Hiển thị các bài đăng có nhãn Chủ Tịch Hồ Chí Minh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chủ Tịch Hồ Chí Minh. Hiển thị tất cả bài đăng

1/9/15

Ngày Độc Lập 2/9/1945...

Ngày đó tại quảng trường Ba Đình Hà Nội, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đọc bản Tuyên Ngôn Độc Lập, khai sinh ra nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, trong đó có trích dẫn một câu nổi tiếng trong Tuyên Ngôn Độc Lập Hoa Kỳ 4/7/1776: 

"Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc".



Không chỉ là ngày tuyên bố Độc Lập, mà còn là ngày giới thiệu chính phủ lâm thời VN DCCH đầu tiên. Thành phần gồm có :

Hồ Chí Minh : Chủ tịch Chính phủ lâm thời kiêm Bộ trưởng Ngoại giao.
Võ Nguyên Giáp : BT Nội vụ. Phạm Văn Đồng, BT Tài chính. Trần Huy Liệu, BT Thông tin. Chu Văn Tấn, BT Quốc phòng. Dương Đức Hiền, BT Thanh niên. Nguyễn Mạnh Hà, BT Kinh tế quốc gia. Nguyễn Văn Tố, BT Cứu tế xã hội. Vũ Trọng Khánh, BT Tư pháp. Phạm Ngọc Thạch,BT Y tế. Đào Trọng Kim, BT Giao thông Công chính. Lê Văn Hiến BT Lao động. .Vũ Đình Hoè, BT Quốc gia giáo dục và Cù Huy Cận Bộ trưởng không bộ (nhà thơ và là thân sinh của ts Cù Huy Hà Vũ, người đấu tranh dân chủ hiện nay).

Lá cờ Tổ Quốc được chọn là cờ đỏ sao vàng, và xuất xứ của lá cờ này cũng chưa rõ ràng là do ai vẽ, và vẽ năm nào, tại sao lại lá cờ màu đỏ, tại sao lại có ngôi sao vàng. Chỉ biết đây là lá cờ do Nguyễn Ái Quốc (Chủ Tịch HCM) đã đem từ Trung Quốc về, và dùng làm cờ của phong trào Cộng Sản Đông Dương từ năm 1941. Lá cờ đỏ sao vàng ngày 2/9/1945 hơi khác với lá cờ đỏ sao vàng hiện nay vì có ngôi sao tròn tròn mập mạp, 5 cánh sao ngắn (hình) chứ không dài và nhọn hoắt như bây giờ.

Bài Quốc Ca được chọn là bài Tiến Quân Ca của nhạc sĩ Văn Cao. Mà nguyên thủy cũng có khác lời chút ít với Quốc Ca bây giờ. Trong đó có câu :"Thề phanh thây uống máu quân thù." chắc nghe ghê quá, giống như xơi tiết canh nên năm 1955 được Quốc Hội VN Khóa 2 sửa lại thành :"Vì nhân dân chiến đấu không ngừng"

Và cảm giác để lại trong lòng những người dân tham dự Lễ Độc Lập đầu tiên thì cũng không được trang trọng lắm. Vì nắng, vì mệt lại phải đi bộ xa, vì họ vốn là các dân ngoại thành được triệu tập đi mittinh. Đầu tiên thì còn xếp thành hàng ngũ chỉnh tề khi diễu qua lễ đài. Sau khi đứng một hồi dưới nắng thì mệt quá nên tự động ngồi xuống quạt phành phạch, và lại ngồi xổm theo kiểu đi đồng trứ danh đất Bắc.

Cảm giác nữa là thấy các nhân viên an ninh của chính phủ mặc đồ toàn trắng với nón phớt trắng, quần áo trắng (có anh chơi quần sọt trắng), các anh toàn trắng này có một thái độ rất lạ khi đứng quanh lễ đài thì đều lăm lăm cầm súng ngắn và suốt buổi cứ chĩa thẳng vào đám thảo dân dự mít tinh.

Và cảm giác đọng lại nhất là đang đọc Tuyên Ngôn, Chủ Tịch Hồ Chí Minh bỗng dừng lại và hỏi :"Tôi nói đồng bào nghe rõ không"

Đồng bào không bị điếc nên sau phút ngỡ ngàng, tất cả đều phấn khởi hô :"Rõ......ạ..."

Nhưng trong bài diễn văn mà Chủ Tịch Hồ Chí Minh đọc kèm theo cuốn phim tư liệu duy nhất về ngày Lễ Độc Lập 2/9/1945 mà chúng ta vẫn nghe thì không có đoạn này, vì băng tiếng nói là làm lại...

Cảm giác là sự phấn khởi vui mừng của người dân, vì nước nhà được Độc Lập, mọi người từ nay sẽ chung tay xây dựng một nước Việt Nam hạnh phúc, cường thịnh, với người dân được thụ hưởng những quyền sống, quyền tự do và mưu cầu hạnh phúc. 

Nhưng ngày Lễ Độc Lập ngày 2/9/1945 đau thương thay, lại mở đầu cho một thời kỳ đen tối nhất, u mê nhất và điêu linh nhất trong lịch sử nước Việt Nam chúng ta. Chỉ một vài thập niên ngắn ngủi sau ngày Lễ Độc Lập đó, đất nước xảy ra chiến tranh liên miên, hàng triệu người chết, đất nước tan nát, loạn lạc. lòng người ly tán, hơn hẳn tất cả thời kỳ lịch sử trước ngày Lễ Độc Lập 2/9/1945 này cộng lại.

Và cho đến tận bây giờ, 70 năm sau thì những quyền mà Chủ Tịch Hồ Chí Minh đã long trọng đọc trong Tuyên Ngôn Độc Lập từ ngày đó rằng : "Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc" thì vẫn chỉ là những lời nói mà thôi.

Nếu tôi được chọn lựa ngày Quốc Khánh, tôi không chọn ngày 2/9 này...

MTA

19/8/15

Cuộc độc diễn "cướp chính quyền" của Việt Minh ngày 19/8/1945.

TRẢ LẠI CHO LỊCH SỬ NHỮNG GÌ CỦA LỊCH SỬ...

Không hề hạ thấp giá trị của ngày Tổng Khởi Nghĩa 19/8/1945 cũng như ngày Lễ Độc Lập 2/9/1945 nhưng cần đưa những giá trị lịch sử về đúng chỗ đúng nơi của nó.



Lâu nay sử sách luôn dạy học sinh rằng, Đảng đã lãnh đạo nhân dân đứng lên Tổng khởi nghĩa, giành chính quyền xóa bỏ chế độ thực dân Pháp, rồi Phát xít Nhật một cổ hai tròng. Nhưng sự thực thì có hai điều quan trọng không đưa vào sử sách nên đa phần các học sinh không biết. Thậm chí cả các gs, tiến sĩ giấy cũng ù ù cạc cạc.

Thứ Nhất đó là hoàn toàn không có thực dân Pháp nào trên toàn cõi Đông Dương cả. Và những người Pháp lúc ấy thì chỉ có những người Pháp dân sự, đàn bà và trẻ con. Bộ máy cai trị của Pháp, quân đội, cảnh sát, thuế quan...đều đã tan rã hoàn toàn từ mấy tháng trước, Khi ngày 9/3/1945 Người Nhật bất ngờ tấn công, bắt tù binh và tàn sát đẫm máu tất cả, đánh sập toàn bộ hệ thống cai trị của Pháp. Chỉ có một số dân sự Pháp, cùng các đơn vị quân đội thuộc trung đoàn 14eN thuộc địa chạy thoát sang Lào, Trung Quốc..Toàn quyền Đơ Cu cũng ở trong tù vào thời điểm Cách Mạng Tháng 8.  Cũng trong thời gian đó, quân đội Nhật đồn trú ở Việt Nam, choáng váng với 2 quả bom nguyên tử thả xuống nước họ ngày 6 - 9/8 và  với lệnh đầu hàng của Nhật Hoàng Hiro Hirto 15/8/1945. Tất cả lực lượng của Nhật đều ở trong trại.

Do vậy ngày 19/8/1945 thì không có một người nào trong cái gọi là Thực dân Pháp và Phát xít Nhật có mặt trên đường phố Hà Nội cả. Và họ cũng chẳng có trách nhiệm gì. Người Pháp thì đa số vẫn ở trong tù, người Nhật thì đã được lệnh hạ vũ khí, cấm trại để chờ quân Tàu Tưởng vào giải giáp từ vĩ tuyến 16 trở ra, và quân Anh giải giáp từ vĩ tuyến 16 trở vào.

Trong khi sử lề phải dạy học trò không ngượng mồm rằng Đảng đã dẫn dắt quần chúng cướp chính quyền, lật đổ chế độ thực dân Pháp và Phát xít Nhật thì lại không hề nói đến một thực tế hiển nhiên khác. Đó là nước Việt Nam ta đã được độc lập trước đó rồi. Ngày 11/3/1945 được người Nhật, sau khi lật đổ chế độ thực dân Pháp, chính thức trao trả độc lập cho Việt Nam thì Hoàng Đế Bảo Đại đã làm lễ tế tổ tồng và tuyên cáo Độc Lập ra toàn cõi. 

Tên nước là Đế Quốc Việt Nam, thống nhất ba miền làm một. Đây là một nền độc lập với thể chế nghị viện và Hoàng gia chỉ là hình thức kiểu như của các nước Nhật, Anh quốc, Thái Lan. Cũng nói thêm đây chính là lúc đất nước Việt Nam được độc lập với tất cả lãnh thổ QG rộng lớn nhất, bao gồm cả Hoàng Sa...điều mà khó có chính quyền nào sau này tự hào hơn được.

Lá cờ chính thức là Cờ Quẻ  Ly (hình)  tiền thân của các lá Cờ Vàng ba sọc đỏ, cờ chính thức của ba chế độ không CS sau này như  Quốc Gia Việt Nam 1949 - 1955, Đệ Nhất Cộng Hòa 1955-1963 và Đệ Nhị Cộng Hòa 1963...

Về vị Thủ Tướng đầu tiên của chính quyền này thì thoạt đầu vua Bảo Đại đã mời nhà chí sĩ Ngô Đình Diệm đứng ra lập chính phủ (TTg) nhưng ông Diệm đã từ chối, và nhà sử học Trần Trọng Kim, đứng đầu một chính phủ gồm toàn những trí thức, học giả danh tiếng thời đó như :
Bác sĩ Trần Đình Nam (Bộ Nội Vụ)  Ts luật Trần Văn Chương (Bộ Ngoại giao) và là thân sinh ra bà Trần Lệ Xuân, vợ ông Ngô Đình Như sau này. Ts luật Trịnh Đình Thảo, Bộ trưởng Tư pháp. Ts Luật Vũ Văn Hiền, Bộ trưởng tài chính. Gs Hoàng Xuân Hãn, Bộ trưởng giáo dục. Lưu Văn Lang, Kỹ sư bách nghệ Bộ trưởng Công chính, . Nguyễn Hữu Thi, Bác sĩ, đại thương gia, Bộ trưởng tiếp tế.Phan Anh, Luật sư, Bộ trưởng Thanh niên.

Ngoài ra còn có nhiều nhà trí thức có tiếng tăm cùng tham gia chính quyền như : Phan Kế Toại (Khâm sai Bắc bộ), Bác sĩ Trần Văn Lai (Thị trưởng Hà Nội), , Phó bảng Đặng Văn Hướng (Tỉnh trưởng Nghệ An), Phó bảng Hà Văn Đại (Tỉnh trưởng Hà Tĩnh), Giáo sư Đặng Thai Mai (Tỉnh trưởng Thanh Hóa)… Các ông Hoàng Đạo Thúy, Tạ Quang Bửu, Trần Duy Hưng, Nguyễn Xiển, Vũ Văn Cẩn, Ngụy Như Kontum. Giáo sư Nguyễn Lân (Thị trưởng Huế) và là ông nội của siêu mẫu cây xanh Nguyễn Lân Thắng...

Mặc dù tồn tại trong một thời gian ngắn ngủi, nhưng chính phủ này cũng đã làm được một số việc quan trọng như : tuyên bố nước Việt Nam đôc lập, và hủy bỏ Hiệp ước Bảo hộ 1884 (Hòa ước Patenôtre). Thành lập Đế quốc Việt Nam, thống nhất về mặt danh nghĩa, đưa đất Nam Kỳ trở lại với nguồn cội Việt Nam. Thay chương trình học bằng tiếng Pháp chuyển sang học bằng tiếng Việt. Hành chánh được cải tổ với việc dùng chữ Việt trong tất cả các giao dịch của chính phủ.

Quan hệ với nước Nhật thì bị cho là bù nhìn cho Nhật nhưng kể cả Hoàng Đế Bảo Đại cho tới chính phủ TTK thì đều không thân thiện với người Nhật, mặc dù điều kiện duy nhất mà người Nhật đặt ra, là ở trong Khối Đại Đông Á. Nên mặc dù Nhật đã trao hoàn toàn độc lập nhưng đáng tiếc chính phủ Đế Quốc Việt Nam lại từ chối thành lập Bộ Quốc Phòng, từ chối thành lập quân đội quốc gia. Không có quân đội, Đế Quốc Việt Nam sụp đổ chỉ bởi một nhóm cơ hội CS.

Và đấy cũng là điểm yếu căn bản của nền độc lập này, vì ngày 19/8/1945 khi nhân dân Hà Nội tổ chức diễu hành để chào mừng độc lập. Bỗng có lá cờ đỏ sao vàng buông xuống từ mặt tiền, một đôi trai gái giật micro và kêu gọi ủng hộ Việt Minh. Xin thưa rằng trong không khí những ngày sục sôi đó thì treo lá cờ nào, lên diễn đàn nói gì thì cứ nói. Chẳng ai bắt tội cả. Đoàn người sau mít tính đã kéo đến tòa nhà Bắc Bộ Phủ. Khâm sai đại thần Phan Kế Toại đi vắng, đội lính lệ mở cửa cho một số đông người vào cửa  chính đưa thư đòi giải tán. Vì theo nguyên tắc mà Đồng Minh đã đặt ra là tất cả các chính quyền do người Nhât lập ra ở các vùng họ xâm lược đều không có giá trị, phải giải tán.

Ấy thế mà sau này sử dậy, rồi có cả hình chụp là nhân dân đã ùn ùn trèo qua hàng rào sắt. Có lẽ những tay thợ chế lịch sử Đảng VN sau này đã bê nguyên si hình ảnh cuộc tấn công Cung Điện Mùa Đông bên Nga cho nó có vẻ hoành tráng, đầy tính Cách Mạng, cho nó có vẻ như phá ngục Basti chăng.

Tóm lại đó là một cuộc CM chẳng ai chết, không có một phát đạn nào. Và chỉ diễn ra thành công ở duy nhất ở Hà Nội. Và ông Hồ Chí Minh cùng các đầu lãnh còn không ngờ tới thành công này khi ngày 19 đó họ còn ở tuốt trên rừng. Và chỉ sau khi nhận được tin báo thành công, thì các đầu lĩnh mới vào Hà Nội, ở nhờ nhà bà địa chủ Nguyễn Thị Năm, người sau này bị xử vắn trong vụ Cải Cánh Ruộng Đất. Còn ở Sài Gòn thì lộn xộn nhưng do các sứ quân chớp thời cơ không ai coi cả nên làm chiếm lấy. Còn tại kinh đô Huế thì mặc dù không có lính bảo vệ vì có một số lính ngự binh thì rút vào thành để bảo vệ Hoàng Gia, nhưng CM cũng không nổ ra và Kinh Đô cũng không bị thất thủ. 

Nhưng thời mạt mới thấy tôi trung. Và xuất hiện phản thần Phạm Khắc Hòe, Ngự tiền Đổng lý văn phòng Bảo Đại là một Việt Minh cài vào. Ông này liên tục thi hành lệnh từ Hà Nội và luôn dọa dẫm Hoàng Đế và Hoàng Gia theo kiểu thổi lỗ tai tung tin vịt. Theo cuốn hồi ký Từ kinh thành đến chiến khu... thì ông ta cứ kể cho Bảo Đại về cái chết của vua Lui thứ 16 và Hoàng Hậu M. Antoannet. Nhất là ông ta lợi dụng việc đánh bài với bà Từ Cung để kể tỉ mỉ về chuyện máy chém đoạn đầu đài đẫm máu của vợ chồng vua Pháp cho hai bà trong cung, là Bà Từ Cung, mẹ Bảo Đại và Hoàng Hậu Nam Phương khiến cho hai bà yếu bóng vía này, không suốt ngày cầu Phật., thì cũng cầu Chúa (bà NPHH) khiến không khí trong thành Nội như có ma ám.

Quả là thần diệu. Trong khi chẳng có ai bên Cách Mạng đến gõ cửa thành Ngọ Môn thì Hoàng Đế Bảo Đại qua cận thần Phạm Khắc Hòe đã gửi điện mừng và mời phái đoàn chính phủ ở Hà Nội vào Huế để nhận đầu hàng, ấn kiếm. Và thế là vua Bảo Đại, đã tự nguyện trở thành vị vua cuối cùng của triều đại Nguyễn lừng lẫy khi ra chiếu tuyên bố thoái vị ngày 24/8/1945 và toàn cõi VN đã tuân theo. Trong chiếu thoái vị đọc trước vài vị đại diện VM, vừa từ HN vào có đoạn như sau :

"Đáp ứng lời kêu gọi của Ủy ban CM, tôi sẵn sàng thoái vị. Trước giờ quyết định này của lịch sử quốc gia, đoàn kết là sống, chia rẽ là chết. Tôi sẵn sàng hy sinh tất cả mọi quyền lợi, để cho sự đoàn kết được thành tựu, và yêu cầu đại diện của Ủy ban (Việt Minh) sớm tới Huế, để nhận bàn giao."

Đổng lý Phạm Khắc Hòe thảo chiếu thoái vị, với câu nói nổi tiếng mà ông Hoàng đã đọc những ngày sôi nổi ấy : 

"Trẫm muốn được làm Dân một nước tự do, hơn làm Vua một nước bị trị"

Ngày 2/9/1945, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đọc tuyên ngôn độc lập, khai sinh ra nước VNDCCH như ngày nay. Tất cả đều xuất phát từ một cuộc tuần hành bình thường, một cuộc chiến của những người cướp chính quyền với không có đối thủ nào để thành công. Nếu có kể công thêm thì có thể kể thêm một ông Hoàng, hai bà Hoàng và một kẻ phản thần...

MTA

13/8/15

Không phải cứ xây tượng là nên thần nên thánh...

Việc liên tục xây dựng vĩ đại các hình tượng lãnh tụ Hồ Chí Minh ở khắp nơi, với những số tiền khổng lồ đang là một bước đi xuống tai hại cho chính những biểu tượng ấy. Chủ Tịch HCM có thể là một nhà CM kiệt xuất, một lãnh tụ lập quốc ra nhà nước CS Việt Nam này nhưng chưa hẳn là biểu tượng của dân tộc Việt Nam từ ngàn đời nay, và cũng chưa phải là thần thánh mà dân tộc đã tôn sùng như Phật Hoàng Trần Nhân Tông, Trần Hưng Đạo, Quang Trung...


Vinh danh tràn lan, xây dựng hoành tráng hình tượng của một đại  danh nhân như vậy chỉ cốt phong thánh thần cho một lãnh tụ chưa phải là một thánh thần, chưa được nhân dân, chưa được lịch sử phong lên làm thánh thần luôn chỉ là việc làm khiên cưỡng duy ý chí của những kẻ mượn hoa cúng Phật và chắc chắn sẽ không thành công. 

Nhìn ra thế giới ta sẽ thấy những biểu tượng thần thánh mà chế độ CS phong thánh cho lãnh tụ của họ như Lênin, Xtalin...đều bị kéo đổ, đập phá và đưa vào thùng rác của lịch sử bởi chính người dân của họ khi chế độ ấy sụp đổ. Và thay thế cho các hình tượng thánh thần ấy là những nhà văn, nhà thơ, nhà giáo mà họ yêu mến kính phục.

Sự tôn vinh một nhân vật như thánh thần bao giờ cũng bắt nguồn từ trong lòng người dân, rồi chính người dân tôn vinh bằng các tự nguyện xây dựng các biểu tượng thần thánh như đền đài, tượng để thần thánh, để kính phục và tôn vinh. Đó là việc tuần tự mà các nhân vật anh hùng trong lịch sử được dân tộc Việt Nam đã được tôn vinh như thần thánh. 
Chỉ có dân tộc Việt Nam qua lich sử dài lâu thì mới là người có quyền phong ai lên hàng thần thánh,  chứ những người cầm quyền của một thời đại thì không thể phong ai lên hàng thần thánh. Không thể cứ muốn phong thánh thần là thành thánh thần. Cũng như không thể cứ xây tượng đài, lăng tẩm to lớn là thành thần thánh.

Thời đại thì có thể đổi thay, còn hay mất, chỉ có dân tộc thì mới trường tồn và những gì dân tộc tôn vinh thì mới là mãi mãi...

MTA

28/9/14

Lãnh tụ CS không bao giờ trở thành Thần Thánh...



Chỉ ít ngày sau khi Triển lãm ảnh Cải Cách Ruộng Đất khiến dư luận rúng động vì ghê sợ khi vết thương lòng lại bị xới lên, thì cuốn Đèn Cù của Trần Đĩnh lại đưa người đọc trở về những ngày kinh khiếp đó, và Chủ Tịch Hồ Chí Minh đã hiện ra trần trụi đến đau lòng...Để rồi trong dịp lễ giỗ đầu cúa Đại Tướng Võ Nguyên Giáp thì chúng ta lại ngơ ngẩn trước bức thư kiến nghị của bà vợ cố TBT Lê Duẩn...đòi lột hết chức tước, dẹp hết các danh hiệu...vì hèn nhát, vì bất tài, cướp công và thậm chí làm gián điệp cho nước ngoài...Bức thư kiến nghị đã đưa người anh hùng dân tộc của chúng ta xuống tận bùn đen...với những sự thật không thể không tin được..



Từ một nhà văn viết tiểu sử cho các lãnh tụ CS, cho đến vị phu nhân của vị TBT quyền lực một thời Lê Duẩn, những người ở trong cuộc, gần với giới Cửu Trùng, thậm chí ở ngay trong Cửu Trùng mới có được những thông tin như thế...Và khiến cho người đọc không thể không tin khi nhận được những thông tin như thế...

Nhưng tại sao vậy, tại sao liên tiếp và liên tiếp...cú sau mạnh và hiểm hơn cú trước, độc địa hơn và lột trần hơn cứ tiếp nối giáng vào hình tượng lãnh tụ, hình tượng anh hùng mà một thời chúng ta tin và yêu như thần thánh.

Đây không phải là thế lực phá hoại nào từ bên ngoài, không phải kẻ thù nào "chuyển lửa về quê hương" cả...Mà chỉ là ở trong phá ra, lửa ở trong bùng phát...Như một ung nhọt đã đến ngày bục vỡ, tràn máu mủ.

Hoặc như một củ hành tự bóc vỏ, mỗi ngày một lớp cứ rơi rụng, rơi rụng cho đến lớp cuối cùng...hoặc như lớp sơn son thếp vàng rẻ tiền sơn phết lên bức tượng cứ tự bong tróc, bong tróc cho tới lớp cuối cùng...Để rồi đến lúc này thì chúng ta mới giật mình khi nhìn thấy tất cả trần trụi, trần trụi vừa đau lòng, vừa bi hài.

Nhìn ra bên ngoài thì các tượng đài lãnh tụ CS TG cứ lần lượt biến mất, các thành phố, trường học, địa danh cũng không kèn không trống dẹp dần tên lãnh tụ CS...Các học thuyết CS lừng lẫy một thời cùng với các lãnh tụ CS khét tiếng đang dần dần đi vào cái đích cuối cùng : Cõi Hư Không...

Cát bụi lại trở về với cát bụi

Hư không lại trở về với Hư Không...

Chắc hẳn những người nào còn cố tin vào chủ thuyết một thời đáng tin thì giờ đây hoang mang, không hiểu, không biết tin vào ai, tin vào điều gì lúc này ? Chỉ biết chắc rằng mặc dù những người CS dự đoán rằng chủ thuyết CS của họ sẽ kéo dài ngàn đời thì giờ đây sẽ không kéo dài quá một đời người. Cũng như những lãnh tụ CS mà họ cố phong lên bậc thần thánh sẽ không bao giờ trở thành Thần Thánh...

Mai Tú Ân

18/9/14

Tại sao bầu cử thống nhất đất nước năm 1956 không thành...

TRẢ LẠI LỊCH SỬ NHỮNG GÌ CỦA LỊCH SỬ

Trước giờ chúng ta thường được thông tin của lề phải nói rằng, tại vì chính quyền VNCH của Tổng thống Ngô Đình Diệm không chấp nhận bầu cử để thống nhất vì sợ sẽ thất cử trước chính quyền VNDCCH của Chủ Tịch Hồ Chí Minh...


Qua nhiều sự nghiên cứu trung thực của nhiều người thì kết luận lại là những người CS đã nói đúng trong trường hợp bầu cử thống nhất đất nước năm 1956 này. Và là một điều hiếm hoi mà họ đã nói thật, nhưng cũng chỉ nói thật được một nửa...

Như mọi người đều biết, sau chiến thắng vang dội của những người Việt Minh CS ở Điện Biên Phủ thì thế trận đã hình thành như sau. Toàn bộ vùng núi phía Bắc giáp biên giới Trung Quốc đã lọt vào tay Việt Minh, và những người CS Trung Quốc, đã giành được toàn bộ  Trung Hoa Đại Lục, đuổi quân Tưởng ra Đài Loan trước đó vào năm 1949. Biên giới hai nước CS đã mở toang cửa cho từng đoàn xe tải Trung Cộng chở hàng, vũ khí từ Liên Xô ùn ùn sang tiếp viện cho đồng mình mới là CS VN. Ngay trong chiến dịch Điện Biên Phủ thì cùng có trên 3000 cố vấn Trung Cộng tham chiến.

Hết hy vọng thành công trong quân sự, người Pháp không chịu nổi gánh nặng chiến tranh 9 năm trời nên đã muốn buông bỏ nhưng quân đội Quốc Gia Việt Nam của Quốc Trưởng Bảo Đại thì chưa đủ mạnh để có thề  thay thế quân Pháp làm chủ lực chống lại Việt Minh đang được sự trợ giúp vô cùng mạnh mẽ của khối Cộng Sản, qua ngả Trung Quốc

Cũng xin nói thêm về sự giúp đỡ của khối CS này cho Việt Minh. Thời điểm trước năm 1953- 54 khi đại nguyên soái Staline còn sống, thì mối quan hệ đặc biệt thân thiết giữa Stalin  và Mao Trạch Đông cũng như hai nhà nước CS này là vô cùng thân thiết. Chính vì sự giúp đỡ vật chất, khí tài, chuyên gia của Liên Xô đã giúp cho CS Trung Quốc của Mao thắng quân  QDĐ của Tưởng Giới Thạch và chiếm toàn bộ đại lục. Nhưng kể từ khi Stalin chết năm 1953, những người kế thừa như Khorussop đã bất đồng quan điểm nghiêm trọng với Mao Trạch Đông, và dần dần hai nước từ bạn biến thành thù. Thậm chí 2 nước còn xảy ra xung đột biên giới năm 1967. Và CS Bắc Việt cũng chịu sự thất thường của mối quan hệ này cũng như sự viện trợ lên xuống tùy theo sự đóng băng của tình đồng chí giữa hai ông lớn CS. Nên có những sự kiện chính của đất nước Việt Nam trong thời gian này cũng chịu ảnh hưởng  của mối quan hệ giữa hai ông lớn này. Đó là sự kiện Cải Cách Ruộng Đất và ký Hiệp Định Giơnevo  1954, chia đôi đất nước. Xin hẹn dịp khác sẽ trở lại vấn đề này.

Khi Hiệp Định Giơnevơ được ký kết thì phía của Quốc Gia Việt Nam do Bảo Đại làm Quốc Trưởng và Ngô Đình Diệm làm thủ tướng đã ngần ngại không tham gia. Sau cùng thì cử ông Ngoại Trưởng Trần Văn Đỗ dẫn phái đoàn qua Giơnever.

Khi Pháp phải chấp nhận ký hiệp định Genever 1954, thì chỉ có 7/9 nước tham gia ký Hiệp Định này. Và hai nước không ký chính là Hoa Kỳ và Quốc Gia Việt Nam. Mặc cho Pháp thúc ép, và ngay cả QT Bảo Đại cũng thúc giục nhưng TTg Diệm vẫn cương quyết không chấp nhận ký hiệp định này, vì lý do như vậy sẽ chia cắt lâu dài đất nước. Ông đã chỉ đạo cho ngoại trưởng Trần Văn Đỗ, trưởng đoàn Quốc Gia Việt Nam dứt khoát không ký với một tuyên bố long trọng trước tất cả các đoàn để bảo lưu ý kiến rằng : 

"Việc ký hiệp định giữa Pháp và Việt Minh có những điều khoản gây nguy hại nặng nề cho tương lai chính trị của Quốc gia Việt Nam. Hiệp định đã nhường cho Việt Minh những vùng mà quân đội quốc gia còn đóng quân và tước mất của Việt Nam quyền tổ chức phòng thủ quốc gia. Bộ Tư lệnh Pháp đã tự ấn định ngày tổ chức tuyển cử mà không có sự thỏa thuận với phái đoàn Quốc Gia Việt Nam. Chính phủ Quốc gia Việt Nam yêu cầu Hội nghị Gienever ghi nhận một cách chính thức rằng, Việt Nam đãz long trọng phản đối cách ký kết Hiệp định cùng những điều khoản không tôn trọng nguyện vọng sâu xa của người dân Việt. Chính phủ Quốc gia Việt Nam yêu cầu Hội nghị ghi nhận rằng Chính phủ Việt Nam tự dành cho mình quyền hoàn toàn tự do hành động để bảo vệ quyền thiêng liêng của dân tộc Việt Nam trong công cuộc thực hiện Thống nhất, Độc lập, và Tự do cho toàn xứ sở."

Và khi cái Hiệp Định Giơnever 1954 tai họa đó đã ký thì Quốc Gia Việt Nam và Hoa Kỳ đã không ký. Ông ngoại trưởng Trần Văn Đỗ đã bật khóc. TTg Ngô Đình Diệm thì tuyên bố treo cờ rủ vào ngày ký kết hiệp định vì biết trước sự chia cắt lâu dài đất nước. Và ông đã có một câu nói nổi tiếng :

"Phải thống nhất đất nước trong tự do chứ không phải trong nô lệ"

Thủ Tướng Ngô Đình Diệm biết chắc rằng, CS sẽ tráo trở chứ không bao giờ nghiêm chỉnh thực thi hiệp định cả. Ông nói rằng chẳng bao giờ có chuyện những người CS lại phải ký những hiệp định hòa bình với người phía thế giới dân chủ cả, nếu họ không bị dồn vào chân tường. Và họ cũng chỉ ký vi tình thế nào đó bức bách thôi. Ngay khi chưa ráo mực thì họ sẵn sàng xé tan hết cho dù mấy cái Hiệp Định như HD Giơ ne vơ. Được sự ủng hộ về mọi mặt của Hoa Kỳ, ông cùng chính phủ  Quốc Gia Việt Nam đã lao vào làm một khối lượng công việc khổng lồ như di dân vào Nam và ổn định nền kinh tế đã tan nát thời hậu chiến. Đây là thời điểm mà ông Diệm và bào đệ là ông Nhu làm việc đến 18 - 20 giờ mỗi ngày. Ông nói  phát triển kinh tế, ổn định cuộc sống người dân khấm khá lên là những lá phiếu xứng đáng để hai miền thống nhất. 

Ta sẽ sơ lược để tìm hiểu nhé. Thời điểm từ năm 1954, là năm ký Hiệp Định Giơnevơ cho đến năm 1956 là năm sẽ phải Tổng tuyển cử thống nhất hai miền, thì như các bạn đã biết là công cuộc Cải Cách Ruộng Đất đang "Long Trời Lở Đất" trên khắp lãnh thổ miền Bắc của VNDCCH. Rồi những cuộc di cư của hàng trăm ngàn đồng bào Công Giáo vào Nam vẫn tiếp diễn ,khiến cho các vùng Công Giáo truyền thống như Bùi Chu, Phát Diệm...vắng tanh, chỉ còn các cha ở lại để giữ tài sản Nhà Thờ. Vùng tập kết tự do cho dân di cư ở vùng Hải Phòng vẫn hoạt động trong thời hạn 300 ngày. Ước tính có khoảng 900.000 ngàn đồng bào miền Bắc đã rời bỏ quê hương, mồ mả ông bà tổ tiên cùng nhà cửa ruộng vườn, gạt nước mắt bồng bế nhau đến khu vực tập kết tự do chờ tàu há mồm để di cư vào Nam.  Số người di cư này, vốn có sự căm thù hiển nhiên với CS, cộng với các Giáo Phái Cao Đài, Hòa Hảo đều có mối căm thù không khoan nhượng với CS. Và hơn tất cả là tuyệt đại đa số người Miền Nam, miền Trung đều không ủng hộ CS. Và thực tế trong cuộc kháng chiến 9 năm thì Việt Minh không thành công ở các lãnh thổ miền Nam và miền Trung như ở Miền Bắc được. Các khối dân trên là một lực lượng gần như tất cả của Đệ Nhất VNCH đều ủng hộ tuyệt đối Chính phủ của ông Ngô Đình Diệm và hoàn toàn có thể giúp chính phủ thắng cử, nếu có một cuộc bầu củ công bằng.

Ngược lại chỉ có khoảng 160.000 ngàn người vừa dân vừa quân đội của Việt Minh đã rời bỏ quê hương để tập kết ra Bắc. Bối cảnh thì như vậy, với sự tan hoang của cả nông thôn miền Bắc lẫn lòng dân sau 2 năm CCRĐ, cộng với truyền thống thắng cử của nền dân chủ trước nền độc đảng thì hẳn là ngược đời nếu cho rằng chính quyền Ngô Đình Diệm không dám Tổng tuyển cử vì sợ thất cử.

Theo các quan chức ngoại giao nước ngoài thì về cá nhân con người thì ông Ngô Đình Diệm là một con người nhỏ bé, và đã bắt đầu hơi đẫy ra với tướng đi vội vàng của một người đã tới tuổi già, dễ gây cảm giác cho người tiếp xúc thấy ông là người đa cảm, yếu đuối. Ông không thích chốn đông người mà ưa trầm tư suy ngẫm. Ông thường đến sớm hơn các em trước bàn thờ Chúa trong các lễ, và ở lại lâu hơn tất cả. Và người ta nghĩ rằng, nếu không có ông em Ngô Đình Như thông làu kinh sử, thông tuệ hơn người thì Tổng Thống sẽ lúng túng lắm trong các buổi giao tế tiệc tùng. Thế nhưng ông Diệm lại thường là người cương quyết và quyết định dứt khoát cùng ý trí thể hiện đến cùng mọi quyết sách hơn là ông em. Việc cương quyết từ chối ký Hiệp Định chính thức ở Gioneve sẽ cho chính phủ của ông, như đã nói trong phần bảo lưu hội nghị , có "toàn quyền hoàn toàn tự do hành động để bảo vệ quyền thiêng liêng của dân tộc Việt Nam trong công cuộc thực hiện Thống nhất, Độc lập, và Tự do cho toàn xứ sở." Nói thẳng ra là ông dành quyền đáp trả xứng đáng với miền Bắc bất cứ lúc nào, và bất cứ giá nào.
Quân đội quốc gia được tổ chức cơ động, có sức tấn công chứ không phòng thủ xé lẻ ra như 4 quân đoàn ở 4 quân khu. Các đơn vị biệt kích gốc Bắc, Nùng Thái...được huấn luyện để nhảy ra Bắc hoạt động du kích. như những chuyến nhảy toán liên tục cho tới khi nền đệ 1 CH sụp đổ năm 1963. Đệ nhị CH đã bị người Mỹ buộc đóng cửa các trại huấn luyện ở Lào. Các chương trình biệt kích cũ, "Bóng Ma Biên Giói" giải thể và trở về với hoạt động nội địa với các tên như Biệt Cách 81. Với sự cương quyết, không bao giờ khoan nhượng với CS, ông đã làm tất cả để mơ một ngày Lấp Sông Bến Hải, thống nhất đất nước trong tự do chứ không phải trong nô lệ. 


Lịch sử ngắn ngủi sau đó đã chỉ ra rằng ông đã đúng, bởi khoan nhượng, hay hòa hoãn với CS là tự sát. Như Winton Shusin đã nói, một quốc gia hèn nhát, không dám đối đầu sanh tử với kẻ thù thì trước sau gì cũng bị kẻ thù đánh gục trong một cuộc chiến tranh.
  

Việc từ chối Tổng tuyển cử thống nhất đất nước vào năm 1956 của chính quyền miền Nam là có thật chứ không phải là bịa đặt của chính quyền Hà Nội. Và chúng ta hiểu vì sao một con người Kính Chúa yêu nước, nhưng năm đó luôn đáu đáu trong lòng việc lớn nhất đời ông, đó là thống nhất đất nước, thu giang san về một mối rồi rũ áo từ quan để trở về dòng tu cũ để đọc kinh dâng lễ, lại từ chối việc bầu cử để thống nhất đất nước vào năm 1956 ấy. Bởi vì ông biết là cuộc bầu cử ấy sẽ không bao giờ có.
Và khi năm bầu cử 1956 đến, khi đó ông đã là Tổng Thống của nền Đệ Nhất Cộng Hòa, ông đã cương quyết bác bỏ mọi khả năng bầu cử để thống nhất hai miền. Vì ông luôn mạnh mẽ tin rằng, chính quyền CS của ông Hồ Chí Minh sẽ không nghiêm chỉnh thực hiện đầy đủ trách nhiệm để có một cuộc bầu cử hợp lệ, tự do và công bằng.

Chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa sau đó cũng đã liên tiếp đưa ra các đề nghị bầu cử để thống nhất đất nước theo Hiệp Định 1954, và thậm chí đưa ra Ủy Hội Giám Sát QT. Nhưng chính quyền Đệ Nhất Cộng Hòa của Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã không trả lời. Rồi chiến tranh giữa hai miền nổ ra sau đó đưa đến bao cảnh tan nát điêu linh và kéo dài. Và bao giờ chính quyền VNDCCH cũng lên tiếng tố cáo chính quyền VNCH của TT Diệm là kẻ chịu hoàn toàn trách nhiệm vì không chịu tham gia bầu cử để thống nhất hai miền. Điều đó cũng không sai... 

Nhưng trong vòng thân tình với báo giới quốc tế thì ông cố vấn Ngô Đình Nhu bao giờ cũng cười ruồi mà rằng : "Các bạn có  thể tiếc nuối bất cứ cái gì, nhưng đừng tiếc nuối câu chuyện bầu cử đó. Vì nó sẽ không bao giờ có cả. Chứ nếu có bầu cử thì cho dù chúng tôi có nhắm một mắt lại để cho họ (CS) gian lận bầu cử thì chúng tôi vẫn thắng tuyệt đối. Vì biết chắc rằng họ cũng phá đám nếu thấy rằng họ không thể thắng. Họ không bao giờ có thể thắng, nên không bao giờ có cuộc bầu cử đó "
MTA

5/9/14

Hai sai lầm lớn nhất trong sự nghiệp của Chủ Tịch Hồ Chí Minh...



MTA nói với nhà tư tưởng, nhà thơ M.K.Thành Đạt :
- Nhân ngày mất của ông Cụ, xin anh có vài lời...
Đại ca vuốt chòm râu nhẵn thín,không có một sợi rồi cả cười lên tiếng :
- Chủ tịch Hồ Chí Minh là một lãnh tụ kiệt xuất, một vĩ nhân không thể chối cãi của Việt Nam, và của cả thế giới...là Cha già của dân tộc...Cuộc đời Người như một mặt giời chói lóa, không một tì vết...
- Vậy thì những quyền biến kinh thiên động địa, những vụ thanh trừng đẫm máu...
- Không biết có thật không, nhưng nếu có thật thì cũng phải thôi. Vì trong hoàn cảnh dầu sôi lửa bỏng như thế thì Ông Cụ phải sắt đá. Không thì sống cũng không nổi đừng nói chi tới làm nên nghiệp lớn..
- Kể cả mấy vụ...mấy vụ...vợ con....
- Không biết thế nào nhưng nếu có thật thì cũng là điều bình thường. Chuyện nhỏ như con thỏ ăn cỏ...Trên thế giới lãnh tụ nào chả như thế. Càng vĩ đại thì lại càng...như thế.
- Vậy là Bác Hồ của chúng ta chói sáng như một mặt trời không chút tì vết rồi...Sướng quá..
- Khoan, nhưng Bác đã phạm phải hai sai lầm rất nặng. Sai lầm thứ nhất là sau khi mất đã để sự nghiệp vĩ đại của mình cho một lũ con cháu bất tài, ác độc tranh quyền đoạt vị tùm lum...
- Ôi, giời...ghê thế cơ à. Thế còn sai lầm thứ hai...
- Sai lầm thứ hai này còn nặng hơn sai lầm trước. Đó là khi thấy lũ con cháu mặt sắt đen sì của mình tự tung tự tác, phá tán sự nghiệp...mà ở trên trời cao cùng với cụ Mác, cụ Lê Nin, vậy mà Bác đã không về để vật chết mấy đứa con cháu trời đánh đó đi để dân ta được nhờ...
- Ừ, nhỉ...Vậy mong cho Bác hiển linh...
MTA