31/10/2018

Chúng tôi yêu mến nhà văn Nguyên Ngọc...



Hành động mạnh mẽ tuyên bố rời bỏ Đảng CSVN của nhà văn lão thành Nguyên Ngọc rất có thể gây nên một cơn bão của dư luận chánh hay tà, kể cả cơn bão trong một cái cốc nước của cả lề phải hay trái thì giờ đây đối với anh cũng không còn quan trọng nữa. Vì anh đã quyết định rồi. Mặc dù chính thức thì đây là một hành động phản kháng thiêng liêng của những người trí thức đấu tranh cho một tình bạn còn thiêng liêng hơn nữa, để cho đất nước này được tốt đẹp hơn với nắng chiếu lung linh, hoa thơm khoe sắc với ong bướm rộn ràng trong bình minh của ngày mới. 



Đó là những điều thanh cao của những con người trí thức mà những kẻ cầm quyền tay chân dùi đục chấm mắm cáy và nách sặc mùi phèn nơi đồng chiêm trũng đâu có thể chấp nhận được. Mặc dù giấu đi những móng vuốt hung dữ của loài hổ báo để đóng vai những chú mèo khờ thì những người CS VN, với lòng dạ hẹp hòi đem tiểu nhân đo lòng quân tử, để luôn nhìn thấy những người trí thức ở thượng tầng kiến trúc như giáo sư Chu Hảo, nhà văn Nguyên Ngọc... là những tiềm tàng của sự chống đối. Họ luôn nghe thấy những lời góp ý chân thành của những bậc cao nhân như là những lời chửi rủa hay kích động bạo lực. Họ luôn nhìn thấy dao găm, súng lục ở nơi những người trí thức chỉ muốn tiếng nói ôn hòa của mình được tôn trọng bởi hơn ai hết, người trí thức đó xứng đáng được hưởng. Thêm nữa là nỗi sợ hãi vô cớ và kinh niên của nhà cầm quyền đối với tầng lớp ưu tú đó đã khiến cho họ giống như một thứ tội phạm và xử lý họ như một bọn tội phạm tầm thường nhất. 

Giáo sư Chu Hảo bị phạt vạ vô cớ đã kích hoạt một loạt những hoạt động chống đối lại chính quyền của những người trí thức cầm bút. Giáo sư Mạc Trang Văn đáp lời, và nhà văn Nguyên Ngọc cũng vậy để ủng hộ giáo sư Chu Hảo nhưng cái chính là họ đã lên tiếng. Họ đã hành động sau nhiều năm bị đè bẹp và giờ thì họ đã đứng lên. Và giống như một tác phẩm của Nguyên Ngọc "Đất Nước Đứng Lên" thì sẽ còn nhiều trí thức hay người dân nữa sẽ đứng lên. Nhiều đảng viên CS VN nữa sẽ tuyên bố rời bỏ Đảng CS và vứt lại tấm thẻ Đảng đã mang không còn được tin yêu hay tôn trọng nữa. Ngạn ngữ nước ngoài có câu :

"Người cầm bút không thể giết chết được ai nhưng họ có thể lật đổ cả một vương triều"

Các anh đã khẳng khái tuyên bố công khai từ bỏ thẻ Đảng CSVN của mình. Những cuộc từ bỏ hẳn đã được suy nghĩ qua bao đêm thức trắng, được trăn trở đau đớn và có thể có cả những giọt nước mắt hiếm hoi của những người đàn ông trưởng thành đã trải qua mọi sóng gió cuộc đời hay những điều tốt đẹp nhất trong một sự nghiệp lẫy lừng của mình. Nhưng cuối cùng thì các anh đã quyết định thoát khỏi nó như thoát khỏi một cục thịt thừa bám vào trên người. Cắt cục thịt ấy ra khỏi cơ thể mình. Có đau đớn nhưng nó sẽ không làm ta bệnh hoạn nữa. Đó là sự hành động không hề nhẹ, không hề đơn giản với một tổ chức mà các anh đã từng cống hiến hết mình vì một thời lầm tưởng...

Và khi nhận chân ra sự giả dối của bè lũ cường quyền ở trong đó thì các anh đã mạnh mẽ ra đi mà không hề hối tiếc những năm tháng dài lâu đã bị đánh cắp, bị dối trá lọc lừa ở đó. Đây là lần đầu tiên mà giới trí thức cùng nhau xúm lại để cho một cái tát thẳng tay vào mặt những kẻ cầm giữ thẻ Đảng của họ như cầm giữ linh hồn của họ. Thẻ đảng viên một thời là ước mơ, là sự thành đạt của nhiều người và của cả các anh nữa thì giờ chỉ là những mảnh giấy vô nghĩa mà người ta không muốn giây vào người.

Thật là một hình tượng đẹp vô cùng khi chúng tôi như nhìn thấy các anh, trong đó có cả nhà văn Nguyên Ngọc đáng kính của chúng tôi đang chầm chậm bước ra từ một cái ổ đen tối xấu xa để ung dung tiến về phía có ánh nắng mặt trời chói chang nhất. Nhà văn cười mỉm, nụ cười hiền lành ấm áp giống như nụ cười của nàng Mona Lisa quá...

Mặc dù từ hôm nay trên con đường thênh thang đi tìm lại chính mình, đi tìm lại những giá trị nhân văn bất biến, hay tìm lại những yêu thương đích thực mà nhà văn đã bỏ sót lại đâu đó trên đường đời. Và giờ thì nhà văn đã tìm thấy cái điều quí giá mà ông cần cần nhất

Bởi vì đã từ lâu rồi thì Nguyên Ngọc, cha đẻ của những tác phẩm văn học nổi tiếng được dạy trong hệ thống học đường như "Đất Nước Đứng Lên" biết được chỗ đứng của mình. Anh biết là anh đang ở đâu trong một xã hội kim tiền mà nhà văn, như một động vật thân mềm chỉ có thể quì gối uốn mình theo thời cuộc để vinh thân phì gia. 

Việc làm đáng được ngưỡng mộ của nhà văn Nguyên Ngọc cũng như các đồng chí trong Hội "Trả thẻ Đảng" của ông đã đi vào lịch sử như những nhân chứng lịch sử. Như một lời khẳng định dứt khoát rằng, nhà văn đã không còn là một cơn người của họ, không còn giống hệt như họ và cũng không còn làm theo những gì họ bảo nữa. Nhà văn Nguyên Ngọc đã từng nói :

"Nhà văn không phải là người để bất cứ ai, bất cứ thế lực nào có thể sai khiến được"

Giữa một thế giới đảo điên và lòng người ngơ ngác giữa ngã ba đường thì tôi thật tự hào khi nghe lời nói đó của anh. Và tự hào hơn nữa khi được cùng đứng chung một chiến hào, được cùng là một nhà văn đấu tranh giống như anh. 

Chúng tôi yêu anh lắm, nhà văn Nguyên Ngọc trẻ mãi không già...

Mai Tú Ân

Không có nhận xét nào: