19/10/2017

Ủng hộ Tạ Phong Tần và các nữ nhi đấu tranh khác



Dạo này đọc trên mạng thấy thiên hạ xúm vào tấn công những người yêu nước có tên, có tuổi dữ quá. Mà không phải tấn công họ vì họ buông rơi ngọn cờ dân chủ mà đa phần chỉ tấn công vào những lý do cá nhân rất tào lao. MTA không biết những người bị tấn công đó có phạm sai sót như bị tố cáo không, nhưng nếu có thì cũng chỉ là những lý do cá nhân, riêng tư mà ai trong chúng ta cũng có nhiều hay ít. 



Tất cả chúng ta sinh ra và sống ở trên cuộc đời này đều có những sai lầm, sự vấp ngã hay phải nhận những bài học nào đó. Không ai hoàn hảo cả, và không ai là một vị Thánh cả. Với những người đấu tranh dân chủ cũng vậy thôi. Có thể họ có sai lầm cá nhân, hay một vài lỗi nhỏ nhặt nào đấy nhưng họ vẫn là những con người đấu tranh. Có người phải trả giá bằng những năm tháng tù đầy. Vậy thì chúng ta đánh giá đằng nào là lớn, là quan trọng khi đánh giá một trong những con người họ . Và nếu cứ tấn công vô tội vạ vào những con người can đảm như thế thì còn được bao nhiêu người ở lại đương đầu với sóng dữ. Trong lúc khủng bố trắng như hiện nay, những người yêu nước bị bắt hàng ngày thì đáng tiếc lại có những người, vì nhiều động cơ lại vùi dập thêm những người đấu tranh nổi bật nhất bằng những chuyện tào lao, mía lao, ho lao...Thật chẳng ra làm sao cả khi những con người can đảm đó đang đứng ở trận tiền thì lại bị những kẻ khác cấu véo sau lưng...

Riêng MTA thì luôn theo một nguyên tắc là không đánh giá cá nhân bất cứ ai mà hãy nhìn vào sự phấn đấu can trường của họ, nhìn vào tấm gương mà họ đã giương cao. Để trân trọng và khâm phục họ mà thôi. Điển hình là em gái kiên cường Tạ Phong Tần. Nói thật lòng thì cô nàng này là một của hiếm hoi, đáng quý và không có nhiều ở trong phong trào, xét trên tất cả mọi mặt.

Chính vì thế nên MTA ủng hộ tuyệt đối Tạ Phong Tần, dù có bất cứ điều gì xảy ra. Ngoài ra nhân ngày Phụ Nữ Việt Nam, MTA cũng tuyên bố ủng hộ Bùi Thị Minh Hằng, Lâm Ngân Mai, Hồng Thái Hoàng, Nam Phương (MC của Chấn Hưng Nước Việt)....cùng một số phụ nữ khác. Tin tôi đi, dù có đôi chút lỗi lầm vớ vẩn nào đấy thì đây chính là những người phụ nữ tốt nhất của chúng ta, và thay vì đả kích thì chúng ta nên cúi đầu khâm phục...

Mai Tú Ân

18/10/2017

Văn tế hai quan đầu tỉnh Yên Bái...



Ô, hô, hô... Yên Bái chiều thu. Tiếng súng vang lên, lạnh lẽo trong sáng mùa thu ấy. Hai quan đầu tỉnh gục ngã nơi không có trận tiền, không có kẻ thù mà chỉ có đồng chí kiểm lâm cầm súng lên cơn buồn buồn.


Trời cao mặt dày ơi. Súng cúa ta, người của ta, đất của ta mà hai ta lại lăn ra chểt tốt bởi hai phát đạn cũng của ta.

Đất dày nham hiểm hỡi. Hai ta có tội tình chi đâu mà ngỡ chơi nhau tận gốc, để nhà ta ai ở, vợ ta ai cưu mang, nhân tình ta ai cưỡi...

Đau lòng lắm. Sao lại đoạt mạng hai ta khi đường tới Đỉnh Cao Chí Tuệ đang thênh thang. Oan khốc lắm khi kéo hai ta về thế giới bên kia, trong khi thế giới bên này vẫn còn đang ngập tràn danh lợi.

Hai ta không sinh ra cùng một ngày, không cùng hẹn ước về bên kia thế giới, ấy thế mà cùng ngã gục trong một ngày, một giờ bởi một thằng lâm tặc có một khẩu súng. Nó đòm hai phát, hai ta chia tay trần gian rũ áo vợ ra đi về bên kia thế giới. Không trả nợ nước mà cũng éo trả thù nhà chỉ bởi đồng chí kiểm lâm có súng. Khiến cả cặp chủ tịch, bí thư ta chết lãng nhách như hai con bò bị trúng đạn của người thợ săn.

Than ôi. Thằng kiểm lâm nó đòm hai ta mà không nói trước, nó đã xơi đồng chí bên tả rồi lại còn tham, xực thêm cả đồng chí bên hữu nữa cho đủ bộ tam phong cùng về núi. Nó đòm ngay chớ không để cho hai cấp trên đàn anh của nó có cơ hội quì xuống lạy nó xin tha mạng. Ác chi mà ác rứa, kiểm lâm ơi.

Sao mi không biết Thế Thiên Hành Đạo, giết bọn ta xong mi chỉ bỏ vài chục ngàn mua vé xe đò về Kinh, đến Ba Đình thì ở đó có trăm thằng mi thả sức mà đòm, mà diệt. Thì giờ ni đám tang chung với ba ta sẽ đông vui lắm, chức danh khét lèn lẹt, quan tài chen nhau xuống phố, người người rủ nhau đi coi cười khơ khớ...

Đưa lãnh đạo về núi xa càng nhiều càng ít, càng to càng tốt để báo công với liệt tổ liệt tông nhà mi, khiến các cụ hả dạ cười ha hả...

Thôi, giờ đây chỉ còn ta với ta, bí thư với chủ tịch, cặp bài trùng sống có nhau thì nay chết cũng cả cặp cùng dắt nhau đi không còn kèn cựa ghét nhau như chó nữa. Mồ ai nấy ở, hồn ai nấy giữ chứ không còn đố kỵ hơn thua như lúc ở trên đời

Giờ lâm ly đã điểm, hai ta áo thụng vái nhau mà chẳng có gì để nói. Có gì để nói thì cũng chẳng biết nói gì, chỉ có niềm tiếc nuối khôn nguôi, thay cho hồn lìa khỏi xác. Những tưởng leo lên càng cao, chui càng sâu thì ăn càng dày, ăn ngập mặt ba đời còn dư. Ai dè nửa đường gãy gánh, quan lộ đi đứt, hai thân xác nằm đó như hai con bò trên thớt thịt, lấy ai trả nghĩa cho vợ cả, trả tình cho vợ hai, trả hiếu cho vợ 3, vợ 4...

Hai ta nghẹn ngào lúc phân ly, cùng có lời cuối cho người tình, như con chim hót lúc ra đi. Thôi rồi, từ nay chẳng Đảng, chẳng Nhà hay Nước éo gì nữa, mà chỉ là :"Coi chừng thằng đàn em có súng"...

Ô, hô, hô...

Mai Tú Ân

17/10/2017

Gửi ông TBT Nguyễn Phú Trọng - Phải chăng là những lời lẽ vô trách nhiệm ?



Hội nghị TƯ 6 vừa kết thúc, Đảng Cộng Sản xác định vai trò lãnh đạo và ông TBT cũng xác định vai trò lãnh đạo tuyệt đối đất nước này. Nhưng qua đó, theo báo chí lề phải đã đưa tin thì ông TBT Đảng đã đưa ra nhiều nhận định mà tôi không hiểu nổi.


Trong một lần nói chuyện thì ông TBT Nguyễn Phú Trọng đã nói :"Từ trước đến giờ chỉ là đánh từ vai trở xuống, nhưng bây giờ thì sẽ đánh từ trên đầu" hoặc :"Tất cả sẽ xí xóa nhưng từ đây thì sẽ đánh thẳng tay", rồi thì những kẻ "tay nhúng chàm hãy tự rửa đi..." Và đó là những lời ông nói với các đảng viên mắc sai phạm, những kẻ tham nhũng ở trong Đảng CS của ông. Thật không thể tưởng tượng được một lãnh đạo tối cao của một chính đảng độc nhất lãnh đạo quốc gia lại có thể thốt ra thành lời những điều như thế.

Là TBT của một Đảng lãnh đạo, ông Nguyễn Phú Trọng không được cho phép mình bay bổng với những phát ngôn không đúng, hay phát ngôn có thể đưa đến sự diễn giải không đúng về pháp luật hiện hành. Có thể là trong một băng đảng giang hồ hay một chính đảng đối lập thì những lời trên của thủ lĩnh là những lời răn dạy bình thường, nhưng khi đã là một Đảng lãnh đạo duy nhất, khi đã là một Đảng lãnh đạo bao trùm lên mọi lãnh vực như Đảng CSVN hiện nay thì những lời của ông TBT Nguyễn Phú Trọng là không thể chấp nhận được. Bởi lẽ những người phạm tội, dù đang là đảng viên CS thì họ còn là công dân của nước Việt Nam và họ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật của nước Việt Nam. Đảng CS dù có lãnh đạo quốc gia thì cũng phải đứng dưới pháp luật. Chuyện tha cho ai, tha vào thời điểm nào, hay đánh ai vào vai hay vào đầu hoàn toàn không thuộc phạm vi của Đảng mà thuộc sự phán xét của pháp luật.

Không có không gian, thời gian hay vùng cấm nào bao che cho những kẻ tham nhũng. Không có thế lực nào hay con người nào, kể cả TBT Đảng CSVN có thể bao che cho những kẻ tham nhũng. Đó là một nguyên tắc duy trì pháp luật, cũng như sự bao trùm của pháp luật lên mọi đời sống của công dân, để mọi người đều phải chịu sự trừng phạt giống nhau nếu phạm tội. Đó cũng là sự công bằng dành cho tất cả...

Những lời của ông TBT Nguyễn Phú Trọng phải chăng là những lời lẽ ngây ngô và vô trách nhiệm.

Mai Tú Ân

16/10/2017

Ai sẽ thắng trong cuộc đấu với người Đức ?


Thật chẳng giống ai khi hiện nay đất nước chúng ta đang ở trong tình trạng "chiến tranh" với nước Đức. Tất nhiên là cuộc chiến này không phải đánh nhau, không có người chết nhưng vẫn có thể gây nên thảm họa kinh tế nếu không biết hành xử khéo.



Tất cả bắt đầu từ vụ đào thoát của ông Trịnh Xuân Thanh, cựu phó chủ tịch tỉnh Hậu Giang sang bên Đức. Rồi không hiểu ma đưa lối hay quỉ dẫn đường mà Trịnh Xuân Thanh đã gặp được Người Buôn Gió, một người viết blog tài hoa và cũng là một chiến sĩ đấu tranh dân chủ có tiếng. Người Buôn Gió vẫn viết chống chế độ và đề tài ưa thích của anh là đả kích các lãnh tụ ở Hà Nội. Nhưng ở góc độ của Gió thì những bài viết của anh không đáng tin, nhất là những bài viết nặng thuyết âm mưu về ban lãnh đạo CSVN. Về các cuộc đảo chính cung đình đầy chất phiêu lưu hay các cuộc thanh trừng không có thật. Nhưng khi kết hợp với Trịnh Xuân Thanh thì như một quả bom hạt nhân nổ tung vậy. Thôi thì vô số những chuyện trên trời dưới đất, chuyện thực hư về chế độ Hà Nội được tung ra với tiêu đề :"Trịnh Xuân Thanh - Con dê tế thần" nhưng đều trên tường nhà Gió và do Gió viết. Chả biết Thanh xui Gió hay Gió xúi Thanh chửi bậy mà giờ thì Thanh lãnh đủ, và sẽ phải trải qua phần còn lại trong tù, trong khi Gió nhà ta cười như Nghé....

Ta sẽ bỏ qua chuyện kết hợp của kẻ cắp bà già này với nhau đi vì đến bây giờ thì đã rõ ràng là hai kẻ lợi dụng nhau mà thôi nhưng Gió và phong trào dân chủ lợi nhiều hơn. Còn Trinh Xuân Thanh đúng là một con dê tế thần lãnh đủ cơn thịnh nộ của những người vốn là cấp trên của ông ta và bị ông ta chửi bới suốt nhiều tháng liền. Việc lãnh đạo cho bắt cóc Trịnh Xuân Thanh quả là quá dở nhưng chúng ta cũng phải xét đến tâm lý lãnh đạo luôn bị ám ảnh bởi hai thằng dở người nó chửi. Việc TXT bị bắt cóc về nước cũng chỉ bởi vì sự chửi bới vu khống lãnh đạo cùng Người Buôn Gió chứ không phải chỉ vì cần ông ta cho phiên tòa thất thoát tiền của cơ quan ông ta. Âu cũng là một cái giá phải trả cho những kẻ phản bội, dù phản bội ai...

Trở lại chuyện bắt cóc Trịnh Xuân Thanh thì quả thực lúc đầu người Đức cũng không có ý định làm căng vấn đề. Trịnh Xuân Thanh đến đất nước họ một cách bí mật, và khi anh ta xin tỵ nạn chính trị thì đã bị từ chối. Trừ vợ con anh ta được chấp nhận thì cá nhân của Trịnh Xuân Thanh bị hẹn lại, bước đầu của quá trình xét không công nhận qui chế tỵ nạn. Nhưng đáng tiếc là qua việc xin tỵ nạn này, Trịnh Xuân Thanh đã bị lộ hàng cùng với địa chỉ đầy đủ ở Berlin, và mật vụ Việt Nam đã nhanh chóng nhập cuộc để bắt cóc anh ta. Có một lý do nhỏ nhoi để bênh vực cho Việt Nam là Trịnh Xuân Thanh chưa hề có qui chế tỵ nạn ở Đức và đương nhiên vẫn là công dân Việt Nam, nên Việt Nam có quyền xử lý. Nhưng người Đức không chấp nhận với lý do là Việt Nam đã hành xử việc bắt cóc này trên đất của họ. Vi phạm nghiêm trọng đến luật lệ quốc tế...

Ở đây sự tranh cãi không còn là tỵ nạn hay không nữa mà là Việt Nam có bắt cóc Trịnh Xuân Thanh như người Đức tố cáo hay không ? Có 3 cách để biết được điều đó. Thứ nhất do chính Trịnh Xuân Thanh trả lời có bị bắt cóc hay không nếu anh ta được tự do trở về Đức. Thứ hai chính phủ Việt Nam thừa nhận đã bắt cóc, và thứ ba là nước Đức phải điều tra ra vụ việc bắt cóc đó. Có lẽ nước Đức đã nhìn thấy khó khăn thế nào khi đòi hỏi điều thứ nhất là để Trịnh Xuân Thanh tự do trở về Đức, nên họ đã tự bỏ đi điều này. Nhưng qua thời gian, người Đức cũng thấy được sự quyết tâm, hay sự lỳ lợm của chính phủ Việt Nam trong việc không thừa nhận chuyện bắt cóc. Nên người Đức chỉ còn dồn sức vào hướng điều tra của riêng mình. Nhưng đây cũng là việc không dễ vì nắm được bằng cớ rõ ràng của vụ việc bắt cóc là chuyện khó khăn vô cùng. Nên tóm lại thì việc này sẽ nhùng nhằng kéo dài không biết đến bao giờ. Nước Đức dĩ nhiên sẽ không từ bỏ quyết tâm làm ra chuyện, còn Việt Nam thì vừa lỳ lợm như một con bò húc đầu vào đá, vừa cầu nguyện cho tai qua nạn khỏi, Còn dân đen chúng ta sẽ còn có nhiều phim hay để coi chùa, nhất là khi vụ án Trịnh Xuân Thanh được khai mở...

Hoan hô anh Trịnh Xuân Thanh,
Anh về phân bắc, phân xanh lại về...

Mai Tú Ân

14/10/2017

Viết cho con gái - Cha là một kẻ đáng khinh...



Giờ này cha đang ngắm con gái nhỏ xíu nhỏ xiu của cha đang yên bình nằm trong nôi, ngủ như một thiên thần đang ngủ. Lúc này nụ cười của con gái đáng yêu quá, khiến cho cha như muốn được cởi mở tấm lòng nặng trĩu, muốn thố lộ đôi điều với con. Nhất là khi con không còn mở đôi mắt đen lay láy, đôi mắt luôn tươi cười nghịch ngợm như luôn nhìn thấu đến tận ruột gan cha, thì cha mới có can đảm thú thực nỗi lòng cùng con.



Nhưng trước hết cha con mình phải thề với nhau rằng sẽ không bao giờ cho mẹ biết những điều cha sắp nói ra đây, sống để dạ, chết mang theo. Lời thề danh dự giữa hai người đàn ông con gái nhé. Đập tay nào ? Yess...

Con gái yêu ơi, từ khi quen biết mẹ con cha mới biết thế nào là hạnh phúc lứa đôi. Từ khi có con gái yêu ra đời, cha mới biết thế nào là tình cha con tuyệt diệu. Nhưng than ôi, cha cũng đã biết đến tình yêu Tổ Quốc, tình yêu Dân Tộc từ khi biết làm người.

Cha biết những tình cảm đó không rõ ràng như tình yêu hay tình phụ tử, nhưng đó lại là một thứ tình cảm thiêng liêng cao cả hơn tất cả. Và cha cũng biết được rằng, kẻ nào không biết dâng tặng tình yêu đó cho quê hương xứ sở thì kẻ đó thật tầm thường, đáng khinh.

Cha của con đã tính toán với một tình yêu không thể tính toán là tình yêu tổ quốc, tình yêu dân tộc. Cha của con đã so đo với một tình yêu không thể so đo là tình yêu tự do, dân chủ...

Than ôi! Cha là một kẻ đáng khinh đó đây, con gái ơi. Cha không dám cất tiếng để hòa theo dàn đồng ca đòi dân chủ đang ngân vang trên khắp đất nước chúng ta. Cha không dám dấn thân cùng bao con người dũng cảm đang mò mẫm trên con đường gian nan, diệu vợi để đem tự do về với xứ sở.

Cha có chút chữ nghĩa Thánh Hiền nhưng không dám đem con chữ ấy để đấu tranh cho sự thật, cho công bằng xã hội và hạnh phúc của người dân. Cha không dám đem con chữ ấy đấu tranh giống như người dân oan, đem cái oan ấy để đấu tranh, không dám như người dân nghèo đem cái nghèo, người dân bị áp bức đem cái áp bức ấy để đấu tranh. Thậm chí cha còn tệ hơn cả một kẻ vô học tầm thường, khi là một kẻ bất tri, bất nghĩa, bất nhân vì đã không đem cái chữ ấy để đền đáp cho đất nước, cho dân tộc đã cho cha cái con chữ ấy...

Cha đã hèn nhát núp trong tháp ngà của gia đình nhỏ, tự bịt mắt, bịt tai để không nhìn thấy, không nghe thấy bao bất công, bao tiếng oán thán vang thấu Trời xanh của bao lương dân đau khổ trong một gia đình lớn khổ đau là đất nước Việt Nam của chúng ta.

Con gái nhỏ xíu nhỏ xiu ơi. Chẳng thà không biết chữ, chứ biết rồi mà chẳng giúp gì cho dân, cho nước mà lại chỉ để văn chương thi phú, tiêu khiển ngựa xe, nay thả thơ, mốt ngắm trăng, hay sáng ngắm mai, tối đợi hoa quỳnh nở thì đáng khinh lắm. Chẳng thà không biết chữ, chứ biết rồi mà mũ ni che tai, không thấy được oan khốc, oan nghiệt, oan gia đang than khóc trên khắp đất nước nhiễu nhương này của chúng ta để lên tiếng thì đáng khinh lắm. Chẳng thà không biết chữ, chứ biết rồi mà chỉ để uốn cong ngòi bút, làm nô bút cho cường quyền để vinh thân phì gia thì đáng khinh lắm, con gái ơi.

Cha có thể ngụy biện, thanh minh để lừa dối mọi người, lừa dối cả dân tộc nhưng không thể lừa dối được con gái nhỏ của mình. Cha có thể giả vờ không thấy thẹn với tổ tiên, không thấy hèn với dân tộc, không thấy nhục với quốc gia nhưng không thể che giấu được đứa con gái nhỏ xíu của cha đang nằm trong nôi với nụ cười ấm áp rằng, cha là một kẻ đáng khinh...

Mai Tú Ân

13/10/2017

Nhà thờ Tổ 100 tỷ - Lăng mộ của NSUT Hoài Linh đã mở cửa...



Ngôi nhà thờ Tổ sân khấu trị giá 100 tỷ của nghệ sĩ Hoài Linh đã được xây dựng xong ở quận 9, Sài Gòn. Trông giống như Khiêm Lăng của vua Tự Đức ở Huế, nhà thờ Tổ gặp nhiều vận rủi của HL cũng đã khánh thành và mở cửa. Ngày đó các nghệ sĩ, ca sĩ cùng các lâu la, bưng bô ăn mặc áo dài kiểu Tàu phù rực rỡ màu xanh xanh, đỏ đỏ, vàng vàng đã sì sụp khấn vái cùng khổ chủ cái nhà thờ Tổ trên. NSUT Hoài Linh, trông đỏ chót và bóng lưỡng đã đứng làm chủ lễ và thu vật phẩm do đám nghệ sĩ ăn theo cống nạp.



Nhưng có đến quá nửa lời mời Hoài Linh gửi đi đã không được hồi đáp. Nhất là với những nghệ sĩ tài danh đất Bắc. Lý do là Hoài Linh không đủ Tâm, không đủ Tầm và không đủ tư cách để khơi khơi mở một nhà thờ Tổ chung để qui tụ các nghệ sĩ cả nước đến để thờ cúng Tổ nghề.

Trước thất bại quá rõ ràng của phi vụ Nhà Thờ Tổ 100 tỷ trên, danh hài đã hết thời Hoài Linh đã quyết định sáng suốt chuyển đổi công năng sử dụng. Từ một ngôi nhà thờ Tổ khập khiễng và đầy ma ám biến chuyển thành một lăng mộ lừng lững dành cho chính mình. Nghệ sĩ Hoài Linh kiêm Thái Giám Đỏ của giới sân khấu cũng đã lâm trọng bệnh khi ăn phải bả độc có tên là NSUT và đang mòn mỏi chờ ngày về núi.

Qủa là hoàn hảo khi công trình xây lăng mộ cho NSUT Hoài Linh đã xong và rất hợp duyên với người nghệ sĩ. Từ nay anh đã có thể nhắm mắt bình an trong lăng mộ do chính mình xây dựng. Thế là anh sẽ trút bỏ hết nợ trần và trần truồng nằm thẳng cẳng ở trong lăng. Và những người còn yêu mến anh sẽ nhìn thấy được cái điều mà khi còn sống, Hoài Linh không bao giờ để ai thấy. Đó là trên người anh thì vị trí đặt súng pháo lại không có súng pháo. Không bao giờ có súng pháo.

Nhưng có hay không thì từ nay Hoài Linh sẽ không phải đi diễn hài rẻ tiền, không phải đi cò mồi câu khách Việt Kiều Đỏ và cũng không còn phải đi bưng bô nữa.

Thôi rồi tay nắm tay lần cuối,
Chia nẻo giang hồ vĩnh biệt nhau..

R.I.P NSUT Hoài Linh

Mai Tú Ân

07/10/2017

Trời đất sẽ không dung tha cho những kẻ phá chùa Liên Trì, giẫm đạp lên Phật Pháp...



Chùa Liên Trì, thuộc GHPGTN một ngôi chùa có tuổi đời đã 70 năm, hiền hòa nằm nép mình dưới tán cây bên bờ sông Sài Gòn quận 2, TP. HCM. Ngôi chùa như một u linh nhỏ bé bao năm nay hòa nhịp sống tâm linh của người dân thành phố đã không thể biết được số phận tàn nhẫn sắp giáng xuống đầu. Hòa thượng trụ trì, các Đại đức và phật tử đang ngụ trong chùa cũng không biết được điều đó. Hơn 500 bộ di cốt của Phật tử đã vãng sanh đang gửi trong Chùa cũng không biêt được điều đó.



Buổi sáng sớm ngày 8/9/2016, mặt trời đã lên cao. Gió nhẹ từ bờ sông thổi vào, mang đến cái tiết cuối thu hơi lành lạnh. Hòa Thượng trụ trì Thích Không Tánh, người đã sống ở ngôi chùa Liên Trì này 50 năm có lẻ, cùng với vài các đạo đức khác đang buổi hành lễ sáng. Có vài phật tử, dân oan ngụ trong chùa đang dọn dẹp quét tước trước sân. Tiếng gõ mõ cóc cóc quen thuộc vang lên, điểm thêm một tiếng chuông ngân bay xa xa...

Đột nhiên con đường trước cổng chùa Liên Trì bỗng tối sầm lại, Tiếng còi hụ, tiếng động cơ xe ô tô rền vang, và những bóng người xa lạ từ đâu bỗng xuất hiện đầy trước cổng chùa. Các lực lượng CA, CA chìm mặc sơ vin, bảo vệ, dân phòng...với hàng trăm người cùng với dùi cui, roi điện và cả súng nữa xuất hiện bao vây kín mít cả ngôi chùa. Một hàng rào Cảnh sát mặc sắc phục đứng lập vòng rào phía bên ngoài để ngăn cản những Phật tử và người dân nào muốn vào chùa để chia sẻ nỗi khủng khiếp cùng với các nhà sư.

Hòa thượng trụ trì cùng các đại đức ngôi nơi gian chính trong thế Khiết Già của tinh thần bất bạo động. Bên ngoài là tiếng còi hụ, tiếng loa đọc lệnh cưỡng chế vang lên cùng tiếng khóc nức nở của một vài Phật tử bị ngăn không cho vào chùa.

Rồi đúng 7,30 CA cắt cổng khóa chính và ùa vào chùa như một cơn sóng dữ. Những thân hình to lớn, những tiếng la hét, tiếng chửi thề của lực lượng cưỡng chiếm chùa vang lên ầm ĩ trong những tiếng cầu kinh vội vàng, hối hả, tắc nghẹn cúa các nhà sư, giống như tiếng khóc của bầy chim sẻ nhỏ đang than khóc cho cái tổ giờ đây đang tan tác tơi bời bởi trận cuồng phong..

Nam Mô A Di Đà Phật. Nam Mô A Di Đà Phật...
Nam Mô A Di Đà Phật. Nam Mô A Di Đà Phật...

Những kẻ cướp chùa to lớn không hề nương tay khi chúng nắm lấy từng vị sư đang ngồi gõ mõ tụng kinh, và rồi cứ 5 nhân viên nắm quặt tay vị sư ra sau lưng rồi sỗ sàng đẩy họ đi. Những nhân viên công an mặc thường phục lực lưỡng mở cửa từng phòng để kiểm tra rồi cưỡng chế các tu sĩ đưa ra ngoài phòng khách làm việc. Hòa thượng Thích Không Tánh đứng chết lặng khi nhìn những vị đại đức đáng kính cùng vài Phật tử bị đối xử như những kẻ tội phạm, nhìn ngôi chùa thân thương bao nhiêu năm qua giờ như một cái trại tập trung nhỏ với từng đoàn Công An chìm nổi hằm hằm đứng canh chật hết cả chùa. Chưa bao giờ hòa thượng trụ trì lại thấy cảnh hung hăng, bao ngược của hàng trăm công an chỉ để trấn áp vài vị sư già cùng ngôi chùa nhỏ bé của mình. Ông ngã xuống gần nơi thờ tự, chỗ chính điện đặt tượng Phật, tượng các vị Bồ Tát..và ngất đi...

Khi hòa thượng trụ trì tỉnh dậy, ông buộc phải nằm nghe các lực lượng thay mặt cho chính quyền đọc lệnh cưỡng chế. Rồi cùng vơí đại đức Thích Đồng Minh, ông bị đưa ra xe và trong vòng vây của hàng chục công an viên. Điện thoại bị phá sóng, và trong mấy ngày sau đó các Phật tử phải chia nhau đi tìm thì mới biết được ông nằm ở bệnh viện quận 2. Các tu sĩ và Phật tử còn lại của chùa bị cưỡng ép để đưa đến nhà tạm ở mãi tận Cát Lái. Toàn bộ đồ đạc trong chùa như tượng Phật, pháp khí, di ảnh và mọi vật dụng của chùa đều bị cưỡng chế di dời. Hơn 500 bộ di cốt ở chùa cũng bị đưa về nhà tạm. Chùa Liên Trì đã chính thức bị thất thủ.

Những ngày này ai nặng lòng muốn được nhẹ bước chân thăm ngôi chùa một thời nổi tiếng đó thì đều bất thành. Như một tiền đồn bị thất thủ, chùa Liên Trì bị những lưỡi thép, cùng các đơn vị công an bao vây và cấm ngặt mọi sự nhập chùa. Những tấm ni lôn lớn quây chặt và che kín tất cả mọi con mắt nhìn vào. Ở đằng sau những tấm vải nilon che giấu là một cuộc phá chùa vĩ đại mà chính quyền quận 2 đang tiến hành. Tội ác không hề có được bóng tối nào che bớt đi những tội ác, khi bọn bá Đạo phá chùa đang gào lên đắc thắng khi chùa Liên Trì sụp đổ với nước mắt. Chỉ có những Phật tử và người dân gần chùa đang ngẩn ngơ đứng nhìn ngôi chùa thân quen đang bị công nhân và máy móc đập phá dần, đập phá dần... Những mảng di vật thiêng liêng, nơi vài năm trước đã từng là tram xá dành cho các thương phế binh VNCH chen chúc đến khám bệnh. Nơi mà bao dân oan, dân đen gặp hạn đã từng lăn ra ngủ cũng đang biến dần, biến dần...

Chùa Liên Trì không còn nữa. Nó không còn bởi vì 70 năm trước các tu sĩ tiền nhiệm của sư Thích Không Tánh đã chọn lựa một nơi mà 70 năm sau có bầy ma quỷ đang nhảy múa vì đã triệt hạ được một ngôi chùa có tên Liên Trì. Ngôi chùa không còn nữa bởi những kẻ vô Đạo, buôn thần bán thánh đã chà đạp lên Phật Pháp, đập tan ngôi chùa Liên Trì và giờ đây chúng đang hò reo ăn mừng cái chiến công ấy. 

Rồi một ngày kia hòa thượng Thích Không Tánh được thả về. Nhà sư đã bàng hoàng thảng thốt khi bước vội vào cái nơi mà giờ đây ngổn ngang sắt thép và không còn tìm đâu thấy bóng dáng mái tam bản hiền hòa cùng những pho tượng uy nghi của chùa xưa nữa. Bất ngờ vị sư già ngồi sụp xuống nơi đám gạch vụn tan hoang đó và ông bật khóc. Những giọt nước mắt chưa bao giờ rơi của vị sư trụ trì tuổi 80 bỗng lã chã nhỏ xuống cái nền đất gạch ngổn ngang, mà mới đó đã từng có một ngôi chùa nhỏ nép mình dưới tán cây xanh mang tên Chùa Liên Trì...

Khóc đi Thầy ơi, Thầy cứ khóc,
Khóc để mai sông cạn khóc đá mòn...

Mai Tú Ân

06/10/2017

Vụ Trịnh Xuân Thanh - Nước Đức ngây thơ quá...



Nhìn vào cuộc đối đầu không giống ai đang diễn ra giữa nước Đức hùng mạnh và nước Việt Nam hiện nay ta không thể không nín cười với cách thức mà người Đức đang thi hành với Việt Nam. Với một chủ trương sai lầm ngay từ đầu, Đức chỉ muốn chỉ dạy cho Việt Nam một bài học nhỏ về mối quan hệ quốc tế. Đó là phải biết tôn trọng các nguyên tắc văn minh khi hội nhập quốc tế, có sai thì phải nhận và sửa sai, rồi mọi việc sẽ trở lại như trước. Chỉ cần có thế thôi.


Đó là điều quá rõ ràng và không có gì phải bàn cãi. Cũng như việc Việt Nam làm sai trong vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh là quá rõ ràng và không có gì phải bàn cãi. Ấy thế nhưng tại sao một việc trái lè rõ ràng như thế lại không được Việt Nam thừa nhận như một quốc gia đã hoà nhập quốc tế, hay như một người đàn ông có lòng tự trọng ? 

Trước hết chúng ta phải xét đến tiêu chuẩn hòa nhập quốc tế của Việt Nam, một quốc gia CS trung kiên nhất. Để có lợi hay để xin xỏ thì Việt Nam chứng tỏ là một kẻ ngoan ngoãn vô cùng. Nhưng khi không có lợi, hay tính toán hơn thua thì Việt Nam chứng tỏ là một tay không vừa. Khôn ngoan, tráo trở và lỳ lợm, Việt Nam tỏ ra là một tay chơi hơn người. Cả về sức chịu đựng lẫn tính cách bất định của một nhà nước CS chuyên chế. Họ dễ dàng chuyển vai qua lại giữa con chim bồ câu vô hại với con rắn hổ mang phun nọc độc,tùy theo mục đích và đối thủ là ai. Những khái niệmnhư biết ơn, hay vô ơn đều không có lằn ranh rõ ràng. Chỉ mục tiêu có lợi hay không mới là đáng kể.

Trở lại vụ đối đầu với nước Đức qua vụ Trịnh Xuân Thanh thì thật ngây thơ khi cho rằng đây là lỗi của Việt Nam. Không thể nào có chuyện Việt Nam tổ chức bắt người bên xứ Đức một cách nửa kín nửa hở như thế lại là một sai lầm, và người Đức cho rằng chỉ cần xin lỗi là đủ. Chỉ cần nhìn vào hành động không giấu diếm của những kẻ bắt cóc khi đem cả Đại Sứ Quán VN ở Đức ra làm hang ổ để chứa Trịnh Xuân Thanh cũng chứng tỏ sự táo tợn của họ. Và thái độ thản nhiên của Việt Nam khi lạnh lùng không thừa nhận vụ việc bắt cóc Trịnh Xuân Thanh cũng chứng tỏ bản lãnh lỳ lợm hơn người, cùng với sự chấp nhận cuộc chơi tới cùng. Với những biện pháp trừng phạt nửa vời và các biện pháp đưa ra không phải để trừng trị mà chỉ để mong cho đối phương xuống nước thì nước Đức đã tự làm mình xuống nước trước. Họ đã phải từ bỏ mục tiêu yêu cầu Trịnh Xuân Thanh tự do trở lại Đức trong khi phía Việt Nam chẳng hề có một nhượng bộ nhỏ nhoi nào. Việc trục xuất 2 nhân viên ngoại giao, hay đình chỉ Hiệp ước Đối Tác Chiếm Lược, một thứ Hiệp Ước vẽ ra để tặng cho nhau làm vui chớ không có mấy sức nặng kinh tế thì chỉ chứng tỏ rằng, người Đức với sự ngây thơ của một anh nhà giầu tốt bụng mới tin tưởng rằng, cuối cùng thì Việt Nam sẽ đầu hàng. Đó là điều không thể có và không bao giờ có. Và với trò cù cưa của cuộc đấu thì lâu lâu nước Đức tung ra một đòn như gãi ngứa Việt Nam, với hy vọng khuất phục đối thủ thì nước Đức sẽ chỉ gặp đối thủ ngày thêm lỳ lợm, ngày thêm quyết tâm hơn mà thôi.

Nước Việt Nam trên trường quốc tế không phải là một anh giamg hồ nhưng qua vụ Trịnh Xuân Thanh này lại chứng tỏ tài năng của một anh xã hội đen tay dao tay búa. Trong khi nước Đức vốn là một tay chuyên nghiệp nhưng lại hành xử yếu ớt và ngây thơ quá...


Mai Tú Ân

05/10/2017

Làm gì trước nạn Khủng bố trắng hiện nay ở Việt Nam...



Không còn nghi ngờ gì nữa tình trạng bắt giữ vô tội vạ những người đấu tranh dân chủ đang diễn ra tràn lan trên khắp đất nước Việt Nam này đã chứng minh rằng, một chút ít hơi thở dân chủ mà người dân có được thì hiện đang bị tấn công tàn bạo, bị vùi dập thê thảm. Với con số hơn 30 người đấu tranh của đủ mọi tổ chức XHDS đã bị bắt giữ từ đầu năm đến giờ, và từ giờ đến cuối năm sẽ có bao nhiêu người nữa thêm vào danh sách của cuộc khủng bố trắng này. Từ Nguyễn Văn Đài cho đến Nguyễn Viết Dũng thì tội lỗi của những con người đang bị trấn áp cho những tội danh phi lý để bắt giữ và kết án theo những điều 79, 88...


Với lối bắt người chọn lọc, bắt những người nào không gây tiếng vang lớn cũng như thời điểm bắt không dồn lại khiến cho dư luận chung không chú ý nếu không theo dõi kỹ càng. Đó là những điểm căn bản trong cuộc khủng bố trắng mới và chưa từng có từ xưa đến giờ. Mặt trời vẫn mọc mỗi sớm mai nhưng bóng đêm mờ tối đã ghi nhận cuộc khủng bố trắng của chính quyền Việt Nam đối với những người đấu tranh dân chủ. Các lãnh tụ CS vẫn thơn thớt nụ cười với những lời đạo đức có cánh nhưng luôn chỉ đạo cho AN, CA sẵn sàng bắt giữ những người yêu nước.Trong bóng tối thì những kẻ sai nha luôn rình mò và sẵn sàng bắt giữ tiếp những người đấu tranh hay bất đồng chính kiến. Những người phụ nữ can trường phải rời xa con nhỏ. Những thanh niên dũng cảm phải rời bỏ cuộc sống tự do và tất cả đều phải đối diện với những bản án tù đầy khắc nghiệt nhất. Tiếng khóc hờ nghẹn ngào vang lên trong đêm nơi những làng quê thanh bình đang tan tác bởi cơn cuồng phong của khủng bố trắng tràn qua...

Vậy những người đã dấn thân vào phía đối lập với chính quyền sẽ làm gì trước sự truy bức vô tội vạ này ? Sự khủng bố trắng có thể làm cho những kẻ hèn thêm hèn, nhưng những con người can đảm sẽ can đảm thêm. Họ sẽ vẫn làm những công việc mà họ đã làm. Họ sẽ siết chặt hàng ngũ, đoàn kết hơn và mạnh mẽ hơn trước. Hãy nhớ rằng tù đầy và đe dọa tù đầy luôn là người bạn song hành với tất cả những người đấu tranh. Chính quyền có tất cả sức mạnh để đè bẹp chúng ta, nhưng chúng ta cũng có vũ khí duy nhất đem lại sức mạnh cho mình. Đó là sự hy sinh. Sự hy sinh vô bờ bến của mỗi cá nhân can đảm sẽ là sức mạnh và là nguồn cảm hứng cho tất cả những người tiến sau.

Tất cả những phong trào đấu tranh bất bạo động thành công trên thế giới đều có một nguyên tắc chung. Đó là những lãnh tụ sáng chói như Mahatma Gandly, Nelson Mandela, Lech Walesa và cả Aung San Su ky đều trả giá cho thành công của họ bằng những năm tháng tù đầy kéo dài lê thê suốt một đời người. Nhưng chính sự trả giá đó đã mang lại thành công cho phong trào đấu tranh của họ. So sánh những người bắt của Việt Nam chúng ta với những vĩ nhân trên là sự khiên cưỡng nhưng hoàn toàn hợp lý. Sự hy sịnh của những con người đó sẽ không bị lãng quên và sẽ như một khúc ca bi tráng cất lên, hay chỉ là một lời thề đơn giản xin được trả nợ cho quê hương. Hơn bất cứ lúc nào thì sự hy sinh của những con người can đảm đó cũng luôn là những tấm gương sáng chói cho tất cả mọi người chúng ta. Sự hy sinh của họ không vô ích. Không bao giờ vô ích...

Mai Tú Ân

29/09/2017

Nước Đức hãy dẫn đầu cuộc đấu tranh dân chủ cho Việt Nam



Nước Đức với sức mạnh kinh tế hùng hậu và là thủ lĩnh thực tế tại các quốc gia hùng mnh tại EU. Vì những lý do nào đó mà nước Đức đã sao nhãng dến những vấn đề đấu tranh dân chủ hay nhân quyền ở những quốc gia như Việt Nam mà tập trung đến việc nâng cao mức sống của người dân cùng các giải pháp thúc đẩy đời sống ổn đinh lâu dài hơn. 



Những năm năm gần đây thì những cuộc sang thăm làm việc của các phái đoàn của nước Đức thì họ không chỉ diễn ra trong các căn phòng đóng kín với chính quyền mà còn tỏa ra khắp nơi. Những người Đức vô danh luôn sẵn sàng theo gót những người đi biểu tình hay ủng hộ cho các.Tù nhân lương tâm ở Việt Nam. Chúng ta còn nhớ khi phiên tòa xét xứ anh Basam Nguyễn Hữu Vinh đang diễn ra thì luôn có một ông nghị sĩ Đức đến tham gia. Ông cũng không được vào trong và cũng phải ngồi ngoài như mọi người. Thêm một ví dụ nữa về việc có nhiều người Đức tham gia vào phong trào như Người Buôn Gió đã được đích thân một phái đoàn Đức phỏng vấn và cho Gió sang Đức. Chúng ta đều biết Người Buôn Gió là một người viết có tài và những người bạn Đức đã tạo điều kiện tốt nhất để cho anh cống hiến.


Hiện nay chính quyền Việt Nam đang trả giá cho thái độ ngông cuồng của họ đối với nước Đức. Không sợ Trời Đất cũng như những giá trị dân chủ mà nước Đức theo đuổi, họ đã có một hành động không thể chấp nhận được. Đó là tổ chức bắt cóc Trịnh Xuân Thanh ngay trên đất Đức. Mặc dù nước Đức đã phải cố nén mình rất nhiều để cứu giúp nhưng những người lãnh đạo ở Hà Nội cứ trơ ra và không có một lời giải thích. Buộc người Đức phài thẳng tay giải quyết vấn đề theo luật pháp Đức và quốc tế. 


Quả là một kết quả xứng đáng mà nước Đức dưới sự lãnh đạo của bà A. Marken đã dành cho lãnh đạo Việt Nam. Nhưng chúng tôi muốn nước Đức còn hơn như thế. Hãy vì những giá trị dân chủ thiêng liêng, hãy vì những tù nhân lương tâm của chúng tôi và vì bao điều tốt đẹp nữa mà luôn ở bên chúng tôi và dẫn dắt chúng tôi đi trên con đường thênh thang rộng mở đến với ánh sáng Mặt Trời....


Mai Tú Ân

24/09/2017

Câu chuyện dài về võ khí nguyên tử của Bắc Triều Tiên.




Tình hình bán đảo Triều Tiên bỗng trở nên ngột ngạt nóng bỏng hơn bao giờ hết, và lần này người tạo ra bầu không khí chiến tranh ấy lại là người Mỹ, tổng thống Donal Trump. Ông ta đã tuyên bố trước Đại Hội Đồng Liên Hợp.Quốc là có thể Mỹ sẽ hủy diệt Bắc Triều Tiên nếu nước này tấn công bất kỳ vào Mỹ và đồng minh là Nhật và Hàn Quốc.


Một cuộc tấn công quân sự của Mỹ và Đồng minh vào lãnh thổ gây ra chiến tranh tức là vào lãnh thổ Bắc Triều Tiên nếu nước này tấn công Hàn Quốc. Đó là điều cam kết mà Hoa Kỳ đã cam kết với Hàn Quốc với điều kiện Hàn Quốc từ bỏ ý định thống nhất đất nước và không gây chiến tranh trước với Bắc Triều Tiên. Nước Mỹ đã long trọng cam kết sẽ đảm bảo Nam Triều Tiên bằng cái ô hạt nhân, cũng như đảm bảo cho Đài Loan nữa. Rằng Mỹ và đồng minh sẽ tấn công vào Bắc Triều Tiên bằng một cuộc tấn công nguyên tử toàn diện vào đất nước 25 triệu dân này và đánh tan vỡ hoàn toàn sức mạnh quân sự vốn rất mạnh của họ. Rồi tiếp đó là Mỹ sẽ cầm đầu một lực lượng Liên Quân tiến vào tiêu diệt nốt lực lượng tàn quân còn lại và kết liễu luôn nhà nước CS điên khùng này. Đây là kịch bản chiến tranh đã được đưa ra từ lâu để răn đe Bắc Triều Tiên rằng, bất cứ khi nào họ thực hiện cái gọi là sự Giải Phóng Vĩ Đại Miền Nam.

Đây là điều may mắn bất ngờ mà tổng thống Pác chun Hy của Nam Triều Tiên đã hưởng lợi từ nước láng giềng Đài Loan. Và điều khôi hài là tất cả đều đến từ một người đàn bà, bà Tống Mỹ Linh phu nhân Tưởng Giới Thạch. Bà Tống Mỹ Linh vốn là người Tàu nhưng bố bà đã di cư sang Mỹ và sanh ra ba chị em bà cũng như dạy dỗ họ theo kiểu phương Tây. Điều đó khiến cho ba chị em bà khi trở về nước đã trỏ thành huyền thoại về ba chị em gái nổi tiếng nhất trong lịch sử hiện đại Trung Quốc. Không phải họ nổi tiếng theo kiểu các người đẹp lừng lẫy nhưng chỉ là tình nhân cho các ông vua thời xưa. Bà chị đầu Tống Khánh Linh lấy ông Tôn Trung Sơn khi ông là tay thủ lĩnh cách mạng bất đắc chí đang trốn ở Nhật. Khi cách mạng thành công thì được bà chị giới thiệu nên bà gặp một sĩ quan tâm phúc của Tôn Trung Sơn tên là Tưởng Giới Thach và kết hôn với ông. Rồi ông Tôn Trung chết thì ông Tưởng lên thay với một nước Trung Hoa điêu tàn vì nạn sứ quân cùng sự nổi dậy của CS. Hơn 20 năm sát cánh với chồng trong mọi trận địa đã khiến chồng bà lấy lạl sơn hà nhưng đã không giữ được phải chạy ra đảo Đài Loan. Trong khi ông chồng bà rèn quân chỉnh cán với mưu đồ xuất quân phục hận thì bà Tống Mỹ Linh đi đến thủ đô Mỹ và bà dành thời gian tiếp cận các ông nghị sĩ Mỹ chứ không phải tổng thống Mỹ. Vượt qua bao nhiêu khó khăn thì cuối cùng nước Mỹ cũng cam kết bảo vệ đồng minh bằng chiếc ô nguyên tử. Thế là Đài Loan được che chở giống như Nhật rồi tiếp đó là Nam Triều Tiên. Và càng ngày người ta càng thấy giá trị của cái ô nguyên tử này. 

Có thủ đắc nó thì các quốc gia muốn xâm lược như Trung Quốc và Bắc Triều Tiên phải từ bỏ ý định xâm lược. Còn các nước như Đài Loan, Nam Triều Tiên cũng an toàn dưới cái ô ấy mà lại không phải bỏ ra 30 - 50% ngân khố hàng năm để đổ vào quốc phòng. Họ dùng số tiền ấyđể làm kinh tế và giờ họ đều là những quốc gia đứng đầu thế giới

Nam Triều Tiên đã chấp nhận mọi điều mà phía Mỹ yêu cầu, nhất là từ bỏ việc thống nhất với Bắc Triều Tiên. Họ lập ra một quốc gia mới với tên gọi là Hàn Quốc, bỏ đj tên gọi cũ là Nam Triều Tiên vì còn dính dáng đến Bắc Triều Tiên. Họ thành lập một quốc gia dân chủ điển hình với các giá trị dân chủ phương Tây hoàn toàn thắng thế. Các doanh nhân Hàn Quốc đang tràn ngập thế giới không bao giờ nói đến Bắc Triều Tiên. Cứ như thể đó là một nước khác vậy.

Việc gắn ô nguyên tử lên đầu các quốc gia đó, mặc dầu bị cả hai phía Mỹ và Hàn Quốc phản đối nhưng khi nó được thi hành thì lại vô cùng hiệu quả. Mặc dù thi hành bí mật nhưng không hề có bất cứ một cuộc gây sự quân sự nào đối với hai nước trên, bất kể là cả hai đều có tình trạng chiến tranh với đối thủ hùng hậu.

Về phía Bắc Triều Tiên thì mọi cơ hội thống nhất cứ trôi dần đi. Nam Hàn cứ lớn dần lên và hơn họ từ 50 lần cho đến 100 lần mọi so sánh. Các quốc gia CS anh em với họ cứ rời khỏi họ trong khi người Mỹ vẫn ở bên Nam Hàn như một người tình chung thủy. Mặc dù vẫn không thay đổi nhưng rõ ràng là họ không cần phải thống nhất đất nước nữa mà chỉ cần giữ được chế độ CS cha truyền con nối mà thôi. Mặc dù phía Mỹ và Hàn Quốc đã nhượng bộ rất nhiều, cũng như hứa hẹn không có vũ khí nguyên tử thì Bắc Triều Tiên sẽ có được các khoản tiền lớn cùng lời đảm bảo của Mỹ và Hàn Quốc rằng sẽ không còn chiến tranh với Bắc Triều Tiên. Nhưng Bắc Triều Tiên không tin Mỹ và họ cũng không muốn yếu đuối trước thế giới. Các cuộc họp bàn giữa các bên tan nhanh như bong bóng bởi tinh thần bất ổn của lãnh đạo Bắc Triều Tiên. Rồi khi không họp thì Bắc Triều Tiên lại đe dọa nổ bom nguyên tử mà các bên đều biết họ không có. Đâu cần phải rắc rối làm gì, Bắc Triều Tiên có được thứ vũ khí đó là họ được nâng tầm lên rất nhiều. Chỉ cần một ngày nào đó họ mời các nhà báo nước ngoài và các đai diện thế giới đến rồi họ cho nổ một qủa bom nguyên tử thật sự. Lúc đó thì mọi họp bàn sẽ chấm dứt. Nước Mỹ sẽ dần rút khỏi bán đảo Triều Tiên một cách không kèn không trống khi công nhận Bắc Triều Tiên là một quốc gia nguyên tử nhưng rồ họ sẽ bí mật giúp đỡ cho Nhật Bản và Hàn Quốc kỹ thuật chế tạo nguyên tử để cân bằng quyền lực.

Còn bây giờ Bắc Triều Tiên vẫn chưa có vũ khí ấy vì vệ tinh Mỹ vẫn chưa phát hiện ra bất cứ chất phóng xạ nào thoát ra, điều phải có ở bất cứ cuộc thử nguyên tử nào. Nhưng Bắc Triều Tiên tin rằng, với một quốc gia khép kín như họ thì việc tung hê lên rằng mình có bom nguyên tử nếu to mồm thì vẫn có tác dụng. Chỉ cần cho các quan chức đi thăm mấy khu nước nặng, rồi có mấy ông khoác áo trắng đứng đấy ghi ghi chép chép thì cũng khiến nhiều anh lạnh cẳng rồi. Võ khí nguyên tử là võ khí hù dọa và dù không có thì cũng phải hù dọa cho tốt thì cũng như bạn có nó rồi. Bắc Triều Tiên đang chơi trò đó thành công. Nhất là việc quốc gia bảo vệ họ, chống đối việc tấn công Bắc Triều Tiên lại chính là quốc gia thù địch họ nhất. Đó là Hàn Quốc với một lý thuyết đơn giản rằng có quyền tận diệt cả một dân tộc chỉ vì lãnh tụ nước ấy đánh võ mồm. 

Nhừng tổng thống mới của Mỹ thì không chấp nhận đem nước Mỹ ra làm trò đùa, nay bảo phóng tên lửa mai bảo phóng tên lửa thì một cường quốc như Hoa Kỳ nói còn ai nghe nữa. Ồng đã dùng một cụm từ là sẽ hủy diệt Bắc Triều Tiên nếu họ tấn công Hàn Quốc. Điều đó không có gì mới cả và mọi việc thì cũng chỉ là cấm vận thắt chặt hơn nữa mà thôi. Khả năng tấn công bất ngờ Bắc Triều Tiên sẽ không thể có nếu Bắc Triều Tiên không hành động ngu ngốc hơn, và cho dù cố tình đóng vai một kẻ ngốc liều lĩnh thì rốt cuộc họ cũng không phải là một kẻ ngu ngốc. Vì cứ sau mỗi dịp lên gân này thì Mỹ và Hàn Quốc lại chờ đợi họ xuống nước. 

Có điều khôi hài là trong khi vấn đề Bắc Triều Tiên luôn làm Mỹ lúng túng không biết xử lý ra sao thì giải pháp tốt nhất để giải quyết vấn đề này luôn nằm trong tay họ. Đó là căn cứ theo một hiệp định năm 1953 thì Mỹ và đồng minh có toàn quyền xử lý vấn đề. Tức là vì không chịu ký Hiệp Định Đình Chiến năm 1953 mà giờ đây nước Mỹ có quyền tấn công tiêu diệt nhà nước này một cách hợp pháp. Đây là thời điểm tốt nhất để giải quyết dứt điểm nhà nước CS này. Các đàn anh CS như Nga và Trung Quốc đều đã không còn che chở cho Bắc Triều tiên nữa. Cũng không nên nhân nhượng với Bắc Triều Tiên nữa

Địa hình của Bắc Triều Tiên rất nhỏ lại nhiều núi để họ đào hang để đánh lâu dài khiến đồng minh lo lắng nhất. Việc iệc chỉ là đem vũ khí đến và từ ba phía biển tấn công bằng phi pháo, bom và tên lửa thông thường. Ở trên đầu thì các loại máy bay ném bom tàng hình chọn vị trí còn các máy ném bom giải thảm như B.52, B.1B thay nhau rải bom như rải cát xuống các vị trí quan trọng. Ở bên chiến tuyến phía Hàn Quốc sẽ có hàng chục ngàn tên lửa cùng các pháo tầm xa sẽ bắn liên tục. Khi chiến dịch mở đầu như thế thành công thì việc bán pháo sẽ chọn lọc với hàng chục ngàn máy bay không người lái treo trên từng cây số ở đất Bắc Triều Tiên và sẵn sàng khai hoả hay chỉ điểm cho khai hỏa. Và quân đội của Đồng Minh sẽ không bước vào tấn công khi chưa có dấu hiệu an toàn về vũ khí nguyên tử. Nếu có bất cứ dấu hiệu nào về phía Bắc Triều Tiên thì Mỹ và sẽ tấn công bằng nguyên tử.Nhưng chắc là không cần nguyên tử đâu. Kế hoạch rất hay nhưng không được các nhà chiến lược Mỹ Hàn chấp nhận bởi sự thương vong của dân chúng miền Bắc sẽ rất lớn. Và một cuộc chiến kiểu tàn bạo như thế không hợp với thời đại hòa hoãn này.

Mai Tú Ân

18/09/2017

Khí phách của nhà văn Phan Nhật Nam khi từ chối lời mời của Hữu Thỉnh



Chúng ta đều biết rằng mới đây ông chủ tịch đương nhiệm của Hội Nhà Văn Việt Nam Hữu Thỉnh đã có hành động bất ngờ nhưng không ngạc nhiên. Đó là viết thư riêng mời nhà văn nổi tiếng Phan Nhật Nam và cũng là một cựu quân nhân VNCH hiện đang sống ở Mỹ về nước để gọi là giao lưu với nhiều nhà văn khác ở trong và ngoài nước. Chẳng cần phải là tài giỏi gì thì cũng biết tỏng rằng đây không phải là lời mời của cá nhân Hữu Thỉnh hay của Hội Nhà Văn VN mà chính xác là của nhà nước CS VN mời nhà văn Phan Nhật Nam về nước.  Một việc dễ hiểu cho công cuộc thực thi nghị quyết 36 của BCT về cái gọi là "Hòa Hợp Hòa Giải" giữa  những người Quốc Gia và Cộng Sản, sự thống nhất dân tộc đã được đưa ra từ lâu nhưng bất thành bởi sự gian manh trí trá của nó.


Lá thư của Hữu Thỉnh mời Phan Nhật Nam thì nặng tình dân tộc, nghĩa đồng bào gợi nhớ lòng hướng về cố quốc của những người con xa xứ. Không quên trong đó là những bao lo chi phí cùng những hứa hẹn cái bả vinh hoa phú quí nếu nhà văn Phan Nhật Nam chịu về nước. Và nói thật nếu ông Phan Nhật Nam có về nước thì cũng không ai trách được ông. Bởi ông cũng là một người Việt Nam với nỗi lòng canh cánh luôn hướng về quê cha đất tổ. Ông cũng là một nhà văn tên tuổi luôn muốn tác phẩm của mình được xuất bản công khai ở Việt Nam và đến với những bạn đọc ở quê nhà yêu mến ông.

Nhưng nhà văn Phan Nhật Nam đã khảng khái từ chối lời mời về nước của Hữu Thỉnh, qua đó tuyên bố dứt khoát về sự phân chia không hòa hợp giữa Quốc Cộng trên cương vị người lính VNCH. Với tấm lòng của một nhà văn đầy tình yêu thương ông đã viết cho Hữu Thỉnh và những người cầm quyền Hà Nội rằng, hãy tôn trọng những người đồng đội của ông. Đó là những thương phế binh VNCH đang bị đày ải ở quê nhà hay các tử sĩ của VNCH đang nghiến răng căm hận ở Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa đang bị tàn phá. Chiến tranh đã chấm dứt trên 40 năm rồi thì hãy tôn trọng những giá trị cũ, tôn trọng lá cờ vàng và những người trân trọng lá cờ ấy. Khi đó không cần mời thì ông và nhiều người khác sẽ về...

Chúng tôi thật ấm lòng trước sự khẳng khái cự tuyệt lời mời của nhà văn Phan Nhật Nam, và càng ấm lòng hơn nữa trước khí phách chân chính của một đồng nghiệp, một nhà văn đàn anh như ông. Riêng với một người viết văn đàn em ở trong nước như tôi thì phẩm chất của một người cầm bút như Phan Nhật Nam đã cổ võ rất nhiều và làm sáng chói tinh thần bất khuất không chịu luồn cúi trước cường quyền.

Khí phách can trường dành cho nhà văn Phan Nhật Nam và sự bẽ bàng thì không chỉ dành cho Hữu Thỉnh...

Mai Tú Ân

17/09/2017

Sự ngu xuẩn của Hữu Thỉnh...


Không hiểu uống thuốc liều gì mà ông chủ tịch Hội Nhà Văn Việt Nam Hữu Thỉnh đã viết thư riêng mời nhà văn Phan Nhật Nam, tác giả của Mùa Hè Đỏ Lửa và là cựu sĩ quan quân đội VNCH đang sống ở Mỹ về nước để thực hiện cái gọi là Hòa Hợp Hòa Giải theo nghị quyết 36 BCT. Trong vai trò của một kẻ sắp thất cơ lỡ vận khi đã mẩt ghế vào Quốc Hội khóa 13 vừa rồi và lại sắp bị "thần đồng thơ" Trần Đăng Khoa cạnh tranh lấy nổt chức chủ tịch HNV VN, nên Hữu Thỉnh cuống cuồng tìm cách xoay sở...


Chẳng cần biết mình đang đứng ở đâu hay trời cao đất dày ra sao, và vẫn cái giọng mẹ mìn dụ khị, Hữu Thỉnh ta mơn trớn vỗ về và nhắc đến tình yêu tổ quốc Việt Nam, tình hữu hảo đến các nhà văn nhà thơ với nhau. Rồi hứa cả bao chi phí đi về nhưng nhà văn Phan Nhật Nam đã thẳng thắn từ chối.
Thật không hiểu ông chủ tịch HNV VN và là trùm bưng bô Hữu Thỉnh là kẻ ngu hay ông chủ nào ở Ba Đình ra lệnh cho HT làm việc này là kẻ ngu nhưng rõ ràng tất cả đều như bị nhà văn Phan Nhật Nam cho một cái tát vào bộ mặt dày của tay chủ tịch điếm đàng nhưng ngu xuẩn của Hữu Thỉnh.
Mai Tú Ân

14/09/2017

Thấy gì qua vụ Trịnh Xuân Thanh "đầu thú" ?


Vắng bóng giang hồ trên mạng một thời gian, nay MTA trở lại nên cũng không rõ lắm về vụ Trịnh Xuân Thanh bị bắt hay là đầu thú. Nhưng chuyện anh Trịnh Xuân Thanh mà Việt Nam tuyên bố là đầu thú thì trẻ con nghe cũng không lọt. Anh Thanh là người khôn ngoan chứ có ngu đâu mà tự nguyện chui đầu vào rọ. Hơn nữa không thể có chuyện anh ta đã vừa xin tỵ nạn chính trị ở Đức mấy ngày trước, mấy ngày sau thì lại xin về đầu thú để được ăn cơm tù ở Việt Nam ?


Nhưng qua sự lặng như tờ của sự vụ của chính phủ 2 nước thì ta có thể dự đoán một cách chắc chắn rằng, vụ án này sẽ chìm xuồng theo đúng mô típ của những người CS vẫn dùng từ xưa đến giờ và từ giờ cho mãi tới mai sau, khi họ vẫn còn ngồi đó trên đầu dân tộc Việt. Đó là cái gì ? Rất đơn giản. Chắc chắn đã có những sự liên hệ qua lại liên tục giữa hai bên. Rất đáng tiếc là ông TBT Nguyễn Phú Trọng không báo cáo tình hình vụ việc cho MTA nên chúng ta đành phải dự đoán qua các dữ liệu mà MTA đã thu nạp nhé.
Lãnh đạo CS Việt Nam luôn có hai xu hướng đối nghịch nhau trong đa phần vấn đề quốc tế. Có người bảo thủ, cuồng tín và giáo điều. Có người "tiến bộ" hơn đám bảo thủ. Vụ Trịnh Xuân Thanh này có những ông lãnh đạo ngu lâu nên ra lệnh bắt TXT một cách khờ khạo trong mối quan hệ quốc tế là phải thượng tôn pháp luật của thế giới văn minh. Công việc này thì hẳn hai ông Phạm Bình Minh (Bộ Ngoại Giao) và ông Tô Lâm (Bộ CA) chịu trách nhiệm thi hành. Nhưng có điều bố bảo thì 2 ông Bộ Trưởng và là UVBCT này lại dám thực hiện phi vụ táo tợn trên nếu không có sự đồng ý của BCT, và ông TBT Nguyễn Phú Trọng. Điều đó chứng tỏ các lãnh đạo tối cao của chùng ta qúa tay mơ trong các mối quan hệ quốc tế vì đã liều mạng đánh một canh bạc mạo hiểm khi đem đánh đổi tình hữu nghị bao năm nay với CHLB Đức lấy một kẻ như Trịnh Xuân Thanh.
Nhưng nếu chúng ta là những kẻ ù lỳ và bảo thủ như họ thì chúng ta vẫn có cơ hội để chấp nhận canh bạc này. Vì nếu chuyện có vỡ lở ra thì ta đã có một bộ phận lo dọn dẹp rác rưởi bằng mọi cách. Không thể có chuyện lục đục ngoại giao với ông bạn lâu năm là nước Đức được. Đó là một quốc gia hùng mạnh với biết bao dự án tốt đẹp đã, đang và sẽ còn cho Việt Nam. Nước Đức còn là một quốc gia lãnh đạo trên thực tế của 27 nước châu Âu khác trong EU. Nên thời gian qua hẳn lãnh đạo Việt Nam chúng ta đã phải qua lại bằng mọi cách có thể để xin ông bạn hùng mạnh Đức tha mạng cho vụ việc bắt người dở hơi này, một điều mà tất cả chúng ta đều bất ngờ không thể tưởng tượng nổi. Hắn là giờ đây đã có các lãnh đạo cao cấp của chúng ta đi đêm sang Đức với tư thế của động vật không có xương sống. Nếu chính phủ Đức làm căng không chịu thì chắc hẳn lãnh đạo của chúng ta sẽ lại sang Đức, nhưng sẽ thêm vào bộ đầu gối để bò sang năn nỉ tiếp. Bài ca quen thuộc "Con Cá Sống Vì Nước" lại vang lên veo véo.Nào là vì thằng Trịnh Xuân Thanh này bố láo quá, nếu không bắt nó nhốt vào trong rọ thì có thể nguy hiểm cho chế độ. Nào là chúng em trót dại lần này và sẽ không có lần sau..v..v...
Bài ca này thì các liền anh CS ca hay lắm và trong quá khứ cũng đã xài. Chúng ta hẳn còn nhớ đến chiến dịch chấp nhận đàm phán với Mỹ trong thế thua suốt từ 1969 cho đến năm 1973 của các tiền bối CS., Anh nào đánh cứ đánh, anh nào đàm cứ đàm. Tùy thuộc vào thực tế chiến sựi để lúc thì đưa anh Đánh lên để đánh thật lực, rồi lúc yếu thì đưa anh Đàm lên để hót véo von toàn những điều hay để qua chuông bĩ cực. Chiêu này không mới nhưng đem xài thì vẫn bắt được những con nhạn là đà. Chúng ta hẳn nhớ đến những con nhạn ấy trong cái gọi là thành phần thứ ba của chế độ Sài Gòn đã sập bẫy ngây thơ như thế nào.
Có thể người Đức cũng không nỡ ra tay khi thấy chú em Việt Nam năn nỉ lạy lục quá. Thôi thì đánh người chạy đi chứ không đánh người chạy lại. Nên có thể trả lời cho sự yên ắng vừa qua của chính phủ Đức. Hơn nữa không phải là cú đá hậu này của Việt Nam không có lý. Nước Đức cũng đang ở một thế nhạy cảm vào lúc này. Nước Đức đã bắt đầu bước vào cuộc vận động bầu cử quốc hội quan trọng và chính quyền của bà A. Macken đang bị mất điểm vì vấn đề đã tiếp nhận quá nhiều người tỵ nạn Trung Đông (năm qua nước Đức đã tiếp nhận đến hơn 800 ngàn nguoi). Nên vấn đề thêm một người tỵ nạn là TXT nữa thì cũng chẳng thành vấn đề cho người Đức lúc nhạy cảm này. Làm quá đi lỡ bứt dây động rừng thì bỏ mẹ. Lượng người Việt quốc tịch Đức rất đông đảo mà chính quyền Đức không thể không tính đến trong cuộc bầu cử quan trọng năm 2018 này. Thêm một lý do nữa là ông Trịnh Xuân Thanh chưa chính danh là người xin tỵ nạn chính trị mà vẫn là công dân Việt Nam.
Nhưng Việt Nam chớ vội mừng. Sau cuộc bầu cử 2018 chính phủ Đức của bà A. Macken hay một chính phủ khác thắng cử thì chắc chắn họ sẽ đem vụ việc trời đánh này ra để hành tội Việt Nam. Chúng ta đã ghi được một điểm rất xấu trong quan hệ quốc tế vào thời điểm này.
Nhưng thôi đó là chuyện của các lãnh đạo. Dân đen của chúng ta thì chỉ rung đùi chờ coi phim hay nhiều tập. Nếu có chút tình với Trịnh Xuân Thanh thì ta cũng nên nhân đạo để dặn dò TXT rằng. Đã vào đồn CA rồi thì phải rán giữ mình. Vì nếu anh bất ngờ qua đời vì tự sát chẳng hạn (là CA nói thế) thì vụ án của anh sẽ đi vào ngõ cụt chắc chắn. Riêng MTA thì chân thành khuyên anh thêm là phải dè chừng mấy vụ dao dọc giấy, mấy sợi dây thun và nhất là nhớ đừng rửa bát bẩn nhé.
Khâm Thử
Mai Tú Ân

05/07/2017

Đại gia Cao Toàn Mỹ - Mấy người chơi ngang được như chàng…

Qua vụ án đang um sùm trên mạng thì quả thật ta nhìn thấy cái chơi hay, chơi ngông của đại gia Cao Hoàn Mỹ với em hoa hậu Phương Nga đã chẳng tốn kém bao nhiêu mà lại còn được mang oai danh khét lèn lẹt của một tay chơi cao thủ thượng thừa cả xứ Việt ta cho đến xứ Nga La Tư xa xôi.

Cụ thể là theo đơn thưa của Cao đại ca tại tòa, thì trong 4 năm chuồn chuồn gặp bướm như rứa thì đại gia đã chi 16 tỷ cho hoa hậu mua nhà trên cơ sở tình thương mến thương chớ không phải trên cơ sở  anh trên em dưới. Kể cả 17 lần chàng đã theo nàng xuất ngoại để tòng chinh báo quốc. Chàng đã khẳng khái tuyên bố như rứa trước tòa để chứng tỏ lòng trung trinh của bậc đại trượng phu vì nhà, vì vợ, vì mình chớ không phải vì dân, vì nước như bao doanh nhân, trí thức khác..

Cao Toàn Mỹ mặt gian bốn mùa, loại người chỉ biết mình không biết người chỉ biết nhận không biết cho. Em Phương Nga thật là xui xẻo khi bị ông Tơ bà Nguyệt làm mai cho một quả bom thối hoắc. Một anh người tình cỡ một nửa đại gia nhưng vẫn bon chen vào hàng đại gia. Sau mấy năm khai thác bản hợp đồng về tình - tiền thì giờ thấy không kham nổi, với lại chơi mấy năm kiểu khai thác hợp đồng như rứa, thêm nữa cái máu kẹt kiết đặc trưng nổi lên, chàng bèn vác chiếu ra tòa. Chàng quyền biến cửa công để biến vụ án một thằng có tý của bị hoa hậu chơi bứt gốc. Hiển hiện mình là kẻ chơi chạc, vừa tầm thì chơi, quá tầm thì xách quần về méc mẹ. Khiến cho hoa hậu nhà ta giờ chết đứng vì thằng Hút Hầm Cầu (là một trong các nghề của chàng Cao mà cô vợ chính thức xác nhận) nó be vào. Nên mặc dù xấu hổ đến hết tầm, mắc cỡ đến hết cỡ và ngượng ngùng đến đỉnh thì nàng hoa hậu cũng phải nhận là hai người là tình cảm yêu đương, tuy yêu đương nhầm phải tướng cướp.

Chuyện như thế thì tạm cũng coi được đi vì bây giờ đó cũng là chuyện thường bình thường đi trong một xã hội mờ mờ ớ ớ như xã hội chúng ta hiện nay. Có bao nhiêu cuộc tình hoa hậu - đại gia đều kết thúc trong cảnh chàng mất tiền, nàng mất tiếng. Cũng có thể chàng đại gia nào đấy uất ức đe dọa kiện thưa nhưng rồi cũng im re, tắc tịt. Dù gì thì cũng đầu gối tay ấp một thời gian. Dù gì thì cũng có một thời tự sướng khi đi đến đâu cũng có chút oai danh của kẻ đang cặp kè với hoa hậu. Cho dù là hoa hậu Nga thì cũng sướng lắm rồi. Chớ không ai lại cư xử trẻ con, đặc quyền sở hữu thân xác người phụ nữ của mình đến như vậy. Anh chàng đại gia Cao Toàn Mỹ có thể chỉ là hàng đại gia giả danh, hạng tiền ít mà đòi hít của thơm, yếu mà cứ đòi ra gió… cho nên giờ này ngó bộ ngắm kham không nổi nên quăng bỏ. Vừa trả thù được người tình khi cho nàng ăn cơm tù đến 2 năm rồi mà nhìn khuôn mặt tiểu nhân đắc thắng của anh ta thì cơn hờn ghen chưa dứt…

Chuyện chỉ có thế nhưng đại gia Cao Toàn Mỹ đánh bùn sang ao đóng vai người lành gặp nạn, ỷ ê khóc lóc vì bị lừa bởi một em...hoa hậu. Chuyện chẳng thể tin được nên mỗi lần nhắc đến câu chuyện tình này thì cũng có nhiều người cười ruồi. Người đại gia thật là người đâu có dán chữ Đại Gia trên trán đâu. Chỉ có bọn đu mây đu gió mới làm chuyện nớ…

Mai Tú  Ân