Hiển thị các bài đăng có nhãn Lê Công Định. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Lê Công Định. Hiển thị tất cả bài đăng

6/12/16

Thư ngỏ gửi luật sư Lê Công Định...



Chẳng biết có nên viết lá thư ngỏ này cho LCĐ hay không nữa vì những điều muốn nói với Định thì anh MTA có thể viết trong hộp thư, cần gì phải bày đặt thư ngỏ. Nhưng xét thấy lá thư này không phải chỉ viết cho Lê Công Định mà còn cho nhiều người khác nữa. Nên vẫn cứ là thư ngỏ...


Lê Công Định thân mến. Anh đã đọc kỹ bài viết ngắn trên tường nhà của em. Có một chút bất ngờ, ngạc nhiên nhưng anh đã không hỏi mà tự tìm hiểu lấy. Anh có thể đúng, có thể sai nhưng điều đó không quan trọng, vì anh chỉ cần hiểu vấn đề của em như một người bạn hiểu em và không đi sâu vào chuyện riêng tư của em. 

Bài viết của em thảng thốt một nỗi buồn không tên vì em không nói. nhưng nhiều người hiểu được, cũng như có nhiều người không hiểu được. Anh chợt thấy những điều em viết, những câu chữ bâng quơ đó giống với mình hôm qua, hôm nay và cả ngày mai nữa. Một nỗi khó chịu, nỗi buồn mênh mông cứ đeo đuổi mình mỗi khi bị ai đó, từng là bạn bè hay đang là bạn bè bỗng chốc tấn công ta thẳng thừng không thương tiếc. Than ôi. lại tấn công vào điều mà ta tự hào rằng ta không làm gì sai khiến cho lòng tự ái của ta bị chạm phải. Những người tấn công Lê Công Định hôm nay hay tấn công anh MTA ngày hôm qua đã chạm vào điều tự hào thầm kín nhất trong chúng ta và đã làm cho nó bị tổn thương. 

Khi chấp nhận đứng vào hàng ngũ của những người đấu tranh dân chủ, hay phản biện xã hội thì chúng ta đã trang bị cho mình cả lá chắn lẫn thanh gươm. Chúng ta không biết sợ gì ngoài sợ Trời Đất và lẽ phải. nhưng chúng ta lại không phòng thủ những đòn đánh của bạn bè đồng chí hướng của mình. Chúng ta không phòng thủ bởi chúng ta tin tưởng, và yêu mến những người đồng đội đó. Vì lẽ đơn giản rằng những con người dám dấn thân cho những điều tốt đẹp cho người dân của mình thì họ đều tốt đẹp cả. Anh không khuyên Định điều gì mà chỉ muốn nói rằng, hãy giữ những điều tốt đẹp về những người đang cùng một chiến hào với mình. Có thể họ tấn công ta vì họ chưa hiểu ta. Thế thôi.

Và anh MTA đã làm như thế. Ai đó thích thì cứ tấn công ta, vì đó là quyền dân chủ của họ. Định có quyền buồn một chút, tự ái một chút và giận dỗi một chút. Nhưng chỉ thế thôi và cho qua đi tất cả để rồi ta vẫn ở trong bóng mát của tình bạn. Và nhất là để cho sự đoàn kết chan hòa giữa những con người trong chúng ta. Giống như anh MTA đã làm trước đây, bây giờ và mãi mãi về sau.

Định có quyền nói đến sự yếu kém cuả tình đoàn kết, cũng như có quyền nói đến sức mạnh của Đảng CS. Anh MTA hoàn toàn tán thành với em rằng, Đảng CS họ được tổ chức tốt và không chỉ mạnh mà là rất mạnh so với sự rời rạc yếu kém, thậm chí mất đoàn kết như của những người trong chúng ta. Chúng ta chỉ là những hạt cát nhỏ bé trong cuộc đấu tranh không cân sức với bộ máy hùng mạnh có tất cả ấy của họ. Nhưng chỉ đến thế thôi. 

Chúng ta yếu hơn nhưng chúng ta có tấm lòng trung trinh và cây bút của một người trí thức viết phản biện các vấn đề xã hội. Chúng ta có chính nghĩa và sẵn sàng hy sinh cho những lẽ phải cao đẹp đó. Nên anh hoàn toàn không đồng ý với ý định trở lại nghề luật sư, tư vấn pháp lý rồi ngao du sơn thuỷ phó mặc mọi sự đời của em. Trở lại nghề luật sư cao quí của em thì tốt rồi nhưng sợ các điều kiện đi kèm không ? Vì anh không tin rằng họ trả lại bằng LS cho em mà không có điều kiện tiên quyết nào.

Cá nhân anh thì hoàn toàn ủng hộ quyết định riêng tư bất kỳ nào của em, nhưng phong trào mà chúng ta theo đuổi cùng những lý tưởng đẹp đẽ mà chúng ta noi theo sẽ không đồng ý với ý đinh đó của em. Dù là có thể và chỉ nói ra như một sự giải toả nhưng là điều không bao giờ nên làm. Và anh cũng tin đó chỉ là một cơ gió thoảng qua trong em, rồi thôi. Em lại trở lại là chính mình. Một con người như em, đã dấn thân như em là một tấm gương sáng mà bao người trong đó có cả anh MTA nữa rất trân trọng, quí mến, Rồi một trí thức, là một cây viết như em mà đi ngao du sơn thuỷ thì phong trào chung của chúng ta sẽ thiệt hại nhiều lắm. 

Ngoài ra trên tình đồng nghiệp thân thiết trong Hội NBĐL VN, anh MTA hoàn toàn không đồng ý cái ý định có thể đó của em như một người bạn, một người anh của em. 

Mai Tú Ân

21/11/14

Thư ngỏ gửi “người khuất mặt khuất mày” - Ls Lê Công Định

Hôm nay một vài bạn hữu gửi đến tôi đường dẫn bài viết công kích cá nhân tôi trên báo Nhân Dân. Tác giả tên Vũ Hợp Lân, có lẽ là bút danh của một người không dám lộ diện công khai. Vậy tôi xin mạn phép trò chuyện với “người khuất mặt khuất mày” ở đây.
Nội dung chính của bài viết nhằm chỉ trích việc tôi bày tỏ lòng kính trọng đối với các chính khách và quân nhân Việt Nam Cộng Hòa, cụ thể là cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm và Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam. Quả thật, tôi vô cùng kính trọng hai nhân vật lịch sử anh hùng đã ngã xuống vì quốc gia ấy. Nếu so sánh họ với các nguyên thủ và tướng lĩnh ngày nay trước mối đe dọa và hành vi xâm lấn của ngoại bang đối với lãnh thổ mà tổ tiên chúng ta để lại, thì lời ca ngợi của tôi dành cho hai vị e rằng chưa diễn đạt hết niềm cảm phục pha lẫn tiếc thương của tôi. Sự đời vẫn vậy, những người đáng sống thì lại chẳng may qua đời quá sớm!
Tướng Nguyễn Khoa Nam lúc quyết định tuẫn tiết, do không làm tròn bổn phận của một quân nhân, ắt hẳn đã không đến nỗi quá “tâm tư” vì không được thăng cấp bậc Trung Tướng trước khi xả thân bảo vệ lãnh thổ mà mình mang trọng trách. Một vị danh tướng không màng đến địa vị và bổng lộc, đã chọn cái chết oai hùng, không đáng để nhiều người trong đó có tôi kính trọng sao? Việc tôi “đứng về phía nào” chẳng lẽ cũng phải xin phép ai? Yêu ghét một con người, một nhân vật lịch sử, lẽ nào cũng phải theo “định hướng”? Luật pháp nào quy định thế? Thưa ông Vũ Hợp Lân, xã hội này có thể còn thiếu tự do, nhưng tôi không cho phép mình mất tự do trong tư tưởng của chính mình, vì tôi là Con Người! Ông có quyền trung thành với ai đó, nên dù vẫn tôn trọng ông, tôi không nhất thiết phải giống ông. Tôi khác.
Bày tỏ lòng kính trọng đối với cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm, không có nghĩa là muốn tái lập trong tương lai một thể chế của quá khứ. Cũng tương tự, ngưỡng mộ Đức Thánh Trần Hưng Đạo và chiến công vĩ đại của ngài, không đồng nghĩa với ý định thiết lập một vương triều quân chủ đời nhà Trần vào Việt Nam ở thế kỷ 21 này. Và nếu tôi tôn trọng cụ Hồ trong tư cách một nhân vật lịch sử, như tôi vẫn luôn bày tỏ bất kể ai phiền muộn, thì trừ phi tôi bị tâm thần mới có ý mong muốn chế độ mà cụ Hồ thiết lập từ năm 1945 mãi trường tồn cùng với bao vấn nạn tham nhũng và vi phạm nhân quyền thế này! Viết như vậy đã dễ hiểu chưa ông Vũ Hợp Lân? Suy nghĩ theo cách ấy liệu sẽ bị suy diễn là có ý đồ chống và lật đổ chế độ chăng? Thú thật, nếu ông cố tình suy diễn theo hướng đó, thì không việc gì tôi phải e ngại hay sợ ông cả.
Dù sao cũng phải cám ơn ông Vũ Hợp Lân đã trích đăng công khai những câu chính trong các bài viết của tôi, vì điều đó vô hình chung quảng bá suy nghĩ của tôi đến một số độc giả mà tôi không có dịp tiếp cận. Chỉ tiếc là tờ báo ông dùng để đăng ít người đọc quá! Tuy nhiên, nói đi cũng phải nói lại, hồi ở tù tôi rất thường đọc báo Nhân Dân, vì không một tờ báo nào khác được phép phổ biến trong khuôn khổ các trại giam ở Việt Nam dù là Thanh Niên hay Tuổi Trẻ của chính nhà nước này. Đọc để mỉm cười vui vẻ, thay vì xem hài kịch vốn không thể có trong tù.
Tôi chưa bao giờ tự xưng am tường sử học, vì đó là một lĩnh vực sâu rộng đòi hỏi nhiều năng lực và thời gian nghiên cứu, mà tôi thì chỉ dừng lại ở sự say mê học hỏi từ lịch sử cho riêng mình thôi. Tuy nhiên, có hồ đồ lắm không khi một “người khuất mặt khuất mày” viết vài ba dòng “vỗ mông ngựa” (mượn chữ của tác giả Kim Dung trong tác phẩm “Lộc Đỉnh Ký”) trên một tờ báo chuyên về tuyên truyền, chứ không chuyên ngành sử học, lại nhận định tôi “kém hiểu biết lịch sử” hoặc “xuyên tạc lịch sử”?
Để tránh tình trạng chụp mũ bừa bãi vô ích, tôi đề nghị ông Vũ Hợp Lân sớm tổ chức một mục đàm luận công khai và dân chủ với tôi về các vấn đề lịch sử Việt Nam hiện đại trên chính tờ báo Nhân Dân để độc giả rộng đường nhận định. Đây không phải là lời thách thức, mà là việc làm cần thiết để tránh tiếng “cả vú lấp miệng em” vốn thường dành cho những tay bồi bút, và cũng giúp tờ báo của ông nâng lên một tầm cao mới, thu hút thêm nhiều độc giả có đầu óc hơn. Ông đồng ý nhé?
Trân trọng, 
Lê Công Định