Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Việt Dũng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Việt Dũng. Hiển thị tất cả bài đăng

21/8/15

12/13 quán quân Olympia không về nước, và một Nguyễn Viết Dũng đang ở tù...

Họ sợ sống mòn với nếp sống sáng cắp cặp đi, tối cắp về… Họ e ngại tất cả những mơ ước, hoài bão đều dần bị thui chột nếu về nước.

Nguyễn Viết Dũng - Dũng Phi Hổ (Ảnh MTA)

12/13 quán quân Olympia không về nước: Những nguyên nhân chua xót...

Để giải đáp thắc mắc độc giả về việc trong số 13 quán quân Olympia hiện chỉ có duy nhất 1 người lựa chọn quay trở về Việt Nam, PV Infonet đã có cuộc trao đổi với nhà báo Nguyễn Như Mai về vấn đề này.

Là cố vấn lâu năm của chương trình “Đường lên đỉnh Olympia”, ông có thể cho biết quan điểm của mình trước thực trạng là có đến 12/13 quán quân Olympia ở các năm quyết định làm việc hoặc mong muốn ở lại làm việc tại nước ngoài sau thời gian du học?


Sau kì chung kết “Đường lên đỉnh Olympia” lần thứ 14, có những nguồn thông tin cho biết 12/ 13 nhà vô địch đã quyết định ở lại. Số liệu ấy không rõ có chính xác hay không chưa kiểm định, vì ít nhất phải học xong đại học mới có thể có điều kiện xin ở lại định cư tại Úc hay không.

Nhưng theo tôi, thực ra không chỉ những “nhà leo núi Olympia” mới như vậy, nhiều bạn khác có tài năng sau khi đi du học cũng thế thôi. Tôi là cố vấn “môn” Hiểu biết chung của chương trình này trong suốt 14 năm. Cũng có dịp gặp gỡ, quen biết nhiều người được cử đi học thạc sĩ, tiến sĩ nên cũng rất quan tâm đến vấn đề này. Và tôi biết chắc một điều rằng hầu hết họ đều muốn ở lại nếu thực hiện được.

Được biết, tính đến thời điểm hiện tại, chỉ có bạn Lương Phương Thảo-quán quân mùa thứ 3, là nhà vô địch duy nhất của chương trình đang sinh sống và làm việc tại Việt Nam. Vậy số còn lại, họ có chia sẻ với ông nguyên nhân vì sao sau thời gian du học, đều muốn ở lại nước ngoài, cụ thể ở đây là Úc?


Theo họ, có mấy lý do sau: Ở Úc hay bất cứ nước tiên tiến nào (như Canada, Thụy Điển, Na Uy hay Mỹ) đều có một cuộc sống ổn định, đầy đủ hơn. Đấy là điều mong ước của tất cả mọi người lao động. Không nói những người có học thức mà thậm chí những người đi làm công, có tay nghề cũng đều xin ở lại nếu đủ tiêu chuẩn.

Nhưng đối với những người có tri thức, được đào tạo bài bản ở nước ngoài, thì họ muốn ở lại không chỉ vì đời sống vật chất. Họ còn có một thực tế phải đối măt khi về nước, đó là phải chạy chọt xin việc, phải va đập vào những thủ tục phức tạp, phải lo lót “đầu tiên”- tiền đâu. Mà nhiều khi vẫn thất nghiệp.

Xin được việc làm rồi, họ lại không thể phát huy được sở học. Bởi làm giảng dạy, làm khoa học thì thiếu thiết bị, thiếu môi trường khoa học, lại bị chèn ép, kèn cựa, “cá mè một lứa”… 

Làm trong cơ quan thì bị các thủ trưởng thiếu tri thức sử dụng vào những việc chẳng cần đến những điều đã học. Rồi sống mòn với nếp sống sáng cắp cặp đi, tối cắp về… Họ e ngại tất cả những mơ ước, hoài bão đều dần bị thui chột.

Đấy là chưa kể về nước, lương lậu có thể không tương xứng với cống hiến, thậm chí không nuôi được mình và gia đình….

Ngoài ra, họ còn chịu những áp lực nào khác về tư tưởng nữa không, thưa ông?


Thêm một điều nữa, chỉ những người đã học ở nước ngoài mới dám nói: Ở nước ngoài họ được sống thực với mình, dám nói điều mình nghĩ. Trong khi về nước, lại phải giấu giếm ý nghĩ của mình, hoặc phải lựa chiều nói dối, không thực lòng. Đâm ra họ sợ.

Vậy thử hỏi, nếu bạn là người như họ, là người trong cuộc, thì bạn quyết định như thế nào? Xin đừng nên trách họ là được hưởng ưu ái nọ kia mà không yêu nước, là chỉ muốn hưởng thụ… 

Xin nói là, họ biết rất rõ, muốn sống ở nước ngoài cũng không dễ đâu, phải lao động thực sự, phải có tài, chứ không thể dựa vào chạy chọt, dựa dẫm được đâu. Chỉ trừ những con nhà đại gia, con quan tham có tiền để ra nước ngoài sống cuộc sống hưởng thụ do tiền của dư thừa mà thôi.

Có thể kể đến một số gương mặt như: Phan Mạnh Tân- quán quân năm thứ 2 hiện đã đi làm ở công ty IBM, Melbourne, Australia. Hay Huỳnh Anh Vũ-quán quân năm thứ 8 là một trong hai sinh viên hiếm hoi được giữ lại trường trở thành giảng viên ngành kinh tế tại ĐH Swinburne,… Vậy theo ông, thực trạng này có phải đang báo hiệu việc”chảy máu chất xám” của nước ta hiện nay và thời gian tới?


Nói là “chảy máu chất xám” thì to tát quá, nhưng đó thực sự là một xu thế. Các nhà leo núi Olympia là những học sinh giỏi, nhưng cũng chưa phải là những tài năng ghê gớm. Tuy nhiên họ có tiềm năng trở thành người tài. Nước Úc không vô cớ mà cấp học bổng, ưu ái cho họ đến học đâu. Họ sẽ hưởng lợi, hớt tay trên của ta khi những học sinh, sinh viên đó ở lại làm việc cho họ.

Tìm thông tin trên mạng, ta thấy rất nhiều người Việt đã thành danh ở nước ngoài trong rất nhiều lĩnh vực từ khoa học, công nghệ đến kinh doanh. Chứng tỏ nguồn gen của Việt Nam khá chất lượng, rất đáng tự hào đấy chứ.

Mà trên quy mô toàn cầu thì chuyện chảy máu chất xám cũng không có gì lạ. Như nước Mỹ chiếm hầu hết giải Nobel, nhưng trong số đó rất nhiều người vốn từ các nước khác đến nhập cư.

Với tình trạng trì trệ của đất nước ta như hiện nay, chuyện còn có rất nhiều người được cử đi học hay tự đi du học sẽ ở lại nước ngoài là điều khó mà cưỡng lại.

Nếu như thế, thì một số ý kiến cho rằng họ thiếu trách nhiệm với đất nước, liệu có hơi quá với họ, thưa ông?


Rõ ràng không thể trách cứ các bạn thủ khoa Olympia hay những sinh viên ra nước ngoài học mà không trở về. Đừng áp đặt cho là họ không yêu nước, không thực hiện trách nhiệm với đất nước.
Chưa nói đến các bạn đi du học, ngay cả các học sinh sinh viên tỉnh lẻ, hay miền núi sau khi tốt nghiệp tại sao lại không về “phục vụ quê hương” mà tìm mọi các trụ lại ở “đất thánh” thủ đô hay TP Hồ Chí Minh? Trong khi đó, phải vận động trí thức lên xây dựng miền núi, vùng sâu vùng xa.

Vấn đề là chúng ta phải tự hỏi tại sao lại để xảy ra cớ sự như vậy. Bấy lâu nay nước ta cứ đưa ra những chủ trương chính sách như thu hút nhân tài. Thậm chí còn dùng những câu to tát như “trải thảm đỏ” đón nhân tài, nhưng thực ra đó mới chỉ là những khẩu hiệu, chứ chưa có tính thực tế.

Bây giờ không thể chỉ dùng những lời kêu gọi chung chung như thế mà có thể giữ chân người tài được. Còn làm như thế nào, đó là trách nhiệm của những nhà lãnh đạo, nhà quản lý đất nước phải có tầm nhìn cao hơn.

Xin cảm ơn ông rất nhiều!


Thanh Hùng (thực hiện)

13/7/15

Dũng Phi Hổ, chàng trai của thế hệ không cúi đầu...

Tình cờ lượm được trên mạng tấm hình của một thanh niên còn rất trẻ nhưng lại oai phong trong bộ đồ lính chiến, mà nói thật vì công việc của một nhà văn chuyên viết về đề tài chiến tranh như tôi dòm mãi mà cũng không biết là quân phục của nước nào. Bê rê xanh màu nước biển của TQLC VNCH, dải cờ vàng ba sọc đỏ uốn lượn cách điệu đất nước Việt Nam hình chữ S, nhưng với cái cổ áo bẻ lên kiểu quân phục mùa Đông của mấy nước CS thời còn mồ ma của Liên Bang Xô Viết cũ trông chả giống lính của con giáp nào. Lại còn có cả hình con hổ nhẩy ra mới kinh chứ...


Tóm lại cảm nghĩ của tôi về anh chàng lính dởm này là trẻ con vớ vẩn, và trò khỉ này sẽ chấm dứt khi anh chàng có một chị chàng nào đó để yêu đương cho bớt ngố đi.

Nhưng tôi đã lầm. Qua thời gian không dài dần dần tôi biết và hiểu hơn về Nguyễn Viết Dũng, chàng trai Yên Thành, Nghệ An sinh đúng vào ngày Kỷ Niệm Quân Lực VNCH 19/6/1985 có khuôn mặt đầy đặn hơi tròn trĩnh giống khuôn mặt của một  cô gái đẹp khiến cho người mới gặp sẽ cảm tình vì vẻ nhu mỳ ngoan hiền.  Chắc chắn em phải là một đứa con hiếu thảo thương cha kính mẹ, nhưng điều đó cũng không có gì ghê gớm cả. Trên đất nước ta có ai không thương cha kính mẹ, ngoại trừ mấy thằng trời đánh trật búa.

Cũng có ngạc nhiên khi biết em học rất giỏi và thậm chí còn đoạt cả giải Đường Lên Đỉnh Olempya, một giải thưởng mơ ước của các cô cậu họ trò. Nhưng đó cũng không phải cái gì ghê gớm lắm. Cái Giải đó được trao cho những học sinh đặc biệt thông minh chăm chỉ, nhưng đoạt giải rồi thì sao ? Bao nhiêu học sinh đoạt giải đó,  bao nhiêu học sinh đoạt bao nhiêu giải quốc tế kêu vang vang ngày ấy giờ nơi đâu. Có thấy ai đem thân trai và tài học ấy ra phụng sự cho đất nước này một cách đúng nghĩa chưa. Chỉ thấy những kẻ học hành nhiều, bằng cấp nhiều lại được chế độ đãi ngộ và tung hô nhiều nhưng té ra lại rặt là một phường giá áo túi cơm, chỉ biết vun xén cá nhân để được vinh thân phì gia, nhà cao cửa rộng, vợ đẹp con khôn. Những con người được gọi là tài năng, là nguyên khí của quốc gia ấy được tô vẽ và chất đống lên người  những bổng lộc cùng vô số những danh hiệu cao quí đó thì lại là những kẻ vô cảm nhất với mũ ni che tai trước bất công xã hội, trước nỗi khổ của dân khổ, nỗi oan của dân oan. Trong cái gọi là giới trí thức XHCN ấy, kẻ có tài có tâm thì phải bỏ nước ra đi, kẻ có tài có tâm có dũng thì bị thải loại không dùng.

Nhưng Than ôi, chỉ còn lại những kẻ vừa không có tâm, không có dũng mà tài năng thì đáng ngờ lại đông như quân Nguyên và được hò la xưng tụng. Một số kẻ leo rào vào được bên trong cung điện Ba Đình, số còn lại thì hoan hỉ đứng chầu hầu ở bên ngoài để đợi ơn mưa móc. Có thấy được bao nhiêu người trong cái đám lao xao ấy không sơn dúm người lại trước cường quyền để chẳng còn bao giờ thấy Tổ Quốc, chẳng còn thấy Danh Dự và Trách Nhiệm của một Thất Phu Hữu Trách khi Quốc Gia Hưng Vong. 

Nhưng cái thời mạt của những kẻ sĩ mạt này sẽ chẳng còn kéo dài bao lâu nữa trên cái đất nước mạt vận này. Cùng với những trí thức đã dấn thân chúng tôi thì giờ đây còn có cả một lớp người trí thức trẻ có tài, có tâm và có quá thừa cái dũng khi họ cùng dấn thân vào tất những nơi sóng to gió cả  như Huỳnh Thục Vy, Tuyến Chí Nguyên, nhà báo Đoan Trang, Đắc Kiên, mẹ Nấm, sinh viên Phương Uyên...những con người trẻ mở đầu cho một thế hệ trẻ không chấp nhận cúi đầu. 

Trong đó chậm chân nhất nhưng cũng nổi bật nhất là anh chàng có nét mặt vừa trẻ vừa già, vừa ngây thơ vừa hầm hố. Khuôn mặt không lầm lẫn được với ai đó luôn xuất hiện hiên ngang với lá cờ vàng ba sọc đỏ ngạo nghễ bay. Cả trên mạng và cả ở ngoài đời thì cái chàng thư sinh ấy  của chúng ta cứ lừng lững đi lên bằng hành động chứ không phải chỉ bằng lời nói, và ngày càng lớn mạnh uy nghi như một chàng Gióng thời internet. Cái tên đó cứ tràn ngập trên mạng và đẩy người hùng đấu tranh dân chủ trẻ tuổi Hồng Kong Joshua Wong vào quên lãng để dần dần độc chiếm hình tượng yêu mến của giới trẻ VN . Ngay cả chính tôi cũng bỏ cái hình nền là chàng Joshua Wong đó đi và thay vào đó là cái hình của anh chàng mặc quân phục hổ lốn, mà giờ đây mang một cái tên mà tôi không thể không tự hào khi nói đến tên em : Dũng Phi Hổ, thanh niên thuộc thế hệ trẻ không chấp nhận cúi đầu.

Nhưng không chỉ có một mình em. Với bầu máu nóng tuổi đôi mươi luôn sục sôi trong huyết quản, với trái tim luôn muốn vỡ nhịp đập vì yêu thương, có cả một nhóm tình nguyện các em đi đến bất cứ nơi đâu mà những người dân oan, dân khổ cần để giúp họ, với nguyên tắc của những người đàn ông chân chính là làm nhiều hơn là nói. Cùng với người thủ lĩnh và cũng là người bạn thân thiết nhất, Dũng Phi Hổ là cả đám thanh niên tuổi đôi mươi đã trở thành những chàng trai anh hùng, những chàng trai đầu tiên thuộc thế hệ không chịu cúi đầu. Trí thức, can đảm, nhiệt tình và cả chút dại khờ, đám của Dũng Phi Hổ  này đã vì một lý tưởng là được đóng góp cho đất nước được tốt đẹp hơn. Và vì những điều tốt đẹp đó, họ chấp nhận đối đầu với cả ma quỉ. 

Hà Nội, những ngày chủ nhật sôi sục với những cuộc xuống đường đòi quyền sống cho cây xanh, Dũng và các chàng trai can đảm của mình với những bộ đồ đen, hoặc những bộ quân phục chẳng giống ai đó, nhưng gợi nhớ đến những hình ảnh hào hùng mà họ yêu thích từ khi còn nhỏ. Bộ đồ đen bó sát giống như những anh hùng nhảy toán, Bóng Ma Biên Giới hay Biệt Cách 81 chuyên đi mây về gió. Rồi thì Bê Rê Nâu Biệt Động Quân Sát Cộng, mũ nồi xanh màu sóng biển em yêu, và lính dù mũ đỏ đẹp trai, nhiều cô nhìn đến nổ con ngươi...

Cứ như những chàng lãng tử trong cuộc dong chơi phiêu lãng nơi gầm trời chân mây, họ bước vào chiến của mình. Luôn luôn đi đầu và luôn luôn nổi bật họ đã tham gia phong trào bảo vệ cây xanh Hà Nội như một sự thách thức với nhà cầm quyền Hà Nội. Các chàng trai đó đã chứng tỏ cho những kẻ làm hủ bại đất nước, làm hèn hạ đi một dân tộc cả ngàn đời nay luôn có bao anh hùng lẫm liệt đầu đội trời, chân đạp đất hăng hái lên đường để đáp lời sông núi. 

Rồi những kẻ hèn đã dùng kế hèn để triệt hạ tự do của tất cả bọn. Không có bất cứ lý do nào để bắt bớ cả nên họ đã phải trả tự do cho những chàng trai không biết sợ này. Nhưng rồi cũng không vì lý do gì, họ đã bắt giữ trái phép, bất công và bất nhẫn người thủ lĩnh can trường của họ khiến những người bạn của Dũng cứ phải vất vưởng ở Hà Nội đã 3 tháng rồi, vì họ đã thề không có Dũng không về quê hương. Còn chàng Dũng thì quả là xứng danh Phi Hổ  khi can đảm chấp nhận đương đầu với ngục tù của bạo quyền, chấp nhận những thử thách lớn lao của đời mình như một chàng trai mới lớn nhưng đã có khí phách của một dòng máu anh hùng. 

Tất cả các em và  bạn bè đã tự nguyện sánh bước cùng cha anh trên con đường gian nan diệu vợi lẫn ngục tù đen tối để đem ngọn cờ của tự do về cho xứ sở. Các em đón lấy ngọn cờ của lớp trước chúng tôi, giống như chúng tôi đã đón lấy từ cha anh chúng tôi, để chứng tỏ rằng người nước Nam không bao giờ thiếu kẻ đem thân ra để trả nợ nước non. 

"Không thành công cũng thành Nhân" Anh hùng Nguyễn Trung Trực đã khí phách nói ra những lời trên trước khi ung dung lên đoạn đầu đài. Nối gót tiền nhân, chúng ta có thể thắng, có thể bại, người còn, người mất hay người bị bắt kẻ biệt xứ. Nhưng đó là cái giá đáng phải trả cho những người dấn thân chúng ta, để cuối cùng dân tộc Việt Nam chiến thắng. 

Chúng tôi yêu các em, và luôn tin tưởng các em sẽ thành công. Vì các em tài năng hơn, các em can đảm hơn và xứng đáng thành công hơn. Các em sẽ tiếp lấy và đem đươc lá cở của tự do và tình yêu thương về cho toàn dân tộc Việt Nam trong ngày hội lớn được nhảy múa và cùng ca vang bài ca hạnh phúc đến muôn đời..

Nếu là Người tôi xin chết cho quê hương...

MTA