31/05/2014

BÌNH LUẬN VỀ CHIẾN TRANH VN - TQ phần 1

Rảnh rỗi quá, lại nghe mấy thằng cha Gs nước ngoài nói về chiến tranh, anh MTA tức dế quá, bỏ văn nhảy sang võ, nhưng võ mồm thôi để dạy cho mấy cha nước ngoài này hiểu biết thế nào là Triến Chanh nhé. Vì anh MTA cũng là tay viết chuyên về chiến tranh mà. Chuẩn luôn.

Trước hết phải nói ngay rằng chiến tranh giữ VN và TQ là không thể xảy ra trong hoàn cảnh hiện thời. Kể cả toàn diện, lẫn cục bộ và cả căng thẳng như hồi 1979-1989 cũng không xảy ra. Và nếu cần thì anh MTA sẽ có bài riêng nữa để chứng minh luận điểm này, còn bài này thì đặt trong bối cảnh có một cuộc chiến như vậy (giả sử thôi).
Qua việc ngâm cứu tình hình, thì anh MTA, và nhiểu học giả uyên bác của thế giới cũng đã có những nhận định mà anh MTA chôm về để trình bày cho bà con đọc chơi trong những ngày chờ đợi em giàn khoan 981 rút đi nhé. 
Có những vấn đề quan trọng sau đây nếu chiến tranh nổ ra giữa VN và TQ :
Cuộc chiến sẽ không hẳn là toàn diện, một mất một còn (sẽ lặp lại kịch bản mà các anh CS hay xài. Đó là chiếm rồi dựng lên một chế độ bù nhìn ), nhưng cũng khó có thể nói là chiến tranh cục bộ. Vì những lý do là : lãnh đạo hai bên trận tuyến vẫn là những con người sắt đá, giống như những người tiền nhiệm sắt đá của họ, coi mục tiêu của Đảng cao hơn của Dân Tộc...Và cuộc chiến giữa hai chế độ độc tài, toàn trị như vậy, thì khả năng cuộc chiến leo thang , vượt tầm kiểm soát là rất cao so với những quốc gia có chế độ dân chủ phương Tây.
Cuộc chiến sẽ bắt đầu theo một kich bản bất biến. Đó là đòn đánh đầu tiên giữa hai bên, tức là kẻ tấn công đầu tiên thì chỉ có thể là TQ, và phải là TQ chứ không thể là VN. Xét trên mọi góc độ, tư thế, khả năng quân sư...thì TQ sẽ tấn công VN đầu tiên, sau những đụng chạm nhỏ qua lại giữa hai bên và TQ sẽ là bên khơi mào cho một cuộc chiến tranh toàn diện với đòn đầu tiên này...Còn VN, dù muốn cũng không thể và không nên bắt đầu. Có nhiều lý do, nhưng vì ở vị trí nhỏ, yếu hơn rất nhiều cũng như khả năng lực lương hiện tại không thể có một hành động chiến tranh thật sự nào để bất ngờ tấn công sang biên giới TQ được. Và TQ cũng không có một mục tiêu rõ ràng nào thực sự quan trọng đến mức phải liều lĩnh tung ra một cuộc tấn công phủ đầu, bất ngờ triệt tiêu binh lực, thực lực của đối phương cả...Mọi mục tiêu đầu não, quân sự, kinh tế hay các thành phố lớn, trung tâm công nghiệp, khả năng nguyên tử đều nằm quá xa biên giới, ngoài tầm với của VN...
Hơn nữa trong một thế giới liên kết như bây giờ thì hành động tấn công trước như vậy được thế giới coi là kẻ gây chiến, xâm lược và ngay lập tức bị cấm vận...tới mức nào thì còn do xem xét. Nhưng đại loại là tài khoản ngân hàng bị phong tỏa, hàng hóa nguyên liệu nhập cảng sẽ bị kiểm tra và nhữngmặt hàng có thể phục vụ chiến tranh như dầu lửa, sắt thép, kỹ thuật cao...sẽ bị cấm hoặc hạn chế. Quân Giải Phóng (QĐ) TQ, một thực thể quân sự, kinh tế rất hùng mạnh hiện nay của TQ sẽ bị siết chặt hầu bao và không được phép làm ăn với bất cứ QG phương Tây nào. Đây cũng là một lý do để MTA khẳng định là sẽ không có chiến tranh giữa VN và TQ...Nền kinh tế dựa trên xuất khẩu của họ cọi như đi đứt. Số tiền hàng ngàn tỷ đôla tích cóp được và gửi nước ngoài cũng sẽ bị những qui định ngặt nghèo của QT đối với những QG đang có chiến tranh, ép cho sứt mẻ, tiêu ma...Biển Đông sẽ có hàng đoàn tàu chiến của TG tuần tra khám xét (lý do thì khám xét cả của TQ lẫn VN, nhưng TQ vẫn bị chiếu tướng nhiều hơn). Cũng xin nói ngay biển Đông là con đường thông thương duy nhất của TQ ra thế giới bên ngoài. Vi TQ có một đường lối ngoại giao rất tài. Chung quanh biên giới đất liền của họ (chay dài 44.000 cây số qua hàng chục nước) với nhiều chục QG thì CHND TH gây thù oán gần như tất cả. Chỉ còn mỗi Pakitan và Bắc Hàn là còn quan hệ tốt thôi. Nhưng xứ Hồi giáo Pakitan là xứ sớm đầu tối đánh, sẽ trở cờ ngay khi tiếng súng nổ ra trên biên giới VN-TQ, còn quan hệ với Bắc Hàn thì cũng như...không. Chính vì thế TQ luôn nhòm ngó biển Đông của chúngta. Và có chiến hay không thì biển Đông vẫn là cái mạch máu giao thông chính, sống còn với một nền kinh tế hướng ra thế giới của TQ.
Tóm lại là TQ sợ những điều mà QT áp dụng, nếu có chiến tranh sẽ bóp nghẹt họ hơn là sợ sự chống cự của VN trong giai đoạn đầu của cuộc chiến. Có thể nói ví von như thế này. Trong nền kinh tế TG bây giờ, Thế giới cần TQ 1, thì TQ cần Thế giới đến 100 lận. Nhưng như đã nói, chiến tranh (giả định) vẫn xảy ra và TQ vẫn tiến hành chiến tranh bất chấp hậu quả.
Vậy cuộc chiến ấy sẽ diễn ra như thế nào ? CHND TH sẽ tấn công VNDCCH như thế nào và chúng ta sẽ chiến đấu ra răng với quân xâm lược truyền kiếp này, xin để bài sau sẽ tiếp...
31/5/2014
Mai Tú Ân
ma-tu-an.blogspot.com

Không có nhận xét nào: