14/03/2017

Sẽ không còn những ngày chủ nhật tươi đẹp nữa....

Nhằm chống lại các cuộc biểu tình theo lời kêu gọi của cha Nguyễn Văn Lý, bắt đầu từ ngày chủ nhật 5/3 vừa rồi cho đến chủ nhật này, rồi chủ nhật tới cho đến hết năm 2017 này thì chính quyền nhà nước CSVN đã hoạch địch một đối sách của công an trị để đối phó với người dân Việt Nam xuống đường.

Đàn áp dữ dội, đàn áp dã man người biểu tình, người xuống đường ôn hòa, bà con giáo dân đi kiện đòi một môi trường trong sạch, đòi tống cổ Formosa, đòi chính quyền minh bạch bằng những biện pháp của loài mật thám công an trị, bằng đánh đập và đánh đập thì chính quyền Việt Nam có ngẩng mặt lên để thấy được sự liêm sỉ cần có ở một chế độ bình thường không ? Việt Nam có thấy xứng đáng ngồi ở Hội Đồng Nhân Quyền LHQ hay ở trong Cộng Đồng CPC Quốc Tế của các quốc gia tôn trọng nhân quyền không ?

Bằng những hạ sách nhất của một chính quyền chuyên dùng những chiêu chác của kẻ tiểu nhân đắc chí, chính quyền đã lần lượt bắt giữ và triệt tiêu bằng nhiều cách những cá nhân đấu tranh nổi bật nhất. Chặn đường phong toả những người đó bằng các thủ đoạn đánh cả vào người đấu tranh lẫn gia đình của họ. Và các cuộc xuống đường đấu tranh ôn hoà ở bất cứ địa phương nào thì đều biến thành các cuộc bạo động thẳng tay của chính quyển bằng việc đánh đập tàn nhẫn, đánh đập không thương tiếc lên những người dân hiền lành vô tội của mình.

Bằng một quyết sách như thế thống nhất từ trên xuống dưới thì chính quyền Việt Nam hẳn đang tưởng nắm được người dân Việt Nam trong cái kẹp bằng thép phủ vải nhung bên ngoài. Họ những tưởng rằng họ đang nắm tất cả như ngày xưa đen tối, khi người dân còn u mê, sợ hãi. Nhưng thời thế đó đã qua rồi, vĩnh viễn qua rồi. Hãy còn bao nhiêu người sợ hãi công an và bộ máy kềm kẹp của chính quyền nữa.

Người dân như một thực thể tạo dựng, và nuôi sống bộ máy chính quyền dần dần đã biết rằng họ có những quyền bất khả phân để thay đổi chính quyền. Họ cần một chính quyền minh bạch, phục vụ cho chính họ chứ không phải là một chính quyền đè nén hay áp bức họ. Họ cần một chính quyền phục vụ họ chứ không phải một chính quyền chỉ bo bo bảo vệ những điều vớ vẩn chẳng liên quan gì đến họ. Và đương nhiên người dân cũng cần một chính quyền phải biết đối thoại với họ, chứ không phải chỉ biết đàn áp, chỉ biết đánh đập người dân mỗi khi người dân xuống đường ôn hoà để đòi quyền lợi của họ.

Không đối thoại, không lắng nghe người dân mà đắc thắng với cung cách đàn áp kiểu mật thám như hiện nay, thì người dân có thể sợ hãi, có thể giảm bước chân xuống đường nhưng không có nghĩa rằng những yêu cầu chính đáng của họ đã không còn. Ngược lại càng đàn áp, càng đánh đập thì căm thù càng dâng cao, tích tụ lại và chờ cơ hội bùng nổ. Đó là một điều tự nhiên, bình thường và luôn luôn đúng trong một xã hội phát triển.

Càng áp bức càng đấu tranh....

Trước mắt thì những ngày chủ nhật đẹp trời sẽ không còn đẹp trời nữa khi những mâu thuẫn của chính quyền và người dân không hề giảm đi mà chỉ có tăng lên, tăng lên mãi. Chính quyền luôn phải căng thẳng để bố trí một lực lượng an ninh và CA để sẵn sàng trấn áp những người dân xuống đường. Người dân khắp nơi trên tất cả đất nước này sẽ tìm cơ hội để bày tỏ quan điểm ôn hoà của mình. Nếu cứ ở mãi trong tình trạng căng thẳng này, thì sẽ đến lúc không phải chỉ quan điểm đòi môi trường trong sạch mà mọi quan điểm sẽ được đưa lên trước biểu tình, kể cả quan điểm lật đổ chính quyền. Chính quyền nếu cũng không khoan nhượng thì sẽ dùng mọi cách để chống lại người dân, kể cả nổ súng vào người dân....

Trong cuộc đối đầu muôn thuở như thế giữa người dân và bạo quyền, thì lúc thăng lúc giáng nhưng bao giờ người dân cũng là người chiến thắng cuối cùng trước bạo quyền. Không bao giờ khác được..

Mai Tú Ân

Không có nhận xét nào: