông khách, nàng vội vàng lên tiếng hỏi :

- Sao anh không mặc bộ đồ ngủ này. Tôi đã để sẵn cho anh từ đêm hôm qua...

- Tôi không mặc quần áo của đàn bà. Siết chặt tấm dra giường vào người anh ta sẵng giọng trả lời nàng.

- Ôi, ông Vici ơi, đây là quần áo mặc ở nhà của đàn ông, của chồng tôi đấy. Chồng tôi có cả chục bộ.....

- Tôi đã nói là tôi không mặc. Anh ta gắt gỏng nói. Vì đó lại là quần áo của kẻ thù...

Ngay lúc đó tiếng súng bỗng lại nổ vang, dữ dội hơn cả lần trước khiến nàng lặng thinh. Còn kẻ kia thì im lặng như nghe ngóng những tiếng nổ gần như đồng loạt vang lên khắp nơi. Tiếng súng nổ gần ngay khu vực nhà của nàng, phía bờ sông. Tiếng súng nổ từng loạt dài hay từng tiếng một, điểm thêm tiếng nổ trầm đục của lựu đạn...

Khi tiếng súng giảm dần nàng hỏi anh ta cho có chuyện :

- Anh có nghe tiếng súng không ? Ở đâu đó rất gần đây.

Anh ta trả lời nhát gừng :

- Tiếng súng nổ ở phía bờ sông.

- Chắc ở đó đang đánh nhau dữ lắm...

Người khách của nàng chậm chạp xoay người ra hướng cửa, nơi tiếng súng đủ lọai đang đua nhau nổ lọan xạ. Anh ta vươn người lên như để nghe ngóng rồi lên tiếng mà không nhìn nàng :

- Phải. Đó là tiếng súng của đồng đội của tôi đang chiến đấu ở ngoài bờ sông kia. Có vài người còn sống sót và họ đang chiến đấu trong vòng vây của kẻ thù.

- Nhưng làm thế nào mà anh biết vậy ? Xuân không hiểu gì ngơ ngác hỏi anh.

Không nhìn nàng, anh ta lên tiếng giọng sôi nổi hẳn lên :

- Tôi đã thức giấc từ khi nghe thấy tiếng súng đầu tiên. Chỉ qua tiếng súng nổ tôi cũng biết là lại có thêm một cuộc chiến đấu không cân sức nữa của đồng đội tôi với bọn lính ngòai bờ sông. Những lọat tiếng nổ ngắn là tiếng súng AK của họ. Còn những loạt đạn bắn liên tiếp là tiếng súng AR.15 của tụi lính. Không còn nhiều đạn nên các đồng chí của tôi đã phải bắn cầm chừng từng viên một. Lúc này tôi chỉ nghe thấy tiếng súng của một khẩu AK duy nhất. Như vậy là chỉ có một đồng chí nào đó của tôi đang phải chiến đấu một mình. Anh ấy đang phải đơn độc giữa vòng vây của kẻ thù. Anh ấy không thể nào thoát được.

Tiếng súng đột nhiên im bặt. Trận đánh kết thúc, nhanh và bất ngờ như khi nó bắt đầu. Không gian chợt trở lại yên tĩnh như chẳng có gì xảy ra.

Người khách lạ lùng của nàng cố vươn cái thân hình gầy gò của anh ta lên như để nghe ngóng động tĩnh bên ngòai. Nhưng chẳng còn tiếng súng nào vọng lại nữa. Im lặng kéo dài cho tới lúc có tiếng động cơ ô tô ầm ì chở đám lính trở về cùng những tiếng trò chuyện huyên thuyên của họ. Không gian lại trở về yên tĩnh với vẻ bình yên vốn có của đêm khuya thanh vắng.

Vị khách bí ẩn của nàng thở dài sườn sượt. Rồi tiếng nói nghẹn ngào của anh ta cất lên trong bóng tối :

- Thế là người đồng đội của tôi đã hy sinh rồi. Những tiếng nổ cuối cùng là tiếng súng của bọn lính. Cô có nghe thấy không ? Trong loạt đạn nổ cuối cùng đó có một viên đạn đã giết chết người đồng chí của tôi. Vậy mà tôi nằm đây và không giúp gì cho anh ấy được...

Anh ta rên lên một tiếng lớn và đưa hai tay ôm lấy đầu. Anh ta gục đầu vào đôi tay và cứ im lặng ngồi như thế mà chẳng thèm để ý đến sự có mặt của nàng. Không chịu được cảnh im lìm, nàng lên tiếng như để an ủi ông khách đang ngồi ủ rũ kia :

- Những tiếng súng vừa rồi đã khiến cho tôi giật mình tỉnh dậy. Lúc đó tôi sợ qúa vì cứ tưởng như tiếng nổ ngay trong nhà mình vậy. May mắn là nó ở hướng bờ sông, nơi mà...

Kẻ kia ngẩng đầu lên nhìn nàng bằng ánh mắt gườm gườm khiến nàng câm bặt. Anh ta ngắt ngang lời nàng bằng giọng nói đầy phẫn uất :

- May mắn cái gì thưa cô. Những tiếng súng đó đã giết chết thêm một người đồng đội của tôi nữa đấy. Cứ mỗi đêm có tiếng súng từ phía bờ sông vọng lại là tôi biết có một trận đánh không cân sức của đồng đội tôi. Một đồng chí của tôi đã lọt vào ổ phục kích và anh ấy phải chiến đấu một mình giữa vòng vây của kẻ thù. Giống như những đêm trước, chỉ có tiếng súng AK đơn độc vang lên giữa tiếng súng AR.15 bắn liên hồi của bọn lính. Và rồi cũng giống như những lần trước vẫn là những phát đạn cuối cùng của bọn lính đã kết liễu cuộc đời anh ấy...

Anh ta nghẹn lời lại và ôm đầu với vẻ bứt dứt không yên. Bỗng nhiên anh ta ngẩng đầu lên nhìn nàng bằng ánh mắt dữ dội rồi lớn tiếng nói với nàng :

- Chắc cô ngạc nhiên lắm khi thấy tôi vẫn còn ở đây phải không ? Chắc cô tưởng tôi đã đi rồi, và những loạt súng vừa rồi đã kết liễu tôi phải không ? Đúng rồi mà. Cô mong cái tên VC mà cô cứu đã tự mò ra với các đồng đội của hắn. Hắn bị bọn lính phát hiện. Và những tiếng nổ vừa rồi, chính những loạt súng đã giết chết đồng đội tôi đã kết thúc đời hắn. Kết thúc luôn mối lo lắng mà cô đã tự rước vào. Cô mong muốn điều đó cũng phải thôi. Chính tôi cũng muốn như vậy. Đó là một điều tốt đẹp cho cô. Và cho cả tôi nữa....Chỉ tiếc là tôi chưa đủ sức....

Nàng thấy ngạc nhiên vì sự cáu giận vô lý của tên Vici tính khí thất thường này. Mới đêm qua hắn ta còn tỏ ra dễ thương khiến cho nàng thấy cảm động. Vậy mà bây giờ chỉ vài loạt súng nổ vu vơ ở ngòai bờ sống đã khiến cho hắn thay đổi hẳn. Có vẻ như hắn đang nhắm vào nàng với giọng nói đầy vẻ cay nghiệt. Nàng vội vàng lên tiếng cắt ngang :

- Không, tôi không mong anh chết. Thậm chí tôi còn mừng khi nhìn thấy anh vẫn an toàn ở đây nữa kia. Nhưng...nhưng tại sao anh cứ nghĩ rằng anh chết đi thì tốt cho tôi ?

Khuôn mặt u ám của vị khách xuất hiện một nụ cười khó hiểu. Anh ta lên tiếng, giọng nói kéo dài ra :

- Chứa chấp một tên Việt Cộng chạy trốn như tôi thì chắc chắn khiến cho cô khó xử lắm đây. Đuổi hắn đi thì có lẽ cô sẽ thấy có tội với lương tâm của cô. Thậm chí có tội với Chúa của cô nếu như hắn bị bắn chết ngay cửa nhà của mình. Nhưng để hắn ở lại thì chỉ rước thêm vào mình nỗi lo sợ. Bởi không biết lúc nào thì ông khách đó sẽ bị phát hiện. Lúc đó cô sẽ bị mất hết thanh danh, bị liên lụy vì tội chứa chấp CS trong nhà. Tôi chắc rằng lúc này tụi lính ngoài kia mà xông vào đây thì cô sẽ còn sợ hơn cả tôi nữa kìa.

Quả thực từ hôm qua đến giờ thì những điều đó cứ ám ảnh mãi trong đầu nàng. Nàng định lên tiếng phản đối thì anh ta giơ tay ngăn nàng lại. Nhìn vẻ mặt đang ngẩn ra của nàng, anh ta hài lòng nói tiếp :

- Chỉ có một cách duy nhất khiến cho cô không còn bị nỗi lo sợ ám ảnh nữa. Đó là tên Việt Cộng mà cô đã cứu giúp hãy tự biến ra khỏi đây và đi chết đâu thì chết. Lúc đó cô sẽ thở phào nhẹ nhõm.... Thế là không phải vướng bận gì với hắn nữa. Mà cũng chẳng có gì phải áy náy vì chính cái kẻ đó đã tự mình đi vào chỗ chết....

- Có thể anh nói đúng về nỗi lo sợ trong tôi, nhưng thực sự thì tôi không muốn anh bị giết đâu ? Nàng yếu ớt lên tiếng nhưng trong bụng phải thừa nhận là cái anh chàng Việt Cộng có cái miệng sắc lẻm kia đã nói đúng về nỗi lo lắng của nàng.

Anh ta cười khẩy nói :

- Chắc chắn là cô không mong cho tôi chết rồi. Nhưng nếu điều đó xảy ra thì cô sẽ tặc lưỡi tự nhủ rằng thôi thế cũng là điều hay, đúng theo ý Chúa ?

Bực mình vì cái giọng mỉa mai đó, nàng lớn tiếng nói :

- Anh đừng nói đến Chúa với cái giọng báng bổ đó. Anh nên nhớ là mình đang làm khách ở trong một ngôi nhà kính Chúa...

Anh ta quay phắt lại phía nàng, xiết chặt tấm dra giường vào người hơn nữa rồi nói lớn tiếng :

- Tôi không báng bổ Chúa của cô, nhưng tôi cũng không phải là khách trong ngôi nhà này. Tôi bị cô bắt giữ ở đây trong tình trạng bị lột...lột....sạch cả vũ khí lẫn quân phục....

Nhìn đôi mắt đen đang nhìn nàng như muốn tóe lửa, nàng vội vàng xua tay làm hòa :

- Thôi, thôi được rồi. Tôi hứa sẽ trả lại cho anh tất cả những gì của anh trước khi anh rời khỏi đây. Nhưng anh không được tự ý ra đi mà phải báo cho tôi biết trước đấy. Vì anh đã là khách ở đây thì cũng phải ra đi đường hòang như một người khách. Hơn nữa còn để tôi còn biết mà trả lại đồ đạc cho anh nữa chứ.

Anh chàng Vici dịu ngay lại. Anh ta im lặng ngồi bó gối, mắt không nhìn nàng. Phần nàng thì thở phào nhẹ nhõm vì biết được anh ta sẽ không nổi máu anh hùng rơm để tự ý biến ra khỏi đây mà không cho nàng biết. Ít nhất thì cũng trong lúc nàng còn giữ khẩu súng và bộ quần áo rách rưới của anh ta.

Tiếng súng đã im từ lâu.. Con phố về đêm lại trở về vẻ tĩnh lặng vốn có của nó. Không gian bên ngoài yên tĩnh lạ thường. Nàng chưa muốn trở về phòng mình mà muốn ngồi nói chuyện một chút với ông khách kỳ lạ này. Nhưng nói chuyện với anh chàng VC này mệt quá. Dường như anh ta chẳng quan tâm đến chuyện nào khác ngoài nỗi khổ sở khi các đồng chí nào đó của anh ta đang đánh nhau ở bờ sông, hoặc là ở trong tình trạng không còn mặc gì trên người. Bất cứ lúc nào động đến chuyện này cũng khiến cho anh ta lồng lên như một đứa trẻ bị giật mất đồ chơi. Nhưng nếu nàng nói chuyện một cách nhẹ nhàng, nhất là đừng chọc giận cái anh chàng đầu bò này thì chắc chắn anh ta cũng đáp lại đúng y như vậy. Anh ta sẽ kể chuyện của anh ta, mà nàng thì cũng muốn biết nhiều về vị khách này lắm chứ ?

Với tay tắt ngọn đèn điện, nàng lên tiếng hỏi :

- Ban nãy anh nói chuyện tôi thấy khó hiểu qúa. Anh nói rằng nếu anh xông ra ngòai đó thì sẽ tốt đẹp cho cả anh nữa là sao ? Nếu anh bị giết thì tốt đẹp cái nỗi gì ?

Căn phòng đã tràn ngập bóng tối nên vị khách của nàng có vẻ thoải mái hơn. Anh ta ngả người xuống ghế, đốt một điếu thuốc lá rồi chậm rãi lên tiếng, giọng không còn cái vẻ chế riễu như trước nữa :

- Tôi đã thức rất lâu trước khi tiếng súng nổ. Trong bóng đêm tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Tôi nghĩ có nên lợi dụng lúc cô còn đang ngủ để ra đi không ? Đi ngay bây giờ hay ra đi trong ngày mai thì có gì khác biệt đâu, nếu cùng đi đến chỗ chết . Thậm chí nếu được đi sớm hơn thì lại càng tốt. Đối với một kẻ như tôi thì đó cũng là cách để sớm tự giải thoát mình khỏi nỗi tuyệt vọng của một kẻ cùng đường. Lúc đó tôi mong muốn rằng những tiếng súng đơn độc đó của chính tôi. Như vậy tôi sẽ được nằm ngoài kia thanh thản như những người đồng đội của mình. Tôi sẽ chẳng còn cái cảm giác của một kẻ mang ơn cứu mạng của ai cả. Nhưng tôi đã không làm được gì ngoại trừ việc nằm ở đây để nghe tiếng súng nổ . Chỉ vì tôi không có võ khí. Và cũng chẳng còn quần áo.....

- Thật may là tôi đã không đưa những thứ đó cho anh. Nếu không...

Kẻ kia bật dậy và trong bóng tối, nàng như thấy đôi mắt của anh ta như muốn tóe lửa khi nhìn nàng. Anh ta bất ngờ nói lớn tiếng , giọng như lạc đi vì cơn giận dữ :

- Tôi không hề biết ơn cô về điều đó. Ngược lại là đằng khác. Cô tưởng những người như chúng tôi sẽ vui mừng khi thoát được cái chết trong khi trốn chui trốn nhủi như những con chuột trong cống sao ? Cô tưởng tôi sung sướng lắm khi được cô cứu sống và cho ẩn trốn ở đây ư ? Không đâu. Không bao giờ một chiến sĩ Cách Mạng như tôi lại chấp nhận lòng thương hại của một người đàn bà, vợ của một tên sĩ quan Ngụy. Không bao giờ ! Ngay cả những người đồng đội tôi đang nằm ở ngã tư đường kia, cô cũng đừng thương xót họ. Có khi chính họ lại muốn được như vậy nữa kia. Ở đó, họ sẽ không còn phải đơn độc. Không phải trốn tránh mãi trong bóng đêm nhục nhã nữa. Đôi khi cái chết lại là một giải pháp tốt đẹp cho những kẻ tuyệt vọng như tôi lúc này. Tôi cũng muốn được như thế vì tôi không muốn cầu xin lòng thương hại của ai cả. Nếu có đầy đủ vũ khí và quân phục thì tôi sẽ rời khỏi đây ngay, dù có chết.....

Nàng phải ngắt lời anh ta. Anh chàng gàn dở này lúc thì hiền lành như một con mèo, lúc thì gầm vang như một con sư tử. Khi đó anh ta có những lời lẽ thật khó nghe và nếu tranh luận với anh ta thì đến sáng mất. Nàng nói thật cương quyết :

- Thôi được rồi. Anh có muốn chết thì ngày mai cũng chưa muộn kia mà. Ngày mai tôi sẽ đưa những thứ của nợ đó cho anh trước khi anh lên đường. Còn đêm nay thì không đâu.

Anh ta nói như thét lên :

- Tại sao cô không trả chúng cho tôi. Tại sao cô không mặc kệ tôi , để tôi muốn đi đâu, muốn làm gì thì làm ? Chuyện tôi muốn sống muốn chết thế nào thì đâu có liên quan gì tới cô ?

Bực mình, nàng cũng không vừa, hét tướng lên :

- Tại sao à ? Tại vì tôi cũng phải biết lo sợ cho bản thân tôi nữa chứ. Anh đã nói đúng về nỗi lo sợ của tôi. Tôi sẽ bị liên luỵ khi chứa chấp một kẻ như anh. Tôi đã cứu chữa cho anh trong khi đáng lẽ tôi phải mặc xác anh. Tôi đã che dấu anh trong khi đáng phải gọi đám lính ngoài kia đưa anh đi. Giờ thì tôi đã rước họa vào thân khi cứu giúp anh rồi đấy. Có lẽ rồi tôi sẽ phải vào tù hay bỏ mạng vì đã dính dáng đến những chuyện Quốc sự và dính đến những kẻ nguy hiểm như anh. Anh sống chết thế nào mặc xác anh, nhưng giờ thì chuyện anh xông ra ngoài đó thì có can hệ tới tôi chứ. Tự dưng có một tên VC nổi điên chạy ra từ khu cư xá này để đám lính bắn hạ. Và trông hắn lại không có vẻ rừng rú lắm thì rõ ràng là hắn ẩn nấp trong khu cư xá này rồi, và tôi lại là người duy nhất tản cư về. Tôi có thể bị liên lụy, bị điều tra vì những hành động ngu xuẩn của mình lắm. Tôi đang lo lắng vì hậu qủa của việc đó thì giờ đây lại có thêm mối lo lắng nữa. Không biết lúc nào thì cái kẻ mình đã cứu giúp đó lại gây ra tai họa bằng những hành động anh hùng rơm của hắn đây. Không biết lúc nào thì hắn xông ra ngoài kia để bị giết và tôi thì vào nhà đá đây. Nói tóm lại thì tôi quả là ngu ngốc khi cứu giúp một kẻ điên khùng như anh.

Những lời nàng tuôn ra ào ạt trong cơn giận dữ đã khiến cho anh ta im bặt. Nét mặt anh ta ngác khi nhìn thấy nàng đang phát cáu. Có lẽ đây là lần đầu tiên, anh nhìn thấy một qúi bà Sài Gòn đang trong cơn tức giận.

Trong bóng tối lờ mờ của ngọn đèn đường soi cái dáng ngồi thờ thẫn của anh ta với khuôn mặt cúi gằm xuống, lâu lâu lại lấm lét nhìn trộm này y hệt như một kẻ có lỗi. Cái vẻ sượng sùng ngơ ngẩn của anh ta khiến Xuân cũng nguôi bớt đi cơn giận dữ trong lòng. Nàng ngồi thở hổn hển. Còn kẻ kia ngồi thu mình vào trong tấm vải trải giường. Anh sáng chập chờn của một trái hỏa châu bên ngoài soi rõ vẻ mặt căng thẳng, ngượng ngập và dáng người dài ngoãng của anh ta như muốn chui sâu vào trong tấm vải giường. Anh ta ngọ ngoạy liên tục....Thái độ lúng túng của anh ta khiến nàng cảm thấy cơn giận của mình qua rất nhanh.

Ngồi im lặng một lát, nàng hạ giọng xuống nói với anh ta :

- Khi nãy tôi ra xem anh như thế nào. Thấy anh nằm im tôi tưởng anh bị làm sao rồi chứ ?

Anh ta nói bằng cái giọng khó chịu :

- Chắc lúc đó cô tưởng tôi đã chết rồi chứ gì ?

Nàng lúng túng khi nghe anh nói đúng như nàng nghĩ lúc đó. Xuân bực mình nói :

- Đúng là tôi đã tưởng vậy ? Nhưng tôi tưởng vậy thì sao ? Anh còn yếu thì tôi cũng phải dòm chừng anh chứ ? Tôi còn là chủ nhà ....

Anh ta cố ngồi dậy một cách khó nhọc. Ánh sáng của những trái hỏa châu ngoài trời soi vào phòng khiến nàng nhìn thấy đôi mắt của anh ta đang nhìn nàng. Anh ta lạnh lùng nói :

- Tôi biết cô dòm chừng tôi là như thế nào rồi ? Cô đề phòng tôi xem tôi có hành động bậy bạ gì không ? Tôi chắc cô đã phải chốt đến mấy lớp cửa phòng của mình để đề phòng vị khách nguy hiểm là tôi. Có thể bên trong cô đã thủ sẵn cây súng ngắn của tôi để nếu tôi có ý định làm bậy, tôi xông vào phòng cô thì cô sẽ nã đạn....Và cô coi chừng xem tên Vici chạy lạc đó đã biến mất hay đã chết chưa ? Nếu chưa biến mất mà cũng chưa chết thì tại sao chỉ có một phụ nữ ở có một mình mà sao hắn lại không xông vào phòng để cướp....và.... Xin lỗi cô, hay để hãm hiếp chứ gì ? Và rồi bây giờ thì cô ngạc nhiên là chẳng có chuyện gì xảy ra dù có một tên tàn quân Việt Cộng đang ở trong nhà với một người phụ nữ như cô ? Có lẽ nếu là một tên lính Quốc gia thì trong hoàn cảnh tương tự như thế này thì hắn có nằm yên như tên Việt Cộng không, hay hắn sẽ mò vào phòng của cô ? Một tên lính trong đám TQLC ngoài kia chẳng hạn....

Mặc dù những lời của anh ta nghe thật chướng tai, nhưng trong bụng nàng cứ giật mình thon thót. "Gớm, cái tên VC này cứ như một con ma xó vậy. Hắn nói trúng phong phóc những ý nghĩ của mình" . Qủa là cũng có những lúc ý nghĩ đó thoáng qua đầu của nàng. Nhưng cái bản chất ngang ngạnh trong con người nàng không chấp nhận điều đó. Hơn nữa cái giọng nói mỉa mai của anh ta khiến nàng thấy khó chịu. Nàng lên tiếng, giọng khiêu khích :

- Anh nói nghe ghê tởm qúa. Những lời nói đó đối với tôi nó còn tệ hơn cả những tên lính, cho dù chúng có xông vào phòng ngủ của tôi đi nữa. Trông anh không đến nỗi hung dữ nhưng cái miệng lưỡi của anh thì có vẻ cay nghiệt với tôi quá vậy. Anh có còn nhớ tôi đang là ân nhân của anh không ?

Anh ta nhìn xuống tấm dra đang quấn quanh người rồi nhìn thẳng vào nàng bằng đôi mắt đen long lanh. Vừa ngượng ngùng vừa tức giận, anh nói lạc cả giọng :

- Cô có giúp tôi nhưng để gọi là ân nhân thì chưa đâu. Vì tôi có định nhờ cô giúp đâu ? Tự cô làm đấy chứ ? Cô không nghĩ là mình cứu giúp cái tên Việt Cộng này ngoài ý muốn của hắn sao ? Tại sao cô không nghĩ là hắn ta đang muốn chết chứ không phải ẩn trốn thì sao ? Hắn ta muốn đi ra ngòai bờ sông với đồng đội chứ không phải nằm ở đây trong tình trạng như thế này ...

Nàng lớn tiếng :

- Nhưng tôi đâu có quyền gì mà giữ anh lại.

- Cô đã giữ tôi ở đây và không có một mảnh vải che thân ? Nếu trả lại tôi những đồ đạc thuộc về tôi thì tôi đã ra đi khi cô còn đang ẩn nấp ở trong cái phòng ngủ của cô để lo ngay ngáy rồi kìa ? Thế vũ khí của tôi đâu, rồi còn bộ quân phục của tôi nữa.

- Hừm. Súng thì không dại gì tôi đưa cho anh lúc này, khi nào anh đi tôi sẽ đưa. Còn cái mà anh gọi là bộ quân phục thì chỉ là một đống giẻ rách dích đầy máu mà tôi đang để dưới bếp. Thà anh đừng mặc gì còn hơn là mặc bộ đồ nát bét đó ra ngoài kia. Lính của ông đại úy đang rình rậpgoài kia chỉ để săn lùng những kẻ mặc những bộ đồ tương tự. Đã có mấy kẻ mặc đồ như anh đang nằm phơi mình ở ngãt tư với đạn găm đầy mình....

Vị khách của nàng như bị quất roi vào người khi anh ta lồng lộn trong tấm vải trải giường. Anh ta như vươn người bật dậy rồi lại co rúm người trong tấm vải quanh người. Tấm vải đó như một sợi dây vô hình đã trói chặt lại khiến cho anh ta xoay trở liên tục trong đó. Lúc thì anh ta bứt dứt thu mình lại, lúc thì lồng lộn như muốn vùng dậy để tung hê tất cả...Anh ta như đang muốn bùng nổ trong một cơn giận dữ điên cuồng. Có lúc nàng tưởng như anh đã bật dậy để lao thẳng vào người nàng….. Chột dạ, nàng vội vàng dịu giọng xuống nói :

- Thật ra tôi chỉ muốn giúp anh không phải rơi vào tay của bọn lính ngoài kia, không để anh phải chịu chung số phận với những người bạn xấu số của anh mà thôi. Đó cũng là một việc mà những người dân thường có cảm tình với CM thường làm phải không ? Tôi chỉ muốn anh ở đây đến đêm mai vì trời cũng sắp sáng rồi...

Anh ta rít lên :

- Tôi sẽ ở đây đến đêm mai, nếu cô bỏ ngay cái giọng đó ngay đi.. Còn nếu cô tiếp tục cái kiểu mỉa mai châm chọc đó thì tôi sẽ....

Không nên khiến cái anh chàng đầu bò này nổi sùng lên. Có thể anh ta sẽ tung cái dra giường kia vào mặt nàng và trần truồng ngạo nghễ bước ra ngoài cửa kia lắm. Nàng vội vàng nói để hòa giải :

- Tôi sẽ không nói như vậy nữa. Tôi xin lỗi anh và hứa là không nói như vậy nữa.

Anh chàng ngồi yên lại ngay. Chốc chốc anh ta lại ngọ ngoạy trong tấm dra giường với điếu thuốc lá luôn rít cháy đỏ rực trong bóng đêm. Thỉnh thoảng nàng nhìn lén cái anh chàng đang ngồi thu lu mình trên đi văng. Anh chàng này như một đứa trẻ lớn xác vậy. Chỉ một vài câu nói vuốt ve nhẹ nhàng của nàng đã khiến cho anh ta dịu đi ngay. Và cũng chỉ vài câu nói xóc óc của nàng cũng có thể khiến cho anh ta nổi khùng lên....

Trong căn phòng tối mò mò nàng nhìn anh đang ngồi. Bóng anh quấn mình trong tấm vải hiện lên như một bức tượng mờ mờ trong khung cảnh nhập nhòa ánh sáng của pháo sáng từ bên ngoài cửa sổ đưa vào. Dường như anh ta đang để hồn đi đâu xa và không biết đến sự có mặt của nàng.

Nàng không cưỡng được ý muốn biết xem kẻ đó đang suy nghĩ điều gì. Trong cái vóc dáng gầy gò và gương mặt hiền lành kia dường như chất chứa một ngọn lửa sôi sục. Luôn sẵn sàng bùng lên dữ dội.....

Trong lòng có chút hồi hộp, nàng khẽ hỏi anh :

- Này, nhiều lúc tôi nghĩ không biết anh có phải là Việt cộng không ? Trông anh không giống Việt Cộng lắm.

Anh ta lớn tiếng cắt ngang lời nàng :

- Cô trông tôi không có vẻ giống một tên Việt cộng bởi vì cô chỉ nghĩ VC là những hình hài ốm đói mà đến ba tên cũng không làm gãy ngọn đu đủ. Cô luôn nghĩ đến những khuôn mặt ma qủi mà chế độ này đã tuyên truyền. Và bây giờ thì cô lấy làm ngạc nhiên khi nhìn thấy một tên Việt cộng như tôi, dù đang chạy trốn nhưng cũng không đến nỗi gớm ghiếc đến như vậy. Chắc cô còn ngạc nhiên hơn vì thấy một tên Việt cộng không đốt nhà, không bắn giết và xin lỗi...không hãm hiếp chứ gì ?

Nàng ngẩn người kinh ngạc khi thấy những điều tên VC đang trút ra trong cơn giận dữ đều đúng cả. Nàng rất khó khăn để nghĩ rằng anh là một tên Vici, hoặc một tên Vici khó có thể ẩn trốn trong một bộ mặt như trẻ thơ kia của anh.

Anh ngừng một chút rồi hạ giọng nói với nàng :

- Như vậy chứng tỏ cô chẳng biết gì về chúng tôi. Hoặc có biết thì cũng theo cái cách mà cô nghe được ở ngoài chợ thôi. Và có lẽ vợ một ông sĩ quan Ngụy như cô thì cũng chỉ ở mức đó. Để tôi trả lời cho cô chắc chắn một lần nữa? Thưa bà Thiếu tá phu nhân. Tôi là một sĩ quan Việt Cộng. Một tên VC chính cống với đầy đủ mọi cái xấu xa mà chế độ này đã bôi vẽ. Cô còn muốn biết gì nữa không ?

- Tôi cũng nghĩ như vậy. Thế thì chắc anh cũng là một tên Cộng Sản rồi vì là sĩ quan cơ mà. Xuân kéo dài những câu cuối rồi nàng hỏi tiếp, giọng khiêu khích : Vậy một tên sĩ quan CS như anh có định thuyết giáo tôi một mớ lý thuyết Cộng Sản nào không đây ?

- Thì một tên VC như tôi cũng là một người Cộng Sản mà. Đương nhiên tôi phải có được cái mà cô gọi là mớ lý thuyết Cộng Sản đó rồi, nhưng tôi nghĩ không phải để dành cho những người như cô đâu. Có vẻ đó là một sự phí phạm khi đem ra giảng giải cho cô vì nó vô ích ...

- Tôi không định nghe anh giảng giải điều đó. Ý tôi muốn hỏi là ngoài những điều anh luôn nói về cái lý tưởng cao siêu ấy ra anh còn có gì khác không ? Vì trông anh cũng không đến nỗi giống một tên Việt Cộng cuồng tín và giáo điều như anh vẫn tự nhận lắm ?

- À há, thế theo cô thì một tên Việt Cộng cuồng tín thì giống cái gì ? Cô đã từng trông thấy một tên Việt Cộng bao giờ chưa ? Tôi cam đoan là trước tôi cô chưa từng gặp bất cứ một tên Việt Cộng nào ?

- Ơn Chúa là qủa đúng là như vậy. Nhưng tôi có thể hình dung ra ....

Anh ta khinh khỉnh nhìn nàng. Đôi mắt đen lạnh lẽo của anh như đang lóng lánh một cái nhìn như có lửa khiến nàng ngưng bặt. Chậm rãi anh lên tiếng, gằn từng tiếng một :

- Vậy thì cô hình dung ra cái gì đây khi cô chưa từng thấy cái đó bao giờ. Giống như người ta ai cũng biết là ma qủi ghê sợ như thế nào nhưng có lẽ chưa ai trên đời nhìn thấy ma qủi bao giờ. Cô chưa biết Việt Cộng thì chắc chắn cô sẽ tưởng tượng Việt Cộng giống như một thứ ma qủy chứ gì, một sản phẩm của Tâm Lý Chiến của chế độ này tung ra về chúng tôi mà thôi. Hay là chuyện của loại người chuyên ngồi lê ngoài chợ của mấy bà hàng thịt, hay tệ hơn nữa, là của mấy bà vợ sĩ quan thường hay rêu rao khi gặp nhau. Tất cả những điều nhảm nhí láo khoét đó về chúng tôi đều do những kẻ thuộc phía bên chồng cô tung ra bằng đủ mọi cách. Để rồi cuối cùng thì có những kẻ ngu ngơ, chẳng hiểu biết gì, xin lỗi, như cô chẳng hạn, tin theo một cách mù quáng. Thưa bà thiếu tá phu nhân. Nếu những điều bà nghe được là đúng thì tại sao tôi lại phải nằm yên ở đây, trong khi bà đang ở trong phòng kia có một mình ? Cô tưởng cánh cửa kia sẽ bảo vệ được cho cô, nếu tôi có ý định xấu đó. Kể cả cây súng của tôi mà cô đã thủ sẵn cũng vậy thôi . Mà tôi chắc là cô cũng chẳng biết cách sử dụng nó nữa, vì đây là loại súng của chúng tôi mà cô chưa thấy bao giờ.

Anh ta ngừng lại giây lát như để cho cơn giận dữ giảm bớt rồi lại tiếp tục nói :

- Chế độ này luôn rêu rao rằng, chúng tôi chỉ là một lũ người rừng hung dữ, chỉ quen bắn giết hiếp đáp dân lành. Nhưng sự thực thì chúng tôi không làm như thế vì chúng tôi là một đội quân nhân dân. Chúng tôi cầm súng vì một lý tưởng cao đẹp mà, xin lỗi, những người như cô khó có thể hiểu nổi. Nên thật khó cho tôi để giải thích.

Anh ta dừng lại, bật quẹt đốt điều thuốc lá. Bất giác nàng mong ánh lửa cây diêm soi rõ khuôn mặt của anh trong đêm lâu lâu thêm một chút. Nàng thích nhìn khuôn mặt góc cạnh đầy đặn của anh ta. Kẻ kia thong thả rít hơi thuốc, nhìn nàng rồi mỉm cười nói tiếp, giọng riễu cợt :

- Tôi biết những người như cô không ưa gì chúng tôi, nhưng cô phải công nhận là tôi không phải thứ người hung dữ quen ức hiếp đó. Mà ngược lại ở đây chính tôi đã bị cô ức hiếp....

Nàng bật cười trước ý nghĩ mà anh ta ám chỉ.

- Đúng vậy. Trừ lúc anh nổi cáu lên còn thì anh không phải là người hung dữ, ức hiếp dân lành.

Anh ta cười nói :

- Mà cô cũng không phải là dân lành mà ngược lại là khác. Bằng chứng là lúc đầu định bắt cô nhưng cuối cùng thì tôi đã trở thành tù binh của cô.

Nàng mỉm cười vui vẻ :

- Thật ra thì tôi chẳng muốn bắt ai hay trở thành tù nhân của ai. Tôi vốn là người không quan tâm đến chuyện chính trị. Tôi không theo không ghét phe nào cả. Tôi giống như một người...đứng giữa. Chẳng hạn như tôi tuy là vợ sĩ quan VNCH, nhưng tôi lại giúp anh là một sĩ quan Việt Cộng đó thôi.

Câu nói của nàng khiến cho anh ta dịu hẳn. Anh ta cố nhìn nàng trong đêm tối. Một lúc sau anh ta lúng túng lên tiếng :

- Cô nói đúng. Vừa rồi tôi đã nổi nóng vô lý ...

Anh ta ấp úng rồi im bặt. Họ lại ngồi yên lặng. Mỗi người như đang theo đuổi ý nghĩ riêng của mình. Thỉnh thoảng ánh mắt họ lại nhìn nhau dò xét rồi lại vội vã nhìn đi nơi khác. Không chịu được sự im lặng kéo dài, nàng cất tiếng hỏi :

- Tôi cũng chưa muốn đi ngủ ngay mà muốn nói chuyện với anh một lát nữa. Nếu anh cũng vậy thì chúng ta có thể nói chuyện như hai người bạn.

- Rất sẵn lòng. Nhưng câu chuyện giữa hai người bạn thì thật là khó vì tôi với cô …xin lỗi, không phải là bạn. Nếu cô muốn hỏi gì ông khách nguy hiểm như tôi thì cứ hỏi.

- À, thì chỉ là những câu chuyện bình thường thôi vì tôi vốn không thích những chuyện chính trị quốc gia đại sự. Chẳng hạn như anh có thể kể cho tôi vì sao anh lại... lạc đến đây, đến nhà của tôi đưọc không ? Tất nhiên là nếu anh không ngại vì bí mật quân sự….

- Tôi đã trả lời câu hỏi này của cô một lần rồi và chẳng có gì bí mật cả. Đơn vị của chúng tôi bị bao vây và phải rời khỏi khách sạn “Dòng Sông Xanh”. Rồi chúng tôi bị phục kích ở phía bờ sông. Phần lớn bị thương vong. Lương thực và đạn dược đều hết cả và cuối cùng thì đơn vị của tôi đã tan tác mỗi người một ngả. Tôi và một người đồng đội nữa lại chạy lạc về hướng của khu nhà này. Chúng tôi chờ đợi thời cơ để thoát khỏi vòng vây. Nhưng chờ mãi mà vẫn nhan nhản lính tráng ở phía đó. Cuối cùng vì.....vì đói qúa nên tôi đã tình cờ chui vào căn nhà này để kiếm gì ăn đỡ. Không ngờ gặp cô trở về. Và đã được sự giúp đỡ rất bất ngờ của bà chủ nhà nữa. Nếu tôi ở phía bờ sông thì chắc chắn tôi không có được cái may mắn này đâu.

Anh mỉm cười. Anh sáng bên ngoài soi rõ nụ cười đã khiến cho khuôn mặt của anh rạng rỡ hẳn lên. Khuôn mặt vừa có một vẻ trẻ thơ vừa có vẻ của một cô gái khiến cho nàng thấy xúc động. Nhìn anh cười, tim nàng bỗng đau nhói lên khi nghĩ đến những cái xác của Việt cộng bị bắn hạ nằm lăn lóc ở ngã tư ngoài kia.

- Tôi đã được cô cứu chữa, được cho ăn uống và đã lại sức rồi. Rất cám ơn sự giúp đỡ của cô và ngày mai khi trời tối tôi sẽ ra đi...Anh nói tiếp

Nàng vội kêu lên :

- Nhưng với những vết thương ở người kia thì anh chưa thể đi đâu được chứ đừng nói trở lại rừng. Anh sẽ gục giữa đường mất. Anh cần phải nghỉ ngơi....

- Tôi không thể nghỉ ngơi lúc này được. Tôi phải ra đi vì đồng đội của tôi đang chờ tôi. Còn nhiệm vụ của tôi nữa. Tôi rất biết ơn thiện chí của cô nhưng tôi không thể nấn ná ở đây lâu được. Hơn nữa như tôi đã nói, vết thương của tôi cũng rất nhẹ, chỉ cần quấn băng chặt là xong...

- Nhưng...Nếu anh không cần chăm sóc vết thương của mình thì cũng nên đợi cho tình hình bớt nguy hiểm đi đã. Tại sao anh không ở đây một ngày thôi, rồi ngày mai sẽ tính sau ?

Anh nhìn nàng đăm đăm. Dường như anh đang tìm kiếm trên vẻ mặt nàng một sự giả dối khi nói những lời nói đó.

Nàng cố gắng nhắc lại một lần nữa :

- Nếu anh không ngại thì anh có thể ở đây đến đêm nay. Vì lúc này trời cũng sắp sáng rồi.

- Nhưng tôi là một tên Việt cộng và nếu tụi lính phát hiện được cô chứachấp tôi thì…..

Nàng ngạc nhiên về sự trùng lặp về câu hỏi của anh. Nàng cũng đang không thể trả lời điều này cho chính bản thân nàng. Nàng bực bội gạt ngang đi :

- Tôi biết tất cả những điều đó.

Im lặng một lúc thật lâu giữa hai người. Thỉnh thoảng anh nhìn nàng trong lúc nàng nhìn ra bên ngoài của sổ. Trong đầu nàng là một câu hỏi cứ lởn vởn mãi : “ Tại sao mình lại làm điều này “

Anh ta cứ ngọ ngoạy người trên chiếc đi văng. Rồi rụt rè lên tiếng , và vẫn kiên nhẫn nhắc lại những điều trước đó :

- Cô có hiểu điều mình đang làm không ? Tức là chứa chấp tôi đến ngày mai. Trong khi cô có thể để tôi bước ra ngoài kia. Cô chỉ việc đóng cửa lại và yên tâm ngủ một giấc ngon lành. Đến ngày mai khi thức dậy thì cô sẽ chẳng còn nhớ đến một tên tàn quân Việt Cộng chạy trốn như tôi nữa.

Nàng không thể trả lời cái câu hỏi không có câu trả lời này được. Bực bội trong người nàng đâm ra cáu bẳn.

- À có phải là ở nơi anh sống, người ta cứ phải hỏi lý do cho bằng được mỗi khi có người giúp cho một việc gì đó phải không ? Có phải VC các anh còn có căn bệnh đa nghi nữa không ?

Anh ta lúng túng đáp :

- Không, nhưng vì tôi không muốn mắc nợ ai cả, tôi chỉ muốn được sòng phẳng...

- Phải. Nếu anh không muốn mắc nợ hay muốn sòng phẳng như anh nói thì anh đừng có chui tọt vào nhà tôi. Anh đừng có chĩa súng vào đầu tôi và đừng có lăn đùng ra bất tỉnh trong nhà tôi như anh đã làm. Sau khi anh đã làm tất cả những điều đó khiến cho cuộc sống của tôi bị đảo lộn lung tung cả lên thì anh lại giở cái giọng kiểu cách rởm đời của một qúi ông : “tôi không muốn làm phiền ai, không muốn mang nợ ai...”

- Nhưng tôi....Anh ta lên tiếng phản đối yếu ớt.

Nàng sỗ sàng ngắt ngang lời anh nói. Giọng nàng càng lúc càng gay gắt :

- Anh còn đang rất yếu sức và chắc chắn anh sẽ không đi được xa, nhất là trong thời điểm giới nghiêm này. Họ sẽ bắn hạ anh ở gần đâu đây và biết chắc rằng tên VC này đã ẩn náu ở trong khu cư xá này. Có người đã giúp đỡ hắn cho nên trông hắn không dơ bẩn như các tên đồng đội của hắn. Còn ai ở trong khu vực này nữa ngoài tôi ra. Vì tôi là người duy nhất đã tản cư về đây. Thế là lúc còn sống, anh đã gây rắc rối cho tôi rồi cho đến khi anh đã bị giết rồi mà vẫn gây ra những mối lo lắng khác cho tôi nữa. Đấy là chưa kể anh có thể bị bắt. Đó anh thấy không ? Anh toàn gây ra cho tôi những phiền toái không đáng có bởi cái tính cách anh hùng rơm của anh. Trong khi đơn giản và an toàn hơn hết cho cả anh và tôi là anh hãy nghỉ lại ngôi nhà này một hai hôm. Chỉ chờ đến khi thuận lợi thì anh có thể an toàn lên đường mà tôi cũng không phải mang trong người thêm mối lo nữa. Nhưng anh lại đòi khăng khăng xông ra từ đây để mang họac chính ngôi nhà đã cứu giúp anh. Đó có phải là tính cách điên khùng của những người ở phía bên anh không ?

Anh ta nghệt mặt ra khi nghe những lời lẽ của nàng tuôn ra như thác.

- Tôi tưởng anh cũng là người thông minh lắm chứ ? Vậy mà anh cứ hỏi đi hỏi lại những câu hỏi ngu ngốc ? Vậy anh tưởng anh là gì ? Một người hùng giải phóng đến đây cứu giúp cho những người dân khốn khổ vì bị kềm kẹp chăng ? Anh nói rằng, các anh đến đây để giải phóng cho người dân chúng tôi khỏi...khỏi...cái gì nhỉ ? À phải rồi. Khỏi sự kìm kẹp của bọn đế quốc Mỹ. Nhưng tôi cũng là một người dân đó, tôi đâu có thấy mình bị “kìm kẹp “ gì đâu ? Thậm chí tôi còn thấy mình còn được sống một cách thoải mái theo ý của mình nữa. Tôi không cần các người như anh, xin lỗi tôi không nói đến anh, đến đây để giải phóng chúng tôi. Vậy anh muốn tôi trả lời như thế nào đây khi giúp đỡ cho anh ? Lạy Chúa. Anh không nghĩ tôi là người có cảm tình với Cách Mạng đấy chứ ?

- Tuyệt đối không ? Thưa bà thiếu tá phu nhân quân lực VNCH. Chỉ riêng cái danh phận đó của bà thôi đã chứng tỏ bà không phải là người của đa số người dân Miền Nam này. Ở vào vị trí của bà thì đương nhiên bà không cần gì đến sự giải phóng dân tộc, đâu cần thoát khỏi sự kèm cặp của bọn đế quốc và bọn tay sai. Vì chính bà, vợ của một kẻ thuộc trong hàng ngũ đó. Giống như thời Pháp thuộc, cũng có một số kẻ ủng hộ nước Mẹ Đại Pháp để chống lại sự nổi dậy của chúng tôi. Họ đâu cần giành độc lập tự do đâu cần phải thoát khỏi chế độ thực dân cũ. Họ cũng có những suy nghĩ giống như bà bây giờ. Và họ cũng giống như bà, đều được hưởng sự ưu ái của nước Pháp vì đã có công lao trong việc bắt bớ, bắn giết những người như chúng tôi. Tóm lại những người CM như chúng tôi đến để giải phóng không phải những người như bà. Cũng xin nhắc cho bà nhớ rằng bà không thể loại trừ tôi ra được khi nhắc đến những người như chúng tôi. Vì tôi cũng là một trong những cái kẻ đó.

- Vậy thì chắc anh nghĩ rằng sau khi được các cô gái tung hoa chào đón thì bây giờ đến lượt các bà vợ sĩ quan Ngụy nài nỉ về nhà ở chăng ? Chắc anh sẽ còn nghĩ rằng rồi các bà ấy sẽ còn .....

- Cô đừng nói như vậy. Anh đưa tay ra ngắt ngang lời nàng. Bàn tay anh như đang rung lên vì phẫn nộ. Mắt anh ta lấp lánh như có ánh lửa. Cố kìm nén cơn giận, anh nói giọng gằn từng tiếng :

- Chúng tôi chẳng hề ảo tưởng gì ở cái thành phố này cũng như những người dân như cô. Mặc dù được tuyên truyền ngược lại nhưng chúng tôi đều biết sẽ không có sự chào đón nào. Sẽ chẳng có cờ hay các cô gái tung hoa chào đón chúng tôi. Chỉ có sự thù nghịch của kẻ thù, sự tàn sát của súng đạn. Chúng tôi chờ đón sự căm thù của những người như cô, thuộc tầng lớp của cô. Nhưng rồi cô đã làm cho tôi bất ngờ bởi sự bao dung, lòng nhân ái của một người chủ nhà tốt bụng. Thay vì tố giác tôi cô đã che dấu tôi. Thay vì bỏ mặc tôi thì cô lại cứu giúp cho tôi...

- Vậy thì anh phải lấy làm mừng về điều đó chứ không phải nhai đi nhai lại những câu hỏi ngu ngốc . Và anh cần cảm ơn chứ không phải tra hỏi người chủ nhà tốt bụng đó.

Anh không để ý đến kiểu nói xỏ xiên của nàng, mà vẫn nói tiếp, giọng như nghẹn đi vì xúc động :

- Chính sự đối xử đầy tình người của cô đã khiến tôi không tin đó là sự thật. Nhất là trong một hoàn cảnh tuyệt vọng của tôi lúc này thì sự cứu giúp đó dường như là một giấc mơ không có thực. Việc làm của cô đối với tôi từ hôm qua đến giờ giống như một bông hoa mọc lên giữa cái bãi tha ma khổng lồ này. Nó bất ngờ và ngoài sức tưởng tượng của tôi khiến tôi hoang mang không biết đâu là thực đâu là mơ. . Sẽ không có lời nói cám ơn nào đủ cho lòng biết ơn của tôi đối với lòng tốt của người chủ ngôi nhà này. Cho đến khi tôi rời khỏi ngôi nhà này thì sẽ còn giữ mãi sự cảm động đó.

Nàng lúng túng đỏ mặt quay sang chỗ khác. Ra là anh chàng Vici bị săn đuổi không tin ở cái thành phố xa lạ này lại có người giúp đỡ. Nhất lại là từ một người đàn bà cao sang như nàng. Và lại còn trẻ đẹp nữa. Nàng mỉm cười hài lòng. Cảm thấy mặt nóng lên, nàng vội vàng quay đi giấu mặt khỏi ánh mắt nhìn đăm đăm của anh ta. Dù trong đêm tối nàng vẫn sợ bị anh ta nhìn thấy nét mặt nàng đỏ lên lúc đó.

Ngồi ngơ ngẩn một lúc rồi nàng cầm và đưa cho anh bộ đồ pijamar của chồng nàng. Bộ quần áo ngủ mới tinh còn thơm mùi băng phiến. Nàng nói khẽ với anh :

- Anh hãy mặc tạm bộ đồ ngủ này nhé. Ngày mai tôi sẽ đưa bộ quân phục bị rách cho anh.

Thật ra nàng đã nói dối khi bảo rằng đã vứt bộ quân phục rách nát của anh. Nàng đã cất nó đi định để giặt giũ cẩn thận và khâu vá lại cho lành lặn. Ngày mai nàng sẽ đưa cho anh ta bộ quân phục màu xanh đó khi anh lên đường. Còn giờ đây thì qủa là một đống giẻ rách trộn lẫn bùn đất và máu, nên không thể đưa cho anh ta được. Cái kẻ gàn dở này sẽ mặc lấy bộ đồ hãi hùng đó và biến vào bóng đêm chết chóc ngòai kia ngay. Hơn nữa có một cái gì giống như nỗi sợ hãi dị đoan cứ ám ảnh nàng. Dường như nàng sợ đưa nó ra cho anh thì anh sẽ bỏ đi và phơi xác ở ngoài ngã tư kia, hoặc đám lính hung tợn ngoài kia sẽ xông vào đưa anh ra ngoài đó. Và anh sẽ nằm đó còng queo trong bộ đồ xanh đẫm máu, giống với cái xác mà hôm qua nàng đã thấy.

Đưa cho anh bộ Pijamar. Nàng nhẹ nhàng nói với anh, giọng nàng dịu đi :

- Thôi nhé. Với lại anh đã hứa với tôi là sẽ ở lại đây trong đêm nay kia mà ? Anh đừng làm buồn lòng người chủ nhà hiếu khách chứ ?Anh cứ ở đây đêm mai đi rồi sẽ tính.

Anh suy nghĩ một chút rồi nói, giọng đã trở lại bình thường :

- Thôi được rồi. Tôi sẽ ở đây đến ngày mai. Nhưng ngày mai cô sẽ phải trả lại đồ đạc cho tôi đấy.

- Đồng ý. Còn bây giờ đã gần sáng rồi nên tôi phải đi nằm đây. Anh cũng cần nghỉ ngơi đi rồi sáng mai chúng ta sẽ nói chuyện lên đường của anh. Còn đây là bộ đồ ngủ cho anh mặc tạm đêm nay. Đấy là một bộ đồ ngủ của chồng tôi. Nó không được đẹp lắm và chồng tôi chưa mặc nó bao giờ. Vì ngoài những bộ đồ ngủ của chồng tôi thì chỉ còn mấy bộ lễ phục TQLC của chồng tôi mà thôi. Những bộ đồ dân sự của anh ấy tôi đã đốt hết tất cả sau đám tang rồi.

Nhìn bộ đồ sạch sẽ trắng phau để trước mặt, anh ta nói giọng khinh khỉnh :

- Làm sao tôi có thể ra đi với bộ đồ màu mè thế này.

Nàng nói, trong bụng mừng thầm là anh đã chê nó :

- Đây chỉ là bộ đồ mặc trong nhà của đàn ông. Với lại anh chỉ mặc nó trong đêm nay hoặc ngày mai thôi. Ngày mai tôi sẽ giặt và khâu vá lại bộ quân phục rách của anh. Anh hãy chịu khó mặc bộ đồ ngủ này tạm đi. Chồng tôi mặc nó khi ở nhà.

Anh ta nhìn nó và nói, giọng như riễu cợt :

- Nếu phải mặc những bộ đồ như thế này thì trông ông ta buồn cười lắm nhỉ ? Trông sẽ giống như một con công với bộ lông sặc sỡ....

Tuy tức giận vì cái vẻ khinh khỉnh của anh ta, nhưng nhắc đến chồng nàng với bộ Pijamar này suýt nữa nàng bật cười. Quả là đúng như vậy. Lúc đó chồng nàng giống một con công già đang múa để xòe ra bộ lông xác xơ.

Nàng cười nói với anh ta :

- Thôi được rồi. Bây giờ thì anh nghỉ đi. Chắc chắn là anh đã mệt lắm rồi. Và tôi cũng vậy. Tôi cũng cần phải nghỉ ngơi vì từ sáng đến giờ tôi cũng mệt lả….

- Đúng vậy. Anh nói. Tôi đã làm khiến cho cô qúa mệt mỏi rồi…..

- Anh cứ nằm ở đó. Phần tôi sẽ vào trong phòng của tôi. Nhưng tôi sẽ để sẵn một bao thuốc lá nữa cho anh đây.

Nàng đặt bao thuốc lá gần nơi anh nằm, rồi im lặng rút về phòng của mình. và lần này thì nàng không khóa cửa phòng lại nữa.

(Hết Chương 4)
Mai Tú Ân