21/07/2018

Vũ Quang Thuận - Người anh hùng cô đơn...



Chẳng có gì ngạc nhiên cả khi Vũ Quang Thuận, Nguyễn Văn Điển và Trần Hoàng Phúc hôm nay phải bước ra trước tòa án của chính quyền Việt Nam để trả giá cho những điều cao đẹp mà các anh đã dâng tặng cho đất nước Việt Nam khốn khổ này. Và điều tồi tệ hơn là những kẻ ngồi ghế chủ tọa phiên tòa cùng những kẻ nấp sau rèm lại là những kẻ tính sổ và chất lên đầu những con người yêu nước trên những năm tháng, những khoản nợ núi sông để họ phải trả.



Ba con người trên, cũng như bao con người đấu tranh cho những điều tốt đẹp hơn cho đất nước đều lầm lũi hay thản nhiên chấp nhận cái giá của sự hy sinh. Họ không hề khóc lóc hay cầu xin hèn hạ như những ông quan to CS mới đây phải ra tòa. Họ thanh thản, ung dung như những người trước họ đã ra tòa, và là tấm gương cho những người sẽ ra tòa sau họ. Đó là những con người có cái tên chung là Đấu Tranh Dân Chủ, và sự bất tận tên tuổi của họ trước sóng gió là một minh chứng rằng, người trước ngã xuống thì còn nhiều người sau nữa đứng vào hàng ngũ đấu tranh...

Cái giá mà hôm nay họ phải trả nợ cho quê hương, ác nghiệt thay lại do những người đang dẫn dắt đất nước này tròng vào họ một cách bất công. Đó là hành động tội lỗi của Đảng CSVN đối với những người trí thức không quì gối mà vẫn đấu tranh không khoan nhượng với họ. Cầm quyền bằng bạo lực, chính quyền sẽ đàn áp bất cứ ai, bất cứ cái gì không theo đường lối chính sách của họ. Nên việc hôm nay họ kết án ba người yêu nước trên tổng cộng hơn 20 năm là điều không có gì ngạc nhiên cả.

Nhắc lại chuyện cũ của Vũ Quang Thuận như một bài học hay một kinh nghiệm không quên mà chúng ta ghi nhớ. Đó là thật buồn cho các anh là trong những ngày còn hoạt động sôi nổi chưa bị bắt thì mặc dù các clip của họ gây chấn động dư luận mạng với hàng ngàn view truy cập thì đại bộ phận những người đấu tranh dân chủ đã đóng vai tảng lờ các anh. Đã vậy còn nhiều người còn làm những việc lạ lùng là tấn công chửi bới Vũ Quang Thuận mặc dù anh không hề gây chiến với họ. Các cung cách tấn công thì quanh đi quẩn lại vẫn là "Hoang tưởng, thần kinh". "Điên khùng, làm hại phong trào chung"... thậm chí trong lễ tưởng niệm "Hoàng Sa" khi Thuận đem cây Thánh Giá ra để vác đi quanh hồ Hoàn Kiếm thì họ lồng lên nói Thuận cướp diễn đàn của họ. Hay Thuận đã đem nguy hiểm đế lễ tưởng niệm của họ. Rồi vấn đề Thuận vác cây Thánh Giá xuống đường thì có đúng không nữa. Mặc dù phải thẳng thắn thừa nhận rằng Vũ Quang Thuận cũng có nhiều câu nói hay nhiều ý tưởng lạ lùng và buồn cười thật nhưng đó chỉ là những tai nạn nhỏ của người liên tục có quá nhiều clip trong một thời gian ngắn và chúng nhỏ bé so với những gì anh đóng góp. Thuận là một người thông minh, sáng suốt trong những vấn đề anh nói ra và anh thu hút được đông đảo người truy cập qua những livetreams, có thể nói là đông nhất từ xưa tới giờ thì tẩt cả cũng đều là nỗ lực tự thân của chính anh mà thôi.

Chúng ta hiểu quyền yêu nước không phải là đặc quyền của ai, không thuộc nhóm người nào hay địa phương nào cả. Bất cứ ai hay nhóm người nào có những vũ khí đấu tranh nào mới lạ, sắc bén tham gia vào cuộc đấu tranh chống độc tài và đem lại công bằng xã hội hay hạnh phúc của người dân thì ta phải ủng hộ và cổ vũ họ. Khi mà cuộc đấu tranh không còn hiệu quả nữa thì ta phải kiếm cái mới hay chấp nhận những cái mới hữu hiệu hơn, cho dù những cái mới đó không phải do người phe mình đưa ra. Đó mới là điều tối quan trọng với người đấu tranh dân chủ bởi tính bao dung cùng với sự chấp nhân dị biệt trong đoàn kết để đi lên. Có một câu nói của nước ngoài rằng :

Đừng nhìn nhau mà hãy nhìn ra cùng một hướng để tiến lên...

Điều đó là một sự khích lệ, động viên lớn đến cho những người đang tranh đấu để họ phấn khởi tiếp tục cuộc tranh đấu. Nhất là được sự động viên của những người có tên tuổi của phong trào. Và Thuận rất cần điều đó khi các bạn cũ rời xa, khi gia đình từ chối thì hẳn là anh cần lắm hơi ấm của những đồng chí hướng. Nhưng đáng tiếc là gần như tất cả đã làm ngơ. Các giang hồ tên tuổi đình đám bao lâu nay ở Hà Nội đã quăng một cục lơ to tướng vào mặt Thuận. Không thể nói rằng họ không biết vì hàng tháng trời hiện tượng Vũ Quang Thuận với mỗi ngày 2, 3 cái livetreams nổi bật, nhưng không hề có một động tĩnh nào mà vẫn là sự im lặng đáng sợ từ những người đấu tranh có số má lúc đó. Tôi sẽ không nêu tên ai hết để giữ tình đoàn kết, mặc dù đáng ra là phải nêu tên lên trong cái ngày Thuận và các đồng sự phải trả nợ trần gian này. 

Là một người cô đơn thì giờ đây anh lại phải gặm nhấm cái nỗi buồn nhân gian ấy ở trong ngục tối. Tôi biết là Thuận quyết hy sinh và dám hy sinh. Nhưng không thể không nói rằng chính sự "cô độc với giữa bày sói" đã dần đưa anh thành ngày một cực đoan, ngày một xả láng hơn. Cả về những livetreams lẫn những hành động cụ thể. Mặc dù càng lúc Thuận càng nổi bật với hàng triệu người ở bên ngoài nhưng anh càng lúc càng cô đơn trên chính nơi anh đang lao vào những trận đánh cuối cùng của cuộc đời mình. Hà Nội nơi lắm thầy nhiều ma, lắm anh hùng mà cũng nhiều ngụy anh hùng đã không công nhận anh, dù chỉ bằng lời nói gió bay. Và sau khi anh bị bắt thì cũng chẳng có yêu cầu nhà cầm quyền trả tự do cho anh với lời kêu gọi chữ ký của mọi người, mà thực tình những yêu cầu ấy nhà cầm quyền cũng cho vào sọt rác. Một người như Vũ Quang Thuận là một của quí giá giữa lúc người đấu tranh dân chủ chất lượng ngày càng ít và hiếm như lá mùa thu hiện nay. Thật đáng tiếc khi giờ đây coi những clip của anh và đồng sự đã làm mà CHTV phát lại...

Lúc đó chỉ có vài người mà tôi biết là ủng hộ Thuận như Phạm Thành, Người Buôn Gió, Phạm Thanh Sơn và vài người nữa mà tôi không nhớ tên. Và dĩ nhiên là cả người viết bài này, Mai Tú Ân nữa. Có thể nói tôi và nhà văn Phạm Thành là một cặp, một ở Hà Nội và một ở Sài Gòn viết nhiều nhất và liên tục nhất để ủng hộ tuyệt đối Vũ Quang Thuận. Kể cả lúc anh bắt đầu ra livetreams, lúc anh vác Thánh Giá xuống đường, lúc anh bị bắt. Và chúng tôi sẽ còn viết để ủng hộ anh cho đến khi chúng tôi bị bắt, hay là cho đến khi trái đất này nổ tung vì đến Ngày Phán Xét Cuối Cùng. Bởi anh xứng đáng được chúng tôi ngưỡng mộ và ca tụng như một người anh hùng, cho dù là một người anh hùng cô đơn nhất...

Than Ôi !
Người chiến binh mau bước về sông Dịch,
Mà đầu chưa một lần ngoái cố hương.
Gươm đàn qua sông bao lần gãy gánh,
Nhưng lòng trung vẫn dành trọn cho quê hương...

Mai Tú Ân

Không có nhận xét nào: