02/07/2018

Cuộc hôn nhân Mỹ Triều - Thành công sẽ vang dội của chú rể Donald Trump



Mặc cho phe Dân Chủ ở Capiton chì chiết, không tin tưởng về cuộc gặp gỡ Trump và Ủn, và mặc cho họ gọi cuộc gặp gỡ trên là một cuộc hôn nhân đầy tính toán của hai kẻ không đáng tin thì sự kiện ấy đang đi dần đến việc khiến cho người ta chỉ có thể nín thở khi thấy nó thành công. Và Lạy Chúa nó đang thành công. Từ từ, chậm chạp nhưng chắc chắn thì cuộc gặp gỡ bất ngờ trên đang đi đến thành công. 


Với đầu óc bén nhạy của một nhà buôn lão luyện thì ông Trump cũng nhận ra được ý muốn cuối cùng của Triều Tiên chỉ là tiền. Cần rất nhiều tiền từ các đối tác quá nhiều tiền mới là mục đích tối hậu của Triều Tiên chớ không phải là sự đảm bảo an ninh, hay tập trận Mỹ - Hàn như họ vẫn nêu ra. Với số lượng quân nhân chuyên nghiệp sắt đá lên tới hơn một triệu người thì Triều Tiên không giống với vai trò yếu đuối để cần ai đảm bảo an ninh. Nhưng may mắn cho chú rể Trump là ông luôn có vài anh phù rể quá giàu có và luôn sẵn sàng móc bóp chi đẹp khi an ninh của họ được đảm bảo.

Nhưng ông Trump không khờ khạo và có trí nhớ dai. Ông nhớ đến cựu TT Hàn Quốc Kim Đa với chiến lược Ánh Dương đầy thơ ngây những năm 1990. Những năm đó Hàn Quốc đã chi rất nhiều tiền cho Triều Tiên, trong đó có khoản tiền hơn 4 tỷ đola mua kỹ thuật nước nhẹ để sản xuất điện thay thế cho nước nặng có thểđể sản xuất vũ khí nguyên tử. Không có gì ràng buộc nên lúc đó ông bố của chú Ủn hứng tiền đô như hứng hoa. Rồi sau vài năm lằng nhằng với Nguyên Tử Quốc Tế họ xù luôn. Chưa kể hợp tác với Hàn Quốc xây dựng liên hiệp nhà máy 1, 2 tỷ đô trên đất Triều rồi cũng vỗ mặt xù luôn. 

Nên với chú rể Trump thì cô dâu Ủn dù có õng ẹo đưa đẩy, hảy cái vòng một, lắc cái vòng hai, sàng sê cái vòng ba thì chỉ mỏi rốn thôi, cũng sẽ không sơ múi được chút gì nếu không làm gì. Chẳng cần phải giấy tờ sổ sách để chứng thực phiền toái mà chỉ cần dựa vào những hành động thực tế đáp lại, rồi cứ hành động và đáp lại như thế trên một nền tảng :"Phi hạt nhân hóa..." Chả cần phải giấy tờ ký kết nhiêu khê mà ta cứ nôm na gọi là bánh ít đi, bánh qui lại...Và cũng trên một nền tảng vững chắc là :"Rõ ràng và không thể đảo ngược". Có thể trên con đường đi đến thành công, người ta không thể thấy hết được những lợi ích trước mắt hay lâu dài mà thỏa thuận ngày 12/6 giữa ông Donand Trump và Kim jun un đã đạt được. Có quá nhiều lợi ích nếu thành công và chẳng có gì để mất nếu thất bại

Mặc cho phe Dân Chủ hằn học với thỏa thuận đó và gọi cuộc gặp gỡ Mỹ Triều là một cuộc hôn nhân đầy tính toán giữa hai kẻ cơ hội. Ông Trump tỉnh bơ và tươi tỉnh trong vai trò dẫn dắt và còn hài hước khi cho rằng, mọi cuộc hôn nhân trên đời đều có tính toán và nếu ta thật tình thì mọi việc sẽ chỉ tốt hơn mà thôi. Ở Sinhgapor thậm chí ông còn nghẹn ngào với đôi mắt long lanh khi tiễn ông Kim về nước. Chả có vấn đề gì vì ông Trump vốn là một tay Playboy khét tiếng và là một tay MC dẫn đầu truyền hình thực tế ở Mỹ nên có bị gán cho vai trò màu mè của một chú rể lẳng lơ thì cũng khôn hề gì.

Bởi vì nói gì thì nói việc thành công của ông Trump trong việc hạ nhiệt này đã là một thắng lợi không nhỏ của ông rồi. Với người Mỹ và các đồng minh thì cứ hạ nhiệt, giảm căng thẳng ở khu vực bán đảo Triều Tiên này đã là thành công rồi. Đất nước Triều Tiên bí hiểm cùng các lãnh tụ CS bất định của họ luôn là một bài toán mâu thuẫn không thể giải được giữa một sức mạnh quân sự khổng lồ với một nền kinh tế quặt quẹo. Những hành động phát triển vũ khí hạt nhân, phát triển tên lửa liên lục địa bất chấp mọi cam kết với quốc tế mà chính họ đã cam kết. Kèm theo đó là những lời lẽ đe dọa khủng khiếp được tung vô tội vạ vào mặt của cả Nhật, Hàn và Mỹ. Lời đe dọa của kẻ có vũ khí nguyên tử, chả biết có thật hay không nhưng nó luôn làm cho các nước liên quan thấy phát sốt phát rét. Chính vì thế mà bao năm nay, để đối phó với sự quá quắt của Triều Tiên thì các nước đồng minh Mỹ, Nhật, Hàn chỉ có dùng mỗi một cách là cấm vận. Mặc dù cấm vận với một nước tự sản tự tiêu và đóng cửa với thế giới bên ngoài như Bắc Hàn thì hiệu quả hẳn là không bao nhiêu và thực tế đã chứng tỏ.

Khi một phương pháp đã sử dụng hơn nửa thế kỷ với 8 đời tổng thống Mỹ mà không có hiệu quả thì ta nên thay đổi. Và ông Trump đã thay đổi phương pháp. Ông ta và ông Kim ju un đã đến với nhau một cách bất ngờ, đến thẳng với nhau. Có thể họ không yêu nhau, mà làm sao yêu em Ủn mặt lợn được nhưng ông Trump đã vì dân vì nước, hy sinh đời giai để có được đám cưới trước cổng chùa. Ông Trump chẳng cần hỏi ý kiến mất thời giờ của Trung Quốc, cũng như các đồng minh thân cận nhất, vì đôi khi những ý kiến của đồng minh lại cản địa mất thời gian nhất. 

Giống như một chàng rể sốt ruột chỉ muốn đưa cô dâu lên giường mà chẳng cần hỏi ý kiến của bố vợ hay của dòng họ nhà vợ thì lại hóa hay. Giờ này tân lang Trump đã đưa tân giai nhân Ủn vào chốn động phòng hoa chúc mất rồi...

Bằng nhãn quan hơn người ông Trump đã đơn giản hóa một việc tưởng như không thể. Thật tình thân thiết với chế độ Bình Nhưỡng với điều kiện phi hạt nhân hóa bán đảo Triều Tiên tức là dẹp được mối lo tiềm ẩn hạt nhân cho thế giới bên ngoài, mà qua đó đương nhiên là sự hòa bình hoá bán đảo Triều Tiên. Nước Mỹ sẽ chính thức chấm dứt cuộc chiến khó chịu và kéo dài hơn nửa thế kỷ. Hiệp định hòa bình sẽ được ký kết và họ có thể ngẩng cao đầu rút quân về nước. Hòa bình ở bán đảo Triều Tiên sẽ là cơ hội đầu tư và phát triển của những anh nhà giàu nhất thế giới. Bán đảo Triều Tiên sẽ là nơi mà các nền kinh tế hàng đầu đổ tiền vào đến ngập mặt. Hôn nhân với Triều Tiên sẽ đưa những người dân khốn khổ của xứ sở này đến với thế giới bên ngoài và bước đầu tiên để họ xác lập các giá trị dân chủ của chính họ.

Và có lẽ lợi ích to lớn mà kế họach này của tổng thống Trump sẽ chỉ đứng sau CTTG lần thứ 2 mà nước Mỹ đã đem lại cho thế giới ngày nay. Tất cả chỉ từ một "đám cưới" giữa anh Trump với em Ủn...

Chúc mừng anh ả trăm năm hạnh phúc... 

Mai Tú Ân

21/06/2018

MAHATMA GANDHI VÀ PHƯƠNG PHÁP ĐẤU TRANH BẤT BẠO ĐỘNG...



Mahatma Gandhi (2 tháng 10 năm 1869 – 30 tháng 1 năm 1948), là anh hùng giải phóng dân tộc Ấn Độ. Ông là người khai sanh ra phương pháp đấu tranh hoà bình bất bạo động, và đã dùng phương pháp này để dẫn dắt dân tộc Ấn Độ của ông chống lại chế độ thực dân của Đế quốc Anh và giành độc lập hoàn toàn cho Ấn Độ.



Những nguyên tắc bất bạo lực được ông đề xướng chỉ đơn giản mấy phương cách sau :

- Thứ nhất là Chấp trì chân lí (satyāgraha), tạm dịch là Kiên Trì Chân Lý. 

- Thứ hai là Bất Bạo Động với những tinh thần sau :

- Chúng ta đấu tranh hoà bình bất bạo động với kẻ thù bởi chúng ta có chính nghĩa, và bởi chúng ta mạnh hơn kẻ thù.

- Chỉ có kẻ mạnh mới ôn hòa và khoan dung. Kẻ yếu thì không làm được những điều đó.

Chấp Trì Chân Lý (Kiên Trì Lý Tưởng) : Trong bất kỳ cuộc đấu tranh bất bạo động nào, chúng ta luôn phải đặt mình vào tư thế của người có chính nghĩa, người đúng đắn. Còn kẻ thù của chúng ta luôn là kẻ xấu, thiếu chính nghĩa. Đó là một nguyên tắc bất di bất dịch không bao giờ thay đổi trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Vì khi chúng ta có niềm tin vào chính nghĩa thì dù khó khăn đến đâu đi nữa thì cuối cùng chúng ta cũng chiến thắng. Đấu tranh bất bạo động theo kiểu M. Gangdhi là tất cả những người tham gia phải luôn có một niềm tin vững chắc vào chính mình và sự nghiệp của mình và không bao giờ rời bỏ nguyên tắc ấy của mình. Công cuộc đấu tranh kéo dài hàng thập kỷ với bao gian nan nhưng cuối cùng đều giành thắng lợi hoàn toàn.

Cuộc đấu tranh của chúng ta có chính nghĩa nên các cuộc đấu tranh của chúng ta với kẻ thù luôn là đối mặt, công khai và không bao giờ bỏ chạy trước bất cứ đối thủ hay gươm dáo nào. Chúng ta cứ tiến thẳng vào gươm dáo của kẻ thù và chấp nhận tất cả. Người trước bị bắt thì người sau bước tới sắp hàng chờ bị bắt trong im lặng chớ không chống đối ồn ào vì chúng ta đến để chịu như vậy mà. Cũng như sau khi bị bắt mà được thả thì nhất định không chịu về mà phải nuôi báo cô. 

Nhưng không tấn công hay giận dữ trả thù những kẻ đàn áp ta. Vì họ cũng là những người thực thi pháp luật. Họ là những người đại diện cho chính quyền, mặc những bộ đồ của chính quyền cấp. Tấn công bạo lực vào những người đó tức là tấn công vào chính quyền.

Các bạn có thể ngạc nhiên vì những điều tôi đã viết nhưng đó là những luận thuyết căn bản của đấu tranh bất bạo động. Đấu tranh bất bạo động là một cuộc đấu tranh hòa bình nhưng gian khổ dài lâu và lấy sự quang chính của mình làm khiên, lấy sự chịu đựng vô bờ bến của mình làm giáo để chiến thắng. Cuộc đấu tranh ấy không phải là nhằm vào việc lật đổ chính quyền, hay kêu goi lật đổ chính quyền, vì nếu chính quyền sụp đổ rồi thì ta còn biết lấy ai ra làm đối thủ nữa. Đây là một cuộc đấu tranh chính trị đòi hỏi các quyền lợi hay các giá trị của người dân.

Bằng sự Kiên Trì Lý Tưởng và sự hy sinh mất mát chúng ta đấu tranh để đòi chính quyền phải dần dần trả lại cho chúng ta những gì của chúng ta. Như các quyền được ứng cử, bầu cử các thể chế chính trị, các hội đồng nhân dân từ dưới cho đến Quốc Hội, cơ quan quyền lực cao nhất. Đấu tranh cho đến khi chính quyền chịu không nổi phải chấp nhận thương lượng với người đấu tranh chấp nhận bầu cử tự do. Khi đó thì công cuộc đấu tranh bất bạo động mới gọi là thành công. Và phải thành công. Không hề có việc lật đổ chính quyền mà việc đó chỉ xảy ra nếu bên dân chủ tự do thắng cử trong các cuộc bầu cử tự do. Cũng không hề có sự trả thù với người thua cuộc. Nếu ai đó trong chính quyền hoặc CA, AN gây tội ác thì họ sẽ bị các tòa án của chính quyền mới xét xử chứ không phải bởi người chiến thắng. Đây cũng là một điều lạ nhưng đúng bởi sự căm thù hay ý muốn trả thù của người đấu tranh sẽ làm hại cho phong trào. Bởi đã làm người đấu tranh hòa bình bất bạo động thì không thể để ở trong lòng sự thù địch và ý muốn trả thù.

- Khoan dung và tha thứ chính là sức mạnh của chúng ta (Nenson Madela)

Khi chúng ta thắng trong một cuộc bầu cử thì người thắng sẽ lên nắm chính quyền, người thua sẽ chuyển thành đối lập. Đấy gọi là cuộc đấu tranh mà cuối cùng thì cả hai bên đều sthắng (win - win). Và dân tộc, quốc gia Việt tự do và lành lặn chứ không phải thừa hưởng một đất nước tan hoang và lòng người ly tán. 

Các lãnh tụ nổi tiếng trên thế giới như Martin Luther Kinh (Mỹ), Nelson Mandela (Nam Phi), Đat Lai Lạt Ma (Tây Tạng), Le Wałęsa (Ba Lan), Aung San Suu Kyi (Miến Điện) đều là những đồ đệ trung thành của phương pháp đấu tranh hòa bình bất bạo động này. Không bắn một phát súng nào thì cuối cùng họ đều đã giành thắng lợi hoàn toàn khi áp dụng triệt để phương pháp này. 

Tại sao các thủ lĩnh trên lại chọn phương pháp vừa lâu dài vừa giống với như các biện pháp chấp nhận của Phật Giáo vậy. Đơn giản là vì đấu tra bạo lực để lật đổ chính quyền đã không còn hợp thời nữa từ những năm giữa thế kỷ 20, khi LHQ được thành lập và đảm bảo an toàn cho các quốc gia có chủ quyền. Cũng như cấm các quốc gia tài trợ vũ khí tài chính cho các tổ chức vũ lực. Sử dụng hình thức đấu tranh bất bạo động, cùng các hình thức thông tin mở rộng đến cho người dân, duy trì các hình thức xuống đường liên tục, cũng như các biện pháp cả gói thì thời gian nước chảy đá mòn cũng đưa đến thành công. Chính vì thế mà phương pháp này là lựa chọn duy nhất và đem lại cơ may thành công với một cái giá rẻ nhất về tính mạng tài sản của người dân để họ có thể chấp nhận được. Bởi vì thành công trong một cuộc cách mạng mà đầu rơi máu chảy thì người dân không chấp nhận. 

Đấu tranh hoà bình bất bạo động là một loạt các hành động phối hợp, đa dạng, rộng khắp mọi biện pháp có thể trong khuôn khổ không gây bạo loạn hoặc không gây điều ác, cũng như phải luôn tuân thủ pháp luận hiện hành nhất có thể. Trong ấy kiên trì thực hiện các hình thức đấu tranh bất bạo động để giành thắng lợi chính trị, thắng lợi của Đảng Phái và thắng lợi trong Quốc Hội, cơ quan quyền lực quan trọng nhất. Cuộc đấu tranh bất bạo động với chính quyền được nói hình tượng là sau mỗi ngày đấu tranh thì người của mỗi bên lại về nhà tắm rửa cơm nước ngủ nghê, rồi sáng hôm sau lại đấu tranh tiếp, rồi tối lại về với vợ con. Và người thắng sẽ vẫn phải trả lương cho người thua.

Chính quyền càng đàn áp, bắt bớ nhiều người thì cơ may thành công càng cao nên nó được gọi cuộc cách mạng hy sinh. Các lãnh tụ phải chấp nhận bắt bớ tù đầy càng nhiều càng tốt, thậm chí ở luôn trong tù càng có lợi cho phong trào khi ta luôn có lý do để phản đối nhà cầm quyền. Luôn coi nhà cầm quyền là đối trọng để trao đổi, thảo luận và đấu tranh đòi quyền lợi chứ không phải là kẻ thù để tiêu diệt. 

Mục tiêu của đấu tranh bất bạo động là đòi hỏi nhân quyền, và các quyền bất khả phân của người dân, đòi từng quyền một như quyền biểu tình, đình công, quyền lập hội, quyền bầu cử và ứng cử tự do, quyền tự do báo chí, tự do tôn giáo..v..v...và các hoạt động như biểu tình, đình công, bãi công, bãi khoá, bãi thị, biểu tình ngồi, biểu tình nằm, ủng hộ các dân oan, dân nghèo, chống bất công, đòi công bằng xã hội...Và khi thời cơ đến sẽ tổ chức một nhóm, một cộng đồng bất tuân dân sự, không nghe lời, không đóng thuế các loại. Tất cả đều hoạt động công khai chớ không lén lút trong bóng đêm. Tất cả kế hoạch làm gì ở đâu luôn được thông báo rõ ràng cho phía chính quyền.

Đó, tôi nhớ bao nhiêu ghi nhớ bấy nhiêu về đấu tranh bất bạo động. Có lẽ ta thấy mấy vụ biểu tình của giáo dân ở miền Trung do các cha lãnh đạo là giống nhất.

Sau khi sự nghiệp thắng lợi, M. Gangdhi đã bị một kẻ cực đoan ám sát chết ngày 30/1/1948. Và ông được coi là một vị Thánh của tất cả người Ấn Độ.

Mai Tú Ân


Những câu danh ngôn của M.Gandhi :

- Chúng ta đấu tranh hòa bình bởi chúng ta là chính nghĩa, và bởi chúng ta nhất định thắng...

- Chiến thắng lớn nhất của hoà bình, bất bạo động là chiến thắng mà không có kẻ thua, mà chỉ có người thắng. Đó là dân tộc.

- Chỉ cần một vài người lãnh đạo chấp nhận hy sinh và một khối quần chúng đông đảo thì chúng ta sẽ thắng mọi kẻ thù. 

- Kẻ thù của chúng ta dùng súng và bạo lực vì chúng yếu hơn chúng ta. Chúng ta đấu tranh hòa bình vì chúng ta mạnh hơn và chính nghĩa hơn.

15/06/2018

Chúng tôi đã thề không phản bội quê hương...


Chúng tôi là những anh chị em cầm bút sống trên khắp mọi miền đất nước và cả ở nước ngoài. Chúng tôi có đủ mọi thành phần, đủ mọi lứa tuổi cùng những tính cách khác nhau nhưng tất cả đều là con dân đất Việt với dòng máu nóng Việt Nam ngập tràn trong huyết quản và giờ đây khi đất nước đang lâm nguy bởi kẻ thù phương Bắc thì nó đang réo gào chúng tôi hãy đứng lên làm người. Hãy làm những người dân đang chen vai xuống đường, hoặc là ủng hộ họ bằng ngòi bút yêu thương của mình. Vì chúng tôi đã thề không phản bội quê hương.



Không phân biệt lề phải hay lề trái mà chỉ cần chúng ta không quì gối trước bạo quyền, không uốn cong ngòi bút và luôn đứng về phía những người dân bị áp bức. Vì chúng tôi đã thề không phản bội quê hương.

Là những người có chút chữ nghĩa thì chúng ta phải đem chữ nghĩa ấy phụng sự cho quê hương đất nước, nơi đã cho ta con chữ ấy. Là những người cầm bút chân chính thì chúng ta phải biết thấm đẫm yêu thương vào ngòi bút để bảo vệ, để chở che cho những người dân bị đọa đầy. Chúng ta phải mài cho cây bút thật sắc bén để biến nó thành thứ vũ khí để phán xử không thương tiếc cường quyền cùng bọn sâu dân mọt nước. Vì chúng tôi đã thề không phản bội quê hương.

Chúng tôi không hề sợ hãi. Khi đến thời điểm phải đền nợ cho quê hương, khi tiếng kèn trận kêu gọi, tiếng trống rung thúc giục thì xá chi mà không xếp bút nghiên xuống đường cùng với những người dân đang sôi sục trên con đường tranh đấu để đưa dân tộc ta đến được với ánh sáng mặt trời. Trên con đường gian nan diệu vợi ấy nếu số mệnh bắt chúng tôi phải tù đày thì chúng tôi sẽ mỉm cười bước vào tù đầy, số mệnh bắt chúng tôi phải chết thì chúng tôi sẽ thanh thản bước sang thế giới bên kia với niềm tự hào về những gì đã làm được ở thế giới bên này. Chúng tôi sẽ đền nợ cho quê hương yêu dấu, êm đềm và giản dị như một giọt nước long lanh khi được trở về với biển lớn. Vì chúng tôi đã thề không phản bội quê hương. 

Là Người xin một lần nằm xuống
Cùng anh em đứng lên phất cao ngọn cờ...

Mai Tú Ân

Luật An Ninh Mạng Việt Nam - Sự thoái trào của tiến bộ...



Ngày hôm nay, 12/6/2018 Quốc Hội Việt Nam đã thông qua cái gọi Luật An Ninh Mang. Đọc qua cái luật này cùng những điều luật mơ hồ, nước đôi mà chính quyền sẽ dựa vào đó để cắt, đóng cửa hay trừng phạt các trang mạng nào không vừa ý một cách thẳng tay. Một đạo luật mà nếu chúng ta so sánh thì cũng giống như bây giờ ra đạo luật như Đánh tư sản ở Miền Nam năm 1978 mà chính quyền đã áp dụng để tịch thu tài sản của những người có chút tiền vậy. Mọi người hẳn còn nhớ đến thời điểm những năm sau cuộc đánh tư sản đó thì kinh tế Việt Nam đã thê thảm đến mức nào.



Tất nhiên sự so sánh giữa việc đánh tư sản với luật An Ninh Mạnh sẽ có sự khập khiễng về nhiều mặt nhưng nó có một điểm giống nhau không thể chối cãi. Đó là sự thoái trào, sự tụt hậu khi tự mình làm khó mình và làm khổ những người dân mà lẽ ra phải được chính quyền phục vụ tốt nhất. Chính quyền cần phải tìm cách để làm cho người dân được tận hưởng những điều kiện tốt nhất của dịch vụ Internet chớ không phải cấm cản chỉ vì mình quản lý không nổi. Thật là chán nản khi biết rằng trên thế giới chỉ có một vài nước kiểm duyệt mạng chặt chẽ, trong đó có những nước tệ hại như Trung Quốc, Triều Tiên và vài nước Araq...

Có lẽ những người ra quyết sách ngớ ngẩn này trong Đảng và chính quyền (rồi đưa ra cho Quốc Hội làm vì thông qua cho có lệ) cũng không lường được những khó khăn và tai hại cho người dân Việt Nam nhiều như thế nào đâu. Bởi lẽ mạng intenet vốn công bằng có ích với tất cả mọi người tham gia thì giờ đây sẽ lọt vào sự kiểm duyệt của một vài người. Chắc chắn đó sẽ là các quan chức của Ban Tuyên Giáo ? Và họ cùng các nhân viên của họ sẽ nắm quyền sinh sát đến các mạng XH vốn tự do tuyệt đối cho người dân bấy lâu nay. Người sử dụng mạng sẽ phải đắn đo suy nghĩ lắm khi viết trên mạng y như khi họ sẽ nói chuyện điện thoại ngập ngừng lắm khi biết có kẻ đang rình nghe.

Thật ngây thơ cho những người muốn kéo lùi bánh xe lịch sử và sự tiến bộ. Chắc chắn hành vi thoái trào này của sự tiến bộ cùng những người đứng sau đó sẽ thất bại bởi sự phản đối của cộng đồng mạng tự do và tiến bộ của chúng ta...

Mai Tú Ân

26/04/2018

Tiếc cho trang mạng Anh Ba Sàm tên tuổi và nhớ về một thời để nhớ.



Mời các bạn đọc một bài viết rất hay của một cây viết rất chiến Thạch Đạt Lang về nữ nhà báo Đinh Ngọc Thu và trang mạng Anh Ba Sàm hiện nay. Cũng như một khái quát của cái điều tốt đẹp đã ra đi và tiếng thở dài tiếc nuối tiếng hát của con chim đa đa. Nhớ Trang mạng Anh BaSàm không còn nữa. Nhớ Đinh Ngọc Thu, nhớ Người Buôn Gió và nhớ cả bao người muôn năm cũ...
(MTA)

ĐINH NGỌC THU VÀ TRANG MẠNG ANH BA SÀM HIỆN NAY

Thạch Đạt Lang.


Tôi biết đến trang Anh Ba Sàm, cơ quan ngôn luận của Thông Tấn Xã Vỉa Hè chỉ trong thời gian gần đây, chưa quá một năm. Trước đó, tôi có nghe đến tên ông Nguyễn Hữu Vinh, một cựu sĩ quan công an của chế độ CSVN, người sáng lập ra trang ABS bị bắt cùng với cộng sự viên, bà Minh Thúy, nhưng quả thật không quan tâm tới sự kiện này. Tôi chỉ đơn giản nghĩ rằng ông Nguyễn Hữu Vinh bị bắt thì cũng giống như Tạ Phong Tần, Điếu Cầy Nguyễn Văn Hải, Cù Huy Hà Vũ…, công an sẽ giam giữ, điều tra, kết án… rồi lại trao đổi với Mỹ, trang Anh Ba Sàm sẽ phải đóng cửa khi ông Vinh, bà Thúy bị bắt cách đây khoảng hai năm rưỡi.
Cho đến một ngày đầu tháng 11.2015, một người bạn, cũng là một người đàn anh qua email, khuyên tôi nên gửi bài cho ABS, có nhiều độc giả trong nước đọc hơn, trong khi trang Đàn Chim Việt (danchimviet.info) thường đăng bài chậm, dân trong nước ít người đọc vì khó vào. Anh bạn cũng cho tôi cái địa chỉ liên lạc, gửi bài.
Bán tín, bán nghi vì nghĩ rằng ABS đã bị dẹp tiệm, tôi gửi ngay một bài theo địa chỉ anh bạn đưa cho. Chỉ 2 tiếng đồng hồ sau, bài được “lên mạng” cùng một email thông báo của Ngọc Thu là bài đã đăng với đường link dẫn. Trong email, Ngọc Thu gọi tôi bằng bác, xưng cháu (cũng may tôi không phải họ Hồ).
Thật tình lúc đó, tôi nghĩ Ngọc Thu là tên hoặc bút hiệu một người trẻ tuổi nào đó trong ban biên tập có nhiều người của trang ABS, khoảng 30 tuổi hoặc trẻ hơn nên không đính chính chuyện xưng hô. Tuy nhiên sau đó, khi tò mò “lướt mạng”, đồng thời tìm đọc lại những bài đã đăng trên ABS, tôi mới biết mình lầm. Tôi không ngờ sau khi Nguyễn Hữu Vinh bị bắt, trang ABS chỉ có một mình Ngọc Thu phụ trách toàn bộ các công việc biên tập với số lượng bài vở đa dạng đến chóng mặt.
Nhìn vào bài vở trong từng ngày được đánh số rõ ràng, tôi thấy trung bình mỗi ngày có khoảng 15 bài mới. Có lần Ngọc Thu cho biết, những ngày đặc biệt, cô phải làm việc đến lúc ngủ gục trước máy tính với 30 bài, thuộc nhiều thể loại, từ tin tức đến bình luận chính trị, xã hội… các đề tài nóng, gây xôn xao, ồn ào, “bức xúc” trên cả nước, chỉ thiếu phần văn nghệ, thi hoa hậu và tin xe cán chó…
Số lượng bài vở phong phú kích thích tôi tìm hiểu thêm về Ngọc Thu. Dùng Google search, tôi tìm được tấm ảnh một phụ nữ mặc áo màu cam tên Đinh Ngọc Thu, hỏi lại Ngọc Thu, cô xác nhận chính là mình, tôi giật mình khi biết Thu không kém mình nhiều tuổi để gọi bằng bằng bác, xưng cháu, nhưng tôi và Thu không nhắc đến chuyện xưng hô này cho đến thời gian gần đây, khi Ngọc Thu giới thiệu con trai mình hành trình tập luyện trong lực lượng Thủy quân Lục chiến Mỹ (US Marine) ở Quantico, tiểu bang Virginia, trên facebook, tôi mới biết Ngọc Thu ở Mỹ và con gái tôi còn kém con trai Ngọc Thu đến 5-6 tuổi. Nếu “rủi ro” một ngày nào đó, con trai Ngọc Thu gặp con gái tôi, mà “lỡ” có duyên nợ với nhau, Ngọc Thu và tôi trở thành anh chị sui gia thì chuyện xưng hô này sẽ lộn tùng phèo hết.
Trở lại trang Anh Ba Sàm. Nếu chỉ có một người làm việc, việc biên tập, đăng bài với số lượng trung bình từ 15 bài/ngày ở 3 nơi: anhbasam.wordpress, basamnews.info, facebook, đồng thời trả lời email sẽ mất bao nhiêu thời gian? Độc giả hãy thử đọc cho kỹ một bài, so sánh với tin tức nhận được qua các tờ báo trong nước, tìm kiếm hình ảnh liên hệ tới đề tài, bài viết, sửa lại lỗi chính tả, câu văn khi quyết định đăng, trao đổi với tác giả bài viết, sau đó đưa lên 2 địa chỉ của Ba Sàm, rồi vào facebook đăng tiếp, xong gửi email trả lời, cám ơn. Tôi tin rằng không dưới 60 phút/ một bài, nhanh lắm thì cũng phải 50 phút/bài.
Tìm hiểu thêm, tôi mới biết là Ngọc Thu đã bắt đầu cộng tác, làm việc với Nguyễn Hữu Vinh ở trang ABS, trước khi ông bị bắt rất lâu. Lúc đó trang ABS còn mở phần đóng góp ý kiến cho độc giả, phần dịch thuật các bài báo bằng tiếng Anh liên quan đến tình hình Việt Nam và duyệt xóa ý kiến của độc giả hay DLV vào nhục mạ, vu khống, xả rác… do Ngọc Thu phụ trách nhưng gần như ẩn danh, ít người biết đến. Cho đến lúc ông Nguyễn Hữu Vinh đi tù, mọi người mới biết đến Ngọc Thu chính thức đảm nhiệm toàn bộ trang blog ABS. Phần đóng góp ý kiến của độc giả không thể duy trì vì Ngọc Thu không thể cáng đáng nổi. Cách đây vài tháng Ngọc Thu có mở thử lại phần này trong mấy ngày nhưng sau đó đóng lại vì không thể kiểm soát nổi.
Ai có khả năng làm việc trên 12 tiếng đồng hồ trong ngày, không nghỉ ngơi trước màn hình, một tuần lễ 7 ngày, một tháng 30-31 ngày, một năm 365 ngày không nghỉ hè, không du lịch, không một đồng lương, bỏ cả thời gian chăm sóc gia đình, chồng con, hơn thế nữa còn phải trả chi phí cho domain, thuê mướn máy chủ, bảo trì trang mạng và các dịch vụ chống tin tặc? Nơi tôi làm việc trước đây, hãng quy định, để giữ gìn sức khỏe cho nhân viên, những người làm việc với computer không được ngồi quá 6 giờ đồng hồ/ một ngày trước máy tính, kể cả programmer, chuyên viên IT… Chen giữa những giờ làm việc trước màn hình là những buổi thảo luận, tập thể dục, giải trí, cà phê, bánh ngọt… Liệu những người vào trang ABS đọc tin hàng ngày, có mấy ai quan tâm đến những gì mà cô Ngọc Thu đã phải trải qua trong suốt bao nhiêu năm qua?
Giả sử có người đưa ra nghi ngờ: Ngọc Thu nhận tiền, làm việc cho ai đó, được trả lương thì sao? Đồng ý! Nhưng phải hỏi thêm, nếu trả lương cho Ngọc Thu thì ai có thể trả và trả mức lương nào cho tương xứng với một sức làm việc như thế trên nước Mỹ, ở California? Chế độ CSVN thì chắc chắn là không rồi. Chính phủ Mỹ, CIA…? Chính phủ Mỹ giầu thật, nhưng họ có hàng ngàn thứ để lo, liệu họ có cần phải bỏ tiền ra trả cho một blogger nào đó, làm những việc phục vụ dân chúng ở xứ xa lắc, xa lơ nào đó, chẳng liên quan đến họ? Cộng đồng Người Việt Hải Ngoại? Lại càng không thể vì chẳng ai dư giả đến độ bỏ tiền ra đóng góp cho một trang báo online để đọc những tin tức, những bài bình luận không liên quan nhiều nhặn gì đến mình… Đi làm hộc sì dầu, 2-3 job quần quật, suốt ngày lo nghĩ, tối nằm mơ màng chỉ thấy bill sa tối tăm mặt mũi, tiền đâu mà chi cho những viêc không ăn nhậu tới mình?
Hãy tưởng tượng như thế để thấy sức làm việc âm thầm, công lao duy trì trang ABS là một cố gắng tuyệt vời, một sự hy sinh lớn lao, đáng kính nể của một phụ nữ nhỏ nhắn không cao quá 1.60m, không nặng trên 45kg, đã dồn hết tâm trí, khả năng vào một công việc không hề đem lại cho mình một chút lợi lộc, danh tiếng nào trong suốt mấy năm qua, chỉ với một mục đích duy nhất, duy trì mạng thông tin chính trực, đúng đắn, kịp thời cùng những bài tham luận chính trị, nâng cao trình độ dân trí cho người Việt Nam.
Bên cạnh sự hy sinh to lớn đó cũng phải kể đến sức chịu đựng của người bạn đời của Ngọc Thu. Không có tình yêu thương vô hạn, sự thông cảm của người bạn đời, Ngọc Thu không thể giữ được trang ABS tồn tại, đứng vững đến ngày hôm nay sau nhiều lần bị hacker đánh phá, hư hại nặng nề.
Tôi không quen biết nhiều về Ngọc Thu, tất cả chỉ là những liên lạc qua email với những nhận định, phê bình của Ngọc Thu về các bài viết của tôi, cùng những đề nghị cho các bài sắp tới. Nhiều bài của tôi khi gửi tới trang ABS, Ngọc Thu thẳng thắn từ chối, không đăng với những lý do như: không thích hợp với người dân trong nước, thiếu hoặc lý luận không đúng, không dẫn chứng cụ thể, có tính công kích cá nhân…
Trong loạt 15 bài vừa qua của Người Buôn Gió viết về Trịnh Xuân Thanh, chỉ cần một chút suy nghĩ, độc giả dễ dàng nhận thấy cái phóng đại, tưởng tượng, pha trộn thật giả sự việc cho hấp dẫn trong văn phong của Gió. Điều đó không ai cấm cản hoặc chê bai, chỉ trích, tuy nhiên nó sẽ làm cho bài viết mất đi tính phóng sự. Do đó khi viết bài về những sự việc Gió kể, tôi cũng dùng đúng thể văn như vậy, nhưng không hề xúc phạm, nhục mạ cá nhân Người Buôn Gió hay bất cứ người nào được đề cập trong bài, trừ hai nhân vật Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng, dưới mắt tôi là 2 tội đồ của dân tộc Việt Nam, còn ai muốn bênh vực họ là quyền của người đó.
Độc giả dễ dàng nhận thấy tất cả các bài viết của Gió về Trịnh Xuân Thanh đều được đăng tải trên trang ABS, tuy nhiên trong bài Tản Mạn Ba Sàm mà Buôn Gió mới viết đăng cách đây ít ngày, đăng trên Anh Ba Sàm, nói về Nguyễn Hữu Vinh, Buôn Gió chỉ ca ngợi ông Nguyễn Hữu Vinh lên tận trời xanh, không hề có một dòng hay một chữ nào nói đến Ngọc Thu. Tệ hơn nữa là Buôn Gió đã chỉ trích gián tiếp Ngọc Thu như sau:
Trích: “Ba Sàm không có chuyện đó, anh là một người làm báo lớn, một nhân cách lớn và hướng đến một mục đích lớn. Cái khoảng trống mà anh để lại trong nền thông tin lề dân bây giờ vẫn là một khoảng trống mà chưa có trang tin, người làm tin nào có thể thay thế được. Thậm chí có thể còn là nhiều năm nữa cũng không có cá nhân nào, nhóm nào có thể thay thế được. Bởi không nhiều người hội tụ được những điểm ưu việt như anh.
Những năm trước khi Ba Sàm còn chưa bị bắt, lượng thông tin ngồn ngộn, phong phú, hấp dẫn của trang Ba Sàm khiến cho bất cứ người nào muốn tìm hiểu, đều sáng dậy mở trang Ba Sàm đầu tiên để theo dõi. Những tin nóng hổi đều được cập nhật ở đây, và có những tin rất quan trọng cho những người tìm hiểu về chuyên môn hay vụ việc nào đó. Tôi thích nhất ở Ba Sàm không phải là những tin nóng hổi, nhanh nhất…mà là những mẩu tin tưởng chừng như vun vặt vì dụ ông này thăm chỗ kia, đơn vị này ký kết cái nọ, cuộc gặp mặt của hội đoàn của đảng ở đâu đó…. đấy chính là những tư liệu bổ sung quý báu cho những bài viết của tôi.
Bây giờ thì mỗi lần viết, tôi phải tự lần mò đi tìm, đi tra mất rất nhiều thời gian hơn”.
Nhà văn Mai Tú Ân đã thẳng thắn phê bình Người Buôn Gió, tôi không lặp lại trong bài viết này làm gì.
Một nhà báo trong nước, ông Mạnh Kim cũng có một bình luận trên Facebook như sau: “Trang Basam đã đăng trọn hồ sơ Trịnh Xuân Thanh của Bùi Thanh Hiếu, tạm gác lại tôn chỉ thông tin sự thật của mình. Ấy là hành động “mua vui”. Người điều hành basam đã bỏ hết công ăn việc làm để ôm trang basam. Ấy cũng là hành động “mua vui” cho thiên hạ mà còn bị tai tiếng nghi ngờ. Thế giới này thật lắm trò vui”.
Tôi không muốn phê bình, chỉ trích Người Buôn Gió vì hoàn toàn không quen biết ông. Tất cả những gì tôi biết, nhận định về Buôn Gió, chỉ qua những lời tự bạch cùng các bài viết của chính ông, do đó tôi chỉ có thêm một câu hỏi: Một dân giang hồ, từng trải, lúc nào cũng tự hào là tôn trọng nghĩa khí, giữa đường thấy chuyện bất bình chẳng tha, lại có thể hành xử như vậy được ư?


Thạch Đạt Lang

24/04/2018

Hồn lỡ sa vào trong háng em...



Than ôi. Nếu cuộc đời này có thể thay đổi được, cuộc đời này có thể trở lại để bắt đầu thì ta sẽ không trở thành một tên nhà văn quèn Mai Tú Ân như ta đang có. Khi đó ta sẽ phấn đấu làm Đảng viên ĐCSVN, và năm 2018 này ta đã trở thành.... Phó Bí Thư Thanh Hoá Đỗ Trọng Hưng.



Ôi, em gái xứ Thanh Nguyễn Thị Trang ơi. Hình ảnh của em trên mạng thì dâm lắm. Dâm dịu dàng, dâm mỡ màng, dâm rộn ràng, dâm lang thang, dâm anh hùng...

Dâm đi, dâm đứng, dâm ngồi, dâm đậm sắc dâm,
Dâm thì thào, dâm hổn hển mà dâm vẫn còn dâm...

Em đưa những hình khích máy kiểu "Ngực tấn công, mông phòng thủ" này của em lên mạng thì coi như em giết chết hết những ông Phó bí thư của 63 tỉnh thành cả nước, kiêm ĐBQH...Bố ông Phó bí nào chịu nổi chớ đừng nói Phó bí Hưng. Nói một cách chân thành thì em Trang này với thân hình mang hình hài tổ quốc (hình chữ S) thì cứ phải là bí thư, tổng bí thư mới đúng tầm, mới ngửi nách em được.

Chịu không nổi nên MTA mới tức khí làm một bài thơ có tên :

Vì Dâm, do Dâm và của Dâm

Kiếp sau xin chớ làm người,
Làm thằng phó bí suốt đời vì Dâm...

Mai Tú Ân

23/04/2018

TBT Nguyễn Phú Trọng đã thề là sẽ lấy lại danh dự quốc gia...



Việc TBT Đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng đi thăm nước CH Pháp đang là một vấn đề đau đầu đối với các đồng chí lãnh đạo ngành ngoại giao của ta, cũng như nhân dân Việt Nam yêu chuộng hòa bình. Mặc dù coi thường phái đoàn cấp cao của ta do TBT dẫn đầu nhưng tổng thống Pháp Emmanuel Macro đã cư xử hoàn toàn không ngoại giao và làm mất hết danh dự quốc gia đối với phái đoàn cao cấp của chúng ta.


Ấy là họ đã đưa lễ đón tiếp TBT và phái đoàn của ta như đến một vùng sâu, vùng xa nào đó, nơi mà ở quảng trường đón tiếp các các cặp vợ chồng già người Pháp vẫn quần sọoc, áo thun vô tư qua lại. Tệ hơn nữa là nước Pháp đã cử một nữ bộ trưởng bộ gì đó, bộ gì không quan trọng nhưng phải là người đẹp, vì người đẹp thì mới xứng đáng để đón tiếp phái đoàn toàn những giai đẹp như phái đoàn cao cấp của ta.

Nhưng than ôi ! Vầng dương kia lúc mờ lúc tỏ. 
Ánh trăng này lúc mờ, lúc tỏ rồi lại tỏ tỏ, mờ mờ...

Có chứng giám không khi nước Pháp đã cử một con mẹ bộ trưởng gì mà trông như một thằng lính lê dương mắc Tào Tháo rượt, đã già lại còn xấu ve kêu làm trưởng ban đón tiếp đồng chí TBT quí mến của chúng ta. Thật đau buồn cho phái đoàn cao cấp của ta và buồn cho nhân dân Việt Nam anh hùng của chúng ta. Nhìn nụ cười tắt điện của đồng chí TBT khi đứng cạnh con mẹ bộ trưởng dã nhân kia ta mới thấy đồng chí TBT đau lòng như thế nào khi bị bọn Pháp sỉ nhục danh dự của thế. Còn thâm nho hơn tụi Tàu.

Nhục. Nhục. Phải báo thù. Báo thù cho danh dự quốc gia. Đã có lệnh rửa nhục rồi khi cuối năm nay lão tổng thống Pháp sẽ thăm Việt Nam thì chúng ta đem mối nhục này ra mà rửa. Nó chơi ta đòn nào thì ta xào nó đòn nớ. Ôi, giời. Gì chứ chơi đòn tiểu nhân, đòn cấu véo dưới gầm bàn thì Việt Nam ta tài nằng hơn người lắm. Ta sẽ đón tiếp lão như lão đã đó tiếp mình. Hừ, Việt Nam đâu có thiếu người xấu xí để đóng vai nhát ma lão tổng thống Pháp. Sẽ giao cho Phó chủ tịch Quốc Hội Tòng Thị Phóng làm trưởng ban đón tiếp tổng thống Pháp. 

Ngày đó ta sẽ phục thù, sẽ lấy lại danh dự quốc gia khi cả nước được nhìn thấy lão tổng thống Pháp E. Macro co dúm lại trước Hà Mã Việt Nam Tòng Thị Phóng, khi chị Phó Béo với nụ cười ngoác ra tới mang tai, và cầm cây trống trường như cây roi Phù Đổng sẵn sàng....

Mai Tú Ân

22/04/2018

Cần trân trọng lắm những con người đấu tranh không phải cho riêng mình...



Đã từ lâu tôi để ý nhìn, đã từ lâu tôi để ý tìm và đã từ lâu tôi nhận thấy một điều vô cùng đơn giản nhưng vô cùng chính xác rằng, những kẻ lao vào cuộc chiến không cân sức, bất bình đẳng với cả một hệ thống chính trị, xã hội hùng hậu của chính quyền để không phải cho mình mà cho dân tộc của mình. Qua đó ta cũng biết thêm được ai là đấu tranh hết mình, ai thì không...


Trước hết tôi xin nói là tôi không rảnh rỗi để làm cái việc trời ơi đất hỡi là phân chia "đẳng cấp", thứ hạng hay đánh giá thấp cao, đóng góp nhiều ít của những người đấu tranh dân chủ. Đấy là một công việc vô ích, vô duyên và không ai khiến. Đi sâu vào vấn đề này giống như ta đi sâu vào ngõ cụt tối đen mà trong đó là âm hưởng léo nhéo của một cuộc chiến theo kiểu "Âm thịnh, Dương suy". Thế nhưng ta không có quyền tảng lờ đi như không nhìn thấy những đóng góp vô cùng hữu ích của biết bao con người đã âm thầm lao vào cuộc chiến không cân sức như con bò húc đầu vào đá. Không phải đào bới tìm hiểu gì mà nó ngồn ngộn, nó dày đặc trong từng bài viết của những con người mà đa phần chúng ta đều biết. Đó là nhưng con người khác nhau, có tên tuổi hay không tên tuổi, đấu tranh lâu hay mau nhưng đều có một điểm chung duy nhất. Ấy là họ chỉ nói, chỉ viết về những vấn đề chung của xã hội. Họ viết, họ điều tra hay theo đuổi, họ truyền đạt và đưa tất cả thông tin lan xa. Tất cả mọi đề tài, chỉ trừ một đề tài duy nhất mà họ không viết, hoặc viết rất ít. Đó là đề tài về chính bản thân họ. 

Vu xét xử bất công 06 người đấu tranh dân chủ ngày 5/4/2018 vừa rồi đã là một ví dụ đáng trân trọng về những con người can đảm trên của Hội AEDC. Nhưng câu trả lời thẩm vấn trước tòa, cùng những lời nói sau cùng đã khiến cho họ trở thành những người vô trách nhiệm trước gia đình vợ con với tư cách thiêng liêng của một người con trai, người chồng, người cha. Họ đã dứt áo ra đi để lao vào đêm đen diệu vợi của cuộc đấu tranh bất bạo động nhưng hoàn toàn thua thiệt. Và hôm nay một lần nữa trước tòa, những con người trên lại buông rơi các trách nhiệm cao quí trên một cách bất khả kháng, lặng lẽ quay đi để giấu một giọt nước mắt vào bóng đêm mịt mù của những bản án dài thăm thẳm của những chàng Hiệp Sĩ Don Quichot khờ khạo của thế kỷ 21 với mục tiêu không thay đổi là đòi lại những quyền mà người dân Việt Nam bị tước đoạt đã lâu rồi. 

Năm 2018 đánh dấu những vụ bắt bớ tràn lan và vô tội vạ những người đấu tranh dân chủ trên khắp đất nước Việt Nam nhưng cũng ghi tội danh bao kẻ gàn phải đi tù bởi vì cuộc đấu tranh cho người khác. Bs Hồ Hải, Vũ Quang Thuận, Nguyễn Văn Điển, Trần Hoàng Phúc.. Những hoạt động của họ, những lời tuyên bố đanh thép trước tòa thì mục tiêu vẫn không đổi, đó là đấu tranh đòi hỏi các quyền tự do dân chủ, đấu tranh vì những tù nhân lương tâm, chống Formosa...

Và đâu phải chỉ có những người nhập kho rồi mà vẫn có rất nhiều, rất nhiều những người đang đấu tranh ở bên ngoài, một tay viết bài một tay để sẵn chờ cái còng số 8 của hàng loạt điều luật đầy đe dọa cũng như sự biến tấu ycủa chính quyền trên những điều luật ấy. Có những vị trí thức mũ cao áo dài như Quang A, Tương Lai, Thái Bá Tân cho đến Phạm Thành, Phạm Chí Dũng cho đến cả những em tuổi trẻ như Đoan Trang, Nguyễn Đỗ Mai Khôi, Lê Thị Công Nhân, Hồng Thái Hoàng, Huỳnh Thục Vy... vẫn xuất hiện đều đều trên mạng, và viết đủ mọi thứ trừ viết về mình. 

Lại có chuyện hy hữu mà chỉ ở Việt Nam mới có, là cả một cặp vợ chồng đấu tranh có tên tuổi đã cùng nhau viết, cùng nhau xuống đường. Đó là Nguyễn Thúy Hạnh và phu quân Huỳnh Ngọc Chênh. Cặp trai tài gái sắc này tham gia mọi cuộc biểu tình, mọi phiên tòa cũng như mọi lễ kỷ niệm, đến mọi tuần chay nào cũng có nước mắt, trên từng cây số và chỉ không tham gia kỷ niệm nào có tên mình. Vừa rồi vì vụ kêu gọi 50 ngàn cho TNLT, và vụ nhận sách Chính Trị Bình Dân cho Đoan Trang thì ả Nguyễn Thúy Hạnh bị Công An mời lên. Lập tức anh Huỳnh Ngọc Chênh có mặt từ sáng tới tối trên công an để đòi người, để tiếp tế khiến cho công an phải trả tự do cho nàng gấp. Thế là anh ả tay trong tay, tà tà dắt nhau đi ăn phở để mừng cho chiến thắng không phải cho riêng mình.

Nhưng có một kẻ đã chỉ nói về mình trước tòa. Anh cũng chỉ nói một câu về bản thân mình.:"Tôi chấp nhận cuộc chơi này, và không có gì khiến tôi phải rời bỏ nó. Cho dù có phải chết" Đó là câu nói nổi tiếng mà Basam Nguyễn Hữu Vinh đã nói dõng dạc trước tòa án của bạo quyền trong vụ xét xử anh. Một câu nói chỉ có thể có ở những con người mà sự tận hiến cho dân tộc là điều vinh quang nhất.

Còn nhiều, còn nhiều lắm những kẻ gàn dở, điên khùng đã và đang thanh thản bước vào cuộc đấu tranh với mục đích rõ ràng nhất. Đó là những mục tiêu, những thắng lợi và những cây ngon quả ngọt mà người dân Việt đáng được hưởng, nhưng chưa phải là của họ trong ngày hoan ca đó. Với nụ cười thanh thản, với bước chân cô đơn khi nhẹ nhàng dấn thân, họ đã biến mình thành những giọt nước tưới cho cây đời thêm xanh tươi mãi mãi..


Mai Tú Ân

08/04/2018

Nguyễn Văn Đài và bạn bè đã nối nghiệp cha ông để trả nợ cho quê hương...



Thế là xong, và thế là hết với phiên tòa xử bọn phản động Nguyễn Văn Đài và đồng bọn. Một phiên tòa mở ra và đóng lại đúng với bản chất của một phiên tòa giả dối với những con người giả dối. Một phiên tòa "Nhân Danh Công Lý" của chính cái thứ "Công Lý" mà hôm nay nó đại diện để xét xử...Cũng chẳng mấy ai ngạc nhiên lắm khi thấy những bản án khủng cứ chụp lên đầu những văn nhân, trí thức can đảm. Những con người mà giờ đây đứng trước vành móng ngựa của kẻ thù thì lại như những kẻ sĩ đang có mặt trong những ô thuyền trưởng để dẫn dắt...



Những người thuộc Hội Anh Em Dân Chủ bị chính quyền Việt Nam đưa ra xét xử ngày 6/4/2018 đều là những con người nổi bật, không chỉ riêng ở trong Hội AEDC, và cũng không chỉ ở trong nước Việt Nam. Mặc dù các anh có nhiều người không còn trẻ nữa nhưng bao trùm trong một Hội đoàn hoạt động hòa bình là một phong thái trẻ trung, vui nhộn và yêu đời. Hơn nữa các anh chị đều là những con người đã thành đạt trong sự nghiệp riêng của mình, có một mối quan hệ hỗ tương rộng mở với đủ thứ nghề nghiệp giúp ích cho đời. Như luật sư, nhà văn, nhà thơ, mục sư hay là các thiện nguyện viên..v..v.. Ngay cả nghề nghiệp của các ACE là nhà báo thì các nhà báo của Hội ACEDC cũng chỉ là những sợi dây liên kết của tin tức, của sự thật từ nơi Có Sự Thật và đến nơi Cần Sự Thật. Cũng như với các Thiện Nguyện Viên là nơi sọi dây Có và sợi dây Cần mà thôi.

Phiên tòa xét xử Luật sư Nguyễn Văn Đài và những người bạn đã được nước CHXHCN Việt Nam mở ra và kết thúc đúng với ý muốn nhổ đi một cái Gai Hội Đoàn (HAEDC) và với cái Gai Cá Nhân(ls Nguyễn Văn Đài) với bản án 15 năm tù hèn hạ. Và cũng là lần hèn hạ thứ hai khi cố kết án lần thứ 2 một con người đã thề hết lòng bảo vệ cho dân tộc của mình. Một hệ thống pháp luật dựa trên sự dối trá và khép kín với những điều luật khéo léo để biến chuyển bất cứ ai. Ngay cả Đức Chúa GiêSu Crist nếu bị đưa ra tòa cùng thời với luật sư Nguyễn Văn Đài lúc này trong một ví dụ báng bổ và không có thật này thì hẳn Ngài cũng lãnh đủ mọi cáo trạng của nhà cầm quyền Việt Nam.

Phiên tòa xét xử bất công HAEDC ngày hôm nay đã chứng tỏ rằng không thể làm điều gì tốt đẹp ở trên đất nước này và điều đó không chỉ dành riêng HAEDC...

Phiên tòa hôm nay cũng đã chứng tỏ rằng. Không một ai, và không một nhóm nào lạị không bị lôi tuột ra trước Vành Móng Ngựa, dù có tội hay không.

Phiên tòa hôm nay đã chứng tỏ rằng không một ai miễn nhiễm với còng số 8 cả. Cha xứ, nhà văn, nhà báo, đi làm từ thiện..v..v..

Và cuối cùng thì phiên tòa hôm nay đã chứng tỏ rằng, Đảng CSVN không phải chỉ đứng trên Pháp Luật mà sự thực là đã ngồi xổm lên Pháp Luật Việt Nam...

Mai Tú Ân

04/04/2018

"Không Có Bồ Nhí'- Phó Bí tỉnh Thanh Đỗ Trọng Hưng tuyên bố...



Ấy là đồng chí Phó Bí ta nói vậy thì dân đen ta cũng chỉ biết nghe vậy thôi chớ biết làm sao được. Đành phải chờ thôi. Cũng còn lâu lắm người ta mới điều tra xem anh Phó bí với chị Trang xứ Thanh kia có ca chung bài ca yêu nhau không ? Rồi cũng còn lâu lắm người ta mới điều tra đến vũ điệu ở truồng, anh trên em dưới không ? Chuyện chui gầm giường điều tra này đâu có dễ đâu. Thôi để cho bên CA, người ta có nghiệp vụ người ta làm...



Thôi thì trong khi chờ đợi, rảnh rỗi quá ta điều tra vụ Phó tỉnh tuyên bố như đinh đóng cột "không có bồ nhí" nhé ? Nói chung thì trong miền Nam, người ta mới dùng từ "bồ nhí" để chỉ cô người yêu bé nhỏ, mũm mĩm dễ thương của mình. Còn ở ngoài miền Bắc và miền Trung thì họ không gọi như vậy. Các đại gia đỏ, hay các quan chức chính quyền cặp với chân dài thì lại càng khác nữa. Trong giây phút lửa tình bốc lên ngùn ngụt lên đầu thì họ thường kéo em vào lòng rồi âu yếm nói :

- Người yêu nhỏ xíu của anh ơi. Còn vịt giời xinh xắn. Con chó phốc lai cún của anh. 

Lạ một cái là các đại gia đỏ này cấm hé mọi nguie chuyện riêng tư với nhau. Ví dụ chuyện anh Phó Chủ Tịch tỉnh Thanh"Nâng đỡ không trong sáng" với chân dài Quỳnh Anh thì Phó bí Hưng không biết và ngược lại. Ấy nhưng họ lại biết tường tận chuyện riêng tư của nhau, biết rõ người yêu bé nhỏ của đồng nghiệp đỏ. Nào là các em chân dài này, của anh nào thì cũng có những nét chung giống nhau. Đó là các chân dài đều trẻ và đẹp. Thứ 2 là các nàng này đều rất giàu. Nhà, xe, tiền vàng ngập mặt nếu biết nghe lời. Mà nếu õng ẹo không biết nghe lời thì vẫn nhà, xe, tiền vàng ngập mặt. Việc các chân dài này giàu có lên thì dĩ nhiên là do các đại gia đỏ tài trợ. 

Lúc giận lên vì thấy chân dài tung tăng ra phố một mình, đại gia đỏ mới giận lên và trở về với chính mình. Mặc dù là tiến sĩ, giáo sư...thì các anh quan chức chính quyền vẫn chửi khiếp lắm. 

- Con đĩ 3 dòng họ kia. Cái con ngựa đ. không có giấy phép kia. Con mặt l. kia...

Dù vui hay giận thì các đại gia đỏ, các quan chức chính quyền đều không bao giờ gọi người tình của mình là "bồ nhí" cả. Nên Phó bí Hưng tuyên bố không có bồ nhí là đúng rồi...

Mai Tú Ân

25/03/2018

Nguyễn Quang Lập hãy tránh xa tên đồ tể Hoàng Phủ Ngọc Tường...



Thật đáng tiếc là nhà văn QueChoa Nguyễn Quang Lập đã tiếp tay cho tên đao phủ đang chờ chết Hoàng Phủ Ngọc Tường phát tán bộ tài liệu cuối cùng của y. Trong đó không có gì mới mà vẫn là những luận điệu chối tội cũng như phủ nhận mọi trách nhiệm của ông ta trong cuộc tàn sát dân lành xứ Huế năm 1968. Ông ta làm như thành khẩn lắm khi thống thiết nhận tội nói dối để tiếp tục chối phắt tội giết người. Điều đó cũng là điều dễ hiểu khi ông ta thấy cánh cửa địa ngục đang mở ra và giây phút ông ta đứng trước Sự Phán Xét Cuối Cùng để trả lời về những tội ác với người dân Huế năm Mậu Thân 1968.


Điều đáng buồn là có vẻ bức thư cuối cùng này của Hoàng Phủ Ngọc Tường chỉ là một phần phụ cho cuộc chạy tội vĩ đại bởi sự tham gia của nhà văn tên tuổi Nguyễn Quang Lập. Đây có lẽ là một nhân vật tên tuổi nhất tham gia vào việc bênh vực cho tên đồ tể khi tiếng kèn gọi hắn về nơi núi xa đang reo réo. Hơn hẳn những tên tép riu đồng môn, đồng hương vẫn ra rả bênh vực cho HPNT mấy chục năm nay mà chẳng ai thèm nghe như Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Đắc Xuân...

Với một bài báo dài và đặt trong vai trò người viết là người bênh vực rõ ràng cho nhân vật chứ không phải trong vai trò vô tư của một nhà báo độc lập, Nguyễn Quang Lập đã đứng hẳn về phía Hoàng Phủ Ngọc Tường một cách không dấu giếm. Trong bài báo đó Nguyễn Quang Lập đã đưa vào rất nhiều các dẫn chứng, tài liệu... và đều bênh vực cho Hoàng Phủ Ngọc Tường ở một điểm mấu chốt nhất. Đó là ông ta không có mặt ở Huế trong những ngày đau thương năm Mậu Thân 1968. Không có mặt tức là không giết ai hết.

Chúng ta cùng phân tích bài viết thâm hậu này trên tường nhà fb của nhà văn Nguyễn Quang Lập khi đăng cùng bức thư cuối cùng của Hoàng Phủ Ngọc Phan. Nhưng trước hết cho MTA ké cửa vài dòng về anh NQL và mối quan hệ giữa mình với nhà văn Nguyễn Quang Lập nhé. 

Nguyễn Quang Lập là một nhà văn tài hoa với những kịch bản phim đắt khách, những tiểu phẩm hài thâm thúy đặc sắc. Anh cũng là chủ của trang mạng dân chủ QueChoa rất đắt khách và là trang web đầu tiên của Việt Nam đạt số lượng view truy cập 100 triệu người, và cũng là một người bạn hiền lành với bất cứ ai. Đó cũng là thời kỳ mà Mai Tú Ân đã viết bài cộng tác chặt chẽ với trang QueChoa của anh và sau này dù có thế nào thì tôi vẫn luôn tự hào về thời gian cộng tác ấy, cũng như về sự ưu ái mà Nguyễn Quang Lập dành cho một người viết :"Có tài nhưng toàn đi đường khó như Mai Tú Ân" (Lời NQL). Hồi đó sau khi anh Basam Nguyễn Hữu Vinh bị bắt thì hoạt động mạnh nhất ở trong nước là trang QueChoa của anh Nguyễn Quang Lập và trang Blog cùng tên của anh Huỳnh Ngọc Chênh. Không thể không nhớ lại hình ảnh của nhà văn Nguyễn Quang Lập, mặc dù phải chống gậy nhưng vẫn cố công đi tìm đoàn biểu tình chống Tàu Cộng của chúng tôi ở Sài Gòn. 

Sự khâm phục của tôi càng lên khi anh bị bắt, và tôi đã viết đến mấy chục bài báo để ủng hộ anh. Các bạn có thể truy cập Google để thấy những bài báo đó. Thậm chí tôi còn sỉ vả em của anh, nhà văn Nguyễn Quang Vinh chỉ vì nghĩ rằng anh Vinh không hết lòng với người anh của mình. Thật xấu hổ với anh Vinh và hy vọng được anh Vinh tha thứ. Nhưng thật thông hiểu vì sao sau khi được thả thì Nguyễn Quang Lập cắt hết mọi quan hệ với tôi. Mặc dù sống cùng thành phố thì chúng tôi cũng chẳng liên lạc với nhau và anh cũng không hề nhắn tin như chào "Hi" với tôi một cái suốt hai năm nay. Hehe... cũng hơi ngượng một tý nhưng tôi cho rằng có thể An Ninh CS đã buộc anh không được liên hệ gì với Mai Tú Ân, một tên nhà văn, nhà báo phản động chăng ? Thế nên tôi yên lặng để giữ gìn cho anh suốt mấy năm qua. Nhưng đến vụ việc của Hoàng Phủ Ngọc Tường này thì tôi không thể yên lặng được nữa. Bởi đây không còn là tình bạn nữa mà đã là ranh giới mong manh của Thiện, Ác, Chánh, Tà mà Lập đã bước qua.

"Kẻ nào đứng về phía kẻ thù của ta thì sẽ là kẻ thù của ta"

Trong vụ việc Hoàng Phủ Ngọc Tường thì nhà văn Nguyễn Quang Lập đã viết một bài báo dài để bênh vực cho Hoàng Phủ Ngọc Tường nhưng lại chẳng đưa ra được một chứng cứ mới nào chứng tỏ HPNT không ở Huế năm 1968 đó. Bằng chứng anh đưa ra bênh vực Hoàng Phủ Ngọc Tường thì rất mơ hồ và phần nhiều là do suy diễn có lợi cho HPNT. Và anh quên rằng việc kết tội người anh bênh vực là của nhiều người và kéo dài qua bao năm tháng chớ ko phải chỉ qua cuốn băng phỏng vấn. Tôi thật thất vọng khi thấy anh Lập bênh vực HPNT quá mà quên đi bao nạn nhân vô tội bị giết và đến giờ vẫn chưa được giải oan và không siêu thoát. Thậm chí thật khôi hài quá khi anh dùng ngòi bút nhà văn của mình để miêu tả khuôn mặt căng thẳng và cái liếm mép đểu cáng của Hoàng Phủ Ngọc Tường là sự đấu tranh muốn chống lại cấp trên để nói sự thực, tức là không vào Huế. Tức là không giết người.

Điều ngớ ngẩn nhất mà nhà văn Nguyễn Quang Lập đã húc đầu vào đá khi bênh vực Hoàng Phủ Ngọc Tường là cố chứng minh ông ta không ở Huế, tức là không thể trở thành sát nhân ở đó. Anh Lập đã không thể hiểu rằng, không chỉ có mặt hay là không có mặt ở Huế thì Hoàng Phủ Ngọc Tường cũng đã là một tên tội đồ giết người trong số những tên tội đồ giết người khủng khiếp nhất rồi. Sự phản trắc với đồng bào khốn khổ của mình, sự đưa rước quái thú vào thành, sự trâng tráo khi trả lời phỏng vấn và sự hối lỗi muộn màng và như là không có lỗi đã mặc nhiên đưa Hoàng Phủ Ngọc Tường lên ghế bị cáo phạm tội chống lại đồng bào của mình trong phiên tòa lương tâm của bất cứ ai quan tâm rồi. Việc ông ta có mặt hay không có mặt ở Huế chỉ có ích với một phiên tòa ngoài đời chớ ở trong phiên tòa của lòng dân thì ông ta đã bị kết án rồi. Như vậy bênh vực cho Hoàng Phủ Ngọc Tường tức là Nguyễn Quang Lập đã đứng ngược với những nạn nhân ở Huế rồi. Người cầm bút, tức là một nhà văn phải có một trách nhiệm thiêng liêng mà không ai khiến rằng, phải đứng về những con người yếu đuối, bị bất công và đứng ngược lại với cường quyền.

Nguyễn Quang Lập mến. Anh không có mặt ở Huế vào dịp Mậu Thân 1968 thì anh nói liệu người ta có tin anh như đã tin vào ông Liên Thành và nhiều nhân chứng có mặt khác không ? Liệu anh bênh vực muộn màng khi mọi sự cởi mở với kẻ ác nhân này đã đóng lại thì có thay đổi được gì không khi cái kẻ đáng chết này không phải đã nhận tội giết chết 1000 người mà chỉ là tội giết chết 900 hay 800 người thôi ư ?

Anh nói có bao nhiêu người ở Huế năm đó nhưng không ai nhìn thấy Hoàng Phủ Ngọc Tường ? Tôi không biết thông tin này của anh chính xác tới đâu nhưng ở trong Thế Chiến thứ 2, trong các trại tập trung khét tiếng như Auschevit, Binnekau.. thì các nạn nhân Do Thái ở đó cho đến khi vào phòng hơi ngạt thì cũng chẳng hề có ai thấy Adolp Eisemann. Mặc dù y chính là một trong những kẻ phải chịu trách nhiệm về những cuộc tàn sát giết chết 6 triệu người Do Thái.

Nhưng điều anh làm khiến cho tôi thất vọng nhất là khi đăng bức thư của Hoàng Phủ Ngọc Tường lên kèm với câu nói rằng chuyện dính líu tới vụ thảm sát Huế của Hoàng Phủ Ngọc Tường là chấm dứt kể từ khi công bố bức thư cuối cùng này. Có vẻ như anh quá ảo tưởng về sức mạnh của một nhà văn trước đám đông bởi khả năng dẫn dắt chăng ? Có thể, nhưng đứng trước cảm xúc mạnh mẽ về một thời đau thương nhưng sống động của một xứ Huế trắng toát trong một giải khăn xô thì có đến trăm, đến ngàn nhà văn như anh thì cũng chẳng ích gì, dù bênh vực hay chối bỏ tội ác. Không điều gì có thể khiến cho xứ Huế trở lại được với ngày xưa thanh bình, nơi có những mệ, những cô áo dài lên chùa trong khói hương nghi ngút điểm thêm tiếng chuông chùa xa xa. Thành phố trầm mặc của ngày xưa đã chết, chỉ để lại cái xác chương phềnh lên để che giấu lỗ bom đạn cùng với những đứa con của nó giờ đây đã biết ăn tAAhịt người. Mở ra hồ sơ đau buồn cũ thì chỉ khiến cho những người muôn năm cũ đau lòng thêm một lần thứ hai. Nhưng tự tiện đóng hồ sơ lại thì còn như muốn giết thêm một lần nữa những oan hồn đang không siêu thoát. Chỉ có những người thuộc về lịch sử đau buồn của đất nước bị đọa đày này mới có quyền chấm dứt hay không nỗi thống khổ mênh mông kéo dài nửa thế kỷ....

Nguyễn Quang Lập mến. Tôi không biết là anh có còn coi tôi là bạn anh như trước hay không, mặc dù điều đó cũng chẳng quan trọng gì vì tôi lên mạng không phải để kiếm những người bạn như anh. Nhưng nếu có còn thì dù chỉ chút xíu tình bạn thôi thì anh hãy nghe tôi. Anh hãy tránh xa Hoàng Phủ Ngọc Tường. Hãy để danh dự của anh tránh xa bỉ danh của kẻ giết người ghê tởm Hoàng Phủ Ngọc Tường đi. Anh hãy trở về với chính mình chứ đừng hụp lặn chung với bầu không khí chết chóc, không khí của những hố chôn xác bốc lên hay không khí của những người đàn ông, phụ nữ và trẻ em nằm chết mà tay bị trói quặt ra sau lưng với những phát đạn sau gáy.

Mong nhà văn Nguyễn Quang Lập hãy quay về "Làm một người chèo đò mang kiến thức đến cho người dân", lời một câu nói nổi tiếng của anh. Hãy đừng quan tâm đến tên đồ tể đang sắp phải trả giá cho cái đêm đêm tội ác của hắn. Hãy nghĩ đến những nạn nhân tức tưởi chứ đừng nghĩ đến một tên đồ tể đã bị nghìn thu kết án...

Mai Tu An

Công An Thanh Hóa đang cầm đèn chạy trước ô tô...



Liên can đến vụ tin nhắn được cho là có mục đích bôi nhọ cá nhân ông Phó bí thư thường trực tỉnh Đỗ Trọng Hưng, nói ông có cặp bồ với cô Nguyễn Thị Trang, nhân viên Truyền hình Thanh Hóa. Ngày 22/3/2018 Công An Thanh Hóa đã nhanh chóng vào cuộc điều tra. Việc điều tra kiểu này không khó, thời gian điều tra vụ việc này cũng thường không kéo dài và kết quả sẽ đến, dù dưới dạng nào.


Nhưng cuộc điều tra này lại quá sơ xài, quá nhanh và quá nguy hiểm nên chẳng mấy ai đồng thuận với kết luận của CA TH. Ai đời việc điều tra bắt đầu và kết thúc cùng trong ngày 22/3/2018. Phương pháp điều tra thì quá là không chuyên nghiệp và đầy cảm tính, bằng cách "được phép người chủ cho kiểm tra" thì kiểm tra điện thoại. Nhưng kết luận điều tra thì lại quá phóng đại, nâng cao quan điểm. Rằng qua cuộc điều tra chớp nhoáng trên, CQDT đã chứng minh tin nhắn xuất phát tù nơi nảy sinh ra "Câu Chuyện Tình Trước Cổng Chùa" này là tin nhắn bịa đặt nhằm vu cáo đồng chí Phó bí thường trực và trưởng đoàn DBQH.

Điều tra điện thoại gì mà sau khi được khổ chủ cho phép thì còn gì trong điện thoại nữa mà điều tra.

Ấy thế nhưng việc CQDT lại điều tra khi không đứng ở vị trí điều tra mới chứng tỏ CATH cầm đèn chạy trước oto. Giám đốc CATH, thiếu tướng Trịnh Xuyên và lại là ĐBQH tỉnh Thanh Hóa ở hàng dọc cũng như hàng ngang đều dưới quyền ông Phó bí thường trực nên không thể điều tra ông Phó bí thư Đảng được. Theo nguyên tắc Đảng lãnh đạo thì CATH cũng không được phép điều tra cơ quan Đảng được. Việc điều tra sai phạm của ông Phó bí Đỗ Trọng Hưng, nếu có là thuộc UBTW, hoặc thuộc UBTVQH VN. Công An Thanh Hóa quả là nhanh quá và nguy hiểm quá. Vì những chuyện anh ả có yêu nhau hay không yêu nhau kiểu này rắc rối lắm. Bây giờ anh ả nói không, mai mốt anh hay ả nói có thì chết thằng cầm đèn chạy trước oto.

Lúc đó thì công việc của Giám đốc CATH của thiếu tướng Trịnh Xuyên sẽ chuyển công tác qua trại vịt của Trịnh Xuyên phu nhân...

Mai Tu An

08/03/2018

17/2/1979 - Bài học mà những người CS dạy bảo nhau...



Sáng sớm ngày 17/2/1979, đất nước Việt Nam của chúng ta đã chìm vào cơn thảng thốt, sững sờ bởi các đòn tấn công độc địa của Trung Cộng vào toàn tuyến biên giới vốn thanh bình phía Bắc. Ba mũi tiến quân của Trung Quốc đã đánh phủ đầu vào các địa điểm quan trọng và mở đầu cho một cuộc chiến tranh khốc liệt kéo dài đến 10 năm giữa hai nước. Với những thông tin bị bịt kín mà nhiều năm sau này chúng ta mới biết thì ra đó chỉ là một cuộc chiến nhân danh bài học dạy dỗ nhau giữa các đồng chí, anh em. Hàng chục ngàn chiến sĩ Việt Nam đã hy sinh trong tháng ấy cũng chỉ để giải quyết chuyện nội bộ, chuyện anh em thương nhau cho roi cho vọt...



Chúng ta hãy trở về cái thời gian đau buồn ấy để tưởng nhớ, để suy gẫm và để câu hỏi đau đáu với mình : Tại sao lại xảy ra điều đó ?

Sau khi thống nhất đất nước 1975 thì Ban Lãnh Đạo của Việt Nam đã như đi trên mây trên gió, và những tưởng tượng rằng nếu có sự giúp đỡ của ông anh Liên Xô thì Việt Nam sẽ là một quốc gia đầu bảng Đông Nam Á, sẵn sàng xung phong làm một tên xung kích khu vực cho các tham vọng của Liên Xộ. Được sự khuyến khích hào phóng của các đàn anh thì mặc dù quốc gia đang đói ăn từng bữa nhưng các thứ vũ khí trang thiết bị chiến tranh thì lại thừa thãi vô cùng. Và Cămphuchia dân chủ là kẻ nộp mạng cho người anh em CS Việt Nam. Thời của nước Camphuchia dân chủ cộng sản đã kết thúc, dù có là CS đi nữa thì cũng kết thúc. Thậm chí chính vì là các quốc gia CS mà họ mới đánh nhau và triệt hạ nhau như những phường thảo khấu lục lâm. 

Dĩ nhiên Trung Quốc không chịu việc Việt Nam lật đổ chế độ Polpot, họ lại càng không chịu hơn khi Việt Nam ký Hiệp Định Tương trợ lẫn nhau với Liên Xô vào tháng 7/1978. Trong điều khoản Hiệp Định có các điểm như :"Liên Xô và Việt Nam sẽ tương trợ mọi mặt cho nhau. Nếu một nước nào bị tấn công thì nước kia sẽ trợ giúp tuỳ khả năng có thể". Có lẽ Việt Nam cần lấy điểm với người anh lớn Liên Xô bằng việc trở mặt với đàn anh Trung Cộng, kẻ thù của Liên Xô. Điều khội hài là Liên Xô và Việt Nam không hề bị nước nào tấn công cả, và nếu có nước nào đe doạ thì đó chỉ là Trung Quốc mà thôi.

Trong chuyến đi thăm Mỹ cuối năm 1978, Đặng Tiểu Bình đã công khai rằng, cần phải dạy cho Việt Nam một bài học. "Với thời gian hành binh sẽ không vượt qua thời gian chiến tranh với Ấn Độ 1963 (33 ngày), chiến trường là chỉ ở biên giới phía Bắc, không ném bom hay tấn công Hà Nội". Đó không phải là lời hăm doạ mà là một tối hậu thư đòi Việt Nam triệt thoái khỏi Cămpuchia. Lãnh tụ VN Lê Duẩn, vì những hiềm khích từ lâu với Trung Quốc nên sau khi hoàn thành việc thống nhất đất nước đã mau chóng lọt vào vòng tay che chở của Liên Xô. Và chính Lê Duẩn là kiến trúc sư, cũng như là nhà xây dựng của cú Xoay Mặt Bàn Thờ này, để quay mặt lại với ông anh đã trợ giúp cho mình rất nhiều. Tính từ những năm chống Pháp cho đến chống Mỹ thì tổng cộng Trung Quốc đã giúp cho Việt Nam 20 tỷ đô la thời đó. Các khoản nợ này được Trung Quốc xóa bỏ một nửa sau ngày thống nhất VN, và xóa bỏ hết vào các năm 1976, 1977 (không có số liệu). Và cũng từ khi xóa hết nợ thì mầm mống mưu phản của VN cũng bộc lộ...

Với sự cảnh cáo rõ ràng như thế của Đặng Tiểu Bình thì Ban Lãnh Đạo Việt Nam lại suy đoán rằng Trung Quốc không dám tấn công vì họ còn sợ Liên Xô. Và công cuộc phòng thủ bảo vệ đã không được quan tâm đúng mức. Nên chiến trường phía Bắc đó diễn ra trong sự bối rối, lúng túng của các thủ lĩnh to đầu nhất. Cuộc chiến của hai đồng đội anh em cũ tẻ nhạt nhưng tàn bạo và đầy thú tính. Trên chiến trường ác nghiệt thì mọi biện pháp giết người khủng khiếp nhất đều được tung ra với những người vốn là đồng chí, là anh em trên tinh thần cánh mạng vô sản nhất. Giết chóc, hãm hiếp, chôn sống, dùng mìn giật sập giết cả dân thường. Và thật khủng khiếp khi đó mới chỉ là sự dạy và học giữa các quốc gia Cộng Sản với nhau. Chỉ có điều kẻ đáng được dạy học lại không học, mà người lãnh đủ những bài học của sự tàn bạo đó lại là những lương dân khốn khổ nơi biên giới, những chàng trai cô gái dân quân đã can đảm ngã xuống trên quê hương với niềm tin rằng, họ đã hy sinh vì sự nghiệp chống xâm lăng, bảo vệ tổ quốc. Những mỹ từ tốt đẹp không có trong danh sách của những kẻ đồng chí dạy bảo nhau này.

Nhìn qua bản đồ diễn tiến trận đánh tròn một tháng 2/1979 ta thấy rõ ràng đây không phải là một cuộc chiến tranh qui ước với các mục đích là xâm chiếm đất đai. Bởi lẽ phần hậu phương với phần tiền tuyến của kẻ thù chỉ vỏn vẹn vài chục km theo đường chim bay từ chiến trường phía Bắc về tới thủ đô Hà Nội. Mặc dù gặp phải sự chống trả quyết liệt của lực lượng dân quân du kích Việt Nam với tinh thần quyết tử thì lực lượng quân sự Trung Cộng hoàn toàn có thể tiến chiếm tới tận Hà Nội nếu họ muốn ra thêm đề bài cho Việt Nam.

Các lực lượng khác của Trung Cộng như Hải Quân, Không Quân đã không tham gia để chứng tỏ vai trò đàn anh của mình, cũng như cho Hà Nội thấy đây chỉ là đòn trừng phạt không hơn không kém. Nó cũng cho thấy, đàn anh Trung Cộng trừng phạt thằng em mất dạy Việt Nam là có kiểm soát, tăng giảm hay lên xuống tùy theo mức độ biết điều, tức là sự chống trả của đối tượng tại thực địa. Nhẹ nhàng thì chỉ là những đòn tấn công dọc biên giới, ăn sâu vào vài cây số. Còn ương bướng nặng nề thì là những cuộc tấn công vào sâu hơn trong lãnh thổ, nơi có các thị xã quan trọng của Việt Nam. Tóm lại thì Trung Cộng đã rất rõ ràng khi ra roi, và cái bàn tọa của thằng em Việt Nam sẽ lãnh nhiều hay ít roi tùy theo thái độ biết điều hay không.

Cuộc chiến giằng có suốt gần 3 tuần lễ, và Trung Cộng bất ngờ tăng tốc và một loạt các thị xã lớn ở sâu vào nội địa của Việt Nam bị thất thủ. Quân Trung Quốc đã tràn vào sâu lãnh thổ, lăm le vượt qua nốt hơn 100 cây số nữa để tới thẳng Hà Nội, thì lúc này lãnh đạo Việt Nam mới giật mình thảng thốt. Nhìn về xa xa thì Liên Xô chỉ tổ chức một vài cuộc tập trận lớn để thị uy, còn việc tham chiến với Trung Cộng để chia lửa với Việt Nam là việc họ không điên rồ mà tham chiến. Lãnh tụ TQ Đặng Tiểu Bình đã tuyên bố công khai rằng Liên Xô không đủ khả năng để chịu đựng một cuộc chiến tranh toàn diện với Trung Quốc, và Liên Xô đã kín đáo nghe theo.

Trong khi đó quân đội Trung Cộng đã dần chiếm nhiều thị xã lớn như Lào Cai, Cao Bằng, Lạng Sơn khiến lãnh đạo Việt Nam thời đó mới thấy hoảng hồn. Đa phần lãnh đạo của ta đã quên hết cả tiếng súng và chỉ nhìn thấy mặt trận qua phim ảnh nên công cuộc thiên di như bày ong vỡ tổ. Hà Nội rúng động và sẵn sàng thất thủ. Ba Đình cuống cuồng chuẩn bị rời Kinh. Thi hài lãnh tụ Hồ Chí Minh cũng đã được bí mật rời khỏi thủ đô Hà Nội để "Hành Phương Nam" với các cơ quan công quyền ùn ùn chạy trốn. Các đơn vị thiện chiến được liên tục hành quân từ miền Nam và Camphuchia về thì lại không tham chiến trợ giúp lực lượng dịa phương và các mặt trân khác mà chỉ lo lập phòng tuyến cố thủ quanh Hà Nội, Nhiều chiến sĩ của các đơn vị quân chủ lực đã không hề bắn được một phát súng nào về phía kẻ thù bởi không nhìn thấy kẻ thù. Trong khi quân chính qui phòng thủ chặt trước cửa ngõ Hà Nội thì lại đẩy các lực lượng dân quân và các đơn vị quân sự tại chỗ ra đối đầu với Trung Quốc, khiến cho họ tử trận gần như không còn gì hết. Các trận đánh với quân số của cấp sư đoàn không có, dù vẫn liên tục đổ ra từ miền Nam và Cămphuchia. Lực lượng Không Quân hùng mạnh nhất bởi được tiếp nhận cả máy bay của VNCH thì đã không tham chiến, mặc dù vẫn bay đi để bỏ bom ở Camphuchia nhưng lại không hề bỏ một quả bom nào xuống đầu quân Trung Quốc. Và không chỉ trong một tháng không quên 2/1979 đó mà là cả một thập niên 1979 - 1988 không thể nào quên đó.

Trò chơi nào cũng kết thúc, và bài học dạy cho Việt Nam đã đủ. Cũng trong ngày ông Tổng Bí Thư Đảng Lê Duẩn đọc lời hiệu triệu toàn dân về việc Tổ Quốc Lâm Nguy, rồi ông đại tướng Võ Nguyên Giáp đọc lời Tổng Động Viên Toàn Quốc thì cùng ngày ông Đặng Tiểu Bình tuyên bố là đã dạy xong bài học cho Việt Nam và ra lệnh rút quân. Khôi hài hơn khi sau đó Việt Nam lại to mồm tuyên bố cho phép quân đội Trung Quốc rút lui.

Vậy Việt Nam ta đã làm gì cho cái tình huống chiến tranh không giống ai đó. Chúng ta chấp nhận một cuộc chiến với kẻ thù hơn hẳn, chỉ bởi những kẻ cầm đầu chúng ta muốn thế. Chúng ta chấp nhận mọi sự khổ đau của chiến tranh bởi vì người gây nên chiến tranh không bao giờ ra trận. Họ chỉ gây ra thảm cảnh, chứ họ không bị giết, bị thương, bị xa gia đình và thui thủi trong cô đơn nơi chiến trường, nơi cái lưỡi hái của tử thần treo trên đầu. Phải. Cuộc chiến ấy hoàn toàn có thể được ngăn cản, đừng để nó xảy ra và sẽ giết nhiều người hơn. Chỉ cần biết thuật ngoại giao, biết bán anh em xa mua láng giềng gần. Chỉ cần tình yêu thương, lấy cái khốn khổ của chúng sanh để răn dạy, hướng dẫn con đường đi của mình. Chỉ cần có thế thôi thì hàng ngàn, hàng chục ngàn chàng trai cô gái thanh xuân đang nằm yên lặng dưới mồ sâu lạnh lẽo kia đã được rộn ràng nhảy múa hát ca trong nắng sớm, để xây nên những cái tổ uyên ương lộng lẫy chứ không phải ở trong cái Nghĩa Trang Liệt Sĩ lạnh lùng kia nữa. Nhưng đất nước khốn khổ của chúng ta không có những con người có trái tim biết yêu thương và một cái đầu biết suy nghĩ.

Rõ ràng cuộc chiến năm 1979 và kéo dài 10 năm sau đó của Việt Nam với Trung Cộng chẳng có lợi ích gì. Nó chẳng chứng tỏ cái gì, chẳng cho ai cái gì mà cũng không vinh danh cái gì. Điều nó đem lại chỉ là sự thiệt hại khốn cùng, sự tang tóc điêu linh và không gì có thể bù đắp nổi cho dân tộc này. Dù đã bao năm trôi qua thì những thiệt hại nhìn thấy được lẫn không nhìn thấy được, vẫn là nỗi ám ảnh của lòng căm hận, sự nuối tiếc với đất nước chúng ta như một con đỉa bám vào hút máu người. Chỉ vì một vài người cầm trịch thôi thì cũng đủ để đưa đất nước chúng ta vào một cuộc chiến mới, “Lưỡng Đầu Thọ Địch” khiến cho người dân Việt Nam, vốn đã đau khổ vì 20 năm chiến tranh rồi, nay lại đau khổ tiếp vì 10 năm chiến tranh nữa. Biên giới phía Bắc vốn yên bình hàng trăm năm nay thì giờ đây lại bom rơi đạn nổ, nhà cháy người chết và hàng vạn con người khốn khổ sống ở đó lại phải gồng gánh của nả, bồng bế con thơ nheo nhóc trên con đường chạy nạn dài thăm thẳm, lớp người này nối tiếp lớp người kia, và tất cả như tiếp bước theo các cuộc chạy nạn trần ai của cả dân tộc này. Tiếng súng ngày 17/2/1979 đã mở ra một cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc như để đồng hành đau khổ với cuộc chiến biên giới phía Tây Nam khổ đau khiến cho đất nước khốn khổ của chúng ta như muốn gục ngã trên con đường chạy nạn vạn dặm không bao giờ ngơi nghỉ. Một cuộc chiến đẫm máu kéo dài cả một thập niên khói lửa mịt mù và cũng ngần ấy năm hạnh phúc của đời người. Một cuộc chiến tàn bạo đã đi trọn một thập niên dài lê thê để rồi lại trở về vị trí cũ, không hề thay đổi gì...

Giờ đây thì còn ai nữa ngoài những hàng bia mộ không cảm xúc, chứa thân xác hàng vạn con người ưu tú như những tội đồ không siêu thoát. Họ đã chết. Chết vì tổ quốc, hay vì sự ngông cuồng của những kẻ cầm đầu hung ác.

Câu chuyện tang thương trên của lịch sử như mới xảy ra gần đây. Kẻ thù ngày ấy cũng vẫn là kẻ thù hôm nay. Và nguy hiểm hơn khi giờ đây lãnh đạo của đất nước Việt Nam chúng ta cũng vẫn là những con người thoái thai từ những kẻ ngu xuẩn ngày xưa.

Than ôi ! Hàng vạn chiến binh của nước Việt đã chết trong quên lãng khi mái đầu còn xanh khi những kẻ gây nên những cái chết đó thì vẫn sống, và chỉ ra đi khi đã trăm tuổi trên giường êm nệm ấm với vợ con và để muôn dân than khóc. Giờ đây khi cái ngày đáng nguyền rủa 17/2 lại đến thì những người nặng tình yêu quê hương Việt Nam như chúng ta lại chỉ còn biết nghẹn ngào tưởng nhớ bao chiến sĩ đã ra đi không về trong mùa Xuân tang thương ấy...

Trong đêm khuya ai gào trong gió,
Tiếng ai hờ nấc nghẹn cả dòng sông
Ai đi về trong đêm đông buốt giá
Để ai buồn với nỗi nhớ mênh mông...

Mai Tú Ân

21/02/2018

Người có thể tha nhưng Trời Đất sẽ không tha...



Chùa Liên Trì, thuộc GHPGTN một ngôi chùa có tuổi đời đã 70 năm, hiền hòa nằm nép mình dưới tán cây bên bờ sông Sài Gòn quân 2, TP. HCM. Ngôi chùa như một ư linh nhỏ bé bao năm nay hòa nhịp tâm linh của người dân thành phố đã không thể biết được số phận tàn nhẫn sắp giáng xuống đầu. Hòa thượng trụ trì, các Đại đức và phật tử đang ngụ trong chùa cũng không biết được điều đó. Hơn 500 bộ di cốt của Phật tử đã vãng sanh đang gửi trong Chùa cũng không biêt được điều đó.



Buổi sáng sớm ngày 8/9/2016, mặt trời đã lên cao. Gió nhẹ từ bờ sông thổi vào, mang đến cái tiết cuối thu hơi lành lạnh. Hòa Thượng trụ trì Thích Không Tánh, người đã sống ở ngôi chùa Liên Trì này 50 năm có lẻ, cùng với vài các đạo đức khác đang buổi hành lễ sáng. Có vài phật tử, dân oan ngụ trong chùa đang dọn dẹp quét tước trước sân. Tiếng gõ mõ cóc cóc quen thuộc vang lên, điểm thêm một tiếng chuông ngân bay xa xa...

Đột nhiên con đường trước cổng chùa Liên Trì bỗng tối sầm lại, Tiếng còi hụ, tiếng động cơ xe ô tô rền vang, và những bóng người xa lạ từ đâu bỗng xuất hiện đầy trước cổng chùa. Các lực lượng CA, CA chìm mặc sơ vin, bảo vệ, dân phòng...với hàng trăm người cùng với dùi cui, roi điện và cả súng nữa xuất hiện bao vây kín mít cả ngôi chùa. Một hàng rào Cảnh sát mặc sắc phục đứng lập vòng rào phía bên ngoài để ngăn cản những Phật tử và người dân nào muốn vào chùa để chia sẻ nỗi khủng khiếp cùng với các nhà sư.

Hòa thượng trụ trì cùng các đại đức ngôi nơi gian chính trong thế Khiết Già của tinh thần bất bạo động. Bên ngoài là tiếng còi hụ, tiếng loa đọc lệnh cưỡng chế vang lên cùng tiếng khóc nức nở của một vài Phật tử bị ngăn không cho vào chùa.

Rồi đúng 7,30 CA cắt cổng khóa chính và ùa vào chùa như một cơn sóng dữ. Những thân hình to lớn, những tiếng la hét, tiếng chửi thề của lực lượng cưỡng chiếm chùa vang lên ầm ĩ trong những tiếng cầu kinh hối hả, tắc nghẹn cúa các nhà sư, giống như tiếng khóc của bầy chim sẻ nhỏ đang than khóc cho cái tổ giờ đây đang tan tác tơi bời...

Nam Mô A Di Đà Phật. Nam Mô A Di Đà Phật,
Nam Mô A Di Đà Phật. Nam Mô A Di Đà Phật...

Những kẻ cướp chùa to lớn không hề nương tay khi nắm lấy từng vị sư đang ngồi gõ mõ tụng kinh, và rồi cứ 5 nhân viên nắm quặt tay vị sư ra sau lưng rồi sỗ sàng đẩy họ đi. Những nhân viên công an mặc thường phục lực lưỡng mở cửa từng phòng để kiểm tra rồi cưỡng chế các tu sĩ đưa ra ngoài phòng khách làm việc. Hòa thượng Thích Không Tánh đứng chết lặng khi nhìn những vị đại đức đáng kính cùng vài Phật tử bị đối xử như những kẻ tội phạm, nhìn ngôi chùa thân thương bao nhiêu năm qua giờ như một cái trại tập trung nhỏ với từng đoàn Công An chìm nổi hằm hằm đứng canh chật hết cả chùa. Chưa bao giờ hòa thượng trụ trì lại thấy cảnh hung hăng, bao ngược của hàng trăm công an chỉ để trấn áp vài vị sư già cùng ngôi chùa nhỏ bé của mình. Ông ngã xuống gần nơi thờ tự, chỗ chính điện đặt tượng Phật, tượng các vị Bồ Tát..và ngất đi...

Khi hòa thượng trụ trì tỉnh dậy, ông buộc phải nằm nghe các lực lượng thay mặt cho chính quyền đọc lệnh cưỡng chế. Rồi cùng vơí đại đức Thích Đồng Minh, ông bị đưa ra xe và trong vòng vây của hàng chục công an viên. Điện thoại bị phá sóng, và trong mấy ngày sau đó các Phật tử phải chia nhau đi tìm thì mới biết được ông nằm ở bệnh viện quận 2. Các tu sĩ và Phật tử còn lại của chùa bị cưỡng ép để đưa đến nhà tạm ở mãi tận Cát Lái. Toàn bộ đồ đạc trong chùa như tượng Phật, pháp khí, di ảnh và mọi vật dụng của chùa đều bị cưỡng chế di dời. Hơn 500 bộ di cốt ở chùa cũng bị đưa về nhà tạm. Chùa Liên Trì đã chính thức bị thất thủ.

Những ngày này ai nặng lòng muốn được nhẹ bước chân thăm ngôi chùa một thời nổi tiếng đó thì đều bất thành. Như một tiền đồn bị thất thủ, chùa Liên Trì bị những lưỡi thép, cùng các đơn vị công an bao vây và cấm ngặt mọi sự nhập chùa. Những tấm ni lôn lớn quây chặt và che kín tất cả mọi con mắt nhìn vào. Ở đằng sau những tấm vải nilon che giấu là một cuộc phá chùa vĩ đại mà chính quyền quận 2 đang tiến hành. Tội ác không hề có được bóng tối nào che bớt đi những tội ác, khi bọn bá Đạo phá chùa. Chỉ có những Phật tử và người dân gần chùa đang ngẩn ngơ đứng nhìn ngôi chùa thân quen đang bị công nhân và máy móc đập phá dần, đập phá dần... Những mảng di vật thiêng liêng, nơi vài năm trước đã từng là tram xá dành cho các thương phế binh VNCH chen chúc đến khám bệnh. Nơi mà bao dân oan, dân đen gặp hạn đã từng lăn ra ngủ cũng đang biến dần, biến dần...

Chùa Liên Trì không còn nữa. Nó không còn bởi vì 70 năm trước các tu sĩ tiền nhiệm của sư Thích Không Tánh đã chọn lựa một nơi mà 70 năm sau có bầy ma quỷ đang nhảy múa vì đã triệt hạ được một ngôi chùa có tên Liên Trì. Ngôi chùa không còn nữa bởi những kẻ vô Đạo, buôn thần bán thánh đã chà đạp lên Phật Pháp, đập tan ngôi chùa Liên Trì và giờ đây chúng đang hò reo ăn mừng cái chiến công ấy. Chùa Liên Trì khóc vì vẫn nhìn thấy cơ hội được sống của mình nếu như người tham dự biết trân trọng giá trị Phật Pháp, biết kiềm chế bôi nhọ người Phật tử, biết trân trọng những điều đáng tôn trọng trong tu hành thì luôn có một lối về bình yên cho tất cả. Phật Giáo hay bất cứ tôn giáo nào hiện diện trên đất nước này chưa bao giờ kẻ thù của dân tộc, bởi chính nó là dân tộc. Nếu đến được với nhau bằng tình yêu thương chứ không phải bằng hàng đoàn cảnh sát, bằng nỗ lực hòa giải chớ không phải là một cuộc tấn công thì giờ đây Chùa Liên Trì đã không phải khóc, cái khóc tức tưởi cho hàng ngàn năm nữa...

Rồi một ngày kia hòa thượng Thích Không Tánh được thả về. Nhà sư đã bàng hoàng thảng thốt khi bước vội vào cái nơi ngổn ngang gạch đá, mà giờ thì không còn tìm đâu thấy bóng dáng của chùa xưa nữa. Bất ngờ vị sư già ngồi sụp xuống nơi đám gạch vụn tan hoang đó và ông bật khóc. Những giọt nước mắt chưa bao giờ rơi của vị sư trụ trì tuổi 80 bỗng lã chã nhỏ xuống cái nền đất gạch ngổn ngang, mà mới đó đã từng có một ngôi chùa nhỏ nép mình dưới tán cây xanh mang tên Chùa Liên Trì...

Hô, hô, hô...

Khóc đi Thầy ơi, Thầy cứ khóc,
Khóc để mai sông cạn khóc đá mòn...

Mai Tú Ân

10/02/2018

Hoàng Phủ Ngọc Tường hãy ở lại trần gian



Mậu Thân Huế đã lặng trôi với 50 năm tang tóc. Người chết trong cuộc thảm sát bất nhân ấy không nói được, người sống còn từ cuộc giết chóc tàn bạo ấy nói không thành lời nhưng tất cả họ đều đã chỉ ra một cách càng lúc càng rõ ràng về một kẻ trong cái bọn giết người khốn khiếp năm xưa, đó là Hoàng Phủ Ngọc Tường.



Với những gì đã được đưa lên ánh sáng mặt trời từ những hố chôn tập thể ở Huế thì cái tên Hoàng Phủ Ngọc Tường hiện lên với những tội ác kinh tởm và rõ ràng nhất khiến người ta không còn áy náy với câu hỏi có phải hắn ta là kẻ giết người kinh khủng nhất trong chiến tranh Việt Nam với tư cách dân sự không, mà là tại sao xứ Huế lại lai sanh ra một tên đồ tể khốn nạn như thế ? Xứ Huế, đất Thần Kinh của những con người phong nhã dòng dõi Hoàng Tộc hay của những người dân hiền lành chân chất lấy việc ăn ở theo nết ông bà tổ tiên làm đầu thì làm sao lại xuất hiện một kẻ ma đầu đểu cáng như thế ở giữa Trời Đất để rồi bằng bàn tay giết người không run, hắn đã lạnh lùng choàng giải khăn xô cho Huế và những người con xứ Huế vào mùa Xuân Mậu Thân 1968 ấy.

Giờ đây Hoàng Phủ Ngọc Tường vẫn còn sống và vẫn dối trá về sự thực năm ấy. Ông Trời đã lấy lại một chút công bằng cho người dân xứ Huế khi bắt kẻ tội đồ đó phải sống mà như chết. Thế nhưng không thể cho kẻ đáng chết ngàn lần đó được chết bởi vì hắn chết đi thì hắn sẽ mang tất cả tội lỗi xuống mồ tối đen. Hoàng Phủ Ngọc Tường phải sống để thấy được cái chết đang thong thả đục khoét thân thể. Hắn phải sống để thấy tai ương vờn giỡn gia đình người thân của hắn. Không phải là cuộc báo thù mà là tiếng gào thét tức tưởi của những oan hồn xưa không thể siêu thoát đang đòi lại sự công bằng. Đó là phải để hắn sống để nhìn thấy nghiệp chướng cho cả dòng họ hắn, rồi sau mới đến hắn.

Hoàng Phủ Ngọc Tường hãy ở lại trần gian để trả hết nợ với trần gian. Chuông đã gọi hồn hắn nhưng hãy tạm cho hắn được ở lại trần gian để thấy những cống hiến của hắn bao nhiêu năm đang sụp đổ tan tành...

Mai Tú Ân