5/2/15

Xuân này con không về...

Con biết bây giờ mẹ chờ tin con,
Khi thấy mai đào nở vàng trên nương.
Năm trước con hẹn đầu xuân sẽ về...
Nay én bay đầy trước ngõ,
Mà tin con vẫn xa ngàn xa... 


Hai người phế binh VNCH đứng trước cửa quán và vừa bập bùng cây đàn ghita vừa gõ xập xòe vừa cất tiếng hát. Giọng hát thống thiết vang vang trong cảnh khách khứa ăn nhậu tưng bừng vô tâm, vô cảm với họ...
- Ôi, nhớ Xuân nào thuở trời yên vui
Nghe pháo giao thừa rộn ràng nơi nơi...
Bên mái tranh nghèo ngồi quanh bếp hồng,
Trông bánh chưng chờ trời sáng
Đỏ hây hây những đôi má đào...
Bài hát này tôi đã nghe hàng triệu lần. Tôi đã nghe qua radio, qua tivi, qua chương trình... tôi đã nghe các ca sĩ, cũ mới, nổi tiếng hay không nổi tiếng... Nhưng nó chỉ và luôn gây cho tôi những cảm xúc mãnh liệt khi nghe chính những người con thực sự, những người con đã không về với mẹ hiền em thơ trong một mùa Xuân khói lửa điêu linh trong bài hát này. Và họ như chìm đắm vào mùa Xuân hạnh phúc ngày xưa ấy khi cất tiếng hát trong lúc chung quanh đang rộn ràng sắc Xuân mới..
Nếu con không về chắc mẹ buồn lắm, 
Mai tranh nghèo không người sửa sang
Khu vườn thiếu hoa vàng mừng Xuân,
Đàn trẻ thơ chờ mong anh trai
Sẽ đem về cho tà áo mới,
Ba ngày Xuân đi khoe xóm giềng...
Hai người phế binh của một đội quân ngũ hào hùng một thuở nay không còn nữa. Hai người một mù dìu một không còn chân nữa say sưa hát với những gân cổ nổi phồng lên trên hai khuôn mặt phong trần chất chứa những năm tháng khổ ải nhục nhằn. Tiếng đàn bập bùng, chen lẫn tiếng xập xèng và hai giọng ca bè đưa đẩy giọng nam tình cảm thiết tha pha tiếng luyến láy đặc trưng rất độc, kiểu sến như tiếng Chế Linh, Duy Khánh ngày xưa và giờ là Quang Lê vậy. Và nó khiến cho người nghe như nghẹn ngào mặc dù đang hát về mùa Xuân...
Con biết không về mẹ chờ em trông,
Nhưng nếu con về bạn bè thương mong...
Bao lứa trai cùng chào Xuân chiến trường.
Không lẽ riêng mình êm ấm,
Mẹ ơi, con Xuân này vắng nhà...
Tất cả đã nhạt nhòa dần, nhạt nhòa dần. Chiến thắng rồi cũng dần quên, chiến bại nhớ lâu hơn rồi cũng dần quên...Chỉ còn những nỗi đau đau đáu giống nhau, của những người trai mặc quân phục nơi miền xa nhớ về một mùa Xuân thất hứa với mẹ hiền khi quê hương còn mịt mù khói lửa. Chỉ còn tiếng hát buồn tủi, đau lòng của các anh khiến tôi như muốn trào nước mắt, như nghe tiếng hót của loài chìm nhốt trong lồng cất tiếng hát đau đáu, khắc khoải mỗi Xuân về...
Thật hạnh phúc biết bao khi một ngày nào đó cả hai sắc lính đã từng không đội trời chung, những người lính đã từng vinh danh lá cờ vàng ba sọc đỏ, hay người lính vinh danh lá cờ đỏ sao vàng, cờ xanh đỏ sao vàng, những con người đã từng chém giết nhau thì nay lại cùng ở bên nhau để cùng cất cao tiếng hát gửi cho người mẹ khi mùa Xuân về trong cảnh bình an xứ sở...
Con hứa con sẽ trở về
Con hứa Xuân này sẽ về...
Vì suy cho cùng thì người mẹ đó chẳng phải là mẹ chung, Mẹ Việt Nam của chúng ta sao, và hai người lính đó chẳng phải là anh em chung một nòi giống, một dân tộc Việt Nam sao....

Mai Tú Ân

3/2/15

Tại sao Hoàng Sa...

TRẢ LẠI CHO LỊCH SỬ NHỮNG GÌ CỦA LỊCH SỬ...

Tại sao có sự kiện Trung Cộng chiếm Hoàng Sa và giờ thì nghiễm nhiên coi đó là đất của họ. Ta sẽ trở lại bối cảnh lúc đó để xem xét sự kiện này...

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgrpI3VWc-hBJR9j0mgVUp92xcmWgSdt7zX-Ip0ONqxVr-t0mKk8-ZesU-9XHLFs-dfyLSS2Lahmjm22lGAVA1_Nu75HmuaHGAjfNYIxmNLGTrkRsrzo0_BPPG7K8fCc1is10RwPCjY-QZd/s1600/10959339_541954225907880_177869507963280357_n.jpg


Đầu năm 1974, Hiệp định Paris (1973) đã ký và quân đội Mỹ đã rút ra khỏi miền Nam Việt Nam. Mỹ và Trung Cộng đã ngầm bắt tay nhau để mưu tính việc nhớn, bỏ chuyện Việt Nam lại cho các đàn em của mình tự giải quyết với nhau. Nhưng trong khi ông thầy Mỹ để đàn em là VNCH tự bươn chải một mình, và cũng có phần số xui xẻo khi Tổng Thống Mỹ R. Nichson phải từ chức vì vụ Wartergate thì VNDCCH lại được sự hỗ trợ hết mình về mọi mặt của đàn anh Trung Cộng.

Và thế là miền Bắc đã quyết định giải phóng miền Nam bằng vũ lực khi cơ hội đến. Tất cả nhân lực, tài lực đã được chuẩn bị sẵn sàng cho công cuộc vĩ đại này, nhưng có một vấn đề cốt tử mà Bắc Việt còn rất đắn đo chưa quyết, mà phải giải quyết vấn đề này thì họ mới đặt ra việc thực hiện quyết tâm giải phóng hoàn toàn Miền Nam trên. Đó là người Mỹ có quay trở lại không ? Người Mỹ, mà cụ thể là lực lượng quân sự hùng mạnh của họ có quay lại cứu đồng minh VNCH không khi Bắc Việt xé toang HĐ Paris để tấn công toàn diện và triệt để miền Nam hay không ? Hoặc ít ra là người Mỹ có cho lực lượng hải, không quân kinh khủng của họ trợ chiến cho miền Nam như trước hay không ? Vì cái tên pháo đài bay B.52 cứ hiện lên như một bóng đen hãi hùng ám ảnh Bộ TL Miền Bắc. Vì bài toán ấy đã có lời giải rõ ràng qua thực nghiệm chiến trận các năm 1968 – 1972. Nếu tấn công miền Nam, mà lực lượng này không có người Mỹ trợ giúp thì cơ hội của miền Băc là có thể thành công. Còn nếu lực lượng Miền Nam có Mỹ trợ giúp, dù chỉ cần bằng hỏa lực thôi, thì cơ hội ấy là bằng 0. 

Bắc Việt không cần học ở đâu ngoài học chính họ. Lịch sử cuộc chiến VN đã chỉ rõ các bài học đau thương đó. Năm Mậu Thân 1968, hiểu rằng không thể thôn tính được VNCH bằng các cuộc nổi dậy, hay du kích chiến mà chỉ có thể bằng tấn công tổng lực, lại ảo tưởng ngây thơ về sức mạnh quân sự của mình, cũng như đánh giá thấp đối thủ nên miền Bắc đã tung toàn lực để tấn công đồng loạt các đô thị  miền Nam trong khi lực lượng quân sự Mỹ còn dầy đặc ở khắp lãnh thổ. Và kết quả người Mỹ chỉ cần hỏa lực yểm trợ khủng khiếp của họ cùng với sức chiến đấu mạnh mẽ của miền Nam thì miền Bắc đã bị vỡ đầu năm đó với gần 100.000 chiến sĩ hy sinh oan uổn...

Không học được bài học lịch sử đó, lại chọn vào đúng năm bầu cử Tổng Thống Mỹ 1972, miền Bắc lại tiếp tục cuộc tổng tấn công mặt tiền hoành tráng, mặt đối mặt với VNCH ở miền Trung (trước đó có đánh nghi binh ở Tây Nguyên). Họ tấn công vượt sông Thạch Hãn, (chứ không vượt sông Bến Hải cũng nằm y chang và cũng ngay gần đó để tỏ ra là không "vi phạm" Hiệp Định Giơ ne vơ 1954) Và chiếm được Quảng Trị. VNCH sau đó đã bền bỉ phản công, với sự trợ chiến của các pháo đài bay B.52 ném bom không mệt mỏi thì cuối cùng TQLC của VNCH đã tái chiếm Thành Cổ Quảng Trị. Và chỉ riêng ở nơi này 10.000 chiến sĩ miền Bắc đã hy sinh trong mùa Hè đỏ lửa 1972.

Và BTTM Bắc Việt nhớ lại cùng với đợt ném bom kinh hồn của B.52 ra Hà Nội trong 12 ngày đêm cuối đông 1972 trước ngày ký HĐ Paris thì miền Bắc đã rút ra được bài học nhớ đời của mình. Đó là đừng mơ tới chiến thắng, nếu ông Kẹ hỏa lực Mỹ có cái tên B.52 ấy còn trợ giúp binh lực VNCH...Với những vết sẹo to tướng như thế thì hẳn là các ông tướng ở Nhà Rồng, HN (BTTM MB) vừa vạch kế hoạch giải phóng miền Nam năm 1975-76 vừa cầu trời được chiến đấu khi không bị B.52 Mỹ rải bom như rải cát xuống đầu.

Cần có một hành động quân sự vừa phải, không lớn không bé quá và một miếng mồi cũng ở tầm vừa phải không bé không lớn bất thình lình bị ngoạm mất mà đối phương không phản ứng hoặc phản ứng lấy lệ. Về mặt quốc tế thì việc cưỡng chiếm Hoàng Sa của Trung Cộng thì không thể nói gì hơn là một hành động xâm lược đối với VNCH, một quốc gia có chủ quyền. Đó là một hành động không thể chấp nhận được. Thế nhưng ỡm ờ trong "liên quân" đó có anh VNDCCH, không làm gì hết mà chỉ đứng tên cho có thêm số má. Có Bắc Việt đứng chung thì không thể nói rằng Trung Cộng xâm lược, người Mỹ cũng không thể lấy lý do đó để quay lại được. Chỉ có VNCH là gánh chịu một mình... 

Và đỉnh cao trí tuệ thời đó đã có một việc làm không biết khôn hay dại. Đó là nhờ ông anh Trung Cộng giúp đỡ với một phương pháp thử thăm dò. Một hay hai hành động quân sự để thăm dò Mỹ, xem Mỹ có còn vương tình quay lại với VNCH hay không. Và hai hòn đảo nhỏ bé và xa xôi nhưng là máu thịt của dân tộc Việt Nam là Hoàng Sa và Trường Sa đã bị dâng cho Trung Cộng trong phương pháp thăm dò đối phương đó. Tất nhiên là tạm thời thôi, vì với Tàu Cộng không có khái niệm cần mở cửa ra biển Đông làm gì vì tàu bè của TC lúc đó chạy ở sông còn không đủ lấy đâu mà ra biển lớn như bây chừ. Và theo kế hoạch đã được thỏa thuận giữa hai bên, Trung Cộng đã tấn công và chiếm Hoàng Sa tháng 1/1974 và cả Trung Cộng lẫn Bắc Việt đều nín thở chờ đợi phản ứng của Hoa Kỳ. Đúng như mong ước của BV, Mỹ đã không hành động gì, ngoài vài lời tuyên bố lên án. Thế là đủ hiểu. Bắc Việt giờ đây đã chuyên tâm dồn ý vào cuộc đối đầu sống mái với miền Nam mà không cần để ý nhiều về người Mỹ nữa. Họ đã không lên tiếng đúng, không trợ giúp đủ cho đàn em VNCH khi bị Trung Cộng cướp đất như thế thì không lẽ gì họ lại quay lại giúp VNCH cũng với lý do tương tự. Âu cũng là số mệnh vì không phải lúc nào người tốt cũng làm đúng hết. Chỉ có đến sau này, khi hậu quả thê thảm của một quốc gia mất tự do phơi bày ra thì họ mới thấy hối hận.

Rồi cùng với test thử nghiệm riêng của mình qua việc giải phóng tỉnh Phước Long vài tháng sau đó, thì Bắc Việt đã nhận được một tín hiệu không thể nào rõ ràng hơn. Đó là trong bất kỳ tình huống nào, người Mỹ và đặc biệt là con Ngáo Ộp, pháo đài bay B.52 sẽ không quay trở lại chiến trường. Và thực tế sau đó diễn ra đúng là như vậy.

Cuộc " Đại Thắng Mùa Xuân" năm 1975 đã diễn ra với không một quả bom đạn chính thức nào của Mỹ ném xuống chiến trường, đặc biệt là BV không phải vừa chiến đấu vừa ngóng lên trời để nhìn thấy những vệt dài khói dài đặc trưng của từng đoàn B.52 cùng với tiếng bom chùm rền vang như động đất như những năm trước. Thế rồi từng đoàn xe tăng, xe tải BV dài hàng cây số cứ nghênh ngang chạy trên các xa lộ rộng lớn của miền Nam để liên tục tiếp viện cho chiến trường. Và VNCH đành thúc thủ...

Nhưng BV còn một chút khôn ngoan khi nhận ra chân tướng ông anh lớn Tàu Cộng của mình, nên họ đã "qua mặt" ông anh để nhanh chân đánh chiếm đảo Trường Sa trước cả khi cả chiếm thủ đô Sài Gòn. Để đề phòng ông anh lớn thừa cơ lộn xộn làm luôn Trường Sa theo thỏa thuận trước đó là "thử nghiệm" cả cặp Hoàng Sa và Trường Sa,  hai hòn đảo đang thuộc về VNCH mà để đổi chác, VNDCCH cũng đã thừa nhận thuộc về Trung  Cộng từ trước đó rồi (Công hàm Phạm Văn Đồng 1958)

Và ở đời không có gì là cho không cả. Dâng gà cho cáo thì mất gà, ra mắt giới thiệu vợ đẹp cho Sở Khanh thì vợ vẫn còn nhưng bị Sở Khanh quất ngựa truy phong. Hoàng Sa mãi là vật thế chấp giữa hai ĐCS,  cho mưu đồ thâm hiểm của TC cũng như sự ấu trĩ, tham nhỏ để mất lớn của BVN. Thời gian lần trôi, vật đổi sao rời cùng với sự thay đổi từ anh em sống chết có nhau thành không đội trời chung với nhau, rồi lại thành đồng chí 4 tốt 16 chữ vàng, qua lại giữa bạn và thù đến chóng cả mặt thì rồi cuối cùng Trung Cộng đã lộ ra mặt là kẻ ăn cướp đảo Hoàng Sa của chúng ta. Vì lúc này với sự phát triển kinh tế mau lẹ thì con đường ra biển Đông của họ là cực kỳ cần thiết và lại đã có sẵn "của cống" tạm Hoàng Sa mà ông em tội nghiệp VN đã dâng hiến. Thế là nghiễm nhiên Trung Cộng coi Hoàng Sa trở thành đảo, thành đất chính thức của họ, đem lại mối hận thù muôn đời với chúng ta. Nhưng trách kẻ cướp 1 thì tự trách mình 10 khi đem dâng cho kẻ cướp cái thứ chúng muốn cướp.

Sự việc đơn giản như thế nhưng tại sao cả hai bên cứ úp úp mở mở giấu diếm mãi như thế. Trung Cộng thì giấu diếm vì đó là hành động giống như dụ trẻ con ăn cứt gà, lật lọng và là  hành động cướp nước. Còn Việt Nam thì giấu diếm vì đó là hành động bán nước.

Chỉ có dân tộc Việt Nam là đau và nhục mãi không thôi...

MTA



Je suis Charlie - Je suie Bọ Lập..







1/2/15

Nguyễn Tấn Dũng, nhân vật năm 2015 ? - Nguyễn Quang Duy

Năm 2015 là năm sửa sọan cho Đại Hội 12 nên hứa hẹn nhiều tranh chấp về cả nhân sự lẫn đường lối của đảng Cộng sản, ông Nguyễn Tấn Dũng lại đang được dưluận nhắc tới như một Tổng Bí Thư đảng Cộng sản hay một Tổng Thống tương lai cho Việt Nam, nên một số vấn đề cần đưa ra nhằm nhận định và ước đóan tình hình của năm nay.




Thay đổi từ bên trong và bên trên
Thời gian qua đảng Cộng sản đã có một vài thay đổi lớn: nhiều vấn đề đã được mang ra Trung Ương Đảng bàn thảo để đi đến quyết định chung.
Như, Hội Nghị 10 lần này, theo nhiều nguồn tin thì ông Dũng đã dẫn đầu số phiếu tín nhiệm cao với trên 77 phần trăm phiếu. Đây là lầnđầu tiên đảng Cộng sản để các Ủy viên Trung Ương Đảng đánh giá mức độ tín nhiệm các thành viên Bộ Chính trị.
Hay tại Hội Nghị 6, 10-2012, các Ủy viên Trung ƯơngĐảng đã từ chối lời đề nghị của Bộ Chính trị về “một hình thức kỷ luật và xem xét kỷ luật đối với một đồng chí Ủy viên Bộ Chính trị”.
Người bị đề nghị kỷ luật được nêu danh “đồng chí X”,nhưng qua đồn đóan chính là ông Nguyễn Tấn Dũng. Lý do ông Dũng bị đề nghị kỷluật và các ý kiến trong Hội Nghị 6 vẫn là chuyện nội bộ của Trung Ương.
Hai dẫn chứng bên trên cho thấy những thay đổi từbên trong và bên trên của đảng Cộng sản đã có lợi cho ông Dũng, nó giúp ông củng cố uy lực và quyền hành.
Thêm vào đó nhiều vấn đề từ lý thuyết đến chính sách cũng đã được công khai đưa ra thăm dò bàn luận. Thắng lợi ông Dũng chính là thắng lợi chung của phe cánh muốn thay đổi, nhất là thay đổi quan hệ giữa đảng và nhà nước Cộng sản.
Lấy thí dụ muốn gia nhập Hiệp Ước Đối tác kinh tếXuyên Thái Bình Dương (TPP) cánh nhà nước phải điều hành trong khuôn khổ quốc tế dựa trên các điều khỏan thỏa thuận với các quốc gia liên hệ, trong khi cánh bảo thủ thì vẫn cố bám vào các tín điều không còn giá trị.
Hay phía nhà nước muốn đánh giá đúng các họat động thì cần minh bạch việc thu chi tài chánh và trong tình trạng bội chi, tiếp tục thất thu phía nhà nước cần cắt giảm ngân sách. Ảnh hưởng nặng trong việc cắt giảm này là các sinh họat không cần thiết của đảng Cộng sản và của Mặt Trận Tổ Quốc, và họat động không mang lại lợi nhuận của các doanh nghiệp nhà nước.
Bế mạc Hội Nghị 12 ông Nguyễn Phú Trọng cho biết không thể để tư nhân sở hữu báo chí và báo chí nhà nước không được chạy theo lợi nhuận. Nhưng ngay sau đó ông Dũng lại tuyên bố thông tin là nhu cầu thiết yếu không thể ngăn cấm và để cạnh tranh thì thông tin của nhà nước cũng cần kịp thời và chính xác.
Tuyên bố của ông Dũng cho thấy sẽ có nhiều thay đổi về nội dung và phương cách đưa tin của truyền thông “chính thống”. Ngân sách các Tổ Chức trong Mặt Trận Tổ Quốc bị cắt giảm sẽ ảnh hưởng việc trợ cấp cho những tờ báo thiếu khả năng cạnh tranh thông tin.
Trong vai trò Thủ Tướng ông Dũng sẽ đẩy mạnh cải cách truyền thông và trong chính trị người nắm được truyền thông là người nắmđược quyền lực.
Nói đến truyền thông cũng cần nhắc đến diễn đàn Chân Dung Quyền Lực đang đưa nhiều thông tin về giới lãnh đạo cộng sản. Diễn đàn này nhanh chóng thu hút người đọc và lan tỏa ảnh hưởng từ không gian ảo ra dư luận dân gian.
Vì nhiều thông tin được cho là từ nội bộ, cách đưa tin khá kịp thời và chính xác, lại có lợi cho Nguyễn Tấn Dũng nên nhiều ngừơi tin rằng ông Dũng chính là chủ nhân của diễn đàn.
Cũng có người tin rằng từ phe cánh của Nguyễn Bá Thanh, Tổng Cục 2, gián điệp Trung Quốc, hay do chính Trung Ương Tình Báo Hoa Kỳ (CIA) dựng lên.
Các nỗ lực thay đổi từ bên trong của ông Dũng thích hợp với chiến lựơc xoay trục của Hoa Kỳ do đó đã được chính giới Hoa Kỳ công khai ủng hộ. Con gái của ông Dũng lại vừa trở thành công dân Hoa Kỳ. Nên nếu diễn đàn do CIA hỗ trợ thì cũng không có gì phải ngạc nhiên.

Thay đổi về bang giao quốc tế
Tại Hoa Kỳ, đảng Cộng Hòa đã nắm cả Thượng viện lẫn Hạ viện, đảng này tích cực ủng hộ TPP và nếu được gia nhập Việt Nam sẽ là quốc gia hưởng lợi nhiều nhất. Nhưng để được gia nhập TPP Việt Nam cần cải thiện nhân quyền, tôn trọng các quyền tự do tín ngưỡng, lập hội, ngôn luận, thực thi quyền thành lập nghiệp đòan độc lập, cải thiện hệ thống tư pháp, minh bạch thông tin và nhất là cải cách để thật sự có thị trường thương mại tự do.
Đảng Cộng hòa ủng hộ việc tăng cường quân sự và thắt chặt bang giao với Á châu và đưa ra chính sách cứng rắn hơn đối với Trung Quốc.Đường lối đó sẽ giúp giảm thiểu tham vọng bá quyền bành trướng của nhà cầm quyền cộng sản Bắc Kinh.
Việt Nam là nước nhỏ, đang bị Trung Quốc đe dọa, ông Dũng đã có những tuyên bố khá mạnh như:
“Trong quá trình hợp tác, những mâu thuẫn về lợi ích buộc mỗi quốc gia phải đấu tranh đểbảo vệ lợi ích chính đáng của mình, ... không thể có kiểu nhà tôi là nhà anh, của tôi là của anh được”, hay
"Chúng tôi luôn mong muốn có hòa bình, hữu nghị nhưng phải trên cơ sở bảo đảm độc lập, tự chủ, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ, vùng biển, và nhất định không chấp nhậnđánh đổi điều thiêng liêng này để nhận lấy một thứ hòa bình, hữu nghị viễn vông, lệ thuộc nào đó".
Lẽ đương nhiên Trung Quốc không thể làm ngơ trước những cố gắng thay đổi của Việt Nam, nhất là đang cố gắng để xích gần hơn với Hoa Kỳ quốc gia đối thủ của Trung Quốc. Vì thế tờ Hoàn Cầu Thời báo cơ quan ngôn luận chính thức của đảng Cộng sản Trung Quốc vừa nêu đích danh Nguyễn Tấn Dũng là “đại diện cho phe thân Mỹ”.
Điều lạ là trên blog Nguyentandung.org lại trích dẫn nguyên văn Hoàn Cầu Thời báo như sau:
“Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nếu trở thành Tổng bí thư khóa tới có thể sẽ làm thay đổi đáng kể chiến lược quốc gia và chính sách đối ngoại của Việt Nam, chào đón sự tham gia sâu hơn của Mỹ vào Việt Nam. Washington đã nhận ra ‘tiềm năng’ của Thủtướng Nguyễn Tấn Dũng và Đại hội 12 có thể là cơ hội duy nhất cho ông lên nắm quyền lực tối cao, Mỹ có ý định ca ngợi kết quả của các cuộc đàm phán TPP là một trong những thành tựu lớn của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng”.
Bản tin đã được nhiều tờ báo trong nước đăng tải, ngầm chuyển tải một thông điệp Bắc Kinh không muốn ông Dũng làm Tổng Bí Thư vì ông là “đại diện cho phe thân Mỹ”. Ông Dũng đã biết khai thác yếu tố “Trung Quốc”để củng cố quyền hành, còn ông có thực sự “thân Mỹ thóat Trung” là một câu hỏi chưa có câu trả lời.
Một số người đi xa hơn cho rằng ông Dũng có thể trởthành Tổng Thống hay sẽ tóm thu cả hai chức Tổng Bí Thư Đảng và Chủ tịch Nhà nước. Thực tế cho thấy muốn giành được chức Tổng Bí Thư không phải là dễ. Ông Dũng phải thỏa hiệp và phân chia quyền lực với những người khác trong Bộ Chính Trị.

Đối với người dân và các đảng viên bình thường
Ở các quốc gia dân chủ nếu một người lãnh đạo đưa quốc gia vào vòng khủng hỏang người dân sẽ sử dụng lá phiếu để chọn người khác thay thế.
Trong khi đó ở Việt Nam, mọi quyết định đều xuất phát từ Bộ Chính Trị bởi thế trong vụ Vinashin ông Dũng mới tuyên bố "Tôi nhận trách nhiệm chính trị với tư cách người đứng đầu Chính phủ, chứ tôi cũng không ra quyết định nào sai."
Chính vì thế khi đất nước lâm vào tình trạng khủng hỏang tòan diện cũng không có người đứng ra nhận trách nhiệm và không có cơ chế để chế tài người được đảng Cộng sản giao công việc.
Công bình nhận xét ông Dũng là khuôn mặt sáng giá nhất trong Bộ Chính trị, thậm chí ông Dũng hơn cả Thủ tướng tiền nhiệm Phan Văn Khải. Như khi gặp Tổng thống Bush, ông Khải phải cầm giấy đọc mà lại đọc không được suôn sẻ.
Những phát biểu khá dứt khóat về chủ quyền biển đảo và thay đổi thế chế của ông cũng được đa số dân chúng ủng hộ (so với những người khác trong Bộ Chính Trị).

Đối với Phong Trào dân chủ
Vào ngày 15-10-2014 tại viện Körber ở Berlin Đức, ông Nguyễn Tấn Dũng đã cho biết "Chúng tôi tin rằng nhân quyền, tự do, dân chủ là xu hướng không thể đảo ngược và là đòi hỏi khách quan của xã hội loài người. VN không phải ngoại lệ, không đứng ngoài xu thế này”.
Ông Dũng nói thế, nhưng điều nghịch lý là trong 9 năm ông Dũng cầm quyền Phong Trào dân chủ đã bị ông thẳng tay đàn áp. Ngay cả những blogger đơn độc như Trương Duy Nhất, Phạm Viết Đào, Nguyễn Hữu Vinh, Hồng Lê Thọ, Nguyễn Quang Lập, Nguyễn Ngọc Già… cũng bị bắt và bị kết án.
Mà nhân quyền lại là điều kiện để Việt Nam gia nhập TPP, nên nếu Hoa Kỳ quyết định bất lợi cho Việt Nam là điều có thể đóan trước.
Và để sửa sọan cho Đại Hội 12, tình trạng bắt bớ vi phạm nhân quyền trong những ngày sắp tới có thể sẽ tăng thêm.

Tạm Kết
Năm 2015 sẽ có nhiều biến động chính trị. Nếu ông Dũng tiếp tục nắm quyền hành thì không chắc cơ chế sẽ thay đổi. Nếu cơ chế vẫn chưa thay đổi thì tình trạng vẫn như cũ không có gì thay đổi.

Nhận định đúng tình hình và ước đóan đúng tương lai sẽ giúp mỗi người trong chúng ta quyết định đúng hành động của mình.

Tương lai Việt Nam không phải của riêng ông Dũng, hay của đảng Cộng sản mà là của tất cả chúng ta.

Nguyễn Quang Duy
Melbourne, Úc Đại Lợi
28-1-2015

30/1/15

1001 CÂU CHÂM NGÔN HAY NHẤT - PHẦN 8 - TÀI NĂNG

1. Tiền xu luôn gây ra tiếng động ầm ĩ, nhưng tiền giấy lại luôn im lặng. Vì thế khi giá trị của bạn tăng lên, hãy giữ cho mình luôn khiêm tốn. Vì người tài năng thực sự thường không nói về mình mà để thiên hạ nói.

2. Càng nói ít, càng nghe được nhiều. Tài năng là nghe nhiều chứ không phải nói nhiều.

3. Khiêm tốn là một đức tính của tài năng. Và giống như chỉ có kẻ khôn mới dám ví mình là kẻ ngu, người giàu có mới nhận mình là kẻ nghèo, thì chỉ có người tài năng mới dám nhận là kẻ bất tài.

4. Những người tài năng không bao giờ dán chữ Tài lên trên trán, cũng như không luôn khoe khoang tài năng của họ. Chỉ có kẻ bất tài mới làm điều đó...

5. Thành công lớn nhất là đứng dậy sau mỗi lần bị vấp ngã! Và người tài năng, thành công chính là người vấp ngã và đứng dây nhiều nhất...

6. Tài năng không phải là những chữ tài năng mà thiên hạ nói về bạn, mà là những gì thiên hạ nói về những sản phẩm bạn cống hiến cho đời.

7. Là người khôn ngoan, bạn nên ít quan tâm đến những gì mọi người nói mà hãy xem những gì họ làm.

8. Tài năng của một con người bao gồm 9 phần lao động, khổ luyện và 1 phần tài năng của người ấy. 

9. Cuộc sống giống như một cuốn sách. Một vài chương khá buồn, một số chương hạnh phúc và một số chương rất thú vị. Nhưng nếu bạn chưa bao giờ lật thử một trang bạn sẽ không bao giờ biết được những gì ở chương tiếp theo!

10. Bạn sẽ vô ích khi kết bạn với nhiều người bạn vô ích, nhưng bạn sẽ vô cùng có ích khi chỉ cần kết bạn với 1, 2 người bạn thực sự có ích, đó là những người bạn tài năng..



11. Tài năng bẩt kể thuộc lĩnh vực nào thì cũng luôn đi với tấm lòng cao thượng, thương yêu đồng loại...

12. Người khôn ngoan là  kết bạn và ở cạnhh với những người tài giỏi hơn mình và luôn lắng nghe họ. 

13. Tranh cãi với một kẻ ngốc sẽ chứng minh rằng có hai kẻ ngốc.

14. Những người bạn kết giao, học hỏi và ngưỡng mộ phản ánh chính con người của bạn. Nó cho bạn biết chính kiến muốn vươn lên của bạn.

15. Đừng quá khắt khe với những nỗ lực của chính mình. Thậm chí những sai lầm của bạn cũng có nghĩa là bạn đang cố gắng!

16. Không có hành động tử tế, giúp ích cho xã hội, dù là nhỏ lại bị xem là lãng phí hay không được ghi nhận. 

17. Nếu bạn muốn thắng được đối phương của mình, hãy bắt đầu bằng việc đứng thấp hơn đối thủ. Họ không nhìn thấy bạn nhưng bạn thì thấy rõ đối thủ. Những người tài năng luôn bắt đầu như thế...

18. Cuộc sống vốn không công bằng, có những người tài năng thì cũng có những kẻ ngu đần. Hãy tập quen dần với điều đó.

19. Đừng bao giờ cố giải thích con người bạn với bất cứ ai. Vì những người tin bạn không cần điều đó còn những người không thích bạn sẽ không tin lời bạn đâu.

20. Nhu cầu cơ bản nhất của con người là nhu cầu thấu hiểu và được thấu hiểu. Và càng là người tài giỏi thì lại càng cần những nhu cầu đó.
MTA st

Nhà văn Nguyễn Quang Vinh là một kẻ đáng khinh...

Hoàn toàn không có một chút riêng tư nào, khi tôi phải dành bài viết này cùng cái danh xưng ấy cho nhà văn Nguyễn Quang Vinh và là anh em ruột với nhà văn Nguyễn Quang Lập.



Bởi tôi không thể nào hiểu với tư cách của một con người cùng chung máu mủ rằng, anh đã không hề lên tiếng khi người anh sáng chói của anh, nhà văn Nguyễn Quang Lập bị cường quyền bắt giữ bất công và đang bị ngục tù giam giữ bất nhẫn...
Bởi tôi không thể hiểu nổi với tư cách một nhà văn, một người viết Blog rằng anh đã không hề lên tiếng gì mà vẫn viết, vẫn hô hào những điều tốt đẹp khi một người cũng làm những điều tốt đẹp giống anh, trước anh và nhiều hơn anh vừa bị bắt và bị giam trong tù...
Bởi tôi không hiểu nổi với tư cách một con dân xứ Việt rằng sao anh có thể thản nhiên, vô cảm đến như thế khi một chiến sĩ đấu tranh cho dân chủ, cho hạnh phúc của toàn dân bị kẻ Ác triệt hạ một cách bất công, bất nhẫn và bất nhân tâm như thế. 
Anh đã không lên tiếng khi đa phần người dân lên tiếng, không bày tỏ sự ủng hộ thì cũng bày tỏ lòng thương cảm đến người anh em ruột, người văn nhân tài hoa và đang trả nợ cho nước non, nhà văn Nguyễn Quang Lập...
Và thật là bất nhẫn khi anh lại lên tiếng kêu gọi mọi người hãy cầu nguyện, kêu gọi hiến máu hiến tủy cho ông Nguyễn Bá Thanh, trong khi không kêu gọi những điều tốt đẹp tương tự để cứu giúp cho người anh em ruột thịt cùng chung máu mủ đang phải chịu đựng ngục tối trong cảnh bệnh tật kinh niên...
Và cuối cùng sự im lặng của anh, một nhà văn có được tiếng nói giá trị nhất định với chúng tôi trước tội ác này sẽ khiến nhiều người trong chúng tôi buồn tủi trong khi kẻ gây ra cái ác lại đắc thắng. Anh đã làm cho nhiều người đấu tranh cho dân chủ, những người hướng tới những điều tốt đẹp ấy bỡ ngỡ, khó hiểu và mất phương hướng, không biết đâu là đúng, sai, chính, tà...khi anh không dám công khai đứng bên cạnh ngọn cờ dân chủ ấy, không dám ở bên người anh em vinh quang của anh, nhất là lại trong lúc đen tối này...
Tất cả những điều trên khiến tôi thấy anh chỉ là một kẻ bưng bô, bợ đỡ cho chế độ chứ không phải đấu tranh với chế độ để cho công bằng xã hội, cho hạnh phúc của nhân dân như người anh đáng kính của anh đã làm. Anh cũng đã làm vấy bẩn danh hiệu nhà văn, vấy bẩn danh nghĩa anh em ruột thịt và thậm chí vấy bẩn danh xưng Anh Bọ, danh hiệu mà nhà văn Nguyễn Quang Lập đã vinh danh và khiến cho nó được chúng tôi yêu quí cùng với yêu quí quê hương Quảng Bình của ông..
Chúng tôi yêu mến nhà văn Nguyễn Quang Lập nhưng chúng tôi phải làm duy nhất một điều hẳn khiến ông không vui lúc này. Đó là chúng tôi khinh bỉ người anh em ông có tên Nguyễn Quang Vinh...
Mai Tú Ân

28/1/15

Một phần sự thật sẽ dẫn đến sự thật...

Ta sẽ thấy có nhiều điều để nói, để suy ngẫm về Trang mạng Chân Dung Quyền Lực, kể từ khi nó xuất hiện và lật tung mọi điều phải trái về thông tin mạng. Hàng chục triệu lượt người truy cập vào Trang đó để thấy những điều kinh hoàng về những khuất tất, lem nhem tiền bạc với số tiền cũng lớn kinh hoàng của những thành phần cao cấp trong chính quyền của họ,  để thấy nạn bè phái quyền lực, các cuộc đấu đá phân chia chức tước... diễn ra kinh hoàng như trong xi nê của cái chính quyền ấy.



Vẫn biết rằng những thông tin kiểu như trên không hẳn đã thuyết phục tất cả mọi người dân Việt Nam luôn đau đáu tìm hiểu sự thật về cái nơi chốn mà họ cùng gia đình họ đã, đang và sẽ sống...
Vẫn biết rằng không phải tất cả mọi người dân Việt Nam đều chỉ mong được thấy những điều xấu xa, những điều tồi tệ và đáng căm phẫn ở trong những con người lãnh đạo họ...
Và vẫn biết rằng không phải tất cả người dân Việt Nam đều chỉ mong được thấy sự thối nát, nạn hủ bại, bè phái ở trong chính quyền của họ...
Nhưng tất cả những điều tệ hại đó đã hiển hiện lên một cách rõ ràng, đầy đủ và không thể phủ nhận hoàn toàn, không thể phủ nhận tất cả trong cái Trang mạng không ai biết xuất hiện từ đâu và của ai đấy. Và những điều không thể tin được đó lại xuất hiện hàng ngày, hàng giờ với thông tin ngồn ngộn, thừa mứa đến từng chi tiết, từng con số, từng tư liệu, từng hình ảnh... khiến cho người dân không thể không đau lòng, không thể không phẫn nộ khi đọc nó...
Vẫn biết rằng những thông tin của Trang mạng CDQL, cũng như những thông tin lề trái không hẳn lúc nào cũng là sự thực, nhưng đáng buồn là có một chân lý ngàn đời rằng, một phần sự thực sẽ dẫn đến sự thực, nếu không chứng minh được một phần sự thật ấy không phải là sư thật.
Và cuối cùng thì sự im lặng tai hại của chính quyền cùng tất cả bộ máy thông tin tuyên truyền hùng hậu trước sự kiện ấy, đã khiến cho niềm tin vào chế độ của người người dân Việt Nam ngả nghiêng; xao động như bị một cơn bão tàn phá tâm can..
Chỉ có thể khôi phục niềm tin nơi lòng dân của mình khi giờ đây chính quyền cần tự thay đổi bằng cách đưa ra thông tin thật, đưa ra sự thật về tất cả. Chỉ có thể phục hồi niềm tin khi chính quyền không né tránh, không lẩn trốn những đòi hỏi của người dân về sự thật của mọi vấn đề thuộc quốc kế dân sinh, công bằng xã hội, chống tham nhũng...Chỉ có thể có được niềm tin của người dân vào chính quyền khi chính quyền chấp nhận một cuộc đối đầu sòng phẳng với mọi thông tin trái chiều khi luôn đưa ra cho người dân của mình những thông tin sự thật, không gì ngoài sự thật.
Chỉ có như thế thì mới có lại được niềm tin của người dân Việt Nam vì trong thời đại thông tin mạng tới toàn dân này thì thời đại tăm tối, giả dối và bưng bít thông tin đã qua rồi. Vĩnh viễn qua rồi...
Mai Tú Ân

27/1/15

Chân Dung Quyền Lực - Kính Chiếu Yêu thời đại...

Xứ Vệ, thời Cộng mạt... Một hôm có một tên đầu hói đến trước cửa Thiên Đình đánh trống kêu oan. Ngọc Hoàng cho gặp và tên đầu hói đã quì xuống khóc lóc như ri để kể lể :



- Oan cho em lắm anh Hai Ngọc Hoàng ơi. Từ ngày trên mạng xuất hiện thằng web mang tên Chân Dung Quyền Lực thì nó cứ như ma xó, đem tất cả những chuyện nhạy cảm của em ra phơi cho đám dân đen biết hết biết tường...
- Nhưng làm răng mà nó biết ? Hay là bọn Blogger lề trái, bọn Việt Tân trá hình ? Ngọc Hoàng đại ca nghiêm giọng hỏi. Chắc do mi mất cảnh giác chứ gì..
- Thì nó ở chung một đội hình, cùng làm ăn tất cả cùng có lợi mà cảnh giác cái éo gì nữa. Ấy xin lỗi đại ca em lỡ nhời. Không phải mấy thằng Bloc bleo, Việt Tân Việt téo gì mà toàn đồng chí đồng đội mà nó đâm sau lưng chiến sĩ thì mới bỏ mẹ chứ. Đã cẩn thận cho nhập kho những thằng bloc như thằng Sàm, thằng Bọ... ai dè xuất hiện cái thằng ông nội còn khủng khiếp hơn tên CDQL với cái kính Chiếu Yêu thì có phải quả báo không. Vì nó hơn hẳn bọn bloc kia ở chỗ nó nằm trong gầm giường của nhà em, trong xó bếp của đỉnh cao trí tuệ mà phán thì chạy đâu nữa mà không đúng hở Trời. Rõ ràng đó là thằng xấu chuyên nói xấu những người xấu như em đại ca ơi...
- Chắc tụi mi ăn chia không đều...
- Dạ. Thời hưng vong quốc gia mỗi lúc một khác thì kẻ thất phu chia chác cũng khác nhau. Chia lộc thì Ăn có trông nồi, Chia chức thì Ngồi có trông hướng. Nhất nhất đều có chỉ đạo, thì làm sao em dám ăn chia hỗn, làm sao em dám đớp một mình mong đại ca đèn giời soi xét. Bây giờ thì trên mạng nói về tham những thì toàn thấy hình ảnh về cái đầu hói tóc gió thôi bay của em, trong khi ăn chia thì có đủ cả những thằng có tóc, đầu đen, đầu bạc, đầu mái bay bay... thì có phải là oan nghiệt cho em lắm không. Vì những vụ ăn chia này toàn là triệu đô, trăm triệu đô không hà. Bể ra để dân đen xử tội thì chỉ có lên dựa cột. Xí. Không phải đứng dựa cột lãnh đạn mà là nằm để được chích thuốc độc... Ôi, giời ơi đại ca ơi, cứu em với. Đại ca là Đấng Chí Tôn, ngôi cao vời vợi, đại ca là đỉnh cao của đỉnh cao trí tuệ thì đại ca phải làm sao để cái thằng CDQL ấy thôi chiếu kính Chiếu Yêu vào em, thôi lột truồng em trên mạng đi đại ca ơi...
Ngọc Hoàng vừa nhìn màn hình laptop coi trên mạng xem CDQL có chiếu kính Chiếu Yêu thời đại internet vào mình không vừa buồn rầu trả lời đệ tử Hói rằng :
- Đến tao còn bị nó chiếu huống chi là mày...

Mai Tú Ân

26/1/15

Chân Dung Quyền Lực muôn năm...

Hiện tượng do trang mạng Chân Dung Quyền Lực đang làm cho dân Việt ta, vốn bị bưng bít thông tin về những ông đại quan xứ ta, thấy khoái trí quá. Bất ngờ, kinh ngạc và cuối cùng thì say sưa đọc và hả hê chém gió vù vù...


Cũng là lẽ thường tình, ở đời cái gì cứ bưng bít che dấu mãi thì người ta hay tò mò cố tìm hiểu. Giống như chị nạ dòng che kín thân thể sẽ khiến cho thiên hạ cố dòm nhiều hơn là dòm các em chân dài khoe hàng. Mặc dù biết đâu có gì phải xem trong váy áo nạ dòng, cũng như chuyện tham nhũng, bè phái... của các quan chức chính quyền ta là chuyện biết rồi, khổ lắm...
Nhưng sự xuất hiện của trang CDQL và những điều tiếng mà trang web này đưa ra đã đánh động dư luận như một tiếng sét nổ giữa trời quang. Các bài viết chắc, chuẩn như một tờ báo lớn có sự tài trợ, có nhiều người chuyên nghiệp tham gia chứ không phải chỉ một người như các trang web, blog, facebook bình thường khác. Về tính xác thực hay độ đáng tin cậy của nó thì cần có thời gian, nhưng đến giờ này thì chưa có một điều gì chỉ ra rằng, đây là trang thông tin đáng tin cậy nhưng cũng chẳng có gì nói đây là trang thông tin không đáng tin cậy...
Nhưng qua những gì mà trang mạng này đã đưa ra thì cũng quá đủ để chứng tỏ nhiều điều. Nó đưa ra thông tin bất ngờ nhưng không bất thường về những nhân vật chóp bu không ít thì nhiều có tỳ vết và luôn cùng số liệu, hình ảnh... về công việc làm ăn kinh doanh của các ông quan quyền lực của xứ ta và gia đình vợ con họ. Như chuyện cha con ông Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, cha con ông BTQP Phùng Thanh Quang, cha con ông Viện trưởng VKS Hòa Bình...(Và không biết còn có con nhạn là đà nào trong đỉnh cao trí tuệ lọt vào tầm ngắm của em Lực nữa hay không)  Mà những thông tin đó thì trước nay dân đen làm gì mà biết được. Nếu không phải là người ở chung nhóm, hay đã từng ở chung nhóm với các tên tuổi trên thì không thể có được những thông tin đã đưa ra. Chắc chắn là người đứng sau trang mạng này là người đã cùng ngồi chung một con đò, hoặc cùng bị một con rận đốt chung vì từng đắp chung chăn với mấy quan to đã nêu trên. Và nếu thế thì đây là lần đầu tiên có sự phản kèo chơi qua chơi lai như thế này trong hàng ngũ chóp bu của chính quyền VN. 
Và với truyền thống nói một đằng làm một nẻo, ăn đằng mô nói đằng tê thì giờ đây các anh lớn của chính quyền gặp phải một tay đối thủ đồng hạng chơi chiêu. Mờ mờ ảo ảo, sương sương khói khói, thực thực hư hư.... không biết nó còn ra chiêu gì nữa không, còn khai tên ai ra  nữa không...Đó là Chân Dung Quyển Lực, một đối thủ thông tin lề trái đúng tầm với chính quyền  kiểu như Kẻ Cắp Bà Già..
Còn nhiều điều để nói về Trang mạng CDQL này, và chắc nó sẽ còn gây khốn đốn cho những anh quyền cao chức trọng mà xưa nay vốn không sợ ai và không thèm đếm xỉa gì đến thông tin mạng. Nhưng giờ thì khắc tinh xuất hiện từ trên Giời và có hàng triệu độc giả. Nó tấn công trực diện, quyết liệt không chừa một ai trong thượng tầng kiến trúc lẫn đỉnh cao trí tuệ. Tất cả những anh to đầu đang cùng lúc gặp cơn bĩ cực chưa từng có, chưa từng xảy ra. Tất cả đang bị vạch mặt chỉ tên tới từng người, từng cái thẹo của họ, cùng các công việc lem nhem của gia đình họ. 
Chả biết vụ này tới đâu, chả biết có đưa được  con chuột cống tham nhũng nào lên đĩa được không nhưng dân đen ta vừa ăn cơm với mì gói vừa được xem diễn tiến màn đấu võ miệng cung đình này, giống như xem cảnh lột truồng mẹ nạ dỏng vậy. Còn những kẻ đại tham quan giờ đây phải run sợ trước mọi nguồn thông tin phải, trái, đa chiều  chứ không còn lộng hành như khi họ một mình môt chợ với một hệ thống thông tin quốc doanh chỉ có mỗi một chiều như trước nữa. Mặc dù các quan anh chơi tình vờ,  thấy có mà làm như không thấy bóng ma của CDQL đang lan tỏa nhưng bên trong thì loạn nhịp cu dế, ăn không ngon ngủ không yên và hẳn Tết này Chùa Bà cùng các chùa linh thiêng khác sẽ có lắm anh to đầu đến quì lạy cầu mong cho tai qua nạn khỏi, cầu cho thằng CDQL chết sớm hoặc không chểt thì nó cũng bỏ sót tên mình...
Hoặc ngửa cổ lên Trời mà kêu lên rằng :
- Trời đã sịnh ra Đỉnh Cao Trí Tuệ rồi sao còn sinh ra Chân Dung Quyền Lực nữa...
Trâu bò húc nhau ruồi muỗi hưởng lợi. Câu chân ngôn ngược này lại đúng cho dân ta lúc này. Các bác to đầu cứ chơi nhau đi, chơi thật lực vào, nếu không ích nước lợi nhà, không có  thằng chết thằng bị thương thì ít ra phận dân đen muỗi mòng cũng có cái chùa để xem giải trí...

Mai Tú Ân

24/1/15

Nước Nga đang phải trả giá cho bài học mang tên V. Putin...

Với một nền văn hóa nửa Á, nửa Âu, sự u mê trì trệ quá lâu trong một xã hội toàn trị và nhất là với sự hạn chế nhất định của một thời đầu dân chủ, sự đối lập cân bằng còn yếu, thiếu nên nước Nga mới đã gặp ngay một tai họa có tên Putin...


V. Putin là một con người may mắn, ông đã được tổng thống tiền nhiệm B.Ensin đưa lên làm thủ tướng rồi quyền tổng thống. Dọn đường sẵn cho ông ngồi lên cáo ghế quyền lực nhất của nước Nga. Rồi giá dầu mỏ, nguồn sống của nước Nga tăng giá đến gấp 7, 8 lần suốt hai nhiệm kỳ đầu của ông khiến Putin trở thành một kẻ như bây giờ. 
Tổng thống V.Putin là một tổng thống vừa được lòng dân lại vừa giàu sụ với tài sản hàng tỷ đôla. Vây cánh của ông ta gồm toàn đại gia vũ khí, dầu hỏa. Có tiền rồi dùng tiền để củng cố thế lực chính trị. Bóp nghẹt đối lập, dung dưỡng bè đảng... 
Tất cả các lãnh vực màu mỡ, các thế mạnh của nước Nga như dầu mỏ, khí đốt, vũ khí.... đều có sự dính líu của ông ta hay phe nhóm. Các lãnh đạo độc tài mới của các quốc gia thuộc Liên Xô cũ đều thuộc nhóm thân thiết với V.Putin
Về chính trị thì Đảng của Putin chiếm đa số tuyệt đối trong Quốc Hội (Duma). Báo chí đối lập thì bị triệt, giải thể. Các nhân vật đối lập bị trấn áp dưới nhiều hình thức tinh vi, buộc phải thuận theo chính quyền hoặc lưu vong ra nước ngoài...
Thế là ngay cả một việc như ông ta bỏ vợ già để công khai cặp bồ với một em người mẫu nhỏ hơn mình 30 tuổi, một việc khó được chấp nhận ở lãnh đạo bất cứ quốc gia nào, thì ở nước Nga lại im lặng. Thậm chí nhiều báo chí lại còn bưng bê tung hô và coi đấy là điều tốt cho quốc gia vì tổng thống "còn khỏe"... Rồi cả những việc bi hài như "lấy giống" Putin cũng diễn ra ở một nước như nước Nga.
Putin lãnh đạo nước Nga giống với vị thế của một "Tiểu Sa Hoàng" hơn là TTg của một quốc gia dân chủ. Và người ta còn thấy trong con người Putin có cả những tham vọng ngông cuồng của những lãnh tụ Đỏ thời Xô Viết, cái thời mà Putin đã từng phục vụ như một sĩ quan KGB và cái thời ấy cũng mới mồ yên mả đẹp cách nay không lâu.
Chính quyền Putin luôn sẵn sàng dùng biện pháp phản dân chủ, thậm chí thất nhân tâm để đạt được mục đích. Các vụ tàn sát vô tội vạ dân lành trong cuộc chiến tranh Tresnia ( lần 2), các vụ giải cứu con tin đẫm máu... đã nói lên con người Putin. Cùng một nền độc tài mới có tên Putin. Hình thái độc tài mới, tinh vi hơn độc tài kiểu cũ nhưng cũng giống nhau ở chỗ là kéo dài quyền lực, tham quyền cố vị càng lâu càng tốt để đục khoét, kiếm lợi danh...
Là kẻ tham lam quyền lực, trước đây với tư cách là một tổng thống, ông ta đã dùng chiêu chác, luồn lách để tìm kiếm thêm hai nhiệm kỳ tổng thống nữa sau khi đã hết hai nhiệm kỳ theo luật định, bằng cách dựng chiến hữu bù nhìn Metvedep lên để trao đổi. Coi chức Tổng thống và Thủ tướng Nga như quả banh quyền lực để tung hứng, diễn trò, đổi chác...
Và ta sẽ thấy sự vô liêm sỉ, tham quyền cố vị của ông ta ra sao khi so sánh với các tổng thống trong lịch sử nước Mỹ. Nước Mỹ sau vị Tổng thống đầu tiên là G. Oasinhton chỉ tại vị 2 nhiệm kỳ rồi tự nguyện từ chức. Các TT sau cũng theo gương ông, chỉ cầm quyền 2 nhiệm kỳ rồi không ứng cử nữa, cho dù có cơ hội thắng cử. Mặc dù chẳng có điều luật nào bắt buộc nhưng hàng trăm năm trôi qua với hàng chục tổng thống Mỹ đã chỉ tại vị 2 nhiệm kỳ và đều trên cơ sở tự nguyện. Chỉ đến khi đến đời TT Rudơvel, vì lý do chiến tranh thế giới lần thứ 2, mới ứng cử nhiệm kỳ 3, 4 và thắng cử. Chỉ đến sau đó năm 1953, Quốc hội Hoa Kỳ mới ra Tu Chính Án 22 qui định mỗi tổng thống chỉ có được hai nhiệm kỳ mà thôi. Qua đó ta sẽ thấy một người làm tổng thống họ cần tôn trọng nhân dân họ, tôn trọng đạo làm lãnh tụ, cũng như tôn trọng chính họ chứ không phải cố sống cố chết nắm quyền lực như ông Putin đã và đang làm.
Và khi ngồi trên quyền lực lâu quá thì tất dễ sinh sai lầm. Đây là điều mà thế giới dân chủ đã biết rất rõ và đã qui định giới hạn thời gian cầm quyền của một lãnh tụ thường dưới 10 năm. 
V.Putin đã cầm quyền quá 10 năm, vậy nên ông ngớ ngẩn đến mức dùng vũ lực sát nhập Crimmea vào nước Nga và lén lút gửi quân sang gây rối và ủng hộ ly khai ở miền Đông Ucraina, ỷ sức mạnh để phá rối hoang tàn một quốc gia có chủ quyền như Ucraina. Cái tên V. Putin này đã khiến cho thế giới tự dưng rơi vào một tình thế chiến tranh cục bộ, sự trừng phạt đối đầu qua lại một cách lãng xẹt trong một thời buổi đang thanh bình yên ổn. Ông ta cũng chính là nguyên nhân trực tiếp, gián tiếp cho hai cuộc xung đột quân sự duy nhất còn tồn tại đến lúc này. Đó là Đông Ucraina và Xiry. Chỉ vì có sự giúp đỡ hùng hậu của Putin mà 2 lò lửa chiến tranh này còn nghi ngút cháy giữa lúc thiên hạ thái bình. Không có Putin thì ngọn lửa chiến tranh hai nơi này sẽ tắt ngấm.
Ở trong nước thì lúc này đời sống của hàng triệu người dân Nga rơi vào cảnh khó khăn, và sẽ còn khó khăn hơn nữa trong những tháng ngày tới. Song song với giá dầu rơi tự do là đồng tiền mất giá, vốn liếng chạy ra nước ngoài, niềm tin giảm sút ghê gớm, nền kinh tế Nga giờ đây thì chỉ mong cho đừng phá sản chứ không mơ tới phát triển. Chính Putin, và chỉ một mình Putin là kẻ duy nhất chịu trách nhiệm về thảm họa này của nước Nga. Đưa nước Nga vào thế cô lập về mọi mặt, bị trừng phạt và để người dân Nga phải gánh chịu mọi hậu quả và kéo dài không biết đến bao giờ mới qua được cái thảm họa mang tên ông.. 
Và Putin hiểu rằng thế giới bên ngoài sẽ không bao giờ ngưng cấm vận, không bao giờ có thể "bình thường hóa" quan hệ với nước Nga nếu ông ta còn ngồi trên ghế tổng thống Nga. Nghĩa là sẽ không có cơ hội nào để nước Nga thoát khỏi mớ bòng bong này, nếu Putin không ra đi. Nhưng ông ta vẫn lỳ lợm giữ chặt lấy cái ghế quyền lực, bất chấp việc chính ông ta là kẻ gây tai họa ấy cũng như bất chấp việc nước Nga đang điêu tàn vì tai họa ấy. Nếu ông ta có lòng tự trọng của một lãnh tụ,  nếu ông ta yêu nước Nga như ông ta thường nói thì đây là lúc ông ta phải tự nguyện ra đi, bằng một viên đạn vào đầu hay rời khỏi ghế tổng thống, cách nào cũng tốt cả, để cứu nước Nga. Rất nhiều lãnh tụ của các quốc gia dân chủ khác đã từ chức chỉ vì những lỗi nhỏ hơn nhiều. Nhưng Putin thì vẫn ngồi yên vị để nhìn con tàu nước Nga của ông trôi dạt vô định... Chẳng cần phải tài thánh gì thì cũng biết rằng những ngày tháng " hạnh phúc" Putin và nước Nga sắp chấm dứt. Và từ nay cho đến cuộc bầu cử tổng thống Nga 2 năm nữa, nếu còn tại vị thì Putin chỉ còn như một thây ma chính trị bị căm ghét bởi người dân Nga. Và lúc đó thì ông ta còn không có cửa để ứng cử chứ đừng nói tới chuyện thắng cử TTg lần thứ 4. Và sinh mệnh chính trị của Putin, nếu không gặp điềm xấu quả báo nào thì cũng kịch trần, và chấm dứt vào trước cuộc bầu cử Tổng Thống Nga 2016. Không thể kéo dài hơn, dù ông ta có được Chúa Trời giúp đỡ..
Nước Nga, với nền dân chủ non trẻ của mình sẽ còn phải trả giá cho bài học xấu có tên V. Putin, và họ chỉ có thể tự trách mình khi vội trao duyên nhầm tướng cướp. Hãy nhớ rằng nước Nga không có Putin thì nó vẫn phát triển như đang phát triển. Nhưng nước Nga có Putin thì sẽ gặp những thảm hoạ như đang gặp...
Ông V.Putin rõ ràng là một lãnh đạo tham quyền cố vị, cố bám lấy cái ghế tổng thống là  để phục vụ cho mình và phe nhóm mình chứ không phải cho dân tộc mình. Và như một lẽ thường tình, một lãnh tụ chỉ biết đến có lợi cho mình thì người trả giá chính là dân tộc của mình. Nên giờ đây nước Nga đang phải gồng mình trả giá cho bài học quá đắt mang tên V. Putin...
Mai Tú Ân

21/1/15

Những kẻ cắm đầu vào tường...

Trông hình ảnh của bức tranh này thì có vẻ lạ lùng không hiểu cả về mặt nghệ thuật tranh tượng lẫn về mặt cuộc sống bên ngoài. Nhưng riêng ở xứ Việt Nam thì chẳng có gì lạ cả. Ở đất nước ra ngõ gặp anh hùng của chúng ta thì nhiều vô kể những con người như thế mà chúng ta gặp hàng ngày trên thông tin đại chúng...



Bức tranh tượng Người Cắm Đầu Vào Tường . Một anh mặc vết com lê thì phải là một quan chức cao sang chớ không phải dân đen, dân cày rồi. Anh ta lại xách ca tap thì đích thị là một anh trí thức trí ngủ, học giả học thật rồi. Trong đó dĩ nhiên có các anh nhà báo, nhà văn, nhà thơ, nhà...nhà...đủ thứ nữa...
Người trong bức tranh đang làm gì ? Anh ta cắm đầu vào bức tường. Nhưng anh ta cắm đầu vào tường để làm gì ? Để được an toàn, để được tồn tại, dù chỉ tồn tại như một loài tầm gửi...
Không phải tất cả nhưng phần lớn là để mũ ni che tai, tự bịt mắt, bịt tai và bịt miệng để chẳng nhìn thấy gì, chẳng nghe thấy gì xung quanh. Đất nước có lầm than, dân đen có đói khổ, bất công đầy trong xã hội...thì anh ta cũng chẳng nghe, chẳng nhìn thấy gì hết và dĩ nhiên là sẽ chẳng nói gì hết. Thật ra là giả vờ không nghe, không thấy để không phải nói mà thôi. Vì tự cắm đầu vào thì cũng tự rút đầu ra được. Giống như đầu rùa thụt ra thụt mu rùa vậy. Tài tình lanh lợi lắm. Khi có lợi danh riêng, vinh thân phì gia thì anh ta lại...rút đầu ra, không cắm nữa để tranh đấu chứ, giống như ngày xưa quân ta :"kéo pháo vào rồi lại kéo pháo ra"...Vì đang tự cắm đầu vào tường nên anh ta có thể "chắt lọc" được những cái gì vào,hay không vào được Gáo Dừa của anh ta, và từ đó sẽ chỉ huy tai, mắt, miệng hành động hay không hành động. Đó là những người chỉ hành động theo trí óc chứ không theo trái tim. Đó là những người có thể có Tài, nhưng có ít Tâm và chắc chắn là không có Dũng..
Cắm đầu vào tường thì được lợi gì ? Lợi gì thì phải hỏi những người đang cắm đầu thì mới biết hết, nhưng có thể biết sơ sơ như  được an toàn không lo bị nhập kho, lại giữ được cái nồi cơm, cái ghế ngồi...Quan chức cắm đầu thì được leo cao, leo nhanh trong một bộ máy toàn người cắm đầu. Giới nghệ sĩ, thơ văn.. thì vươn lên cao, vươn nhanh trong một giới toàn những nghệ sĩ, nhà văn nhà thơ cắm đầu. Cấp cao cắm đầu làm gương cho cấp dưới, cấp dưới cắm đầu học tập theo cấp cao... Người người nhà nhà thi đua cắm đầu vào tường trong một nước Việt Nam thời đại mới để tường cắm vào đầu...
Nên chẳng có gì lạ khi hàng ngàn báo đài cùng hàng chục ngàn nhà báo, nhà thơ văn, nhà này nhà nọ im re con cò không ho he khi Tàu Cộng đem giàn khoan HD 981 sang cắm vào lãnh hải của tổ tiên ta. Dân khổ, dân oan, dân nghèo... kêu than thấu Trời xanh nhưng không lọt vào tai của các nhà này nhà nọ kiêm thợ cắm, nên chẳng bác nào lên tiếng bênh vực cả. Các bác còn tự khen ngợi nhau, tự sướng với nhau nữa khi thấy có vài văn nhân can đảm bị bắt vì điều 88, 258...Ấy thế là cắm đầu vào tường lại hóa hay. Và giờ thì nước Việt ta có lắm anh trí thức nom chỉ thấy phần thân của giá áo túi cơm chứ không thấy phần đầu đâu vì gáo dừa để lại trong tường rồi...
Thế là trên dưới, cha con, đồng chí...tranh nhau lấy tường đội lên đầu cho ngập mặt. Nhiều người trong nhiều lãnh vực cũng đành giả hèn để giả vờ...cắm đầu kiểu giả dại qua ải để được yên thân trong một xã hội toàn trị với cái vòng Kim Cô lơ lửng trên đầu. Nhiều người khác nữa thì cũng phải cắm đầu vờ để được phục vụ xã hội, nhiều nhà văn thơ, nhà báo phải giả vờ cắm đầu để được làm việc đàng hoàng, để tác phẩm của họ được in sách báo...
Tất nhiên là trong một xã hội toàn trị cả một thế hệ như xã hội chúng ta thì không nên đánh đồng tất cả. Có những con người tài năng, đáng kính trọng, những nhà văn thơ tên tuổi...thậm chí cả những quan chức tốt (quan chức nhỏ thôi) Những người đáng trọng đó vì lớn tuổi, vì ở trong vòng Kim Cô bao lâu nay nên không thể lên tiếng, không thể nói lên những điều mà trái tim họ muốn nói...Và chúng ta luôn phải trân trọng điều đó cũng như trân trọng tên tuổi họ.
Ngoài số ít những người đáng kính trọng trên thì những người còn lại rõ ràng là những người Cắm Đầu Vào Tường, hoặc là những người lấy Tường Cắm Vào Đầu Mình. Những người giả đui, giả điếc, giả câm thời đại...

Mai Tú Ân

20/1/15

Giới thiệu bài thơ Thơ và Đời - Đông Quỳnh.

Em đâu muốn đời mình biến thành thơ
Nhưng giọt buồn lén nhỏ vào hơi thở
Từng chữ, từng câu đẫm đầy nỗi nhớ
Quyện vào lòng bao lưu luyến ngẩn ngơ...


Bài thơ như một tiếng thở dài trong đêm của một thi nhân miễn cưỡng, một tiếng lòng đau đáu nỗi đau của một hồn bị bắt buộc. Nhưng cũng là một nhân duyên không phải ai cũng may mắn có được giữa Thơ và Đời. Một sự kết hợp tuyệt vời để cả hai cùng thăng hoa, để làm đẹp cho nhau.
Nàng thơ trong bài thơ này của Đông Quỳnh không phải là những tiên nữ xiêm y lộng lẫy trong điệu múa Nghê Thường, cũng chẳng phải chàng nàng, tay gươm tay quạt dạo gót vườn sen đẫm chất điển tích tuồng Tàu. Nàng thơ và hồn thơ của tác giả Đông Quỳnh chỉ như "giọt buồn",  như hòa cuộn và cùng nhau đưa đẩy bài thơ lên tầm và bay bổng trong một khoảng không mênh mông khoáng đạt nhưng cũng đầy trăn trở suy tư của tâm hồn con người vốn không hề bình yên...
Không phải là một bài thơ tình yêu đôi lứa, nhưng những cung bực cảm xúc về nỗi buồn nhớ, lưu luyến ngẩn ngơ, khắc khoải, bồi hồi, nồng nàn, vật vờ....và có cả Sắc Sắc, Không Không của kiếp luân hồi Phật Giáo với đầy đủ ý nghĩa răn dạy như một bài dạy đạo đức nhẹ nhàng giữa chút xao động lòng người nơi trần thế...
Em chỉ muốn một lần, một lần thôi
Thơ đọng lại dù sao dời vật đổi
Để hồn em không vật vờ chới với
Giữa sắc - không của một kiếp luân hồi...
Bài thơ được viết theo thể thơ 8 chữ, hợp với khẩu khí mạnh mẽ của ý chí nhưng cũng vẫn chan hoà được những câu chữ tình cảm rất người...Xét riêng về bố cục vần điệu cùng lợi ích hiển nhiên hơn thể 7 chữ, thì thơ 8 chữ cũng siết câu chữ nhưng không bị bó buộc bởi Niêm, Luật, Đối... của thể thơ thơ 7 chữ, và thơ 8 chữ khiến cho ngưòi viết, nhất là những người viết đã nhuần nhuyễn các thể thơ truyền thống sẽ có nhiều khả năng chọn lựa và thể hiện khác nhau. Nó khiến cho tác giả rộng rãi đường binh để viết với câu từ thoáng đãng, hiện đại.
Ta có thể tham khảo vài câu trong bài thơ Phương Xa của Vũ Hoàng Trương, một bài thơ có thể nói là kinh điển của thể thơ 8 chữ này :
Men đã ngấm, bọn ta chờ nắng tắt
Treo buồm cao cùng với tiếng hò khoan,
Gió đã nổi nhịp trăng chiều hiu hắt,
Thuyền ơi thuyền theo gió hãy cho ngoan...
Trở lại bài thơ của Đông Quỳnh, thì mặc dù là một người con đã xa quê sống ở xứ người đã lâu  thì người  em gái Việt Nam ni vẫn giữ được cái hồn việt, con chữ Việt để từ đó cái ngôn từ, vần điệu, và thậm chí định hướng cảm xúc cho người đọc cũng từ những ngôn từ tiếng Việt của quê cha đất tổ. Một việc mà oái oăm thay, các người viết trong nước lại không thành công khi sính ngoại thái quá..
Em lặng thầm chờ sóng gió trôi qua
Để đời mình được bình yên phẳng lặng
Nhưng thơ là cơn sóng ngầm dai dẳng
Gợn trào dâng bao khắc khoải bồi hồi...
Lối viết chắc tay, xử lý câu chữ nhuần nhuyễn cùng khá nhiều câu chữ đắt và khá đắc địa khiến bài thơ này nổi bật dù đứng trong thơ chuyên hay không chuyên. Và cho dù nữ tác giả xinh đẹp nhưng khiêm tốn này không nhận mình là chuyên nghiệp thì vị trí chắc chắn của cô sẽ là ở đó một cách không thể tranh cãi...
Và khi đọc nhiều hơn những bài thơ hay, đa dạng cùng những vần thơ luôn hướng nội với những trăn trở của Đông Quỳnh thì ta mới cảm nhận nhiều hơn những cảm xúc luôm dằn vặt, luôn hành hạ những con người văn chương chữ nghĩa, vừa được ôngTrời ban tặng cho tài năng viết lách, lại vừa bắt phải chịu gánh nặng cái Tâm nhân bản cho con người, vì con người trên nhân thế bao la này...
Thật hạnh phúc khi luôn được thưởng thức những bài thơ hay đến bất ngờ như bài thơ này của nhà thơ nữ tài năng Đông Quỳnh, cùng rất, rất nhiều bài thơ hay khác của các tác giả tài năng khác. Ngoài ra còn có được giao lưu học hỏi về thơ văn với các anh chị, các người em và các bạn bè  thơ văn trong nhà FB của chúng ta. Thêm một niềm vui rất lớn nữa của riêng MTA là trước sau như một, Trang thơ văn cộng đồng Mai Tú Ân web sẽ luôn đăng thơ FB của các bạn cùng những bài thơ kinh điển của các bậc tiền bối, còn thơ của các em chuyên nghiệp, thơ quốc doanh thì trân trọng mời đi chỗ khác chơi...
Rất cám ơn tác giả  Đông Quỳnh. - Angelina Nguyen.
MTA

Thơ và Đời...

Em đâu muốn đời mình biến thành thơ
Nhưng giọt buồn lén nhỏ vào hơi thở
Từng chữ, từng câu đẫm đầy nỗi nhớ
Quyện vào lòng bao lưu luyến ngẩn ngơ...

Em lặng thầm chờ sóng gió trôi qua
Để đời mình được bình yên phẳng lặng
Nhưng thơ là cơn sóng ngầm dai dẳng
Gợn trào dâng bao khắc khoải bồi hồi...

Em mãi ước cùng ngày tháng rong chơi
Giữa cõi trần ai ba chìm bảy nổi
Thơ vẫn nồng nàn buông lơi tiếng gọi
Viết, viết cho quên nghiệt ngã phận đời...

Em chỉ muốn một lần, một lần thôi
Thơ đọng lại dù sao dời vật đổi
Để hồn em không vật vờ chới với
Giữa sắc - không của một kiếp luân hồi...

Đông Quỳnh

10 LOẠI NGƯỜI MÀ BẠN KHÔNG NÊN GIÚP ĐỠ...

Bài Học Của Cuộc Sống

Trên đời này không phải ai đưa tay ra cầu xin sự giúp đỡ thì mình đều cần phải giúp. Và có những người mà bạn giúp không những vô ích mà còn có hại cho bạn nếu giúp họ. Nên tránh xa họ nếu bạn không muốn gặp phiền toái. Sau đây là 10 loại người điển hình mà bạn không nên giúp đỡ : 



1. Những người vô ơn, quên ơn nhanh chóng hay không bao giờ nhớ ơn của bất cứ ai. Nhất là những kẻ vô ơn với cha mẹ...

2. Những người phản bội các nguyên tắc, các đạo lý cộng đồng của họ bởi vì tiền. Có thể vì tiền mà làm các nghề nhục nhã, hèn hạ... như chăn dắt, ma cô hay trai bao...

3. Những người luôn nhờ vả bạn hết việc này đến việc khác mà không hề thấy xấu hổ, những người luôn thản nhiên mượn đồ của bạn xài, lấy tiền của bạn xài nếu có cơ hội...

4. Những người sẽ làm bất cứ điều gì để đạt mục đích bất chấp đạo đức, bất chấp luân thường đạo lý và bất chấp pháp luật. 

5. Những người luôn tỏ ra đáng thương, yếu đuối, tội nghiệp, kể khổ... khi cần nhờ giúp đỡ nhưng lại trở mặt rất nhanh khi họ không cần. Những kẻ trở mặt như trở bàn tay...

6. Những người không thể hoàn thành nhiệm vụ nhỏ nhưng lại toàn mơ ước hoàn thành các mục tiêu lớn, viển vông, xa vời...

7. Những người thất tín, chỉ biết nói mà không làm được, ba hoa, khoác lác. Những người nói nhiều, thùng rỗng kêu to...

8. Những người không bao giờ hoàn thành công việc của họ, ngay cả những việc nhỏ nhất. Những người không thể chăm sóc ngay cả bản thân họ.

9. Những người có khả năng lao động nhưng ngại khó ngại khổ, họ rất thích sống dựa, sống bám vào người khác và tiêu hoang tiền của người khác vất vả làm được. 

10. Những người dựng chuyện nói xấu người khác,  hoặc nói sai sự thật để nhận sự thương cảm hoặc đồng cảm của mọi người nhằm che dấu khuyết điểm hoặc lỗi lầm của bản thân...

MTA (st)

14/1/15

Lũ chúng ta đầu thai lầm thế kỷ - Tặng Nguyễn Quang Lập

Tặng một đồng nghiệp, và cũng là một người anh đáng quí của MTA, nhà văn Nguyễn Quang Lập. Mong anh luôn mạnh mẽ để vượt qua mọi sóng gió lúc này...



Lũ chúng ta lạc loài dăm bảy đứa
Bị quê hương ruồng bỏ, giống nòi khinh...
Bể vô tận xá gì phương hướng nữa
Thuyền ơi thuyền theo gió hãy lênh đênh...
Bài thơ Phương Xa của Vũ Hoàng Chương. Những câu thơ khoáng đạt cứ bay cao, bay xa với những nỗi niềm day dứt buồn tủi của những con người không có chỗ đứng trên quê hương mình đi mãi vào chốn vô tận. Những con người sinh lầm thế kỷ, sinh lầm quê hương, sinh lầm thời đại... chỉ có nỗi khát khao tự do như cánh buồm khao khát đón ngọn gió tự do để đưa đẩy ta vào chốn bao la, vô định nhưng ngập tràn tự do....
Thuyền đã nhổ neo rồi, không  còn quay đầu vào bờ được nữa thì kẻ đã dấn thân còn sợ chi biển rộng trời cao, sợ chi giông bão thét gào, sợ chi phương Đông hay phương Đoài, cứ để gió đẩy đưa ta vào  chốn vô cùng cao rộng, thoát khỏi đắng cay, tủi hổ, nhục nhằn…
Nhổ neo rồi thuyền ơi! Xin mặc sóng,
Xuôi về đông hay giạt tới phương đoài,
Xa mặt đất giữa vô cùng cao rộng,
Lòng cô đơn cay đắng họa dần vơi.
Đám người khổ ải chúng ta với những cánh tay rắn chắc đang chờ gió lên với tiếng hò khoan dâng trào ý chí, những con người sắp ra khơi rời bỏ bến bờ như những tha nhân đau khổ đang rời bỏ cõi tạm khổ đau, để cùng gió đưa đẩy ra khơi xa, đến phương trời xa hạnh phúc...
Men đã ngấm bọn ta chờ nắng tắt,
Treo buồm cao cùng cao tiếng hò khoan.
Gió đã nổi nhịp trăng chiều hiu hắt,
Thuyền ơi thuyền theo gió hãy cho ngoan.
Những con người chúng ta nhỏ bé, yếu đuối và sợ hãi trước sóng to gió cả, trước biển rộng trời cao, trước bao la trời đất, nhưng khi đã đối diện với tất cả  thì có ngần ngại chi khi đem thân vào nơi sóng gió va đập, nơi bão tố dập vùi để ngày mai trở về với bến bờ, như hạt cát trở về để lại nép mình trong biển cát mênh mông…
Đời kiêu bạc không dung hồn giản dị,
Thuyền ơi thuyền xin ghé bến hoang sơ...
Mai Tú Ân