Hiển thị các bài đăng có nhãn Tuyên Ngôn Độc Lập. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tuyên Ngôn Độc Lập. Hiển thị tất cả bài đăng

1/9/15

Ngày Độc Lập 2/9/1945...

Ngày đó tại quảng trường Ba Đình Hà Nội, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đọc bản Tuyên Ngôn Độc Lập, khai sinh ra nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, trong đó có trích dẫn một câu nổi tiếng trong Tuyên Ngôn Độc Lập Hoa Kỳ 4/7/1776: 

"Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc".



Không chỉ là ngày tuyên bố Độc Lập, mà còn là ngày giới thiệu chính phủ lâm thời VN DCCH đầu tiên. Thành phần gồm có :

Hồ Chí Minh : Chủ tịch Chính phủ lâm thời kiêm Bộ trưởng Ngoại giao.
Võ Nguyên Giáp : BT Nội vụ. Phạm Văn Đồng, BT Tài chính. Trần Huy Liệu, BT Thông tin. Chu Văn Tấn, BT Quốc phòng. Dương Đức Hiền, BT Thanh niên. Nguyễn Mạnh Hà, BT Kinh tế quốc gia. Nguyễn Văn Tố, BT Cứu tế xã hội. Vũ Trọng Khánh, BT Tư pháp. Phạm Ngọc Thạch,BT Y tế. Đào Trọng Kim, BT Giao thông Công chính. Lê Văn Hiến BT Lao động. .Vũ Đình Hoè, BT Quốc gia giáo dục và Cù Huy Cận Bộ trưởng không bộ (nhà thơ và là thân sinh của ts Cù Huy Hà Vũ, người đấu tranh dân chủ hiện nay).

Lá cờ Tổ Quốc được chọn là cờ đỏ sao vàng, và xuất xứ của lá cờ này cũng chưa rõ ràng là do ai vẽ, và vẽ năm nào, tại sao lại lá cờ màu đỏ, tại sao lại có ngôi sao vàng. Chỉ biết đây là lá cờ do Nguyễn Ái Quốc (Chủ Tịch HCM) đã đem từ Trung Quốc về, và dùng làm cờ của phong trào Cộng Sản Đông Dương từ năm 1941. Lá cờ đỏ sao vàng ngày 2/9/1945 hơi khác với lá cờ đỏ sao vàng hiện nay vì có ngôi sao tròn tròn mập mạp, 5 cánh sao ngắn (hình) chứ không dài và nhọn hoắt như bây giờ.

Bài Quốc Ca được chọn là bài Tiến Quân Ca của nhạc sĩ Văn Cao. Mà nguyên thủy cũng có khác lời chút ít với Quốc Ca bây giờ. Trong đó có câu :"Thề phanh thây uống máu quân thù." chắc nghe ghê quá, giống như xơi tiết canh nên năm 1955 được Quốc Hội VN Khóa 2 sửa lại thành :"Vì nhân dân chiến đấu không ngừng"

Và cảm giác để lại trong lòng những người dân tham dự Lễ Độc Lập đầu tiên thì cũng không được trang trọng lắm. Vì nắng, vì mệt lại phải đi bộ xa, vì họ vốn là các dân ngoại thành được triệu tập đi mittinh. Đầu tiên thì còn xếp thành hàng ngũ chỉnh tề khi diễu qua lễ đài. Sau khi đứng một hồi dưới nắng thì mệt quá nên tự động ngồi xuống quạt phành phạch, và lại ngồi xổm theo kiểu đi đồng trứ danh đất Bắc.

Cảm giác nữa là thấy các nhân viên an ninh của chính phủ mặc đồ toàn trắng với nón phớt trắng, quần áo trắng (có anh chơi quần sọt trắng), các anh toàn trắng này có một thái độ rất lạ khi đứng quanh lễ đài thì đều lăm lăm cầm súng ngắn và suốt buổi cứ chĩa thẳng vào đám thảo dân dự mít tinh.

Và cảm giác đọng lại nhất là đang đọc Tuyên Ngôn, Chủ Tịch Hồ Chí Minh bỗng dừng lại và hỏi :"Tôi nói đồng bào nghe rõ không"

Đồng bào không bị điếc nên sau phút ngỡ ngàng, tất cả đều phấn khởi hô :"Rõ......ạ..."

Nhưng trong bài diễn văn mà Chủ Tịch Hồ Chí Minh đọc kèm theo cuốn phim tư liệu duy nhất về ngày Lễ Độc Lập 2/9/1945 mà chúng ta vẫn nghe thì không có đoạn này, vì băng tiếng nói là làm lại...

Cảm giác là sự phấn khởi vui mừng của người dân, vì nước nhà được Độc Lập, mọi người từ nay sẽ chung tay xây dựng một nước Việt Nam hạnh phúc, cường thịnh, với người dân được thụ hưởng những quyền sống, quyền tự do và mưu cầu hạnh phúc. 

Nhưng ngày Lễ Độc Lập ngày 2/9/1945 đau thương thay, lại mở đầu cho một thời kỳ đen tối nhất, u mê nhất và điêu linh nhất trong lịch sử nước Việt Nam chúng ta. Chỉ một vài thập niên ngắn ngủi sau ngày Lễ Độc Lập đó, đất nước xảy ra chiến tranh liên miên, hàng triệu người chết, đất nước tan nát, loạn lạc. lòng người ly tán, hơn hẳn tất cả thời kỳ lịch sử trước ngày Lễ Độc Lập 2/9/1945 này cộng lại.

Và cho đến tận bây giờ, 70 năm sau thì những quyền mà Chủ Tịch Hồ Chí Minh đã long trọng đọc trong Tuyên Ngôn Độc Lập từ ngày đó rằng : "Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc" thì vẫn chỉ là những lời nói mà thôi.

Nếu tôi được chọn lựa ngày Quốc Khánh, tôi không chọn ngày 2/9 này...

MTA

1/9/14

Lễ Độc Lập 2/9 đầu tiên tưng bừng, nhưng sau đó thì sao...


Ngày 2/9/1945 Lễ Độc Lập đầu tiên đã tổ chức tại quảng trường Ba Đình, HN. Trên lễ đài có đủ các thành phần đảng phái, nhân sĩ trí thức, và Chủ tịch Hồ Chí Minh đã long trọng đọc bản Tuyên Ngôn Độc Lập, khai sinh ra nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Trong đó có đoạn khẳng định rằng :

"Chúng ta là một Quốc Gia Độc Lập và thực sự đã là một Quốc Gia độc lập"


 Vâng, hoàn toàn chính xác khi lúc đó, năm 1945 - 46, Việt Nam của chúng ta là một Quốc Gia hoàn toàn độc lập và không có bất kỳ quân xâm lược hay đe dọa xâm lược nào cả. Bộ máy cai trị của người Pháp đã bị xóa sổ trước đó mấy tháng (9/3/1945). Quân Nhật đang giao nộp vũ khí và lên tàu lần lượt trở về nước. Quân Tàu Tưởng của tướng Lưu Hán, thì hoàn toàn không muốn cũng như không thể gây chiến để xâm lược chúng ta như lâu nay người ta vẫn nhét vào đầu học sinh. Xét theo thực lực vì nước Tàu Tưởng của họ mới trải qua nhiều năm bị xâm lược, và họ cũng sắp bước vào một cuộc chiến sinh tử với phe Đỏ của Mao. Hơn nữa quân Tàu Tưởng của Lưu Hán lại được Đồng Minh chỉ định vào giải giáp vũ khí quân Nhật, và thật nực cười khi cho rằng họ sẽ hành động nào khác ngoài việc giải giáp quân Nhật...

Còn chính quyền có tên Đế Quốc Việt Nam, với lá cờ Quẻ Ly ( tiền thân của lá cờ vàng ba sọc đỏ của VNCH sau này) được Nhật trao trả độc lập trước đó do vua Bảo Đại và nhà trí thức Trần Trọng Kim đứng đầu đã bị bức tử vào ngày 19/8...


Chỉ còn Miền Nam, do một số thế lực thân Pháp đòi độc lập khỏi Việt Nam, (Cũng do hoàn cảnh lịch sử mà họ đòi độc lập, vì Miền Nam thực ra là thuộc lãnh thổ thuộc Pháp (người Pháo gọi là Đông Pháp) do các hiệp định ký giữa Triều Nguyễn vói nước Pháp thế kỷ 19. Còn miền Trung thuộc triều đình Nguyễn, miền Bắc do Pháp bảo hộ... Do vậy ở miền Nam, người Pháp áp dụng luật lệ gần như bên chính quốc, được đầu tư tiền của rất nhiều và dân quốc tịch Pháp cũng rất nhiều. Ba miền có nhiều đặc điểm chính trị khác nhau, và cũng là nguyên nhân chia ba miền mà chúng ta biết như bây giờ)


Ngoài miền Nam chưa rõ ràng còn toàn cõi Việt Nam đều an bình mở đầu cho một nền độc lập vĩnh viễn cho dân tộc chúng ta, để chúng ta được thái bình muôn đời...


Nhưng, thật đau lòng khi những có chữ nhưng mà dân tộc VN phải chịu những cơn khốn khổ điêu linh nhất trong lịch sử. Sau những ngày hòa bình độc lập ngắn ngủi 2/9/1945 thì bất ngờ tai họa lớn đã xảy ra và mở đầu cho một thời kỳ chiến tranh liên miên, chia cắt và điêu linh dân tộc. Đó là bất ngờ Chính phủ Việt Nam DCCH đã ký với CH Pháp một hiệp định gọi là Hiệp Định Sơ Bộ 6/3/1946 do Chủ Tịch Hồ Chí Minh ký, sau một quá trình đàm phán ở Phông Ten Nơ Bơ Lô (Fontainebleau) của phái đoàn VN DCCH do Bộ Trưởng Ngoại Giao Phạm Văn Đồng dẫn đầu.
Và theo Hiệp Định này, quân đội Pháp (15.000 lính cùng đầy đủ vũ khí trang bị không giới hạn) đã được đưa từ Pháp đến Việt Nam bằng tàu thủy đến Hải Phòng và sau đó tự do bố trí đóng quân ở Hà Nội và Hải Phòng. Theo sử sách lề phải thì đây là biện pháp đổi kẻ thù trực tiếp là 100 ngàn quân Tàu Tưởng bằng kẻ thù không nguy hiểm bằng (Pháp).


Nhưng lịch sử đã chỉ ra rằng đây là một sai lầm nghiêm trọng nhất của ông Hồ Chí Minh, vì nếu không có Hiệp Định sơ bộ này thì dù có muốn, người Pháp cũng khó lòng gây chiến tranh với VN vì phải đưa quân đội và bộ máy chiến tranh đi nửa vòng thế giới để đến chiến đấu ở VN. Vì nước Pháp vừa trải qua 5 năm bị xâm lược, lực tàn quân kiệt. Hơn nữa chắc chắn Đồng Minh Anh Mỹ sẽ không chấp nhận hay tài trợ cho một cuộc xâm lăng thuộc địa như thế nữa.

Cho đến bây giờ thì việc ký HĐ Sơ Bộ 6/3 này vẫn ở trong một màn bí ẩn, hay giải thích theo tùy người nhưng hệ quả của nó thì vô cùng tai hại. Vì quân Pháp đổ bộ xuống Hải Phòng chính là những bước chân đầu tiên của quân xâm lược đầu tiên sau nền Độc Lập. Mở đầu cho các cường quốc khác lấy đất nước của chúng ta làm nơi áp dụng chính sách của họ, khiến cho đất nước VN bị chà sát, bị rên siết dưới chân quân xâm lược Rồi nội chiến, chia cắt. Nhà tan cửa nát, người chết, kẻ bỏ xứ ra đi...và thảm cảnh ấy kéo dài cả một thế hệ và cả gieo tang tóc, khốn khổ, ly tan của hàng triệu số phận khốn cùng của con dân Việt....

Nên ngay sau HĐ mờ ám đó được ký thì vết rạn nứt bắt đầu giữa các thành phần trong chính phủ VN DCCH. Đầu tiên là cố vấn tối cao Vĩnh Thụy (Bảo Đại), rồi BTNG Nguyễn Tường Tam (nhà văn Nhất Linh) đào thoát..., các đảng phái như QDĐ, VC, VQ...bị chèn ép rời khỏi chính quyền để rồi sau đó bị tàn sát, như trong vụ án phố Ôn Như Hầu, Hà Nội...


Tại sao ? Tại sao có ngày 2/9/1945 lại có ngày 6/3/1946... 


MTA

4/7/14

Nhân ngày Quốc Khánh Hoa Kỳ, đọc lại bản Tuyên Ngôn Độc Lập 1776

Tại QUỐC HỘI, ngày 4 tháng Bảy năm 1776.

Bản Tuyên ngôn nhất trí của mười ba Hợp bang Mỹ châu
T
RONG tiến trình phát triển của nhân loại, khi một dân tộc nào đó cần thiết phải xóa bỏ những mối liên kết chính trị giữa họ với một dân tộc khác và khẳng định trước các lực lượng trên toàn trái đất vị thế độc lập và bình đẳng mà các quy luật của tự nhiên và thượng đế đã ban cho họ, thì sự tôn trọng đầy đủ đối với các quan điểm của nhân loại đòi hỏi họ phải tuyên bố những nguyên do dẫn họ đến sự biệt lập đó.

Bân chép tay của tuyên ngôn đọc lập hoa kỳ 1776

Chúng tôi khẳng định một chân lý hiển nhiên rằng mọi người sinh ra đều bình đẳng, rằng tạo hóa đã ban cho họ những quyền tất yếu và bất khả xâm phạm, trong đó có quyền sống, quyền được tự do và mưu cầu hạnh phúc—-Rằng để đảm bảo cho những quyền lợi này, các chính phủ được lập ra trong nhân dân và có được những quyền lực chính đáng trên cơ sở sự nhất trí của nhân dân, rằng bất cứ khi nào một thể chế chính quyền nào đó phá vỡ những mục tiêu này, thì nhân dân có quyền thay đổi hoặc loại bỏ chính quyền đó và lập nên một chính quyền mới, đặt trên nền tảng những nguyên tắc cũng như tổ chức thực thi quyền hành theo một thể chế sao cho có hiệu quả tốt nhất đối với an ninh và hạnh phúc của họ. Thật vậy, sự thận trọng sẽ buộc người ta hiểu rõ rằng một chính quyền đã được thiết lập qua một thời gian dài thì không nên thay đổi chỉ vì những lý do đơn giản, nhất thời. Mọi kinh nghiệm đều đã chứng tỏ điều đó, rằng khi cái xấu còn trong chừng mực chịu đựng nổi, thì nhân loại dễ cam chịu nó, hơn là dám tự trao cho mình quyền loại bỏ những thể chế mà họ đã quen thuộc. Nhưng khi hàng loạt các hành vi lạm quyền và chiếm đoạt theo đuổi những mục tiêu giống nhau, lộ rõ ý đồ áp chế họ dưới ách chuyên quyền độc đoán, thì họ có quyền và có bổn phận phải lật đổ chính quyền đó và bổ nhiệm những chiến sĩ mới để bảo vệ nền an ninh của họ trong tương lai. Những thuộc địa này đã từng phải cắn răng chịu đựng, nhưng bây giờ đã đến lúc buộc họ phải xóa bỏ thể chế chính quyền cũ. Lịch sử của vua nước Anh hiện nay là lịch sử của những nỗi đau thương và sự tước đoạt triền miên, tất cả đều nhằm mục đích trực tiếp là thiết lập ách chuyên chế bạo ngược ở những bang này. Ðể chứng minh cho điều này, ta hãy để cho các sự việc tự nó lên tiếng với cả thế gian ngay thẳng.
Ông ta đã từ chối không phê chuẩn một số đạo luật, tốt đẹp và cần thiết nhất đối với lợi ích của công chúng.
Ông ta đã cấm đoán không cho các viên thống đốc thông qua những đạo luật mang tính cấp bách và bức xúc, hoặc đình chỉ việc thực thi những đạo luật này để chờ được ông phê chuẩn và trong khi đình chỉ như vậy, ông đã hoàn toàn bỏ mặc, không còn bận tâm về chúng nữa.
Ông ta đã từ chối không thông qua những đạo luật về cư trú của những vùng dân cư lớn, trừ phi đám dân này từ bỏ quyền đại diện trong cơ quan lập pháp, một quyền vô cùng quí giá đối với họ nhưng lại rất đáng sợ đối với những tên bạo chúa.
Ông ta đã triệu họp các cơ quan lập pháp ở những địa điểm không bình thường, không tiện nghi, cách xa những kho lưu giữ hồ sơ công cộng và chỉ nhằm mục đích duy nhất là làm cho họ do mệt mỏi mà phải tuân theo các chủ trương của ông ta.
Ông ta đã nhiều lần giải tán các hạ nghị viện vì đã cương quyết chống lại sự xâm phạm của ông đối với các quyền của nhân dân.
Rồi sau khi giải tán, một thời gian dài ông ta đã từ chối không cho bầu lại những cơ quan này, do đó những quyền lập pháp không gì xóa bỏ được đã được trao lại cho dân chúng thực thi. Cùng lúc đó, nhà nước đứng trước các nguy cơ về ngoại xâm và nội loạn.
Ông ta đã ra sức ngăn cản việc tăng dân số ở các bang này. Với mục đích đó, ông ngăn cản việc thực hiện luật nhập quốc tịch cho người nước ngoài, từ chối không thông qua những đạo luật khác khuyến khích nhập cư và tăng thêm các điều kiện đối với quyền sở hữu đất đai.
Ông ta đã ngăn cản việc thực thi công lý bằng cách từ chối không thông qua những đạo luật thiết lập các cơ quan tư pháp.
Ông ta đã buộc các quan tòa phải lệ thuộc vào ý chí của ông bằng những qui định về nhiệm kỳ cũng như các khoản lương bổng trả cho họ.
Ông ta đã lập ra rất nhiều cơ quan mới và bổ nhiệm vào đó vô số những quan lại mới để xách nhiễu dân chúng và vơ vét tài sản của họ.
Trong những thời kỳ hòa bình ông ta vẫn duy trì những đội quân thường trực trên đất nước ta mà không được sự đồng ý của các cơ quan lập pháp của chúng ta.
Ông ta đã tác động để cho ngành quân sự độc lập và vượt lên trên quyền lực dân sự.
Ông ta đã cùng với một số đối tượng khác buộc chúng ta phải tuân theo nền pháp quyền xa lạ với hiến pháp của chúng ta và không được luật pháp của chúng ta công nhận. Rồi ông ta phê chuẩn những đạo luật giả dối sau đây:
Cho phép những đội quân có võ trang đông đảo đồn trú trên đất nước ta:
Qua những phiên tòa giả hiệu, che chở cho chúng khỏi bị trừng phạt trước hậu quả của những vụ sát hại dân cư ở các bang này:
Cắt đứt những quan hệ thương mại giữa chúng ta với các khu vực khác trên thế giới:
Đặt các khoản thuế khóa mà không được chúng ta đồng ý:
Trong nhiều trường hợp, tước đoạt của chúng ta quyền được xét xử trước đoàn hội thẩm:
Đưa chúng ta sang phía bên kia đại dương để xét xử về các tội trạng không có thật:
Xóa bỏ thể chế tự do của luật pháp nước Anh ở một tỉnh lân cận và thiết lập ở đó một chính quyền độc đoán; rồi mở rộng ranh giới, coi đó là mẫu mực và công cụ thích hợp để du nhập ách cai trị chuyên chế vào các thuộc địa này:
Tước đoạt hiến chương của chúng ta, huỷ bỏ những bộ luật giá trị của chúng ta và thay đổi một cách căn bản những thể chế chính quyền của chúng ta:
Đình chỉ các cơ quan lập pháp của chúng ta rồi tự tuyên bố là có quyền lập pháp cho chúng ta trong mọi trường hợp.
Ông ta đã từ bỏ chính phủ ở đây và tuyên bố rằng chúng ta không còn được ông che chở và bảo vệ, rồi tiến hành cuộc chiến tranh chống lại chúng ta.
Ông ta đã vơ vét biển cả, tàn phá các bờ biển, thiêu đốt các thị trấn, huỷ hoại sinh mạng của nhân dân chúng ta.
Trong thời gian này, ông ta đang đưa sang những đội quân lớn gồm các lính đánh thuê nước ngoài để thực thi các công việc giết tróc, tàn phá và bạo ngược đã được bắt đầu với những cảnh tượng tàn ác và xảo trá mà ngay cả trong thời đại dã man nhất cũng khó mà sánh được, ông ta hoàn toàn không xứng đáng với người đứng đầu của một quốc gia văn minh.
Ông ta đã cưỡng ép các công dân của chúng ta bị bắt ngoài biển khơi phải cầm súng chống lại đất nước mình, trở thành những đao phủ giết hại bạn bè và anh em mình, hoặc buộc họ phải tự giết hại mình.
Ông ta đã kích động những cuộc phiến loạn trong nội bộ chúng ta và cố công đưa vào vùng dân cư ở các miền biên cương nước ta sự man rợ tàn bạo kiểu Indian mà các hình thức chiến trận khét tiếng của nó chính là sự huỷ diệt không phân biệt lứa tuổi, giới tính và điều kiện sinh sống.
Trong các giai đoạn xảy ra tình trạng áp bức như vậy, chúng ta đều có kiến nghị yêu cầu bồi thường với lời lẽ hết sức khiêm nhường, nhưng những kiến nghị lặp đi lặp lại của chúng ta chỉ được đáp lại bằng những nỗi đau xót liên tiếp. Một ông hoàng với tính cách được thể hiện qua các hành vi mà ta chỉ có thể gọi đúng tên là bạo chúa, thì không xứng đáng là người cai trị của một dân tộc tự do.
Không phải chúng ta không muốn lưu ý các bạn của chúng ta ở nước Anh. Ðã nhiều lần chúng ta cảnh báo họ về những ý đồ của các cơ quan lập pháp của họ muốn bành trướng quyền tài phán không thích hợp sang đất nước chúng ta. Chúng ta đã nhắc nhở họ về tình trạng nhập cư và cư trú của chúng ta ở nơi đây. Chúng ta đã dựa vào ý thức công bằng, lòng hào hiệp và cả những mối liên hệ ruột thịt giữa đôi bên để kêu gọi họ từ bỏ những cuộc chiếm đoạt đã gây cản trở cho mối quan hệ và giao tiếp giữa hai phía. Họ đã không thèm lắng nghe tiếng nói của chính nghĩa lẫn tình máu mủ. Vì vậy, chúng ta phải đi tới một kết luận tất yếu là tuyên bố cắt đứt quan hệ với họ và đối xử với họ giống như mọi người khác trong nhân loại: trong hoà bình là bè bạn, trong chiến tranh là kẻ thù.
Vì vậy, chúng ta, những đại biểu dự Ðại hội của HỢP CHÚNG QUỐC HOA KỲ yêu cầu các trọng tài tối cao của thế giới hãy công nhận những ý đồ chính đáng của chúng ta trong việc nhân danh và thực thi quyền lực của nhân dân có thiện chí ở các thuộc địa này, trịnh trọng công khai và tuyên bố rằng các thuộc địa liên minh với nhau này đã và có quyền phải là Quốc gia Tự do và Ðộc lập; rằng họ từ bỏ mọi sự trung thành đối với vương miện của Anh Quốc, rằng những liên hệ chính trị giữa họ với nước Anh đã và phải hoàn toàn bị xóa bỏ, rằng với tư cách là Quốc gia Tự do và Ðộc lập, họ hoàn toàn có quyền tiến hành chiến tranh, ký kết hiệp ước hòa bình, xây dựng liên minh, thiết lập quan hệ thương mại và thực thi mọi công việc thuộc quyền của những Quốc gia Ðộc lập. Vững tin vào sự bảo hộ thiêng liêng của thượng đế, chúng ta nguyện cùng hiến dâng tính mạng, tài sản và danh dự thiêng liêng của mình để bảo đảm cho bản tuyên ngôn này.
Georgia
Button Gwinnett
Lyman Hall
Geo.Walton

North-Carolina

Wm. Hooper

Joseph Hewes
John Penn


South-Carolina

Edward Rutledge

Thos Heyward. Junr
Thomas Lynch . Junr
Arthur Middleton


Maryland

Samuel Chase

Wm. Paca
Thos Stone
Charles Carroll


Virginia

George Wythe

Richard Henry Lee
Ths. Jefferson
Benja. Harrison
Thos. Nelson, jr
Francis Lightfood Lee
Carter Braxton


Pennsylvania

Robt. Morris

Benjamin Rush
Benja Franklin
John Morton
Geo. Clymer
Jas. Smith
Geo Taylor
James Wilson
Geo. Ross


Delaware

Caesar Rodney

Geo. Read
New York
Wm. Floyd
Phil. Livingston
Frank. Lewis
Lewis Morris


New Jersey

Richd. Stockton

Jno. Witherspoon
Fras. Hopkinson
John Hart
Abra Clark


New Hampshire

Josiah Bartlett

Wm. Whipple
Matthew Thornton


Massachusetts Bay

Saml. Adams

John Adams
Robt. Treat Paine
Elbridge Gerry


Rhode-Island & Providence:

C. Step. Hopkins

William Ellery

Connecticut

Roger Sherman

Saml. Huntington
Wm. Williams
Oliver Wolcott


New York

Wm. Floyd

Phil. Livingston
Frans. Lewis
Lewis Morris

Làm theo vi.wikisource