Hiển thị các bài đăng có nhãn Viết cho con gái. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Viết cho con gái. Hiển thị tất cả bài đăng

14/10/17

Viết cho con gái - Cha là một kẻ đáng khinh...



Giờ này cha đang ngắm con gái nhỏ xíu nhỏ xiu của cha đang yên bình nằm trong nôi, ngủ như một thiên thần đang ngủ. Lúc này nụ cười của con gái đáng yêu quá, khiến cho cha như muốn được cởi mở tấm lòng nặng trĩu, muốn thố lộ đôi điều với con. Nhất là khi con không còn mở đôi mắt đen lay láy, đôi mắt luôn tươi cười nghịch ngợm như luôn nhìn thấu đến tận ruột gan cha, thì cha mới có can đảm thú thực nỗi lòng cùng con.



Nhưng trước hết cha con mình phải thề với nhau rằng sẽ không bao giờ cho mẹ biết những điều cha sắp nói ra đây, sống để dạ, chết mang theo. Lời thề danh dự giữa hai người đàn ông con gái nhé. Đập tay nào ? Yess...

Con gái yêu ơi, từ khi quen biết mẹ con cha mới biết thế nào là hạnh phúc lứa đôi. Từ khi có con gái yêu ra đời, cha mới biết thế nào là tình cha con tuyệt diệu. Nhưng than ôi, cha cũng đã biết đến tình yêu Tổ Quốc, tình yêu Dân Tộc từ khi biết làm người.

Cha biết những tình cảm đó không rõ ràng như tình yêu hay tình phụ tử, nhưng đó lại là một thứ tình cảm thiêng liêng cao cả hơn tất cả. Và cha cũng biết được rằng, kẻ nào không biết dâng tặng tình yêu đó cho quê hương xứ sở thì kẻ đó thật tầm thường, đáng khinh.

Cha của con đã tính toán với một tình yêu không thể tính toán là tình yêu tổ quốc, tình yêu dân tộc. Cha của con đã so đo với một tình yêu không thể so đo là tình yêu tự do, dân chủ...

Than ôi! Cha là một kẻ đáng khinh đó đây, con gái ơi. Cha không dám cất tiếng để hòa theo dàn đồng ca đòi dân chủ đang ngân vang trên khắp đất nước chúng ta. Cha không dám dấn thân cùng bao con người dũng cảm đang mò mẫm trên con đường gian nan, diệu vợi để đem tự do về với xứ sở.

Cha có chút chữ nghĩa Thánh Hiền nhưng không dám đem con chữ ấy để đấu tranh cho sự thật, cho công bằng xã hội và hạnh phúc của người dân. Cha không dám đem con chữ ấy đấu tranh giống như người dân oan, đem cái oan ấy để đấu tranh, không dám như người dân nghèo đem cái nghèo, người dân bị áp bức đem cái áp bức ấy để đấu tranh. Thậm chí cha còn tệ hơn cả một kẻ vô học tầm thường, khi là một kẻ bất tri, bất nghĩa, bất nhân vì đã không đem cái chữ ấy để đền đáp cho đất nước, cho dân tộc đã cho cha cái con chữ ấy...

Cha đã hèn nhát núp trong tháp ngà của gia đình nhỏ, tự bịt mắt, bịt tai để không nhìn thấy, không nghe thấy bao bất công, bao tiếng oán thán vang thấu Trời xanh của bao lương dân đau khổ trong một gia đình lớn khổ đau là đất nước Việt Nam của chúng ta.

Con gái nhỏ xíu nhỏ xiu ơi. Chẳng thà không biết chữ, chứ biết rồi mà chẳng giúp gì cho dân, cho nước mà lại chỉ để văn chương thi phú, tiêu khiển ngựa xe, nay thả thơ, mốt ngắm trăng, hay sáng ngắm mai, tối đợi hoa quỳnh nở thì đáng khinh lắm. Chẳng thà không biết chữ, chứ biết rồi mà mũ ni che tai, không thấy được oan khốc, oan nghiệt, oan gia đang than khóc trên khắp đất nước nhiễu nhương này của chúng ta để lên tiếng thì đáng khinh lắm. Chẳng thà không biết chữ, chứ biết rồi mà chỉ để uốn cong ngòi bút, làm nô bút cho cường quyền để vinh thân phì gia thì đáng khinh lắm, con gái ơi.

Cha có thể ngụy biện, thanh minh để lừa dối mọi người, lừa dối cả dân tộc nhưng không thể lừa dối được con gái nhỏ của mình. Cha có thể giả vờ không thấy thẹn với tổ tiên, không thấy hèn với dân tộc, không thấy nhục với quốc gia nhưng không thể che giấu được đứa con gái nhỏ xíu của cha đang nằm trong nôi với nụ cười ấm áp rằng, cha là một kẻ đáng khinh...

Mai Tú Ân

28/8/16

Viết cho con gái - Cha là một kẻ đáng khinh



Giờ này cha đang ngắm con gái nhỏ xíu nhỏ xiu của cha đang yên bình nằm trong nôi, ngủ như một thiên thần đang ngủ. Lúc này nụ cười của con gái đáng yêu quá, khiến cho cha như muốn được cởi mở tấm lòng nặng trĩu, muốn thố lộ đôi điều với con. Nhất là khi con không còn mở đôi mắt đen lay láy, đôi mắt luôn tươi cười nghịch ngợm như luôn nhìn thấu đến tận ruột gan cha, thì cha mới có can đảm thú thực nỗi lòng cùng con.



Nhưng trước hết cha con mình phải thề với nhau rằng sẽ không bao giờ cho mẹ biết những điều cha sắp nói ra đây, sống để dạ, chết mang theo. Lời thề danh dự giữa hai người đàn ông con gái nhé. Đập tay nào ? Yess...

Con gái yêu ơi, từ khi quen biết mẹ con cha mới biết thế nào là hạnh phúc lứa đôi. Từ khi có con gái yêu ra đời, cha mới biết thế nào là tình cha con tuyệt diệu. Nhưng than ôi, cha cũng đã biết đến tình yêu Tổ Quốc, tình yêu Dân Tộc từ khi biết làm người.

Cha biết những tình cảm đó không rõ ràng như tình yêu hay tình phụ tử, nhưng đó lại là một thứ tình cảm thiêng liêng cao cả hơn tất cả. Và cha cũng biết được rằng, kẻ nào không biết dâng tặng tình yêu đó cho quê hương xứ sở thì kẻ đó thật tầm thường, đáng khinh.

Cha của con đã tính toán với một tình yêu không thể tính toán là tình yêu tổ quốc, tình yêu dân tộc. Cha của con đã so đo với một tình yêu không thể so đó là tình yêu tự do, dân chủ...

Than ôi! Cha là một kẻ đáng khinh đó đây, con gái ơi. Cha không dám cất tiếng để hòa theo dàn đồng ca đòi dân chủ đang ngân vang trên khắp đất nước chúng ta. Cha không dám dấn thân cùng bao con người dũng cảm đang mò mẫm trên con đường gian nan, diệu vợi để đem tự do về với xứ sở. 

Cha có chút chữ nghĩa Thánh Hiền nhưng không dám đem con chữ ấy để đấu tranh cho sự thật, công bằng xã hội và hạnh phúc của người dân. Cha không dám đem con chữ ấy đấu tranh giống như người dân oan, đem cái oan ấy để đấu tranh, không dám như người dân nghèo đem cái nghèo, người dân bị áp bức đem cái áp bức ấy để đấu tranh. Thậm chí cha còn tệ hơn cả một kẻ vô học tầm thường, khi là một kẻ bất tri, bất nghĩa, bất nhân vì đã không đem cái chữ ấy để đền đáp cho đất nước, cho dân tộc đã cho cha cái con chữ ấy...

Cha đã hèn nhát núp trong tháp ngà của gia đình nhỏ, tự bịt mắt, bịt tai để không nhìn thấy, không nghe thấy bao bất công, bao tiếng oán thán vang thấu Trời xanh của bao lương dân đau khổ trong một gia đình lớn khổ đau là đất nước Việt Nam của chúng ta.

Con gái nhỏ xíu nhỏ xiu ơi. Chẳng thà không biết chữ, chứ biết rồi mà chẳng giúp gì cho dân, cho nước mà lại chỉ để văn chương thi phú, tiêu khiển ngựa xe, nay thả thơ, mốt ngắm trăng, hay sáng ngắm mai, tối đợi hoa quỳnh nở thì đáng khinh lắm. Chẳng thà không biết chữ, chứ biết rồi mà mũ ni che tai, không thấy được oan khốc, oan nghiệt, oan gia đang than khóc trên khắp đất nước nhiễu nhương này của chúng ta để lên tiếng thì đáng khinh lắm. Chẳng thà không biết chữ, chứ biết rồi mà chỉ để uốn cong ngòi bút, làm nô bút cho cường quyền để vinh thân phì gia thì đáng khinh lắm, con gái ơi.

Cha có thể ngụy biện, thanh minh để lừa dối mọi người, lừa dối cả dân tộc nhưng không thể lừa dối được con gái nhỏ của mình. Cha có thể giả vờ không thấy thẹn với tổ tiên, không thấy hèn với dân tộc, không thấy nhục với quốc gia nhưng không thể che giấu được đứa con gái nhỏ xíu của cha đang nằm trong nôi với nụ cười ấm áp rằng, cha là một kẻ đáng khinh...

Mai Tú Ân

20/11/15

Viết cho con gái - Hãy nhớ ơn thầy cô giáo...

Biết nói gì với con gái trong ngày Tôn Vinh Các Thầy Cô này nhỉ ? Khi con còn nằm trong nôi thì làm sao con biết được rằng trên đường đời từ nay cho đến khi con lớn lên thành người, đến khi con biết hẹn hò với người con trai nào đó thì con sẽ có luôn những người xa lạ, mặt khó đăm đăm sẽ là người tiếp tay cho cha mẹ để dìu dắt dậy dỗ con. Dạy cho con những điều đáng quí mà cha mẹ không thể nào dạy được. 
Cha mẹ sinh ra ta,
Thầy cô giáo dạy dỗ.
Rồi cả cha mẹ thầy cô,
Cùng dẫn dắt ta thành người …



Cha thì nhớ không quên những giây phút đầu tiên khi bà nội của con, tức là mẹ của cha đã giao cha cho một cô mẫu giáo rồi bỏ về. Lúc đó cha còn đóng bím và luôn khóc thét lên như mở máy còi tàu hỏa mỗi khi không ưng ý. Nhưng mụ phù thủy ấy đã cho cha một cái bợp tai vừa phải để cha tắt đài, rồi bỏ cha vào giữa một đống đám lít nhít quấn bím. Chúng nó đái ị đầy lên người cha, để cha biết thế nào tinh thần đồng đội. Và cái bà cô hắc ám ấy đã lôi cha vào nhà tắm xối nước và dùng chân để rửa đít cho cha khỏi các sản phẩm của cha thải ra....

Cha cũng chẳng giấu gì con khi phải nói là mấy tháng ở đó cha cũng bị bà cô giáo đầu tiên trong đời của cha đó cấu véo cho vài lần, cũng như được cô khuyến mãi cho dăm bảy roi quắn cả đít. Thế nhưng sau này mỗi khi bà của con đến đón cha về thì cha lại mở máy còi tàu, la hét đòi sống chết bám chặt lấy cái bà giáo hắc ám ấy, chứ nhất định không chịu về. Cha không biết vì sao nữa, nhưng cha nhớ cô giáo đầu tiên ấy của cha lắm, con gái ơi...

Rồi như một cái cây được chăm, được bón, cha cứ lớn lên trong vòng tay thân thương của cô giáo lớp nhỏ, thầy cô giáo lớp lớn, người trước trao cha cùng yêu thương đến người sau, người sau tiếp tay người trước để rồi lại làm công việc thiêng liêng của họ. Dạy cha bao điều phải trái, bao chữ Thánh Hiền. 

Cha đã học những môn học khác nhau, với các thầy cô tên khác nhau, mặt mũi khác nhau nhưng đều giống nhau ở sự thương yêu học trò, thương yêu cha như một đứa con vậy, Họ khác nhau nhưng đều có một tấm lòng giống nhau, muốn dạy những điều tốt đẹp cho cha của cọn đấy con gái ạ...

Thời gian qua nhanh như bóng câu qua thềm, thì giờ đây cha không còn nhớ mặt, nhớ tên những người thầy cô giáo của cha nữa, nhưng những gì các thầy cô ấy dạy dỗ thì cha lại không thể quên. Đó cũng chỉ là những chân lý giản dị để sống trên đời này, nhưng không thể không có, và không thể có nếu không có người dạy. Và đó chính là thầy cô giáo dạy ta. Dạy ta rằng, sống thì phải làm người, phải yêu cha mẹ, kính trọng ông bà tổ tiên, yêu quê hương đất nước. Những điều tưởng nhỏ nhưng không nhỏ, những điều tưởng lớn nhưng không lớn ấy cứ dường như thấm qua máu thịt cha qua những lời dạy bảo giản dị của các thầy cô ấy.

Thôi, nói nhiều con cũng không hiểu đâu, vì con cũng sẽ giống như cha thôi, những lời dạy của thầy cô giáo mình như những điều thiêng liêng lắm, mà càng lâu thì ta mới càng thấm thía, mới hiểu ra và trân trọng những con người có danh hay vô danh đó. Và cha con mình sẽ ghi nhớ mãi những con người đó vì một tấm lòng và một cái tên. Đó là các thầy cô giáo của chúng ta. 

Xã hội chúng ta có người theo đạo, có người không. Có người tôn thờ thần thánh, có người không, nhưng không ai là không tôn thờ, không biết ơn những người thầy cô giáo của mình. Chỉ có những kẻ đáng chết mới không biết điều đó.

Dù cũng có vài điều hay vài người không như ý,  thì tuyệt đại những người thầy cô ấy, cả những người dạy chúng ta lẫn không dạy chúng ta đều là những con người đáng kính trọng lắm. Hãy kính trọng họ như cha mẹ, như thánh thần…

Ấy, Không, không…Không được coi thầy cô như thánh thần vì họ không phải là thánh thần. Không coi họ như thánh thần thì chúng ta mới được gần gũi yêu thương họ như họ đã gần gũi yêu thương chúng ta, con gái ạ…

Chúc Mừng Ngày Các Nhà Giáo 20/11/2015

MTA

31/5/15

Viết cho con gái - Chim vẫn hót nơi vườn hoang...

Con gái đã ngủ say lắm rồi phải không, và với nụ cười tỏa sáng trong nôi kia thì chắc là con gái cưng của cha đang mơ thấy những con chim  đang hót véo von trong vườn để gọi bầy, gọi bạn phải hông..
Nhân lúc mẹ vắng nhà, cha sẽ lén kể cho con gái nghe về tiếng chim hót để ăn theo với giấc mơ của con, con gái nhé...Nhưng trước hết, chúng ta phải thề với nhau rằng, sẽ giữ kín những điều bí mật của cha con ta như là những điều bí mật thiêng liêng nhất, không bao giờ được cho mẹ biết. Tuy cha thừa biết rằng những lời thề thiêng liêng mà con gái cha đã thề thì sẽ chẳng còn thiêng liêng nữa khi mẹ con về. Lúc đó thì chẳng cần mẹ phải lên tiếng khảo đâu thì con đã khai tuốt tuồn tuột rồi. Nhìn cái miệng chu chu ra trong giấc ngủ kia của con thì cha đã biết lớn lên con gái cha sẽ là một chị Tám Bà Cháy cỡ nào rồi...


Nhưng có hai điều mà cha mong con gái cưng không phản lại cha nhé. Thứ nhất là cái lần tâm sự với con, cha đã cao hứng lên bốc phét với con là mẹ mê cha như điếu đổ, mà thực ra là ngược lại, và lần này nữa với những điều cha sắp nói ra đây là hai điều phải giữ kín nhé. Chạm ngón tay nào ? Yes...

Cha con ta đã kể cho nhau nghe về những cánh chim tung cánh bay trên bầu trời tự do rộng lớn, về tiếng chim hót trong vườn mỗi ban mai. Những tiếng chim hót véo von quyến rũ, tiếng lanh lảnh thiết tha gọi mời đó không chỉ là tiếng gọi bạn tình, mà nó còn là cả tiếng gọi bầy đàn để bắt đầu cho những cuộc thiên di vĩ đại. Nó còn là tiếng gọi bạn bè hãy mạnh mẽ tung cánh lên vào bầu trời tự do ngập gió, những cánh chin ra ràng hãy đừng ngập ngừng khi thấy gió to bão cả.

Tiếng hót của loài chim cất lên ở bất cứ loài chim nào, bất cứ ở đâu và bất cứ kiểu hót nào thì cũng như là những tiếng hát gọi mời đồng loại hãy tham gia vào bầu trời tự do bằng đôi cánh của tự do. Bởi bản năng thiên phú của loài chim là đôi cánh vẫy vùng trong một khoảng không bao la không hề có giới hạn. Ở nơi ấy chúng mới sống đúng với Tạo Hóa đã ban cho chúng, khi cho chúng vẫy vùng bay lượn, tìm mồi, gặp bạn bè, yêu nhau, lập gia đình và sinh con cái... Và chúng hót để mừng vui, để ca ngợi và vinh danh những điều thiêng liêng của giống loài ấy, và cho dù bị bắt nhốt trong lồng thì chúng vẫn hót véo von để ca ngợi, để tiếc nuối, để khóc than cho những thứ tự do đã mất ấy...

Khi nào lớn lên, bất chợt con sẽ thấy một vài cánh én lạc cuối thu, một vài cánh chim thiên di nhầm phương Bắc hay tiếng chim hót cô đơn trong vườn hoang, con sẽ thấy tiếng hót của chúng lạc lõng buồn tủi lắm nhưng vẫn là tiếng hót của giống loài tự do đang tìm đường tự do. Con có thể nghe thấy những con chim hót trong lồng lạc giọng, tiếng hót như chen tiếng khóc, nhưng vẫn là tiếng kêu thét gọi bầy, tiếng gào ngàn đòi trả bầu trời tự do lại cho nó.

Hihi... và cha của con cũng là một con chim trong một đàn chim lớn bị nhốt quanh quẩn ở trong một cái lồng. Và cùng với những con chim khác khi không được bay nữa thì bọn cha  cùng cất tiếng hót, những tiếng hót buồn tủi, cô đơn lạc lõng vang lên trong thinh không lặng vắng người nghe. Nhưng không thể không cất tiếng, vì con ơi khi đã không còn bay được mà tiếng hót còn không cất lên thì còn gì là giống nòi, còn chi là con người nữa.

Như một bản năng của tự do, cha sẽ như một con chim hót giữa vườn hoang, như một con chim hót trong lồng, véo von lúc sáng sớm, khắc khoải lúc chiều buông, đau đáu lúc đêm về và hót mãi cho đến khi sức cùng lực kiệt. Và chỉ để cho thế giới này được tốt đẹp hơn, con gái ạ...

MTA

25/4/15

Viết cho con gái - Có những điều giả dối...

Con gái nhỏ xíu nhỏ xiu đang nằm trong nôi ơi, thật may là con gái của cha không mở cái miệng xinh ơi là xinh kia để cất tiếng hỏi cha rằng tại sao thế này, tại sao thế kia về thế giới chung quanh của chúng ta, vì nếu con hỏi vậy thì cha sẽ bối rối lắm. Vì cha không thể giải thích được cho con những điều giản đơn đó. Con ơi, trên đất nước Việt Nam của chúng ta hôm nay không hẳn có những điều rõ ràng đúng, sai, phải, trái đâu, mà nó mập mờ, u minh lắm, và nó còn giả dối nữa con gái ạ.




Trên đất nước ngàn năm văn hiến của chúng ta giờ đây có những điều chính thống được dạy dỗ, được truyền đạt vào những cái đầu óc trong trắng của trẻ thơ cho đến những con người hiểu biết khôn ngoan đôi khi lại không phải là sự thật. Có những chân lý được cả một thế hệ tôn thờ thì đôi khi lại giả dối và giả dối lắm. Cũng như những điều rỉ tai, đồn đoán hay của những con người nhỏ bé không được phép nói mà dám nói ra thì đôi khi lại là sự thật, sự thật hiển nhiên con gái ạ.

Có những điều tốt đẹp lắm được nói đi nói lại, được hát ca, được khắc vào đá, vào ghi vào tim óc của hàng triệu con người, có những chân lý chói lòa được ngợi ca, được vinh danh bởi văn thơ, được lên phim ảnh để đi vào lòng người và đi khắp thế giới thì lại là những điều giả dối, giả dối kinh khủng. Nhưng có những điều đen tối, bị nguyền rủa hay bị ghê tởm như những tội lỗi xấu xa, những vết đen bẩn thỉu bị che dấu, bị bưng bít thì giờ đây lại là sự thật, sự thật đau lòng con gái ạ.

Có những con người như những anh hùng dân tộc, như những vì sao chói lòa được ngợi ca, được hàng triệu người tôn sùng như thánh thần thì lại không phải là thánh thần, không phải là anh hùng và cũng không phải như được ngợi ca...

Có những vị tướng khét tiếng vào sanh ra tử, huân huy chương trĩu nặng, được vinh danh như những người anh hùng không tiếc xương máu nơi sa trường nhưng lại là những kẻ hèn nhát trước ngoại xâm. Có những người nổi tiếng văn hay chữ tốt, viết bao điều tốt đẹp để dạy dỗ bao người thì lại câm nín không dám vì dân vì nước mà nói, mà làm những điều tốt đẹp mà chính họ đã viết ra. 

Có những lãnh tụ thì nhỏ nhen hèn hạ nhưng có những người dân đen thì oai dũng kiên cường. Có những kẻ được ca ngợi như anh hùng nhưng lại là nguỵ anh hùng, nhưng có những người bị chửi bới nguyền rủa thì lại là hơn cả anh hùng. Đất nước ta giờ đây toàn là những con người oai danh một thời, thì giờ đây chỉ còn biết ngậm ngùi ăn vào chiến công xưa như con thằn lằn ăn đuôi để sống...


Nhưng đất nước ta có những gương nữ nhi can trường đã dám chết bằng ngọn lửa quyên sinh vì chống họa ngoại xâm, có những văn nho trói gà không chặt nhưng sẵn sàng trả giá để được đền nợ cho quê hương xứ sở. Có những người dân đen, biết chữ hay không biết chữ đã nói và làm theo đạo Ông Bà, theo đạo Trời Đất thì giờ đây lại là tiếng nói của lương tâm đất nước ta con ạ.

Làm sao cha có thể giải thích cho con gái của cha biết được có những chân lý hôm qua nhưng hôm nay là ngụy biện, là giả hiệu cũng như những điều bị khinh rẻ, bị nguyền rủa thì hôm nay lại là những chân lý hiển nhiên nhất. Làm sao mà giải thích có những điều hôm qua là xấu xa, bị nguyền rủa thì hôm nay lại trở thành điều tốt đẹp nhất . Như ngày bị biến thành đêm và đêm bị biến thành ngày, như kẻ hôm qua là giặc thì hôm nay là vua và ngược lại...

Bởi vì cha không biết giải thích với đứa con gái đang nằm trong nôi như thế nào, nên biết điều này là không thể nhưng cha vẫn cầu xin Trời Phật cho con gái xinh đẹp như một đóa hoa hàm tiếu của cha một điều rằng, con hãy đừng lớn lên trong thời buổi nhiễu nhương này, con gái nhé.

Cha yêu con lắm..


MTA

9/8/14

Viết cho con gái - Hãy tha lỗi cho cha ...


Ruột gan cha như thắt lại khi giây phút chia ly mà cha sợ hãi nhất đã đến. Cha bước vào phòng ngủ của các con...Trong ánh sáng đèn ngủ ấm cúng, các con nằm như những thiên thần đang ngủ say. Bình an, vô tư và đáng yêu quá. Cha đã cố ghi nhận thật nhiều, ghi nhận thật hết những gì có thể về những hình ảnh không gì có thể đẹp hơn, bình an hơn của các con trong giấc ngủ. Vì đây có thể là lần cuối cùng cha được hạnh phúc bởi một niềm vui giản dị như thế của một người cha. Bởi đêm nay có thể là đêm cuối cùng, giây phút này có thể là giây phút cuối cùng cha được nhìn thấy các con với tấm lòng thanh thản nhất.

Vì ngày mai cha sẽ không còn được ở nhà để yêu thương các con và được các con yêu thương nữa...





Ôi, Trời cao xanh ơi.
Ôi, đất dày thẳm hỡi...

Ngày mai cha của các con sẽ dấn thân vào dòng thác đòi dân chủ đang cuồn cuộn trào dâng trên quê hương Việt Nam chúng ta trong những ngày biển Đông dậy sóng bởi những kẻ thù phương Bắc. Ngày mai cha sẽ bước vào đội ngũ của những con người tự nguyện hiến dâng cuộc đời cho tự do xứ sở, và chống ngoại xâm. Cha sẽ đứng vào đội ngũ của những con người giờ đây không chấp nhận ở trong vòng bạo quyền, nô dịch, và toàn trị với niềm tin mạnh mẽ rằng vận mệnh đất nước từ nay sẽ thay đổi mãi mãi...

Giờ đã điểm, kèn hiệu vang lên
Hãy tiến lên, trong tiếng hò reo
Tiếng trống rung thúc giục ta tiến...
Về phía Tự Do đang vẫy gọi...

Cha của các con sẽ cùng những người bạn đồng chí hướng, những con người quả cảm dám bỏ lại gia đình thân thương của mình như cha, để bắt đầu cùng nhau mò mẫm đi trên con đường diệu vợi đầy chông gai trắc trở, con đường gian nan mà không phải ai cũng tới được cái đích cuối cùng. Con đường mịt mờ đen tối đó, than ôi, lại là con đường tươi sáng duy nhất đưa dân tộc chúng ta đến được với ánh sáng mặt trời.

Các con muôn ngàn yêu quí của cha ơi...Số phận đã đặt người cha thân yêu của các con vào số phận của đất nước điêu linh và kiêu hãnh của chúng ta cùng với số phận của hàng triệu người Việt Nam thề phá tan gông xiềng để dân tộc ta được ngẩng cao đầu...và trên con đường đấu tranh đó, nếu số mệnh bắt cha phải ngục tù thì cha sẽ thanh thản đón nhận ngục tù. Số mệnh bắt cha phải chết thì cha sẽ chết như một chiến sĩ nơi trận tiền trước bầy lang sói.

Nhưng cha luôn thấy mình có lỗi với các con bé bỏng của mình, vì cha đã.không ở nhà để yêu thương các con và được các con yêu thương...

Rồi một ngày kia, khi ánh bình minh chói lọi trên khắp xứ sở trong tiếng hò reo của toàn dân tộc, thì đừng buồn khi các con có thể không thấy cha trong đoàn quân chiến thắng. Lúc đó cha của các con đã ngã xuống ở đâu đó trên con đường vinh quang đưa Tự Do về với xứ sở, nhưng chắc rằng trên môi cha vẫn nở nụ cười thanh thản nhất khi được vinh dự đền nợ cho nước non.

Lúc đó các con hãy tin rằng cha của các con đã bước sang thế giới bên kia với cái đầu ngẩng cao đầy tự hào vì những điều đã làm được ở thế giới bên này...

Nhưng dù có thế nào thi cha luôn thấy có lỗi với các con bé bỏng của mình. Vì cha đã không còn ở trên đời để yêu thương các con và được các con yêu thương nữa...

Hãy tha lỗi cho cha các con nhé.

Mai Tú Ân

5/7/14

Viết cho con gái - Lúc con mới chào đời...

Người ta viết thư cho con gái để dạy dỗ, khi con gái họ đã lớn lên bước vào đời, còn cha thì viết cho con gái mình khi con còn chưa qua ngày thứ 3 của cuộc đời, với cái cuống dây rốn vẫn còn dính trên người. Cha chạy như bay đến cái nơi con gái cha đã giáng trần, tức là nhà bảo sanh đó, và hầu như không nhìn mẹ còn mệt sau sanh, mà chỉ ngẩn người ra nhìn sinh linh nhỏ bé đang ngọ nguậy. Đó chính là con gái của cha với cái đầu con dài thòn ra với cái thóp ngay trên trán cứ phập phồng. Đôi mắt thì sưng phồng, và cái miệng mũi thì vêu vao, cái bụng ỏng và đôi chân tay bé tí như của một con khỉ con xấu xí thiếu ăn...



Cha đưa con và mẹ từ bênh viện về nhà, cùng với cả một sư đoàn hùng hậu đi hộ tống gồm cả ông bà cô bác hai họ và cả dòng họ nhà ta đông như quân Nguyên. Trong bữa tiệc mừng con gái thì không khí huyên náo như một cái chợ thì cha mẹ cứ phải bồng con đi giới thiệu đến từng người cả hai bên nội ngoại đến mệt nhoài. Nhưng cha còn giận họ nữa kia..Họ nhìn con gái rồi thì kêu ré lên giả vờ chê con gái của bố "xấu hoắc". Đó là tập quán dân dã đấy con ạ. Họ không khen đứa trẻ vì sợ chúng bị ông ma ông quỉ bắt, nên cứ nói con Đen, con Đẹt, con Hĩm...

Cha còn bực mình hơn khi cả dòng họ nhà mình cứ thấy con là họ kéo lại hôn tới tấp, ấn cả râu hay son môi lên đôi má phính thơm phức của con. Họ còn làm cha sốt hết cả ruột khi kéo cả chăn nhỏ trên người con rồi dùng miệng cù cho con cười. Thậm chí bắt mở tã ra để giả vờ xem chim hay là bướm. Và họ làm cho cha giận dữ phừng phừng khi dè bỉu chê con gái là là Bướm, là ngoại tộc, là vịt giời. Cha còn thấy giận cả mẹ con nữa khi thấy mẹ con không can cản ai mà lại còn vừa cười đùa vừa hùa vào với các bác để nói xấu con nữa đấy con gái à...

Đã bao nhiêu ngày, bao nhiêu giờ trôi qua nhưng không bao giờ thấy chán khi ngắm con gái nhỏ xíu nhỏ xiu của mình. Đó là một khoảng thời gian thật hạnh phúc khi được ở bên con chỉ để ngắm nhìn con, ngạc nhiên vì sự thay đổi của con gái và sung sướng thấy từng nét đẹp bụ bẫm hiện dần lên trên hình hài con. Đang đêm giật mình tỉnh giấc vì tiếng con gái cha thét lên như còi tàu hỏa khiến cho cả cha mẹ cùng chạy vào để tranh nhau thay bím hay pha sữa cho con. 

Rồi khi mẹ đi vắng thì cha mò vào phòng như một tên trộm và ngồi bên cái nôi của con thật lâu, nựng nhẹ vào đôi má phính, hít hà cái mùi nước đái thoang thoảng để rồi cười nhè nhè nhẹ như một anh ngớ ngẩn. Đi đâu về cha cũng chỉ muốn nhanh nhanh thật nhanh để nhanh trở về nhà với con gái yêu của mình. Không dám kinh động đến con, cha quì bên nôi và ngắm nhìn con gái đang ngủ thật bình an. Có lần con mở mắt ra nhìn cha bằng đôi mắt đen láy, nhe cái lợi không răng ra cười với cha một cái rồi lại lăn ra ngủ tiếp. 


Tắm cho con là thích nhất khi cha nâng niu trên đôi tay mình cái sinh linh nhỏ bé nhưng đang ngọ ngoạy rồi đưa cái đầu tròn tròn mềm mềm xuống với chậu nước ấm mà mẹ đã chờ sẵn. Rồi như một nghệ sĩ múa điêu luyện, cha đã vừa tắm cho con lại vừa như dìu con theo một điệu van lả lướt. Cha nhớ là đã hơi giật mình khi rờ tay vào cái bướm nhỏ xíu của con để rửa ráy khiến con thích chí cười sằng sặc trong khi mẹ con bỏ đi với câu nói :"Cha con nói bậy quá"


Ôi, thiên thần bé bỏng, cha suýt nghẹn thở vì sung sướng khi cái giây phút thần tiên ấy con gái bé bỏng đã ban tặng cho cha khiến cha cứ như bay bổng cả ngày đấy con ạ.

Rồi cả ngày cha cứ quanh quẩn bên cái nôi chỉ mong kiếm cơ hội nào đấy để được làm osin thứ 2, sau mẹ là osin thứ nhất cùng nhau chăm sóc cho cô công chúa của mình. Để thỉnh thoảng cha lại được chạm vào đôi tay nhỏ xíu, được thơm lên đôi má dính sữa của con. 

Ngày lại ngày trôi qua trong hạnh phúc, quấn quýt trong hạnh phúc và ngập tràn trong hạnh phúc. Cha thường bồng con đi trên con đường rơp bóng cây và để ánh nắng của ráng chiều hoàng hôn phủ lên những lọn tóc tơ bồng bềnh của con, khiến cha nhớ đến những câu thơ của T.T.KH mà cha luôn rung động :

Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ người đến với yêu thương...

Cha có thể bồng con gái đi vòng quanh thế giới, đến những hòn đảo đầy châu báu của hải tặc, hay những cánh rừng Châu Phi rờn rợn luôn rộn ràng tiếng trống tăm bô bập bùng thúc dục những tấm thân trần uốn lượn trong điệu vũ của những kẻ ăn thịt người...

Cha muốn cho con gái thấy hết cả thế gian này để để lúc nào muốn, con sẽ lấy hết cả thế gian làm đồ chơi. Cha muốn đưa tay lên hái những tinh tú trên bầu trời rồi kết lại thành những chuỗi sao sa rồi quấn lên người con, để con gái cha luôn tỏa sáng. Cha muốn đến bất cứ chốn hiểm nguy, gian nan cách trở.nào để được gào thét lên thách thức cả thế giới này. Bất cứ thế lực nào, thần thánh hay ma quỉ mà dám động đến sợi tóc của con gái, thì cha sẽ chứng tỏ rằng, dù có mất mười cái mạng của cha thì mất, chứ không để mất một sợi tóc nào của con gái yêu.

Cha muốn làm tất cả những điều trên chỉ để nói với con gái của cha một điều rằng, con gái nhỏ xíu của cha ơi. Con có biết con là báu vật quí giá nhất, và là tất cả của cha mẹ khi tình yêu thăng hoa...

MTA