20/11/2015

Viết cho con gái - Hãy nhớ ơn thầy cô giáo...

Biết nói gì với con gái trong ngày Tôn Vinh Các Thầy Cô này nhỉ ? Khi con còn nằm trong nôi thì làm sao con biết được rằng trên đường đời từ nay cho đến khi con lớn lên thành người, đến khi con biết hẹn hò với người con trai nào đó thì con sẽ có luôn những người xa lạ, mặt khó đăm đăm sẽ là người tiếp tay cho cha mẹ để dìu dắt dậy dỗ con. Dạy cho con những điều đáng quí mà cha mẹ không thể nào dạy được. 
Cha mẹ sinh ra ta,
Thầy cô giáo dạy dỗ.
Rồi cả cha mẹ thầy cô,
Cùng dẫn dắt ta thành người …



Cha thì nhớ không quên những giây phút đầu tiên khi bà nội của con, tức là mẹ của cha đã giao cha cho một cô mẫu giáo rồi bỏ về. Lúc đó cha còn đóng bím và luôn khóc thét lên như mở máy còi tàu hỏa mỗi khi không ưng ý. Nhưng mụ phù thủy ấy đã cho cha một cái bợp tai vừa phải để cha tắt đài, rồi bỏ cha vào giữa một đống đám lít nhít quấn bím. Chúng nó đái ị đầy lên người cha, để cha biết thế nào tinh thần đồng đội. Và cái bà cô hắc ám ấy đã lôi cha vào nhà tắm xối nước và dùng chân để rửa đít cho cha khỏi các sản phẩm của cha thải ra....

Cha cũng chẳng giấu gì con khi phải nói là mấy tháng ở đó cha cũng bị bà cô giáo đầu tiên trong đời của cha đó cấu véo cho vài lần, cũng như được cô khuyến mãi cho dăm bảy roi quắn cả đít. Thế nhưng sau này mỗi khi bà của con đến đón cha về thì cha lại mở máy còi tàu, la hét đòi sống chết bám chặt lấy cái bà giáo hắc ám ấy, chứ nhất định không chịu về. Cha không biết vì sao nữa, nhưng cha nhớ cô giáo đầu tiên ấy của cha lắm, con gái ơi...

Rồi như một cái cây được chăm, được bón, cha cứ lớn lên trong vòng tay thân thương của cô giáo lớp nhỏ, thầy cô giáo lớp lớn, người trước trao cha cùng yêu thương đến người sau, người sau tiếp tay người trước để rồi lại làm công việc thiêng liêng của họ. Dạy cha bao điều phải trái, bao chữ Thánh Hiền. 

Cha đã học những môn học khác nhau, với các thầy cô tên khác nhau, mặt mũi khác nhau nhưng đều giống nhau ở sự thương yêu học trò, thương yêu cha như một đứa con vậy, Họ khác nhau nhưng đều có một tấm lòng giống nhau, muốn dạy những điều tốt đẹp cho cha của cọn đấy con gái ạ...

Thời gian qua nhanh như bóng câu qua thềm, thì giờ đây cha không còn nhớ mặt, nhớ tên những người thầy cô giáo của cha nữa, nhưng những gì các thầy cô ấy dạy dỗ thì cha lại không thể quên. Đó cũng chỉ là những chân lý giản dị để sống trên đời này, nhưng không thể không có, và không thể có nếu không có người dạy. Và đó chính là thầy cô giáo dạy ta. Dạy ta rằng, sống thì phải làm người, phải yêu cha mẹ, kính trọng ông bà tổ tiên, yêu quê hương đất nước. Những điều tưởng nhỏ nhưng không nhỏ, những điều tưởng lớn nhưng không lớn ấy cứ dường như thấm qua máu thịt cha qua những lời dạy bảo giản dị của các thầy cô ấy.

Thôi, nói nhiều con cũng không hiểu đâu, vì con cũng sẽ giống như cha thôi, những lời dạy của thầy cô giáo mình như những điều thiêng liêng lắm, mà càng lâu thì ta mới càng thấm thía, mới hiểu ra và trân trọng những con người có danh hay vô danh đó. Và cha con mình sẽ ghi nhớ mãi những con người đó vì một tấm lòng và một cái tên. Đó là các thầy cô giáo của chúng ta. 

Xã hội chúng ta có người theo đạo, có người không. Có người tôn thờ thần thánh, có người không, nhưng không ai là không tôn thờ, không biết ơn những người thầy cô giáo của mình. Chỉ có những kẻ đáng chết mới không biết điều đó.

Dù cũng có vài điều hay vài người không như ý,  thì tuyệt đại những người thầy cô ấy, cả những người dạy chúng ta lẫn không dạy chúng ta đều là những con người đáng kính trọng lắm. Hãy kính trọng họ như cha mẹ, như thánh thần…

Ấy, Không, không…Không được coi thầy cô như thánh thần vì họ không phải là thánh thần. Không coi họ như thánh thần thì chúng ta mới được gần gũi yêu thương họ như họ đã gần gũi yêu thương chúng ta, con gái ạ…

Chúc Mừng Ngày Các Nhà Giáo 20/11/2015

MTA

Không có nhận xét nào: