Hiển thị các bài đăng có nhãn Cờ Vàng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cờ Vàng. Hiển thị tất cả bài đăng

17/9/15

Bài học Lê Diễn Đức và cơ hội cho Cờ Vàng...

Sự kiện ông Lê Diễn Đức, một người viết báo cho một cơ quan báo chí tự do và sống ở trong lòng cộng đồng người Việt ở Mỹ đã có bài viết bôi nhọ cả thể chế đã không còn tồn tại VNCH, lẫn cả những người hùng đã vị quốc vong thân cho thể chế đó. VNCH đã không còn nhưng vẫn ở trong tâm thức của hàng triệu người hải ngoại, cũng như ông Hoàng Cơ Minh đã chết nhưng hình ảnh ông vẫn sống mãi với bao người. 


Không cần biết ông Lê Diễn Đức này là một thằng ngốc hay là một thằng ngu, nhưng việc ông ta phỉ báng vào điều thiêng liêng của bao nhiêu người là không thể chấp nhận được. Rồi việc ông ta không chấp nhận sai lầm để nhận lỗi mà còn cãi chầy cãi cối, và làm tổn thương thêm những giá trị thiêng liêng, cùng những con người của lịch sử mà trước đó ông ta đã làm tổn thương nặng nề rồi. Những người Cờ Vàng đã phản đối quyết liệt, như nhiều vụ việc trước đây. Nhưng rồi mọi việc sẽ lại dần trôi qua để rồi lâu lâu lại có một Lê Diễn Đức khác, cùng một câu chuyện giống như thế lại xảy ra...

Bởi vì việc bôi nhọ phỉ báng như ông LDD đã làm không được 100% dân Cờ Vàng phẩn nộ. và cũng không gặp sự phản ứng xứng đáng của dân Cờ Vàng nên bọn chúng lờn mặt, trêu Thần, ghẹo Thánh, giễu cợt cả quá khứ lẫn hiện hiện tai, và xúc phạm cả người chết lẫn người sống..

Với chỉ báng như vậy vào những giá trị thiêng liêng thì không thể chỉ lên án suông mà phải dùng roi. Và phỉ báng những giá trị thiêng liêng đã không còn nữa thì phải trị bằng gươm giáo. Tự do ngôn luận hay tự do báo chí là điều tốt, nhưng khát vọng tự do cho dân tộc thì lại thiêng liêng và không gì sánh bằng. Giá trị còn ở chỗ là lịch sử, truyền thống nhân văn, đạo lý làm người và trên hết là tất cả đã không còn nữa ngoài sự lưu giữ, xác tín trong tâm khảm của từng con người VNCH cũ. Và điều đó là không thể để mất, không thể để bị đả phá... 

Vậy tại sao những người yêu mến VNCH không nhân cơ hội này xác quyết một cách rõ ràng, nghiêm khắc và không thể hiểu sai : Thời đại của việc bôi nhọ, phỉ báng, coi thường các giá trị của VNCH đã qua rồi. Vĩnh viễn qua rồi. Từ nay tất cả mọi người, hay ít nhất là những người sống cùng với cộng động Cờ Vàng sẽ không được phép xúc phạm vào niềm tin của cộng đồng như VNCH, lá cờ Vàng, Anh Hùng cùa họ. Cho dù đang sống ở quốc gia dân chủ nào đi nữa, tôn trọng quyền cá nhân tới đâu đi nữa, thậm chí chio phép làm như vậy trên tinh thần tự do dân chủ, thì cộng đồng Cờ Vàng cũng không cho phép. 

Bởi vì tấn công bôi nhọ, phỉ báng các giá trị lịch sử và tinh thần VNCH như vậy có nghĩa là bôi nhọ lịch sử, xổ toẹt các niềm tin và coi thường những người Cờ Vàng. Mọi hành động vi phạm của cá nhân, hay tổ chức đều phải bị cả cộng đồng lên án và phải trả giá. Kẻ gây chuyện phải bị trừng phạt, cho dù việc trừng phạt có thể pham luật quốc gia sở tại. Nhưng vì những gì thiêng liêng, vì những giá trị bất biến của cha ông để lại thì lớp con cháu không thể không làm để bảo vệ những giá trị ấy. Vì muốn bảo vệ cái điều thiêng liêng nhất thì luôn luôn phải trả giá xứng đáng nhất.

Và vụ việc của ông Lê Diễn Đức lúc này thì nên coi đó là một bài học tốt cho người dân Cờ Vàng, nếu họ thật sự yêu mến và thật sự dốc lòng bảo vệ các giá trị của họ. Cương quyết, rõ ràng và không khoan nhượng ...

Nếu dân Cờ Vàng làm được thì các giá trị thiêng liêng mà họ tôn thờ sẽ không bao giờ mất đi, mà ngược lại sẽ dần sáng chói trở lại như nó vốn có. Giải quyết bài học Lê Diễn Đức này thì sẽ không có những vụ việc Lê Diễn Đức khác tiếp theo trong tương lai. Sẽ không có kẻ nào dám làm giống như LDD vì sẽ biết cái giá nặng nề phải trả mà những người Cờ Vàng luôn sẵn sàng "Khai Đao để Cẩu đầu trảm " bất cứ kẻ vô lại nào dám phạm thượng hoc theo LDD. Càng đồng lòng cương quyết bảo vệ thì các giá trị mà công đồng Cờ Vàng vinn danh càng thiêng liêng vì không để bất cứ ai, bất cứ thế lực nào có thể làm cho vấy bẩn được. Cũng giống như cây Thánh Giá Linh Thiêng của người theo Đạo Cơ Đốc được tôn trọng hàng ngàn năm nay, ngoài các giá trị tôn giáo, mà còn bởi sự nghiêm khắc dành cho bất cứ kẻ nào không biết tôn trọng. Khi người dân Cờ Vàng quyết giữ vững các giá trị thiêng liêng của họ, thì kẻ thù của những giá trị thiêng liêng ấy cũng phải tôn trọng...

Và nếu được như vậy thì người dân Cờ Vàng nên cám ơn "bài học" có tên Lê Diễn Đức.

MTA

2/9/15

Cờ Vàng và quyền biểu đạt thiêng liêng của người dân...


Việc cô giáo Mai Thanh Hải tôn thờ lá Cờ Vàng vì lý tưởng, hay vì những lý do cá nhân, vì cha cô ấy là tử sĩ VNCH, cũng như trang Bauxit đăng lời phản đối của cô giáo ấy là sự bênh vực đúng đắn cho một sự bất công mà một tờ báo mạng có uy tín như Bauxit nên làm và đã làm. Có thể chuyện này là lạ, nhưng hoàn toàn không bất ngờ. Bởi lẽ xu thế không thể đảo ngược đang diễn ra là người dân Việt Nam giờ đây có quyền bày tỏ chính kiến một cách hòa bình, công khai những điều thiêng liêng của họ trên các phương tiện internet. Điều mà chính quyền Việt Nam không thích, hay không cho phép làm là những việc của quá khứ, việc của một thời bưng bít thông tin và thời trấn áp tự do thông tin còn làm mưa làm gió trên đất nước này. 


Vì như một qui luật muôn đời là mọi điều phản động, phản tiến bộ sẽ lần lượt bị triệt tiêu, bị vô hiệu và bị vứt vào thùng rác của lịch sử khi những điều tiến bộ lên ngôi. Việc truy ép, làm khó thậm chí bắt giữ người dân chỉ vì người dân đó bày tỏ chính kiến một cách không hẳn là hợp pháp lắm nhưng lại hoàn toàn hợp đạo lý, hợp với niềm tin, tín ngưỡng, và giá trị thiêng liêng của họ thì chỉ là việc làm đối phó vô ích và bất lực của chính quyền mà thôi.

Đã 40 năm thống nhất đất nước, những kẻ thù cũ vinh danh lá cờ vàng đã trở về cũng đã trở về, cũng đóng góp xây dựng đất nước nhưng những giá trị tinh thần, cùng giá trị lịch sử cùng niềm tin của họ thì chúng ta vẫn sổ toẹt một cách công khai trắng trợn. Giống như chúng ta kêu gọi những người Cơ Đốc Giáo hòa hợp với chúng ta nhưng vẫn phạm thánh vào Cây Thánh Giá Thiêng Liêng vậy. 

Tấn công và bôi nhọ Cờ Vàng công khai như hiện nay, song song với việc ra rả những những điệp khúc tình thương mến thương với bà con Việt Kiều kiểu như :Nhiễu điều phủ lấy giá gương, đồng bào ruột thịt, cộng đồng dân tộc không thể chia cắt, trải thảm đỏ mời bà con về dựng xây đất nước..v..v.. thì có phải là những điều xảo trá nói cho được. Và những lời kêu gọi hòa hợp, hòa giải, đoàn kết dân tộc thì chỉ là thủ đoạn lừa đảo mị dân. Vì ai cũng biết rằng có đến 99% cộng đồng hải ngoại mà chính quyền đang trải thảm đỏ, gọi mời về đó vinh danh lá cờ nào. 

Lá Cờ Vàng ba sọc đỏ, ngoài biểu tượng thiêng liêng của một quốc gia còn là biểu tượng thiêng liêng cho những giá trị đã không còn nữa. Nên nó là tất cả, là hy vọng, là niềm tin, sự hoài niệm, là tình cảm thiêng liêng mà có khi còn giá trị hơn cả những lá cờ biểu tượng cho quốc gia đang còn tồn tại. 

Và sau 40 năm khi cuộc chiến kết thúc, sau những sự xích lại gần nhau một cách không cưỡng lại của đồng bào ruột thịt cùng một dân tộc, cùng một cội nguồn Việt Nam thì việc làm lỗi thời, thất đạo với với lá cờ Vàng như vậy thì có hợp lòng dân không, có đúng đạo Trời Đất và có tình người hay không...

Tôi không phải là dân Cờ Vàng, nhưng vì những quyền biểu đạt thiêng liêng của người dân, tôi ủng hộ cô giáo Mai Thanh Hải, ủng hộ trang Bauxit và trên hết, tội ủng hộ lá Cờ Vàng.

MTA

3/7/15

Bàn về Cờ Vàng...

Đóng góp đôi lời về bài viết của Vuong Phamnhat về đấu tranh dân chủ...

Rất cám ơn bạn Vuong Phamnhat về bài viết lý thú và sâu sắc về các vấn đề đấu tranh dân chủ trong và ngoài nước. Cũng trên tinh thần mỗi người một tiếng nói phản biện dân chủ, tôi xin có vài ý kiến nhé. 



Trước hết tôi tán thành những ý kiến của bạn về những chuyện tào lao như Tàu cộng chiếm VN, phục hồi HĐ Paris... Nhưng vấn đề cờ vàng mà bạn đã nêu ra thì rất tiếc là tôi không đồng ý với bạn. Cá nhân bạn cho rằng người dân trong nước có tâm lý thích cờ đỏ sao vàng thì không hẳn như vậy,  rồi các trung tâm và các trận bóng đá cũng cờ đỏ sao vàng tung bay mà cho rằng đấy là một thực tế về việc thích hay không thích lá cờ đỏ sao vàng thì cũng không hẳn như vậy. Bởi đơn giản là sự thắng thế của cờ đỏ sao vàng trước cờ vàng chỉ là sự bắt buộc người dân phải sử dụng cờ đỏ sao vàng và sự  cấm đoán đến mức nghiệt ngã lá cờ vàng.  CQCS, vì sự đối kháng không khoan nhượng với VNCH đã đối xử thô bạo với lá cờ vàng và những người vinh danh nó. Có thể nói trong hơn 200 lá cờ quốc gia trên khắp thế giới thì lá cờ vàng ba sọc đỏ là lá cờ bị đối xử tàn nhẫn nhất trên chính đất nước mà đã từng vinh danh nó. Sự cấm đoán và trừng phạt  người dân gắn bó và yêu lá cờ vàng ấy liên tục không ngừng nghỉ bao năm nay đến mức nó gần như biến mất khỏi đời sống xã hội này. Chính vì thế lúc này chưa phải lúc có thể so sánh sự phổ cập của hai lá cờ một cách công bằng và tôn trọng được.
Còn luận điểm cho rằng người hải ngoại đã sai lầm khi áp đặt lá cờ vàng thì cho phép tôi dài dòng một chút. Tôi không phải là người có liên quan gì đến lá cờ vàng cả, và tôi cũng không đấu tranh để đem cờ vàng về, vì lý tưởng của những người đấu tranh dân chủ trong nước là đấu tranh cho không phải chỉ vì một nước Việt Nam tốt hơn mà phải là một nước Việt Nam tốt nhất. Và lá cờ vàng rõ ràng là một lá cờ tốt hơn nhưng chưa phải là tốt nhất, nhưng trên đời này không có quốc gia hay lá cờ nào hoàn hảo cả. Và điều đó không có nghĩa là tôi không nhìn thấy những điều tốt đẹp trong lá cờ ấy, hay không thấy các giá trị căn bản của tự do dân chủ mà lá cờ ấy vẫy gọi, cũng như không thấy sự đối kháng hiển nhiên của lá cờ ấy với độc tài phi dân chủ chăng...
Nhưng đáng tiếc là có rất đông người đấu tranh dân chủ trong nước đã không nhìn thấy vậy nhất là những người xuất thân từ Bên Thắng Cuộc, và thật đáng tiếc lần này là lại xuất phát từ một người như bạn. Nhưng tôi tin rằng những ý kiến của bạn trong bài viết có tính gợi mở, mời phản biện chứ không phải là chính kiến rõ ràng của bạn. Chính vì thế tôi tiếp tục nhé. Mặc dù là có thể với mắt một số người nào đấy thì lá cờ vàng chưa hoàn hảo, nhưng chúng ta đâu có lá cờ nào chính nghĩa hơn, thiêng liêng hơn lá cờ ấy, cũng như lá cờ vàng cùng những người hải ngoại đều là những người hiểu biết dân chủ như nơi họ sống cũng biết rằng, họ phải tốt nhất vì lá cờ quốc gia tương lai sẽ là lá cờ được toàn dân chọn lựa. Còn hiện giờ lá cờ ấy được một nửa nước theo , cũng như tuyệt đại bà con hải ngoại vinh danh thì chính những người đấu tranh dân chủ đã tự làm hại cho phong trào khi từ chối cờ vàng. Hãy nhớ lá cờ vàng ba sọc đỏ là tim óc của những người VNCH, cũng như lá cờ đỏ sao vàng cũng là tim óc của những người CS, nhưng Cờ Vàng còn là nỗi hận, nỗi tiếc nuối và là vết thương lòng bất khả phân với những người gắn bó với nó, yêu mến nó và sống chết với nó. Vậy thì những người ở hải ngoại thì có gì sai khi vinh danh một lá cờ đáng vinh danh. Cờ vàng và cờ đỏ không chỉ là hai màu cờ khác nhau mà còn là hai trận tuyến khác nhau của hai kẻ tử thù nhau. Nên rõ ràng là theo Đỏ hay Vàng là một cuộc chiến, vì đây không phải là trưng cầu dân ý về một việc nào đó mà là cuộc chiến Ai thắng Ai. Nên cần rạch ròi cho tất cả mọi người chọn lựa, không cầu cạnh ai mà cũng chẳng cưỡng ép ai phải theo hay không theo. Và chỉ có những kẻ đấu tranh cải lương, nửa vời hay hèn nhát thì mới đấu tranh để vinh danh những điều tốt đẹp mà lá cờ vàng cũng vinh danh, nhưng lại không vinh danh chính lá cờ ấy.
Một điểm quan trọng nữa rất tiếc là lại đi ngược với bạn là quan niệm làm chính trị thì phải hướng theo dân, theo số đông.... Đúng là làm chính trị thì phải theo người dân, theo số đông, nhưng thưa bạn, những người đấu tranh dân chủ ở trong và ngoài nước, trong đó có bạn và tôi không phải hoặc chưa phải là những người làm chính trị. Trong một xã hội toàn trị quá lâu và quá sâu như xã hội Việt Nam, thì người làm chính trị không có hoặc chưa có đất dụng võ. Còn những người đấu tranh dân chủ đúng nghĩa trong nước thì thật khôi hài để nói vậy. Họ là nhà văn thơ, nhà báo, khoa học..., tức là những người có chút tri thức, chút hiểu biết về thế giới chung quanh và can đảm cất lên tiếng nói phản biện, phê phán những sai trái của nhà cầm quyền CS, và đấu tranh cho công bằng xã hội, cho tự do dân chủ. Ở trong nước thì với những tội đó, họ có thể bị bắt, đã từng bị bắt và sẽ còn bị bắt. Họ gần như là những kẻ cầm cờ xông vào nơi sóng gió nhất trước tất cả, và như một lẽ thường tình thì họ là những kẻ có nhiều cơ hội nhất gục ngã để trả nợ cho quê hương xứ sở. Họ giống với những người làm cách mạng hơn là những người làm chính trị.  Để rồi khi quê hương không còn hận thù hay cường quyền thì đa phần chứ không nói gần như tất cả họ sẽ lại trở về với công việc cũ của họ, bán chữ hay bán kiến thức để mưu sinh...
Và có lẽ không phải làm chính trị nên đa phần họ không dựa vào số đông để hành động mà dựa vào lẽ phải, vào những giá trị tốt đẹp mà không phải số đông nào cũng hiểu được, bởi lẽ số đông ấy đã chìm trong dối trá, lừa gạt quá lâu rồi....
Vài lời góp ý với bạn Vuong Phamnhat. Trân trọng cám ơn...
MTA

Trả lời bạn Vuong Phamnhat...(phần tiếp theo)

Vâng,cám ơn bạn Vuong Phamnhat​ vì đã trả lời mau chóng. (xin phép đăng phần đó của bạn ở trong còm của bài này) Và tôi cũng hiểu hết những ý nghĩ sâu xa mà bạn đã viết ra và trân trọng những điều ấy. Tất nhiên là vẫn còn những bất đồng về chuyện cờ vàng và đã nói thì nói hết ra, nhưng không phải để phản bác nhau mà là để thông hiểu nhau.
Bạn có nhắc đến Điếu Cày Nguyễn Văn Hải thì xin phép là tôi không có ý kiến vì anh ấy là người đồng chí hướng, và cũng là người mà tôi trân trọng.
Đúng là lá cờ chỉ là một biểu tượng và là phương tiện chứ không phải là mục đích đấu tranh, nhưng khi lá cờ ấy là biểu tượng cho tất cả, khao khát tự do dân chủ của một quốc gia tiến bộ, cho mọi công bằng xã hội, cho chống bất công thì dù không hoàn hảo, thì lá cờ ấy tự nhiên sẽ trở thành biểu tượng cho những điều tốt đẹp trên. Nhất là khi những khao khát ấy xuất phát từ những người dân bị tước đoạt đi những quyền bất khả phân trên, thì những khao khát ấy mạnh mẽ mà những người không ở trong cuộc không cảm nhận hết được. Cùng với việc lá cờ vàng ấy ở trong một quốc gia, ở trong tay những con người mà cho dù có bất đồng, có cãi cọ thậm chí có chửi bới nhau vì bất đồng quan điểm, vì chính kiến hay phương pháp đấu tranh thì nó cũng là kiên định và không thay đổi với những giá trị dân chủ thực sự. Những người đang giuong cao lá cờ vàng có thể thay đổi nhưng lá cờ và các giá trị mà nó vinh danh thì muôn đời không đổi.  
Vậy thì những người đấu tranh dân chủ ở trong nước không có lý do gì để không song hành với lá cờ ấy khi họ cùng có chung mục tiêu, chung lý tưởng đến tận máu thịt với những người cầm cờ ấy.  Thời gian trôi qua đã đủ lâu, thông tin mạng nhanh nhạy đưa thông tin đa chiều đến đủ nhiều để họ có thể san lấp sư bỡ ngỡ nghi kỵ lúc ban đầu rồi. Và thời gian cũng đủ lâu để cho họ thấy được giá trị của ngọn cờ cũng như thấy được chẳng có lá cờ nào bằng hay hơn lá cờ ấy để chọn lựa. Có thể lúc này lúc khác những người vinh danh lá cờ ấy có phạm sai lầm nhưng lá cờ thì không. Ngàn lần không...
Quan điểm của bạn cũng như quan điểm của nhiều người khác là đừng quan trọng tiểu tiết, hay màu cờ mà hãy đoàn kết lực lượng cho đại cuôc thì không sai nhưng cũng không đúng. Số người chống cờ vàng không nhiều và lẻ loi so với số đông ngược lại áp đảo. Cũng như đa phần trong số họ chống lại người cầm cờ chứ không phải chống lại lá cờ. Trừ đi số người vì náu mình mà phải lên tiếng chống cờ vàng thì còn lại là những ai. Là những kẻ hèn nhát và bọn hèn cơ hội vì vinh danh lá cờ vàng đồng nghĩa với việc trở thành kẻ thù của chế độ, là bị bắt bớ tù đầy...
Vậy thì bạn chọn việc phá bỏ nguyên tắc để lấy cả những kẻ vô lại đi song hành với chính nghĩa của bạn lên cùng con tàu khi kẻ đó công khai không thừa nhận biểu tượng của chính nghĩa. Cũng như chấp nhận việc đó đồng nghĩa với việc những người chính nghĩa của bạn phải rời bỏ các giá trị bất biến chỉ vì có những kẻ vinh danh làm những điều tốt đẹp nhưng lại không vinh danh lá cờ  của những điều tốt đẹp đó. Cũng như lá cờ đó sẽ giảm phần thanh khiết khi chấp nhận cả những kẻ công khai lợi dụng lá cờ nhưng lại không đứng  dưới lá cờ. Lá cờ không phải là mảnh vải màu may nên, cũng như cây Thánh Giá không phải là hai cây gỗ đóng lại mà cả hai đều là biểu tượng cho sự uy nghi và sự thiêng liêng để không bao giờ nhân nhượng với sự xúc phạm của bất cứ ai và với bất cứ giá nào.
Bạn có nhắc đến nước Mỹ một cách đầy đủ với các giá trị dân chủ mà quốc gia này luôn đem đến cho thế giới một cách không mệt mỏi. Nhưng cũng chính quốc gia đó cũng có một nguyên tắc cho người dân của họ một điều mà tôi muốn nhấn mạnh ý trong bài viết này. Đó là trong bất cứ hoàn cảnh nào thì chỉ có một lá cờ Sao và Vạch để tôn trọng và phải tôn trọng. Trên tình thần ấy thì tôi chọn lá Cờ Vàng
Cám ơn bạn và chúc vui

MTA
FB Mai Tú Ân