01/01/2018

Những kẻ phá chùa Liên Trì có còn hưởng mùa Xuân không ?



Chùa Liên Trì, một ngôi chùa nhỏ bé cổ kính nép mình bên tán lá cây ven dòng sông Sài Gòn đã 40, 50 năm qua thì mùa xuân này không còn nữa khi sắc xuân rộn ràng kéo tới. Chùa không còn soi bóng nơi bờ sông cảnh tăng ni tất bật sửa soạn cuối năm cho Phật Tử vào nhang khói nữa. Thầy trụ trì Thích Không Tánh cùng vài nhà sư bỗng bơ vơ và lang thang đứng nhìn gạch đá ngổn ngang của ngôi chùa đã bị bức tử, bị giết chết tươi bởi những kẻ vô đạo, vô luân, vô pháp. Họ không thể chết theo nên giờ như những vong hồn lạc lối ở cái nơi vốn là nơi yên lặng suy tư bao đời nay cùng tiếng chuông boong trầm mặc lan xa xa...



Chùa Liên Trì vẫn còn cái tên gọi của một đống đổ nát, bị thất thủ và rồi sẽ biến mất. Những con đường mới xây rộng khang trang sẽ thay thế ngôi chùa, cũng như lợi ích rõ ràng đã biện minh cho hành động thẳng tay. Và chính quyền, cùng những kẻ đứng sau quyết định cưỡng chế chùa này có còn chút tâm lay động khi gió xuân về, khi người người vui mừng đón xuân qua đống đổ nát của chùa Liên Trì xưa. Tiếng hờ ai oán của Phật tử nhớ chùa xưa chen trong tiếng mõ xa xa tiếc nuối... 

Chùa Liên Trì đã chết. Thầy Thích Không Tánh cùng các thầy khác ngơ ngẩn khóc vì số phận nghiệt ngã quá khi gặp cướp núi giữa cổng chùa. Và câu hỏi đau đáu rằng, đền, chùa, nhà thờ hay bất cứ cơ sở thờ tự nào không phải và không bao giờ là đất lấn chiếm để bị đối xử như thế cả. Đất ấy là xương máu, là mạch nguồn nuôi dưỡng tinh thần của phật tử, hay của giáo dân và không thể tách rời với cộng đồng đã thờ kính tôn giáo đó. Đất ấy, nếu ở vào một thế không thể thương nhượng thì cũng phải thương nhượng đến tận cùng, và chỉ thương nhượng mà thôi. 

Nếu biết trân trọng các di sản của mình thì cũng phải biết trân trọng các di sản của mọi tôn giáo khác trên lãnh thổ này. Rằng khi ta trân trọng mọi điều đáng trân trọng, xử lý công việc trên tinh thần tôn sư trọng Đạo thì mọi việc sẽ không trở nên dễ dàng hơn nhưng nhân văn hơn, hài hòa mọi lợi ích của cộng đồng hơn. Rằng luôn có một con đường dẫn đến lối về bình an cho những tâm hồn trong sáng. Và sẽ không có con đường bình an ấy nếu trái tim cứ bị bôi đen bởi hận thù, cuồng tín.

Và lúc đó sẽ không có cảnh chùa Liên Trì khóc tức tưởi vì bị cưỡng ép, và những kẻ phá chùa có được hưởng mùa Xuân không khi báng bổ thần thánh, giẫm đạp lên Phật Pháp và phá hoại chùa Liên Trì. Làm gì có mùa xuân cho những kẻ buôn thần bán thánh, làm gì có hoa nở chim bay, ong bướm dập dờn hút mật trong cảnh thanh bình muôn thuở mà tôn giáo đã đem lại đời sống tâm linh cho người dân, mà lại đến được với những kẻ vô đạo ấy. Chỉ có tai họa đến với họ, không ai cầu khẩn cho họ gặp tai họa mà họ gặp từ khi gieo quả ác rồi. Người ta thờ cúng không biết có được lên Niết Bàn không, nhưng phá hại chùa, giẫm đạp lên Phật Pháp thì gặp nghiệp chướng ngay. Bí thư thành ủy Đinh La Thăng đã gặp ngay nghiệp chướng rồi. Còn những kẻ thừa hành thì sớm sẽ gặp quả báo nhãn tiền. Tất cả những kẻ thủ ác sẽ không bao giờ được hưởng những mùa Xuân yên vui thanh bình nữa. Không bao giờ...

Hô, hô, hô..
.
Khóc đi Thầy ơi, Thầy ơi cứ khóc,

Khóc để mai sông cạn khóc đá mòn...


Mai Tú Ân

Không có nhận xét nào: