Hiển thị các bài đăng có nhãn Đinh La Thăng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đinh La Thăng. Hiển thị tất cả bài đăng

24/5/17

Tấm hình của sự nhục nhã...



Nhìn vào tấm hình dưới ni, mà đa số những nhà văn nhà báo chân chính sẽ không còn muốn nhìn nó thêm nữa, ta sẽ đi vào từng góc cạnh, từng tiêu điểm cụ thể hoặc đặc tả khuôn nét thì tấm hình đang ở trước mặt chúng ta đều dẫn đến cho người xem chúng ta một sự ngượng ngùng tập thể. Mội cell choáng ngợp và bất ngờ mà tác giả đã thình lình lật mặt ra cho thiên hạ nhìn, giống như một tấm màn sân khấu bỗng dưng biến mất và để lộ ra những cái không còn giấu giếm được nữa. 



Sự xuống cấp của xã hội, hay là sự nhục nhã của miếng cơm manh áo, hay sự hài hước hoàn chỉnh cho một vở diễn đặc tả cho cảnh vinh thân phì gia mà mỗi khuôn mặt, mỗi dáng người, mỗi điệu bộ thần thái hay tính ước lệ sân khấu... Tất cả các diễn viên trong tấm hình đều đã "tròn vai", kể cả nhân vật trung tâm nhất thời bấy giờ, Một ánh dương lúc toả sáng nhất. Bí thư thành uỷ Sài Gòn Đinh La Thăng trong một buổi nhổ cỏ không thể nào quên.

Các nhà báo trong tấm hình sẽ thăng giáng theo từng số phận, anh Thăng cũng sẽ giáng xuống đâu đó nhưng tấm hình "Các nhà báo tác nghiệp bí thư thạfnh uỷ Đinh La Thăng đang nhổ cỏ giúp dân" thì còn mãi mãi với thời gian, với dân tộc. Tôi rất muốn nói cho nhẹ bớt nỗi niềm, rằng trong nghiệp vụ báo chí thì đôi khi cũng gặp phải những cảnh dở khóc, dở cười không giống ai như vậy, nhưng than ôi, có cần phải diễn đến mức đỉnh cao chí tuệ như vậy không ? Có cần phải biến mình thành những con khỉ đang hành động như một lũ khỉ trong trò chơi của bầy khỉ ? Và anh Đinh La Thăng, giờ đây không còn làm bí thư Sài Gòn nữa và cũng không còn đi nhổ cỏ như ngày ấy nữa đang nghĩ thế nào về một đám nhà báo đang tác nghiệp sẽ nghĩ thế nào khi cả băng khỉ của báo chí lề phải bò lăn ra chụp hình anh. 

Có hàng trăm điều được dễ dàng nhận thấy trong tấm hình này nhưng có một điều dễ nhận ra nhất. Đó là không có ai đứng thẳng lưng dưới ánh mặt trời. Từ anh Đinh La Thăng oai quyền khét tiếng lúc đó cho đến người phóng viên áo xanh hèn hạ vừa quì vừa xông tới ở góc tấm hình, từ quân đến tướng, từ to đầu đến nhỏ đít, hết thảy đều lom khom uốn cong lưng trong một bộ dạng quen thuộc của loài không xương sống...

Và biến tất cả thành một trò hề nhục nhã và ta chỉ không biết nên khóc ba tiếng hay cười ba tiếng mà thôi...


Mai Tú Ân

7/1/17

Anh Đinh La Thăng chơi kỳ quá...


Đọc báo thấy đương kim bí thư thành uỷ Sài Gòn Đinh La Thăng để công khai số cục gạch của anh ấy cho ai rảnh muốn gọi thì gọi. Lại miễn phí nữa...



Vì đang có kế hoạch "Đả Hổ, Diệt Ruồi, truy sát Cung Quăng" nên chàng MTA hồ hởi bốc máy liền để gọi cho Thăng bí thư, theo đúng số anh đã cho bá tánh. Bên kia có tiếng khọt khẹt một lúc rồi vang lên giọng nói nữ dễ thương mà MTA không thể lẫn vào đâu được. Giọng nói ngọt ngào này đã đi theo MTA trên từng cây số, trên suốt con đường đời dài mưa sinh, và đi cả vào trong những giấc mơ êm đềm và dữ dội nhất của MTA nữa :
  
"Số máy này đã bị tạm ngưng phục vụ vì không thanh toán cước.

Giật mình vì tưởng máy của mình nên MTA phải coi số và hỏi lại, chớ làm sao mà tin được. Nhưng rồi lần nào cũng vang lên tiếng oanh vàng thỏ thẻ. "yêu cầu nạp cước". 

Ô, hô... Không lẽ Thăng bí thư cũng bị bịnh viêm màng túi cấp như MTA chăng ? Gì chứ cái giọng của con mẹ này cũng đã ám ảnh MTA mấy năm nay rồi. Không được, phải bảo vệ cán bộ cấp cao. Phải hỏi cho ra lẽ. MTA bốc máy và bấm em Mobilphone, hỏi về số máy này. Giọng chua lè của em bưu điện vang lên : "Không biết.

MTA cố gắng :"Mong chị hiểu cho. Đây là số điện thoại quan trọng của đồng chí bí thư Đinh La Thăng, mở ra cho người dân gọi đến. Đồng chí Thăng đã nói...."

Giọng nói bên kia ngắt lời : Này, Đây éo biết thằng Thăng là thằng nào nhé. Biến đi...

Ngẩn người một lúc. Thôi rồi. Thấy số máy là nghi hàng khuyến mãi rồi. Quăng lên cho thằng nào muốn ngu thì gọi.

Mai Tú Ân

30/6/16

Ông Đinh La Thăng mắc nợ nhiều nên phải trốn nợ…




Tân bí thư thành ủy TP.HCM Đinh La Thăng, người được báo chí ca ngợi như một con người trách nhiệm, hành động quyết liệt..v..v...Ông luôn trăn trở trước những khó khăn mà người dân phải chịu, và luôn coi đó như những món nợ của minh trước nhân dân..
Ta thử xem ông Đinh La Thăng đã nợ gì, xét theo tiêu chí rằng cứ một lời hứa làm một việc gì đó trước người dân là một lần mắc nợ, mà thực hiện điều đó là một lần trả nợ cho người dân.

Đinh La Thăng phát biểu - Coi chừng nợ vay không trả


Ô, hô. Té ra bác Đinh này, từ hồi còn làm Bộ Trưởng Bộ GTVT đã là một con nợ thực sự với vô số lần hứng chí tuyên bố vung tí mẹt rằng sẽ thế này thế nọ, để giải quyết việc nọ việc kia… rồi bỏ mặc tất cả, tắt đài thăng mất tiêu, cùng một món nợ nhân gian mới.

Một con đường nghìn tỷ bị bong tróc, lột da. Bác Thăng nhà ta đã đến tận nơi, bóc viên nhựa đường nghi vấn lên rồi đưa lên mũi ngửi ngửi để kiểm tra. Bằng phương thức kiểm tra độc đáo, “thiên hạ chỉ độc nhất mình có”, bác Thăng tuyên bố sẽ điều tra ra kẻ phá hoại và truy tố kẻ đó ra trước pháp luật. Những kẻ phá hoại, rút ruột công trình này hẳn sẽ run sơ lắm trước những lời tuyên bố đanh thép của bác Thăng. Nhưng không phải thế, bọn chúng đã cả cười ruồi vì biết bác Thăng là người chỉ nói chứ không làm, chỉ Hành chứ không Động. Quả nhiên đúng như vậy. Bác Thăng đã đánh trổng bỏ dùi, hô xung trận nhưng lại ôm súng thăng mất tăm. Không bao giờ bác Thăng còn ghé lại con đường ghẻ lở, giờ đây mang tên :”Con đường Đinh La Thăng đã ngửi”

Một chiếc xe khách lao xuống vực ở vùng cao. Tư Lệnh, Bộ Trưởng Đinh La Thăng có mặt, đu dây xuống tận nơi chiếc xe khách gặp nạn lao xuống, khiến cho đám báo chí lề phải đi theo để nâng bi Bộ Trưởng cũng phải mệt phờ râu. Tư Lệnh Thăng đã tìm hiểu, ghi nhận tất cả sự kiện ở dưới cái vực sâu hun hút đó vào bộ nhớ của mình. Rồi ông tuyên bố văng mưa về tất cả, và lên xe thăng mất luôn, không bao giờ còn ghé lại cái nơi đó lần nữa.

Ta còn nhớ bác Thăng thời còn làm Bộ Trưởng Bộ GTVT với những lời tuyên bố vang vang như pháo nổ lúc chiều hoang. Một mình một chợ, bác quăng trái pháo nổ banh nhà lồng. Nào là tuyên bố tẩy chay các hãng xe đường dài nào không gắn thiết bị camera, nào là cấm các anh quan to nhỏ, lớn bé không được đi chơi gôn. Đặc biệt nhất là trước khi rời Bộ GTVT để đến với TP. HCM, bác Thăng đã tuyên bố rất tuyệt với là :”Chúng tôi còn mắc nợ nhân dân con đường xe hỏa siêu tốc Hà Nội - Sài Gòn”. À, vụ này nghe được đấy, nhất là với các anh nhân dân chuyên thục két công ty hay thục két vợ, những anh chuyên cờ bạc, lô đề, những anh trâu già thích cỏ non, vợ lớn vợ bé….tất cả những anh chúa Chổm nhân dân đó đều sướng rơn khi tự nhiên có thằng đưa tiền bảo mình làm chủ nợ.
Nhưng rồi cũng chỉ là những tiếng pháo, vang lên rồi tắt lịm, các hãng xe đường dài vẫn có kể gắn camera, kẻ không gắn, các quan bác quan anh vẫn tụ tập ở các sân gôn để cười ruồi khi nói về việc Đinh La Thăng mắc nợ miệng quá nhiều khi chỉ vay mà không trả. Còn các anh nhân dân chủ nợ vụ đường sắt siêu tốc đó bỗng thấy hết sướng khi phát hiện ra thằng tuyên bố tự mang nợ chính là Bộ Trưởng Đinh La Thăng.
“Ôi, dào. Ông Thằng mà tuyên nợ thì có mà nợ đời không bao giờ trả” Dân tình nói vậy, và kể ra những phát ngôn ấn tượng và cũng là những lần vay nợ không trả của Đinh bộ trưởng :

"Làm nhân sự phải chọn người “máu lửa”, 
"Chân đất mà cứ đòi đá ngoại hạng Anh là không được", 
“Một đồng cũng không được, ai phá đường thì đền”...

Dân tình còn cảnh báo cho nhau :"Đối tượng : Họ Đinh, tên La Thăng, sinh 1960, béo lùn và nói như rồng phun mưa. Coi chừng có vay mà không có trả"

Than ÔI. Nợ nhiều không trả, tất phải trốn nợ nên bác Đinh La Thăng đã phải giạt vòng, dắt díu vợ con trốn vào miền đất mới Sài Gòn. Chức bí thư không đủ sống, bác Thăng lại trổ mòi cũ, tuyên bố hung hăng con bọ xít về mọi vấn đề lớn nhỏ ở nơi bác vừa tới được nửa năm, và thế là lại mắc nợ trần gian, nợ vay để quỵt...

Thương cho bác, không chơi bời chạy quỵt mà mắc nợ,
Chẳng làm gì, chỉ mở máy miệng cũng nợ chất chồng…

MTA

6/6/16

Trấn áp biểu tình môi trường - Chúc mừng ông Đinh La Thăng..




Qua các vụ đàn áp người biểu tình vì một môi trường trong sạch suốt từ chủ nhật 1/5 đầu tiên cho đến tận chủ nhật 5/6/2016 này, chúng ta dễ dàng nhận thấy vài điều. Đó là ở đâu chính quyền cũng đàn áp, bắt bớ người biểu tình nhưng có lẽ ở Sài Gòn là đàn áp khốc liệt, tinh vi và hệ thống hơn cả. 


Sài Gòn với Tân Tổng Tư Lệnh, Bí thư Thành Ủy Đinh La Thăng, con người được ca ngợi là một vị chỉ huy làm nhiều hơn nói, sâu sát, đi thẳng vào cuộc sống, một con người dám làm..v..v..quả đã không hổ danh của một chiến tướng khi ra tay dẹp loạn biểu tình môi trường. Với tác phong, bản lãnh thần sầu bí thư Đinh La Thăng đã dẹp tan các cuộc biểu tình của người dân trong thời gian qua. Ta xem các phương pháp gì của tư lệnh Đinh La Thăng nhé.

Trước tiên xin nói ngay là dù không xuất hiện hay không có mặt ở những điểm nóng như bắt dân, đánh dân... nhưng tư lệnh Thăng đều biết hết, chỉ đạo hết theo kiểu Ve Sầu Thoát Xác. Trong khi dân bị đánh bầm dập thì Tư Lệnh Đinh lại thăng đi chỗ khác để nói nhăng nói cuội, ra vẻ ngơ ngác:" em có biết gì đâu".

Đầu tiên của các biện pháp là Cắm các tên tuổi, nhân sĩ trí thức ở tại gia, ngoại bất xuất tất tần tật. Chiêu cắm người tại gia này thì cũng là phương án chung của các tư lệnh địa phương khác thôi, không phải của Thăng Tư Lệnh.

Rồi các phương pháp kháccó tên hiệu Đinh La Thăng", nhỏ nhen và tinh vi hơn như phá sóng điện thoại, khóa FB, và đóng cửa các trung tâm có khả năng xảy ra biểu tình...

Nhưng biện pháp thực hiện tốt nhất, thành công nhất với tư lệnh Đinh La Thăng là biện pháp Đánh, Đánh Vô Tội Vạ, Đánh Bừa Bãi, Đánh Công Khai, Đánh Cả Phụ Nữ, Trẻ Em. Đánh Cả Người Già và Cha Xứ...đánh vào những người dân tay không tấc sắt và xuống đường biểu tình ôn hòa. Biến tấu này làm bộ cho các lực lượng khác không phải CA ra tay đánh dân như đánh kẻ thù. Nhưng đó té ra cũng lại là CA mặc sơ vin. (như tên Phạm Hữu Đức,CA Quận 5 chẳng hạn). Nên dù có che dấu thì thân phận của người chịu trách nhiệm vẫn hiện ra rõ ràng. Đó là lực lượng CA. TP. HCM và tổng tư lệnh Đinh La Thăng với chiến công lẫy lừng, vang danh Năm châu bốn biển trên.

Thế là dân Sài Gòn lãnh đủ chỉ vì thương con cá và thương đồng bào miền Trung. Bị lực lượng thực thi pháp luật đánh thẳng tay, đánh nhiệt tình, đánh công khai và đánh rộng khắp. Đánh cho dân sợ, đánh mà không cần bắt bớ, chỉ cần đánh : 

Đánh cho liễu chán hoa chê,
Cho lăn lóc đá cho mê mẩn người...

Tư lệnh Đinh La Thăng đã ra mắt người dân Sài Gòn một cách thâm sâu và xứng đáng tên tuổi đến như vậy. Chúc mừng ông và hy vọng sắp tới tên tuổi ông sẽ được Vinh Danh Bảng Vàng tại Tòa Án Quốc Tế La Hay, Hà Lan với tội ác chống lại loài người...

MTA


10/5/16

Ai đã ra lệnh đàn áp biểu tình


Cuộc biểu tình ôn hòa ngày 8/5/2016 của người dân Sài Gòn vì một môi trường sạch đã biến thành một cuộc săn vịt trời, hay những người biểu tình ôn hòa đã giống như một đàn cá trích khốn khổ tội nghiệp bị những con cá mập, hải cẩu, chim điên...bao vây và tấn công vậy. CA, AN, TNXP, áo xanh... đã tấn công không mệt mỏi vào đoàn biểu tình suốt từ đầu tới cuối, liên tục bắt giữ và đánh đập họ, khiến đoàn biểu tình mất gần hết người nên phải giải tán lúc gần 11 giờ sáng. Một số lẻ tẻ bị bắt đến các đồn CA và có khoảng gần 300 người bị bắt về sân vận động Hoa Lư, và CA đã biến nơi đây thành một thứ trại tập trung trong ngày 8/5 vừa rồi.


Theo những người kể lại thì trong cả một ngày đó không ai được ăn uống gì. Các cuộc hỏi cung, tìm gốc tích các nạn nhân của CA thường đi kèm với bạo hành, đánh đập. Nhiều thanh niên bị thương tích với các chấn thương do bạo hành ở nơi ấy, trước khi họ bị đưa về các cơ quan CA khác tại địa phương. 

Với các vụ bạo hành thẳng tay ngay chốn đông người, nhất là đánh cả phụ nữ, phụ nữ có con trẻ, bắt cả những người lớn tuổi, cả cha xứ cùng với bạo hành ở SVĐ Hoa Lư thì rõ ràng lực lượng chức năng đã nhận được mệnh lệnh cụ thể ở nơi cấp trên khi ra tay đối phó với người biểu tình. Bạo lực của CA và lực lượng phụ thuộc của họ đối với những người biểu tình ôn hòa thì vừa thẳng tay, vừa trên một diện rộng thì không thể nói do cá nhân người thi hành gây ra được.

Những kẻ có thú tính, đã bắt và đánh dân như đánh kẻ thù này phải nhận được lệnh cấp trên và thì hành những lệnh đó như những con chó trung thành nhất. Chúng hung hãn khi đánh đập không thương tiếc những người biểu tình hiền hòa và yếu đuối khi họ tay không xuống đường với những khẩu hiệu đòi hỏi nhẹ nhàng và không chống đối chính quyền. Những hành động bạo lực được tung ra chỉ để khủng bố người biểu tình khiến họ sợ.

Vậy ai là người ra lệnh đàn áp ngày 8/5 này, cũng như đề xuất bạo hành trong những ngày tiếp theo ? Chúng ta không thể biết, và cũng chẳng cần biết làm gì. Cứ qui trách nhiệm cho kẻ đứng cao nhất phải chịu trách nhiệm. Theo truyền thống dọc ngang của hệ thống chính trị Việt Nam thì chúng ta mạnh mẽ kết tội :

1 - Ông TBT Nguyễn Phú Trọng, phải là người chịu trách nhiệm chính trong toàn bộ vụ việc này. 

2 - Ông Đinh La Thăng, bí thư thành ủy thành phố HCM.

3 - Ông Nguyễn Xuân Phúc, Thủ tướng.

4 - Ông Tô Lâm, Bộ trưởng Bộ CA.

5 - Ông Lê Đông Phong, giám đốc CA TP. HCM.

Chính những người này là những người có tội với nhân dân. Vì chỉ có lệnh của họ thì đám sai nha bên dưới mới hăng hái tham gia tấn công một cách công khai và không thương tiếc vào những người biểu tình. Bạo hành cùng một lúc với hàng trăm người xuống đường ôn hòa như thế là phạm tội ác với cả dân tộc Việt Nam. Chính họ phải chịu trách nhiệm trước Trời, trước Đất và trước Nhân Dân về những tội ác không thể bào chữa này đối với người dân trong ngày 8/5/2016. Trước hết họ sẽ phải đứng trước Tòa Án Lương Tâm của chính họ, nếu họ còn có nó. Rồi lịch sử sẽ phán xét họ. người dân sẽ nguyền rủa họ.

Trời sẽ không dung, đất sẽ không tha và người dân Việt Nam sẽ không quên tội ác này. Không bao giờ quên...

MTA

9/5/16

Ông Đinh La Thăng đã không lên tiếng...


Ông tân bí thư thành ủy thành phố HCM Đinh La Thăng là một người sâu sát, việc gì lớn nhỏ ở cái thành phố này ông đều lên tiếng. Ông đi xe ôm đến mọi nơi và lên tiếng về các vụ như để cho người lớn tuổi tham gia vào việc chống thực phẩm bẩn. Ông tham gia cả những việc như một băng cướp nhí bị triệt hạ, vụ lên tiếng để nước ngoài đầu tư...v..v..Những vụ việc đã mang lại sự đồng lòng của người dân thành phố.



Ấy thế nhưng các vụ xuống đường vì môi trường, vụ CA, AN..đàn áp thô bạo những người biểu tình ngày 8/5/2016 thì ông lại không lên tiếng.

Ngày đó đàn áp khắp nơi trên cả nước, nhưng Sài Gòn là nơi lực lượng CA, TNXP đàn áp dữ dội nhất, tàn bạo nhất. Đây là thành phố dưới quyền của ông, các lực lượng đàn áp cũng dưới quyền ông và khi họ ra tay một cách hung dữ như vậy với người dân xuống đường ôn hòa thì ông lại không lên tiếng. Hẳn ở trong một thành phố ông phải nhìn thấy những nắm đấm thô bạo của lực lượng AN liên tục giáng xuống những thanh niên, phụ nữ. Hẳn ông phải nghe thấy tiếng khóc than của nhiều người, nhất là người phụ nữ có đứa con nhỏ khi cả hai đã bị đánh đập. Tất cả những điều đó, từ người dân Việt Nam cho đến thế giới bên ngoài đều biết, chỉ có ông không biết. Hoặc biết mà không lên tiếng.

Nên với tư cách là người lãnh đạo thành phố, ông là người phải chịu trách nhiệm chính trong vụ việc nhân viên công lực tấn công thô bạo người biểu tình ôn hòa ngày 8/5. Với vai trò ra lệnh cho cấp dưới thủ ác như vậy, hoặc đồng ý với lệnh thủ ác đó từ cấp cao hơn...

Ngày đàn áp 8/5/2016 gắn với tên tuổi ông Đinh La Thăng bởi sự im lặng không lên tiếng của ông.

MTA

23/2/16

Bí Thư Thành Ủy - Thử thách quá tầm dành cho Đinh La Thăng

Phạm Chí Dũng
Rõ ràng Đinh La Thăng là cái tên thường tạo dư luận và gây tranh cãi nhất trong số những vị trí được Bộ Chính trị bổ nhiệm sau Đại hội XII của đảng cầm quyền, tính đến thời điểm này.


Một vị trí khác cũng khiến dư luận bất ngờ là Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc. Tại Hội nghị Trung ương 10 vào đầu năm 2015, ông Phúc còn được cho là xếp khá thấp trong thứ hạng lấy tín nhiệm trong Bộ Chính trị. Cùng thời điểm đó, bắt đầu xuất hiện một số dư luận về chủ đề tài sản cộm cán và thiếu minh bạch của nhân vật này. Tuy nhiên từ khoảng giữa năm 2015, Nguyễn Xuân Phúc bất chợt nổi lên như một ứng cử viên sáng giá cho chức vụ thủ tướng. Tên ông được tôn vinh trong danh sách “tứ trụ” tương lai, để giấc mơ ấy biến thành hiện thực khi bài diễn văn bế mạc Đại hội XII chấm dứt.
Nhưng Đinh La Thăng có một điểm khác biệt cơ bản với Nguyễn Xuân Phúc. Từ khi được bổ nhiệm làm bộ trưởng ngành giao thông vận tải cho đến nay, trên mặt công luận hầu như vắng tiếng xì xầm về tình hình tài sản của ông Thăng. Nói cách khác, có vẻ Đinh La Thăng là người khá “sạch” – một điểm son đáng kể và đáng nể, điều mà phần nào đó có thể so sánh với hai tiền bối Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang trong thời buổi tham nhũng tận mạt này.
Ngay sau Đại hội XII và ngay trước khi vào Sài Gòn nhậm chức bí thư thành ủy, tân ủy viên Bộ Chính trị Đinh La Thăng đã có một hành động ấn tượng khi bất ngờ cách chức tổng giám đốc một công ty đường sắt do chỉ mới đề xuất mua những toa tàu cũ của Trung Quốc.
Trước đây khi mới nhậm chức bộ trưởng giao thông vận tải, Đinh La Thăng đã từng “trảm” một quan chức của ngành hàng không Đà Nẵng do thi công chậm tiến độ. Tuy nhiên, lần cách chức đó không liên quan đến yếu tố Trung Quốc.
Tất nhiên những người không thích Đinh La Thăng hoặc dư luận theo thuyết “hoài nghi đảng” có quyền cho rằng động tác cách chức tổng giám đốc công ty đường sắt chỉ là mị dân, dọn đường cho bước tiến vào TP HCM.
Tuy vậy, cũng có dư luận tính toán rằng trong dàn bộ trưởng đương nhiệm, Đinh La Thăng thuộc vào số hiếm, cực hiếm dám “trảm tướng”. Cần nhớ lại, ngay cả Nguyễn Tấn Dũng dù đường đường là thủ tướng nhưng cũng từng thừa nhận “chưa từng cách chức ai” trong suốt vài nhiệm kỳ đương chức.
Bởi thế, không quá lạ khi xuất hiện phản ứng từ một số cán bộ và trí thức nhà nước cho rằng việc điều động Đinh La Thăng vào TP HCM thay cựu bí thư Lê Thanh Hải là một bước “đột phá”.
Cùng với Bộ trưởng Kế hoạch Đầu tư Bùi Quang Vinh, có lẽ Đinh La Thăng là người được giới báo chí nhà nước ca tụng nhiều hơn cả với những lời lẽ có cánh. Hiện tượng này là sự tái hiện hiện tượng Nguyễn Bá Thanh trong dĩ vãng.
Thậm chí còn xuất hiện một luồng dư luận so sánh Đinh La Thăng của ngành giao thông với Nguyễn Bá Thanh Đà Nẵng.
Một số trí thức và cán bộ đương chức cũng cho rằng quyết định của Bộ Chính trị điều động ông Đinh La Thăng vào Sài Gòn là “quá giỏi về mặt tổ chức”. Một số trí thức khác tỏ ra hy vọng ông Thăng có thể trở thành một nhà kỹ trị để giúp thành phố giàu nhất nước “cất cánh”.
Chống cát cứ?
Tuy nhiên, một luồng dư luận khác – có vẻ khách quan và tỉnh táo hơn – nhận định rằng ông Thăng là một con cờ của Bộ Chính trị nhằm “trấn” ở Sài Gòn và qua đó khuôn giữ một phần lớn các tỉnh Đông Nam bộ và Tây Nam bộ, không để xu hướng tản quyền xảy ra ngoài vòng kiểm soát của Hà Nội.
Càng về sau này, giới chính trị đầu não ở thủ đô càng có vẻ lo ngại về xu hướng cát cứ hóa ở Sài Gòn. Ngay vào đầu năm 2016 và trước Hội nghị Trung ương 14, tờ Công An Nhân Dân – tiếng nói của Bộ Công an – đã đề cập đến nguy cơ cát cứ địa phương. Thậm chí nguy cơ này còn được đặt ở hàng đầu, cao hơn cả nguy cơ tham nhũng và nguy cơ “diễn biến hòa bình”.
Lẽ dĩ nhiên chưa từng có tiền lệ tồn tại cùng lúc hai ủy viên Bộ Chính trị trong cùng một địa phương. Phó bí thư thường trực thành ủy Sài Gòn Võ Văn Thưởng, ủy viên Bộ Chính trị trẻ tuổi nhất đã được cựu bí thư Lê Thanh Hải “khóc tiễn” – đã phải phục tùng nguyên tắc tổ chức để ra Hà Nội làm Trưởng ban tuyên giáo trung ương, mặc dù trước đó nhiều tin tức cho biết ông Thưởng rất mong được ở Sài Gòn làm bí thư thành ủy.
Một khi ghế bí thư thành ủy TP HCM không còn thuộc về người Nam Bộ, mà điều này xảy ra lần đầu tiên từ năm 1975 đến nay, có thể hiểu Bộ Chính trị mới, hay nói cách khác là Bộ Chính trị của tổng bí thư ở thêm vài năm Nguyễn Phú Trọng, đã quyết định chơi một ván bài khá mới mẻ và có tính phiêu lưu về mặt tổ chức.
Nếu ông Đinh La Thăng cai trị được Sài Gòn như ông đã từng quản trị ở Bộ Giao thông Vận tải, kết quả này sẽ làm cho các ông Nguyễn Phú Trọng và Đinh Thế Huynh yên tâm hơn. Và nếu ông Thăng quản trị được Sài Gòn một cách tương đối hiệu quả không chỉ về tổ chức mà còn khiến thành phố này phục hồi đôi chút về kinh tế, đó sẽ là kết quả tốt đẹp để chứng minh rằng việc Bộ Chính trị cho ông Thăng “Nam chinh” là “hợp ý trời”.
Nhưng nếu ông Thăng “không hoàn thành nhiệm vụ” ở Sài Gòn, thậm chí tệ hơn kết quả mà ông từng điều hành Bộ Giao thông Vận tải, hệ quả xảy ra là sự phản ứng đương nhiên của nhiều quan chức Nam bộ hoặc là quan chức gốc Bắc nhưng đã Nam bộ hóa. Khi đó sẽ xuất hiện dư luận sôi nổi về việc Bộ Chính trị đã bổ nhiệm sai người, và đòi hỏi để ông Võ Văn Thưởng trở lại Sài Gòn làm bí thư thành ủy.
Có một cơ sở cho triển vọng hồi hương của ông Thưởng. “Câu chuyện bò sữa” mà tân bí thư Đinh La Thăng vừa xới lên ở huyện Củ Chi sau Tết nguyên đán 2016, cùng nội dung đối đáp giữa ông và bà Mai Kiều Liên, Tổng giám đốc Vinamilk, đã không mang lại tiếng vang mong đợi theo kiểu “phải làm đường ngay lập tức cho Mẹ Việt Nam anh hùng”. Cung cách làm việc và chỉ đạo của Đinh La Thăng đã khiến vài cán bộ lão thành nghi ngờ: họ đã nhìn thấy cách thức này ở đâu trong những cán bộ trước đây – vụn vặt, hình thức, xốc nổi và thiếu tầm?
Chống tham nhũng?
Nhưng thử thách ngay trước mắt mà ông Đinh La Thăng phải đối mặt là “cánh hẩu” của cựu Bí thư thành ủy Lê Thanh Hải. Được gầy dựng từ 15 năm qua, kể từ ngày ông Lê Thanh Hải làm chủ tịch ủy ban nhân dân TP HCM, đội ngũ chân rết của ông Hải đã mọc rễ khắp các quận huyện và sở ngành, đặc biệt những sở ngành chính về nhân sự và kinh tế như Sở Nội vụ, Sở Kế hoạch và Đầu tư, Sở Tài chính, các quận 5, 2 và 7. Chưa kể Lực lượng thanh niên xung phong vốn là cái nôi xuất xứ của ông Hải…
Nồi cơm của các nhóm lợi ích ở Sài Gòn không dễ bị đụng chạm. Là một thành phố giàu nhất nước và cũng có số nhóm lợi ích, đại gia nhiều nhất nước, Sài Gòn cũng là một ổ tham nhũng ghê gớm từ nhiều năm qua. Bởi thế, chiến dịch chống tham nhũng để lấy lại lòng dân của ông Nguyễn Phú Trọng, nếu có, sẽ phải giải quyết một trong những trọng điểm là thành phố này.
Ông Thăng không thể thoái thác trách nhiệm lớn lao đó. Dù muốn hay không, ông Thăng cũng phải làm một ít động tác chống tham nhũng để lấy lòng ông Trọng.
Song sự đời không phải cứ hô hào chống tham nhũng là có thể chống được, mà lại cần những cánh tay thừa hành diệt tham nhũng. Nếu chỉ là một ủy viên Bộ Chính trị thân cô dù thế không cô, Đinh La Thăng rất có thể chẳng làm nên sự tích gì. Năm ngoái và trước đại hội đảng bộ TP HCM, một phó văn phóng chính phủ là Nguyễn Khắc Định đã được Bộ Chính trị điều động vào TP HCM làm phó bí thư thành ủy. Nhưng chỉ mới hơn 2 tháng, ông Định đã phải âm thầm rút khỏi vị trí này, nhường chỗ cho Võ Văn Thưởng. Nghe đâu, “anh Hai” (tên gọi dân gian của bí thư thành ủy lúc đó là Lê Thanh Hải) đã “phủ quyết” Nguyễn Khắc Định.
‘Vì dân và hành động’?
Không còn cách nào khác, trước khi tìm cách giương cao ngọn cờ kỹ trị, Đinh La Thăng bắt buộc phải học cách để làm một nhà tổ chức, dù nhiệm vụ này có thể phức tạp và gay go hơn nhiều chuyên ngành kỹ thuật – kinh tế của ông ở Bộ Giao thông Vận tải.
Cũng rất khác với Bộ Giao thông Vận tải, Sài Gòn là một thành phố hội tụ rất nhiều luồng tư tưởng chính trị khác biệt, trong đó phong trào dân chủ và lực lượng bất đồng chính kiến được coi là chỉ thua Hà Nội. Trong bề dày được coi là “thành tích” của mình, Công an TP HCM lại quá mang tai tiếng về đàn áp nhân quyền.
Điều có thể xem là một kỷ niệm khó quên là chỉ ít ngày sau khi nhậm chức bí thư thành ủy TP HCM, ông Đinh La Thăng đã bị người dân và trí thức réo tên phản đối. Ngay vào ngày tưởng niệm thiêng liêng cuộc chiến tranh vệ quốc chống Trung Quốc xâm lược 17/2/2016, trong khi Công an Hà Nội có thái độ khá ôn hòa với Xã hội dân sự, công an ở Sài Gòn lại quen thói tái diễn màn ngăn chặn, đánh đập những người tưởng niệm và còn xé nát cả vòng hoa thiêng liêng dành cho các liệt sĩ.
Nhân quyền, vào thời Nhà nước Việt Nam đã nằm trong khuôn phép Hội đồng nhân quyền Liên hiệp quốc được hơn 2 năm, còn bí thư thành ủy và chủ tịch hành chính Hà Nội vừa thi nhau “người cầy kẻ cấy” ngay sau Tết nguyên đán 2016 – đương nhiên là một bài toán đu dây cho những ủy viên Bộ Chính trị đang cố giương cao băng rôn “Vì dân và hành động” như ông Đinh La Thăng.
Nhưng vì dân không phải chỉ là xuống ruộng. Những người so sánh Đinh La Thăng với Nguyễn Bá Thanh đã phiến diện ít nhất trên phương diện Đà Nẵng đã từng được xem là thành phố “ba không” – không đĩ điếm, không trộm cướp, không ăn xin, còn được coi là “nơi đáng sống nhất Việt Nam”. Hầu như ngược lại, TP HCM là tụ điểm của tất cả những gì không nên và không được có, trở thành một trong những thành phố chán sống nhất quốc gia.
Đinh La Thăng cần lên bờ. Lên bờ để có thể làm được như Nguyễn Bá Thanh: nếu sau 3 tháng mà (tỷ lệ) tội phạm ở Sài Gòn không giảm, Trung tướng giám đốc công an TP HCM sẽ “tự xử” ra sao?
“Tự xử” lại chưa từng có tiền lệ ở Sài Gòn. Làm thế nào để Đinh La Thăng khiến một nền đạo lý quan chức quá suy đồi dưới 15 năm triều đại Lê Thanh Hải được bằng vai phải lứa dù chỉ đến gót chân của Đà Nẵng thời Nguyễn Bá Thanh?
Và làm thế nào để Đinh La Thăng không tái hiện ở Sài Gòn cái dĩ vãng mà ông từng thăng hoa ở Bộ Giao thông Vận tải: dù mang công tích “trảm tướng”, ông vẫn là một trong những tác giả nhiệt thành của kế hoạch bán đường, bán cảng, bán sân bay, tăng phí giao thông và tai tiếng nhất là trút nợ công lên đầu người dân Việt Nam bằng các dự án vay vốn ODA ít nhất 70 tỷ USD cho Sân bay Long Thành và Đường sắt cao tốc Bắc – Nam?
Phạm Chí Dũng

22/2/16

Ơn Giời ! Cậu đã về nhưng đừng ba toác nhé.


Béo, lùn nhưng không quê một cục. Khá đẹp trai nhưng đó không phải là vấn đề của ông Đinh La Thăng, tân Bí Thư thành ủy TP. HCM. Với cái vẻ thong dong đủng đỉnh, ộng ta đã kiểm soát tình hình từ một diện rộng khắp toàn quốc (Bô GTVT) sang một diện cô đọng hơn (TP.HCM). Nói một cách rộng lượng thì ông Đinh La Thăng, cùng với các ông Vũ Đức Đam, Nguyễn Xuân Phúc....chính là những lực lượng tài năng kế thừa mà chế độ này đã xây dựng nên. Và đặt họ vào những vị trí tốt nhất để ra tay cứu giúp nếu đất nước lâm nguy. Sở dĩ người dân chúng tôi phải giật mình như thế vì trong thời gian làm BTGT, thì ông BT Đinh La Thăng này đã khiến cho người dânphải giật mình mấy cái liền.

Vốn là người nhiệt tình, duy ý chí nên các biệp pháp ấy tung ra như mưa. Và rồi nay còn bao nhiêu. Tráng sửa một con đường, xây sửa một ngôi nhà giá cả bao nhiêu. Giá cả đầu ra hay nông sản nhiều loại trôi nổi thì chính quyền có can thiệp được vào hay không ? Rồi những công việc trong bộ GTVT thì ông ấy chưa khá hơn sau mấy năm làm BT. Từ QĐ công chức đi làm bằng xe buýt, cấm chơi golf, kêu hành khách tẩy chay các hãng xe không giảm giá vé khi giá dầu giảm hồi tết 2015...



Đã có bao nhiêu việc giờ chưa hoàn thành thì giờ lại có những việc mới mà ông đã bày ra. Vừa ngồi chưa ấm ghế thì ông tân bí thư thành phố đã tung chưởng, làm một việc chẳng giống ai, chẳng giống con giáp nào sất. Ông yêu cầu CA TP. HCM phải kéo giảm tội phạm trong vòng ba tháng. Một biện pháp mang dấu hiệu duy ý chí của một thời xưa cũ. Chẳng biết ông nhận nguồn tin tội phạm này từ đâu, và giảm tội phạm ba tháng có nghĩa là cái chi mô.

Vì công tác phòng chống tội phạm là một công tác lâu dài bền bỉ chớ có phải chuyện ngày một ngày hai, đâu phải chuyện “xây vườn thượng uyển cho nàng rửa chân” đâu. Và khi các anh hò reo với nhau kéo tội phạm xuống ba tháng, rồi thì tháng thứ tư trở đi thì lại đâu vào đấy thì phải coi chừng. Vì khái niệm ba tháng giảm tội phạm là một khái niêm mơ hồ mông lung lắm.

Vẫn biết ông là người hăng hái, năng nổ thường xuyên đi đây đi đó, như khi ông xuông đến tận hiện trường của tai nạn giao thông, hay đi bóc từng miếng nhựa đường để ngửi thì chúng tôi đã thấy là vô ích rồi. chúng tôi không cần những ông quan chức chạy tới chạy lui, việc gì cũng chõ mũi vô rồi việc gì cũng vô tích sự như vậy cả. Người mà chúng tôi cần là những ông quan làm việc giỏi ở lĩnh vực cao của các ông như nhìn thấy và tìm thấy những tên quan chức tham nhũng giàu có để đưa chúng vô tù. Chúng tôi cần những ông quan có nói nhiều nói ít, hay làm nhiều làm ít cũng chẳng sao, miễn là nói đúng và làm đúng thì thôi. Chúng tôi cần những ông quan không chỉ riêng mình là trong sạch mà phải là người tóm cổ những tên quan chức sâu dân mọt nước đầy rẫy ở trong các cơ quan công quyền, nhất là trong ngành CA và đầu sổ là CSGT. Rồi ở trong các ngành hải quan, ngân hàng…Chúng tôi cần những công chức tận tụy vói công việc chung chứ không cần những diễn viên giỏi nhất.

Chúng tôi chỉ cần những quan chức khiến cho công việc của họ chạy trơn tru, chứ đâu cần ông Bộ trưởng biến thành bí thư thành ủy, không cần ông đại tướng biến thành chủ tịch nước. Lại càng không phải là nơi để thưởng công cho nhau.

Các ông không cần phải lăng xăng chạy tới chạy lui, cứ việc ngồi phòng lạnh mà gõ máy chữ thì cũng sẽ biết được ai, ở đâu là người tài và ai, ở đâu là hạng người bất tài. Thành phố HCM tự thân nó là một thành phố tài năng với nhiều người tài nên nó vẫn phát triển dù có ông hay không. Nhưng nếu nó được một ông quan tốt dẫn dắt thì vẫn tốt hơn. Nhưng quan chức Việt Nam tốt thì hiếm lắm, và chúng tôi chỉ còn biết chờ xem. TP. HCM vốn không phải là nơi thắng thua, và người dân ở ở đó không phải là những con chuột bạch xinh xắn cho những kế hoạch (Test) thành bại của ông, hay ai khác.

Có một câu chuyện nước ngoài mà tôi muốn tặng miễn phí cho ông hay bất cứ một ông quan chức nào mới được lên chức. Đó là chuyện có thật bên Pháp, thời vua Napoleon Đệ 1 mới tự xưng vương. Ngày vui đó có một nhà ngoại giao nước ngoài đã hỏi ông Hoàng Đế nước Pháp này : “Việc đầu tiên mà ông sẽ làm gì khi được lên ngôi Hoàng Đế”.  Thì Hoàng đế Napoleon Bonapac đã trả lời : “Việc đầu tiên mà ta sẽ làm là...ngồi xuống ghế ”….

Hãy ngồi xuống, hãy hít thở và hãy lắng nghe xem cuộc sống nó nói cái gì. Rồi bắt đầu cũng không muộn kia mà..

MTA

17/7/15

Ông Đinh La Thăng ngửi...

Trong tấm hình này là ông Bộ Trưởng Bộ GTVT Đinh La Thăng đang "kiểm tra" một đoạn đường mới làm nhưng đã xuống cấp đến mức lấy tay cũng cạy nhựa đường vỡ vụn ra. Nhưng ông không kiểm tra bằng các nghiệp vụ chuyên môn thông thường mà lại dùng mũi của mình để...ngửi.

Không biết dùng cách ngửi như nớ có phát hiện ra nguyên nhân đường bị xuống cấp là do thì công ẩu hay do phá hoại ? Ông ngửi như thế thì có phát hiện bao nhiêu phần trăm thất thoát không, có biết bọn làm đường rút ruột công trình bao nhiêu tiền không ? Và hàng trăm con đường ngàn tỷ xuống cấp như thế thì ông có đủ mũi để ngửi hết không ?

Chợt nhớ có ông Bộ Trưởng Bộ Công Thương Vũ Huy Hoàng nói rằng phải dùng lưỡi để nếm phân, phân đạm chớ không phải phân bắc để kiểm tra chất lượng...


Chán cho các ông Bộ Trưởng xứ ta. Không biết để diễn hay vì não ngắn quá mà các ông lại dùng cách nếm với ngửi như của loài chó mèo như thế...

MTA