16/8/18

Cuộc hôn nhân HAGL - THACO và sự tham dự vô duyên của ông chủ hôn Nguyễn Xuân Phúc...



Ngày 8/8/2018 doanh nghiệp Hoàng Anh Gia Lai (HAGL) của ông Đoàn Nguyên Đức và doanh nghiệp ôtô cổ phần Trường Hải (THACO) của ông Đỗ Bá Dương đã tưng bừng làm lễ Kết Hợp Chiến Lược với nhau. Điều ngạc nhiên là trong buổi lễ này có mặt sự tham dự nhiệt tình của thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc. Ngạc nhiên hơn cả là ông thủ tướng Việt Nam đã gọi đây là một cuộc :"Hôn Nhân Môn Đăng Hộ Đối", hay là "Cuộc đảo chiều lịch sử"và hết lời ca ngợi sự kết hợp này. 



Rõ rành việc kết hợp trị giá gần 1 tỷ đola mà THACO sẽ đổ vào HAGL lúc này khiến cho HAGR đang ngáp ngáp chờ chết bỗng nhiên như sống dậy. Với 7.800 tỷ đã được THACO đầu tư vào và 12.000 tỷ hứa hẹn sẽ đầu tư tiếp cũng như sẽ chi 7.200 tỷ cho dự án BĐS đang đắp chiếu ở bên Myama thì quả là HAGL đã sống dậy, cho dù cũng chỉ sống được một thời gian mà thôi.

Với một con bệnh quá nặng và đang chết lâm sàng như HAGL của bầu Đức thì số tiền trên không đủ. Cũng không thể giúp ích nhiều cho ông chủ HAGL, vốn mắc bệnh vĩ cuồng nặng, làm gì cũng muốn làm lớn, làm hoành tráng, làm cha thiên hạ, ít ra thì cũng qua những kế hoạch trên giấy. Toàn những kế hoạch viển vông xa vời như bất động sản, nuôi bò, trồng cao su..v..v.. đã được ông trùm HAGL vẽ lên tận mây trời. Và rồi tất cả các kế hoạch đẹp tuyệt vời trên đều sụp đổ trong im lìm khi bắt tay vào cuộc khiến HAGL đã nợ lại càng thêm đổ nợ. Đã có lúc HAGL nợ tới gần 1 tỷ dola với khoản lãi phải trả lên tới 5 tỷ đồng một ngày. Các ngân hàng phải xúm lại khoanh nợ cho HAGL chứ nếu không thì HAGL không thể ngồi ngáp ngáp chờ chết hoài như 3 năm qua được.

Trong khi cổ phiếu rớt thê thảm (6.000 đ/cp) và HAGL lại thay đổi ngành nghề đến chóng cả mặt như bỏ hết những ngành như BDS, thủy điện... và chuyển qua đầu tư nông nghiệp là sẽ trồng các loại chuối, thăng long, mít, ớt...và dĩ nhiên là sẽ trồng lớn, trồng hoành tráng theo đúng máu ông trùm HAGL. Đây là lãnh vực khó có thể kiếm được lợi nhuận lớn ở Việt Nam vì những lý do đặc thù riêng là làm nhỏ, bán nhỏ thì mới kiếm được lời nhỏ. Nếu làm lớn sẽ gặp khó khăn ở đầu ra dù là xuất ra nước ngoài. Bởi những khó khăn khi các nhà nhập khẩu nước ngoài sẽ phải ký hợp đồng mua trái cây trước trong khi họ chưa biết mức tiêu thụ ra sao. Trong khi chính điệp khúc buồn " Được mùa rớt giá..." của người nông dân lại là điểm có lợi của thương lái. Đó là khi rớt giá mà hàng quá nhiều thì họ chỉ không mua vào mà thôi. Khi ấy các hộ trồng trái cây vì trồng ít thì họ bán đắt bán rẻ đi và chấp nhận lỗ ít, chứ còn trồng lớn như mộng của bầu Đức thì chỉ có nước đổ đi. Ấy thế mà lại có anh khờ Đỗ Bá Dương vác tiền đến "Kết Hợp"mới lạ chứ. Nhưng THACO không phải là cái phao để cứu được HAGL bởi nó cũng chỉ là một anh nhà giàu mới phất với các dự án đang gặp thời mà thôi. Nói tóm lại thì lại vẫn là cái chết được báo trước của HAGL cùng với "anh chồng" khờ khạo THACO.

Điều cần nói là thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc không nên tham gia tào lao vào chuyện kết hợp đầy nghi ngờ của HAGL và THACO như trên. Quá nhiều câu hỏi nghi vấn và quá nhiều sự vô lý cho một cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối của sự kết hợp này. Vì đây là 2 công ty tư nhân thì việc thủ tướng tham gia vào việc kết hợp hay chia tách của họ hay của bất cứ công ty nào đều là điều bất lợi và không đúng với vai trò lãnh đạo quốc gia. Vì điều đó là không công bằng với tất cả mọi doanh nghiệp khác đang cạnh tranh nhau sòng phẳng trên một thị trường mà chính quyền càng ít dính líu vào càng tốt. Trong khi ông thủ tướng với danh nghĩa lãnh đạo quốc gia với cả một hệ thống chính trị hùng hậu, có cả hệ thống NHNN...sẽ đem lại sức mạnh ghê gớm trong một môi trường kinh doanh phi dân chủ như ở Việt Nam khi lên tiếng ủng hộ ai đó. Nhất bên trọng nhất bên khinh. Tại sao ông thủ tướng lại tham gia ủng hộ công ty này mà không phải công ty kia. Nếu không thì người ta có quyền nghi ngờ : hay là có lợi ích nhóm chi đây thì ông thủ tướng mới ca lên dữ vậy.

Nhưng cũng phải nói ông trùm Đoàn Nguyên Đức của HAGL tài tình ghê. Mặc dù làm ăn thì đụng đâu thua đó nhưng ông lại rất giỏi kêu gọi người khác đóng góp tiền vào rồi cùng chết chung với mình. Nào là một loạt các ngân hàng ôm một cục nợ, nào là ông chủ của ôtô Trường Hải Đỗ Bá Dương (THACO) với khoản tiền đầu tư cả tỷ đôla, và giờ thì có cả ông thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc, tuy rằng ông chỉ đóng góp mồm mà thôi...

Mai Tú Ân

12/8/18

Vĩnh biệt người anh lớn, nhà báo Bùi Tín...



Biết nhau chỉ dăm bảy năm, quen thân lắm là dăm lần anh Bùi Tín commenrs hay ibox cho vài cái để gọi là động viên tinh thần, cùng là Hội viên Hội NBĐL VN nhưng do tính chất công việc lỏng lẻo nên cũng chẳng mấy khi liên lạc. Đó là tất cả những gì mà Mai Tú Ân có được với anh Bùi Tín. Nhưng đó không phải những điều đáng nói với một con người vừa vĩ đại vừa bình thường mới nhắm mắt xuôi tay nơi xứ người. Nhà báo Bùi Tín..



Với anh Bùi Tín thì trên hết tất cả là tấm lòng đồng đạo của người cầm bút trân trọng nâng đỡ nhau. Với Mai Tú Ân thì đó là tấm lòng của kẻ hậu bối dành cho tiền nhân. Cuộc đời lẫy lừng, có một không hai trong lịch sử báo chí Việt Nam của anh Bùi Tín, từ đại tá, Phó tổng biên tập báo Nhân Dân rồi trở thành một cây viết hải ngoại đối lập hàng đầu với chính quyền CSVN cùng một kho tư liệu lịch sử vô giá mà anh liên tục cho ra đời suốt mấy chục năm nay. Mấy ai đã làm được những điều như anh Bùi Tín đã làm. Mấy ai đã trụ vững nơi ngã ba đường, cũng như thanh thản sống giữa hai luồng dư luận trái ngược nhau trút xối xả lên đầu như anh. Anh vẫn vững vàng để trở thành lịch sử và cũng bởi chính anh là lịch sử.

Chẳng có một lời nói nhưng anh Bùi Tín, qua cuộc sống thăng trầm nghiệt ngã, qua khoảng khắc tối sáng của cuộc đời và cuối cùng là như nước chảy chỗ trũng, anh về bên lẽ phải với sự uy nghi vững chắc của một cây bút thượng thừa, đã lăn lộn đầu bảng của cả hai chiến tuyến. Khó có một cây bút nào có một cuộc sống như anh cũng như khó có một ông thầy nào đáng để chúng tôi học hỏi như anh.

Điều đáng khâm phục anh Bùi Tín là mặc dù bị nhiều áp lực nhưng những điều anh viết về chế độ và con người CSVN đều chắc, chuẩn và sự thật chứ không hề phóng đại hay bôi bác rẻ tiền. Chính vì thế mà những điều anh Bùi Tín để lại là những tài liệu đáng tin cẩn cũng như để cho những người cầm bút bài học về việc đừng uốn cong ngòi bút của mình.

Qua những bài phỏng vấn hay những bài viết gần đây, anh hay nhắc đến các sự kiện lịch sử cùng với nỗi âu lo về việc thế hệ sau phải hiểu đúng sự kiện lịch sử ấy. Dường như anh hiểu được thời khắc của mình đã điểm nên mong những điều anh viết ra được những hậu bối hiểu và đánh giá cho đúng mọi sự kiện như nó diễn ra cùng các bối cảnh chung quanh. Không nói ra nhưng có lẽ anh vẫn còn đau đáu nỗi đau khi thiên hạ nhiều người vẫn đánh giá anh là kẻ phản bội, trá hàng. Chắc hẳn anh đã mang sang thế giới bên kia một nỗi niềm câm nín không thể nói thành lời...

Anh Bùi Tín hỡi. Giờ này linh hồn của anh đã phiêu bạt nơi nước Chúa xa xôi, đâu còn nghe được những lời đẫm lệ của trần gian, rằng chúng tôi đều yêu anh lắm. Tất cả như nghiêm trang tiễn anh ra đi trong danh dự như của một người lính ngã xuống vì Tổ Quốc. Người lính ấy thì không thể đớn hèn phản trắc. Những người cầm bút chúng tôi kính cẩn tiễn đưa anh như tiễn đưa bậc niên trưởng đồng đạo, như một cây đại thụ cuối cùng mà chỉ có một thời oan nghiệt máu lửa nhất của dân tộc mới sản sinh ra. Và với một cây đa cây đề như anh thì đừng nói đến những chuyện phản trắc đớn hèn. Bởi anh đã vượt lên tất cả...

Như một câu chuyện thần tiên nước ngoài thì năm tháng sẽ trôi đi, vật đổi sao rời, những điều tốt đẹp cùng những con người tốt đẹp rồi sẽ chẳng còn thêu hoa dệt gấm trên hành tinh này nữa và sẽ để lại cái vẻ nhàn nhạt buồn tẻ khi họ không còn nữa. Nhưng rồi cũng năm tháng trôi đi, bao nước chảy qua cầu thì những điều tốt đẹp cùng những con người tốt đẹp sẽ xóa mây mù để trở lại và lại làm đẹp với trái đất này. Như nơi ma quỉ vắng bóng sẽ có thần linh xuất hiện. Mặc cho thiên hạ nói ngả nói nghiêng thì chúng tôi cũng đều muốn anh Bùi Tín sẽ trở về trái đất này cùng với những con người tốt đẹp nhất và họ đang cầm tay nhau nhảy vũ điệu Thần Tiên với các cháu nhi đồng. 

Chắc chắn anh Bùi Tín sẽ trở về...

Mai Tú Ân

1/8/18

"Cuộc chiến" giữa Donald Trump và Tập Cận Bình...



Chủ tịch Tập Cận Bình đi thăm Mỹ và được tổng thống Donald Trump dắt đi siêu thị. Hai ông đi vòng vòng qua các dãy kệ, lấy hàng rồi ra quầy thanh toán và hồn ai nấy trả.



Khi hai ông mang hàng mình đã mua ra xe thì Tập Cận Bình cười khà nói :

- Người Trung Quốc chúng tôi có thói quen khi đi mua hàng nhiều thì thường chôm thêm một hai món đồ nhỏ để bù cho chi. Hôm nay tôi lấy được thứ này. Tập lấy từ trong túi mình ra ba thanh sô cô la và nói tiếp : "Đây là một nghệ thuật đặc trưng của người Trung Quốc và tôi cá là người Mỹ sang chảnh các ngài không thể làm được vì đây là nghệ thuật có tính chất lưu manh đường phố của chúng tôi.

- Được. Tôi chấp nhận cá cược với ông. Ông Trump nói.

Hai ông quay lại siêu thị trước đó đã mua hàng. Ông Trump gọi người bán quầy bánh kẹo tới. Ông nói :

- Cho tôi 3 thanh kẹo socola.

Người bán hàng đưa 3 thanh kẹo ra. Ông Trump và ông Tập đứng bên nhau trò chuyện vui vẻ và cùng nhau xơi socola. Lát nữa khi ăn xong, người bán hàng kêu tính tiền thì ông Trump thản nhiên nói là ông không hề lấy socola nào hết.

- Rõ ràng là tôi có đưa 3 cây kẹo cho ngài. Người bán hàng giận dữ nói.

- Không hề có. Ông Trump trả lời chắc nịch,

Chuyện trở thành ầm ĩ và cảnh sát liền có mặt. Ông Trump bị cảnh sát đưa vào góc khuất để khám nhưng không có gì cả. Nhưng lúc ấy ông Trum ghé vào tai viên cảnh sát nói nhỏ :

- Ngài có thấy thằng Chệt già mặt lợn bận bộ đồ lớn đang đứng kia không. Tôi thấy chính nó đã lấy 3 cây kẹo...

Chuyện đến lúc này thì mọi người đều hiểu cả. Cảnh sát đến chỗ ông Tập, sau đó khám xét người ông ta và tìm thấy 3 cái kẹo socola ở trong áo vét của ông.

Từ góc của mình ông Trump nhìn theo ông Tập bị khóa tay và dẫn giải lên đồn CS, ông cười khẩy nói :

- Mày tưởng tao ngu lắm hả thằng Tàu Tập. Người Mỹ chúng tao làm người tốt thì tốt nhất thế giới. Nhưng nếu cần phải làm điều xấu thì chúng tao sẽ làm xấu đến mức mày không có cửa theo làm đệ tử đâu...

Mai Tú Ân

27/7/18

Chúng tôi muốn cảm ơn Will Nguyen...


Chàng trai người Mỹ gốc Việt Will Nguyen đã lên đường trở về Mỹ ngay sau phiên tòa Việt Nam kết tội trục xuất anh. Chàng Will đẹp trai ấy đã bỏ lại 40 ngày phiêu lưu ồn ào nơi quê cha đất tổ, bỏ lại bao người Việt Nam yêu mến chàng để trở về với gia đình thân thương của mình.



Có nhiều ý kiến ở khắp nơi về vấn đề của Will, cũng như những quan điểm hay đánh giá về hành động tham gia biểu tình ở Việt Nam của chàng ta. Có một ông luật sư người Việt ở Mỹ ở trong một livetream đã dè bỉu Will là chơi dại. Bị bắt và bị ra tòa như Will thì tương lai sẽ mờ tối, đi xin việc làm sẽ không ai dám nhận vì sợ một kẻ đã đi tù, một kẻ giống như IS..v..v.. Thật thì Will đã lớn và có quyền chọn lựa con đường đi của mình. Phải chăng Will tham gia biểu tình hòa bình bất bạo động với người dân Việt Nam là sai ư ? 

Khi ta nặng nợ tính toán với những tình yêu không thể tính toán như tình yêu quê hương, hay tình yêu quê cha đất tổ thì ta đã trở thành kẻ không còn quê hương nữa và chỉ biết bơ vơ nơi xứ người. 

Hành động tự nguyện tham gia biểu tình của Will Nguyen ở Sài Gòn như một lời nhắc nhở đến chính những người Việt xa quê hương về nỗi nhớ quê hương xứ xở ấy như một trách nhiệm tự nhiên không bao giờ thoái thác. Cuộc xuống đường ngắn ngủi nhưng đẹp tuyệt vời ấy của Will cũng là lời nhắc nhở thầm lặng nhắn gửi đến những người con dân Việt đang sống trên đất Việt rằng, đừng vô cảm với quê hương đang đau khổ của mình. Hành động của Will không phải là to tát gì nhưng nó là tiếng chuông thức tỉnh bao kẻ thờ ơ vô cảm trong nước biết rằng, có một người ở bên ngoài chẳng liên quan gì đến Việt Nam nhưng cũng biết trở về để dấn thân vào bụi trần.

Chỉ vài tiếng đồng hồ hòa cuộn vào dòng chảy quê hương thì cũng đủ để cho Will Nguyen đã chói sáng như một ngôi sao sáng chói nhất. Là công dân Mỹ, Will có được những sức mạnh hiển nhiên để nâng tầm cao mới của cuộc chơi mà anh đã tham gia. Việc Will bị chặn, bị đánh và bị bẳt đã lan tỏa nhanh chóng ra khắp nơi và đã đưa cuộc đấu tranh nhỏ bé nhưng kiên cường của chúng tôi đến với thế giới bên ngoài.

Thời gian sẽ dần trôi qua, vật sẽ đổi sao sẽ rời nên có thể Will sẽ chẳng còn nhớ đến cuộc biểu tình rộn ràng ở Sài Gòn ngày 10/6/2018 cùng với chúng tôi. Có thể anh sẽ trở lại Việt Nam như một thủ lĩnh dẫn dắt đương nhiên, mà cũng có thể là không bởi những bận rộn riêng tư của cuộc sống nơi xứ người nhưng chúng tôi thì mãi mãi không quên Will và hành động anh hùng làm rạng danh cho lớp người những người con dân Việt sống xa tổ quốc. Như những dòng nước cùng chảy về và gặp nhau ở chỗ trũng mát rượi có tên là quê hương Việt Nam. 

Có thể sau này Will sẽ không còn tham gia cuộc chơi nguy hiểm này với chúng tôi nữa. Có thể Will cũng không còn nhớ đến những người bạn Việt Nam mới quen khi cùng nhau sóng bước trên con đường đòi tự do cho xứ xở. Có thể Will cũng không trở về Việt Nam nữa bởi những khó khăn do lệnh trục xuất của anh. Nhưng không hề gì. Anh chàng Việt Kiều sống ở Houton, Texat này đã để lại trong những trái tim của chúng tôi cái tình yêu quê hương cùng với sự hy sinh nếu cần cho quê hương ấy. Cái quê hương mà những người con xa xứ chỉ có thể thấy được trong những giấc mơ hoang đường, trong những chiều một mình say khướt, hay những đêm giật mình thảng thốt khi nỗi nhớ nhung chợt ùa về mênh mông khiến ta nghẹn ngào...

Muốn nhờ gió, nhờ mây hay những vì sao long lanh kia đem những lời cám ơn vụng dại nhưng chân thành của chúng tôi đi khắp nơi nơi và đến được với Will Nguyen để nhắn với anh rằng, tất cả chúng tôi đều yêu anh lắm...

Quê hương mỗi người chỉ một,
Như là chỉ một mẹ thôi.
Quê hương nếu ai không nhớ,
Sẽ không lớn nổi thành người...(ĐTQ)

Mai Tú Ân

26/7/18

Bí thư Triệu Tài Vinh - Người bắt đầu của dân oan nhà giàu mới..


Giới dân oan chính cống ở Hà Nội đang xôn xao bởi những tin tức không hay rằng, chẳng bao lâu nữa thì cái thế giới nghèo khổ và bé nhỏ của họ sẽ chẳng còn bình yên nữa. Sẽ có những lớp dân oan mới, giàu có và sang trọng trên những chiếc xe hơi đắt tiền sẽ ào ạt đổ quân tới để tiến chiếm lấy vỉa hè trước cơ quan công quyền lớn nhất để đánh trống kêu oan. 



Mặc dù sang trọng bề thế khác hẳn với đám dân oan nghèo khổ đang rụt rè nhường chỗ thì đám dân oan mới này cũng hành động giống như dân oan cũ. Họ cũng giả nghèo giả khổ hay giả bị áp bức và đội lên đầu những lá đơn kêu oan. Rồi theo nhịp của thủ lĩnh cả đám kể lể kêu khóc như ri. Họ đấm ngực, hoặc dày vò những mái tóc rất đẹp của họ. Họ đứng lên hay ngồi xuống để kêu tên các vị Thánh của sự công bằng. Đây là nơi linh thiêng lắm cho cả cõi dương trần trụi lẫn cõi âm mịt mù xa tít. Cõi dương mà họ vừa kêu oan inh ỏi vừa lén lút nhìn là nhà của một người quen cũ, bác Cả Nguyễn Phú Trọng. Còn cõi âm là trời đất, thánh thần, ma quỉ hay những thứ tào lao nào khác mà đám dân oan nhà giàu chẳng mấy quan tâm. Ấy nhưng đó mới là nơi mà đám dân rảnh rỗi thủ đô tề tựu lại mỗi ngày để coi trước đám dân oan nhà giàu nào sẽ đến kêu khóc đêm nay.

Có thế mới biết cái đám người lòe loẹt màu sắc đang hì hục lên đồng kia là đám người đến từ Hà Giang, Sơn La... nơi có vụ "Nâng Điểm Qua Mùa Thi" đang gây sóng gió dư luận cả nước. Ta sẽ dễ dàng nhìn thấy cái dáng người loắt choắt của Bí thư Hà Giang Triệu Tài Vinh đang quì với lá đơn kêu oan đóng đinh lên trán, cùng cô con gái và 2 đứa cháu là nạn nhân của vụ nâng điểm đình đám trên...

Lá đơn của bí thư Triệu thì chúng ta biết rồi. Cũng chỉ ra sự oan uổng, oan khốc, oan khiên của ông trong việc nâng điểm. "Tôi buồn lắm và có biết gì đâu". Bí thư Triệu vừa nói vừa rơm rớm nước mắt khi nhìn mãi vào nhà bác Cả Trọng vừa sáng đèn. Cô con gái của bí thư Triệu thì hung hăng vừa khóc, lại vừa lóc mà rằng, tại vì ông bô Triệu vì muốn làm sang, muốn cho thiên hạ biết về cô con rượu có tài kinh bang tế thế, lên kinh ứng thí là ra tay đoạt khôi nguyên khiến thiên hạ rụng rời. Nếu thi không đoạt giải thì bỏ tiền ra mua giải. Bố cô là quan đầu tỉnh oai danh khét lèn lẹt như một ông vua một cõi nhưng ông lại là một người nhỏ bé, loắt choắt, má hóp đít tóp như một anh nghiện thiếu thuốc. Ông lại là người dân tộc, mà người dân tộc vốn ngu bỏ mẹ. Bọn công chức người Kinh dưới quyền ông thì kín đáo cười đểu ông theo kiểu :"Vâng dạ trước mặt, trật c. sau lưng". Ông tức lắm và muốn làm gì đó để chứng tỏ..
.
Chính bố cô đã liên hệ vụ mua điểm này nhưng như thế cũng được đi vì tình cha con vốn như núi Thái Sơn nhưng có điều sau đó khi bị đổ bể ra thì bố cô lại cà cuống để chơi tình vờ khiến cô bị đổ vỏ. Thiên hạ chiếu tướng cô vì việc học là việc của cô chớ đâu phải của ổng. Cũng chính ông đã phù phép nâng điểm thi của cô lên chớ cô dốt đặc biết mẹ gì. Nhà cô đã nhiều tiền lại giàu có, thi không vào được trường đại học thì về nhà lấy chồng chơi cho sướng, chớ mắc mớ gì phải làm lậu chi tiền mua điểm cho thằng bán tơ.

Rồi bên Sơn La và các tỉnh có tên trong sổ địa tào vụ này cũng vào cuộc inh ỏi khiến cho những người dân đang rảnh rỗi đứng coi đều phải công nhận nỗi oan gia của họ. Nhưng chưa kịp an ủi thì cả cái đám to béo ấy đã ầm ầm kéo đi nhanh như khi xuất hiện. Các quan tỉnh thì rủ nhau đi nhậu nhưng trước đó phải đi chơi cù ở điểm X. Y với hy vọng gặp được vợ con bác Cả. Bọn leo lên xe và biến mất không vé khứ hồi vì họ cũng kêu khóc một vài ngày cho lọt tai ai đó và họ cũng lặn sâu mất hút để giữ uy tín cho Đảng.

Nhưng những người dân oan chính cống dòm qua lỗ cống lạnh ngắt của cõi âm để biết rằng sắp tới sẽ thấy trước được Bộ Trưởng Bộ 4T Trương Minh Tuấn sẽ xuất hiện trước cổng chùa, để vừa khóc kêu oan, vừa kể lể rằng năm kia khi xảy ra thảm họa Formosa thì ông đã lấy điểm bằng cách thí mạng mình để xơi một đống cá được ướp với chất độc. Rồi ông lại còn đóng góp cho Đảng một tác phẩm vĩ đại "Tự diễn biến, tự chuyển hướng" mà chẳng ai đọc mà hiểu kể cả ông. Ấy vậy mà mới có 2 năm thôi mà nỡ lột ông sạch sẽ rồi còn chuyển nhượng tự do đến với đội banh áo sọc Juventus. Nói rồi ônh khóc ti tỉ. 

Nhìn qua bên ta thấy Bộ trưởng CA Tô Lâm, mặc dù vẫn ung dung trên ngựa nhưng đến ở đây thì sụp đổ tan tành với việc sẽ bị dẫn độ ra Tòa Án Quốc Tế La Hay để xét xử ông về tội đàn áp biểu tình. Họ truy xét ông tội chống lại loài người và xét xử không tha. Là một quân nhân thì Bộ trưởng Tô Lâm đã chấp nhận sự thật, không khóc mà cũng chẳng lóc. Bộ trưởng Tô Lâm hiểu rằng ông và bọn Son, Tuấn đang ngồi khóc ti tỉ kia đã lọt vào tầm ngắm của bác Cả rồi. Cũng giống như bọn Đinh La Thăng trước đó, thì bọn Trần Đại Quang cũng như Tô Lâm và nhiều người khác nữa đã phạm phải một sai lầm chết người đối với bác Cả. Không phải là tạo phản chống lại bác Cả vì bọn ông làm gì có gan đó. Chỉ vì tất cả bọn ông đều là người Bắc và đều có lý luận nên đều phải chết theo cương lĩnh của bác Cả. Tất cả những kẻ người Bắc và có lý luận đều là kẻ thù không đội trời chung với Đảng và phải bị thanh trừng không thuơng tiếc. 

Tô Lâm ngậm ngùi chấp nhận số phận nhưng ông cũng buồn trách bác Cả là sao trước khi đem ông ra để hạ đòn độc thủ thì sao bác Cả không vì tình thương mến thương mà gắn thêm cho ông một ngôi sao nữa để cho đủ 4 sao của cấp bậc đại tướng và tương xứng với hàm bộ trưởng công an của ông.

Đám dân oan cũ còn kể sẽ có cả đống dân oan nhà giàu khủng nữa sẽ ầm ầm kéo tới để đánh trống kêu oan ở nơi này. Tất cả đều tùy theo việc đốt lò lên hay xuống, thật hay giả của thợ đốt lò Nguyễn Phú Trọng. Như trước đó là bọn Đinh La Thăng, Trịnh Xuân Thanh. Giờ thì là bọn Trương Minh Tuấn, Nguyễn Bắc Son, Lê Nam Trà...Rồi tiếp theo có thể là bọn Trần Đại Quang, Tô Lâm, Phùng Xuân Nhạ, Tiến Y Tế...v..v.. 

Thế là củi trong lò cháy càng lúc càng lớn với những cây củi càng lúc càng to hơn. Đấy cũng là cái sung cái sướng của người dân Việt Nam khi được nhìn thấy ngọn lửa ấy thăng hoa...

Mai Tú Ân

21/7/18

Vũ Quang Thuận - Người anh hùng cô đơn...



Chẳng có gì ngạc nhiên cả khi Vũ Quang Thuận, Nguyễn Văn Điển và Trần Hoàng Phúc hôm nay phải bước ra trước tòa án của chính quyền Việt Nam để trả giá cho những điều cao đẹp mà các anh đã dâng tặng cho đất nước Việt Nam khốn khổ này. Và điều tồi tệ hơn là những kẻ ngồi ghế chủ tọa phiên tòa cùng những kẻ nấp sau rèm lại là những kẻ tính sổ và chất lên đầu những con người yêu nước trên những năm tháng, những khoản nợ núi sông để họ phải trả.



Ba con người trên, cũng như bao con người đấu tranh cho những điều tốt đẹp hơn cho đất nước đều lầm lũi hay thản nhiên chấp nhận cái giá của sự hy sinh. Họ không hề khóc lóc hay cầu xin hèn hạ như những ông quan to CS mới đây phải ra tòa. Họ thanh thản, ung dung như những người trước họ đã ra tòa, và là tấm gương cho những người sẽ ra tòa sau họ. Đó là những con người có cái tên chung là Đấu Tranh Dân Chủ, và sự bất tận tên tuổi của họ trước sóng gió là một minh chứng rằng, người trước ngã xuống thì còn nhiều người sau nữa đứng vào hàng ngũ đấu tranh...

Cái giá mà hôm nay họ phải trả nợ cho quê hương, ác nghiệt thay lại do những người đang dẫn dắt đất nước này tròng vào họ một cách bất công. Đó là hành động tội lỗi của Đảng CSVN đối với những người trí thức không quì gối mà vẫn đấu tranh không khoan nhượng với họ. Cầm quyền bằng bạo lực, chính quyền sẽ đàn áp bất cứ ai, bất cứ cái gì không theo đường lối chính sách của họ. Nên việc hôm nay họ kết án ba người yêu nước trên tổng cộng hơn 20 năm là điều không có gì ngạc nhiên cả.

Nhắc lại chuyện cũ của Vũ Quang Thuận như một bài học hay một kinh nghiệm không quên mà chúng ta ghi nhớ. Đó là thật buồn cho các anh là trong những ngày còn hoạt động sôi nổi chưa bị bắt thì mặc dù các clip của họ gây chấn động dư luận mạng với hàng ngàn view truy cập thì đại bộ phận những người đấu tranh dân chủ đã đóng vai tảng lờ các anh. Đã vậy còn nhiều người còn làm những việc lạ lùng là tấn công chửi bới Vũ Quang Thuận mặc dù anh không hề gây chiến với họ. Các cung cách tấn công thì quanh đi quẩn lại vẫn là "Hoang tưởng, thần kinh". "Điên khùng, làm hại phong trào chung"... thậm chí trong lễ tưởng niệm "Hoàng Sa" khi Thuận đem cây Thánh Giá ra để vác đi quanh hồ Hoàn Kiếm thì họ lồng lên nói Thuận cướp diễn đàn của họ. Hay Thuận đã đem nguy hiểm đế lễ tưởng niệm của họ. Rồi vấn đề Thuận vác cây Thánh Giá xuống đường thì có đúng không nữa. Mặc dù phải thẳng thắn thừa nhận rằng Vũ Quang Thuận cũng có nhiều câu nói hay nhiều ý tưởng lạ lùng và buồn cười thật nhưng đó chỉ là những tai nạn nhỏ của người liên tục có quá nhiều clip trong một thời gian ngắn và chúng nhỏ bé so với những gì anh đóng góp. Thuận là một người thông minh, sáng suốt trong những vấn đề anh nói ra và anh thu hút được đông đảo người truy cập qua những livetreams, có thể nói là đông nhất từ xưa tới giờ thì tẩt cả cũng đều là nỗ lực tự thân của chính anh mà thôi.

Chúng ta hiểu quyền yêu nước không phải là đặc quyền của ai, không thuộc nhóm người nào hay địa phương nào cả. Bất cứ ai hay nhóm người nào có những vũ khí đấu tranh nào mới lạ, sắc bén tham gia vào cuộc đấu tranh chống độc tài và đem lại công bằng xã hội hay hạnh phúc của người dân thì ta phải ủng hộ và cổ vũ họ. Khi mà cuộc đấu tranh không còn hiệu quả nữa thì ta phải kiếm cái mới hay chấp nhận những cái mới hữu hiệu hơn, cho dù những cái mới đó không phải do người phe mình đưa ra. Đó mới là điều tối quan trọng với người đấu tranh dân chủ bởi tính bao dung cùng với sự chấp nhân dị biệt trong đoàn kết để đi lên. Có một câu nói của nước ngoài rằng :

Đừng nhìn nhau mà hãy nhìn ra cùng một hướng để tiến lên...

Điều đó là một sự khích lệ, động viên lớn đến cho những người đang tranh đấu để họ phấn khởi tiếp tục cuộc tranh đấu. Nhất là được sự động viên của những người có tên tuổi của phong trào. Và Thuận rất cần điều đó khi các bạn cũ rời xa, khi gia đình từ chối thì hẳn là anh cần lắm hơi ấm của những đồng chí hướng. Nhưng đáng tiếc là gần như tất cả đã làm ngơ. Các giang hồ tên tuổi đình đám bao lâu nay ở Hà Nội đã quăng một cục lơ to tướng vào mặt Thuận. Không thể nói rằng họ không biết vì hàng tháng trời hiện tượng Vũ Quang Thuận với mỗi ngày 2, 3 cái livetreams nổi bật, nhưng không hề có một động tĩnh nào mà vẫn là sự im lặng đáng sợ từ những người đấu tranh có số má lúc đó. Tôi sẽ không nêu tên ai hết để giữ tình đoàn kết, mặc dù đáng ra là phải nêu tên lên trong cái ngày Thuận và các đồng sự phải trả nợ trần gian này. 

Là một người cô đơn thì giờ đây anh lại phải gặm nhấm cái nỗi buồn nhân gian ấy ở trong ngục tối. Tôi biết là Thuận quyết hy sinh và dám hy sinh. Nhưng không thể không nói rằng chính sự "cô độc với giữa bày sói" đã dần đưa anh thành ngày một cực đoan, ngày một xả láng hơn. Cả về những livetreams lẫn những hành động cụ thể. Mặc dù càng lúc Thuận càng nổi bật với hàng triệu người ở bên ngoài nhưng anh càng lúc càng cô đơn trên chính nơi anh đang lao vào những trận đánh cuối cùng của cuộc đời mình. Hà Nội nơi lắm thầy nhiều ma, lắm anh hùng mà cũng nhiều ngụy anh hùng đã không công nhận anh, dù chỉ bằng lời nói gió bay. Và sau khi anh bị bắt thì cũng chẳng có yêu cầu nhà cầm quyền trả tự do cho anh với lời kêu gọi chữ ký của mọi người, mà thực tình những yêu cầu ấy nhà cầm quyền cũng cho vào sọt rác. Một người như Vũ Quang Thuận là một của quí giá giữa lúc người đấu tranh dân chủ chất lượng ngày càng ít và hiếm như lá mùa thu hiện nay. Thật đáng tiếc khi giờ đây coi những clip của anh và đồng sự đã làm mà CHTV phát lại...

Lúc đó chỉ có vài người mà tôi biết là ủng hộ Thuận như Phạm Thành, Người Buôn Gió, Phạm Thanh Sơn và vài người nữa mà tôi không nhớ tên. Và dĩ nhiên là cả người viết bài này, Mai Tú Ân nữa. Có thể nói tôi và nhà văn Phạm Thành là một cặp, một ở Hà Nội và một ở Sài Gòn viết nhiều nhất và liên tục nhất để ủng hộ tuyệt đối Vũ Quang Thuận. Kể cả lúc anh bắt đầu ra livetreams, lúc anh vác Thánh Giá xuống đường, lúc anh bị bắt. Và chúng tôi sẽ còn viết để ủng hộ anh cho đến khi chúng tôi bị bắt, hay là cho đến khi trái đất này nổ tung vì đến Ngày Phán Xét Cuối Cùng. Bởi anh xứng đáng được chúng tôi ngưỡng mộ và ca tụng như một người anh hùng, cho dù là một người anh hùng cô đơn nhất...

Than Ôi !
Người chiến binh mau bước về sông Dịch,
Mà đầu chưa một lần ngoái cố hương.
Gươm đàn qua sông bao lần gãy gánh,
Nhưng lòng trung vẫn dành trọn cho quê hương...

Mai Tú Ân

16/7/18

Hoan hô bác Cả Trọng đã hạ thủ được Trương Minh Tuấn...



Thật là sung sướng khi vào ngày này thì một trong hai kẻ ác nhất trong chính quyền Việt Nam hiện nay là Bộ Trưởng Bộ 4T Trương Minh Tuấn đã bị đền tội trước cổng chùa. Vì ông ta là kẻ thù của các nhà báo lề phải. Còn kẻ ác còn lại là kẻ thù của những người biểu tình lề trái, Bộ Trưởng Bộ CA, Thượng tướng Tô Lâm đang dúm người lại như chờ lưỡi tầm sét của báo thù giáng tới. 



Đấy là công lao của Người Đốt Lò Vĩ Đại, TBT Nguyễn Phú Trọng khi đã ra tay loại trừ được những tên sâu dân mọt nước như BT Trương Minh Tuấn, BT Tô Lâm.

Cũng trong chiến dịch đốt lò này, bác Cả đã vớ được toàn gỗ tốt và hy vọng sẽ đốt cháy đùng đùng. Nhưng gỗ nào và cháy tới đâu thì MTA không biết.Nhưng làm sao mà biết được ý đồ của bậc cao thủ thượng thừa như bác Cả Trọng. Với phong thái ung dung của một tay chơi phố huyện, với mái tóc trắng như cước để lơi xuề xòa như mái tóc của một tiên ông đang đi tìm động hoa vàng cùng với nụ cười hiền hậu tươi rói, bác Cả đã lầm lỳ xúc được một mẻ lớn chưa từng có

Ngoài bọn Son, Tuấn, Lâm kể trên thì còn bọn Đinh La Thăng, UVBCT và Bí thư TP.HCM cũng bị bác lột quần phết cho cháy máy... Cả thằng Trịnh Xuân Thanh láu cá trốn nợ ra nước ngoài rồi song kiếm hợp bích với thằng Người Buôn Gió chửi bác te tua. Thế là bác Cả cho người đi sang tận Đức để bắt nó về chịu án, giờ đang khóc như ri trong tù. 

Bây giờ thì trong cả bọn quan chức còn lại nằm im không dám thở khi bác đi tới. Chúng nó phủ phục xuống để tung hô bác lên. Bác đi đến đâu thì chúng nó reo mừng lên rằng :

Bác đi đâu cũng chẳng thấy gì,
Chỉ thấy mưa sa trên màu cờ đỏ...

Rồi chúng uốn éo nhảy múa để tôn vinh muôn đời bác Cả Trọng. Các nghệ sĩ thì giăng đèn múa hát dưới trăng để chúc mừng. Các nhà văn, nhà thơ thì sáng tác ra những câu văn trác tuyệt nhất, hay những vần thơ lung linh nhất chỉ để ca ngợi một mình bác.

Ấy thế mà người dân lúc nào cũng coi bác Cả như một cục cứt...

Mai Tú Ân

2/7/18

Cuộc hôn nhân Mỹ Triều - Thành công sẽ vang dội của chú rể Donald Trump



Mặc cho phe Dân Chủ ở Capiton chì chiết, không tin tưởng về cuộc gặp gỡ Trump và Ủn, và mặc cho họ gọi cuộc gặp gỡ trên là một cuộc hôn nhân đầy tính toán của hai kẻ không đáng tin thì sự kiện ấy đang đi dần đến việc khiến cho người ta chỉ có thể nín thở khi thấy nó thành công. Và Lạy Chúa nó đang thành công. Từ từ, chậm chạp nhưng chắc chắn thì cuộc gặp gỡ bất ngờ trên đang đi đến thành công. 


Với đầu óc bén nhạy của một nhà buôn lão luyện thì ông Trump cũng nhận ra được ý muốn cuối cùng của Triều Tiên chỉ là tiền. Cần rất nhiều tiền từ các đối tác quá nhiều tiền mới là mục đích tối hậu của Triều Tiên chớ không phải là sự đảm bảo an ninh, hay tập trận Mỹ - Hàn như họ vẫn nêu ra. Với số lượng quân nhân chuyên nghiệp sắt đá lên tới hơn một triệu người thì Triều Tiên không giống với vai trò yếu đuối để cần ai đảm bảo an ninh. Nhưng may mắn cho chú rể Trump là ông luôn có vài anh phù rể quá giàu có và luôn sẵn sàng móc bóp chi đẹp khi an ninh của họ được đảm bảo.

Nhưng ông Trump không khờ khạo và có trí nhớ dai. Ông nhớ đến cựu TT Hàn Quốc Kim Đa với chiến lược Ánh Dương đầy thơ ngây những năm 1990. Những năm đó Hàn Quốc đã chi rất nhiều tiền cho Triều Tiên, trong đó có khoản tiền hơn 4 tỷ đola mua kỹ thuật nước nhẹ để sản xuất điện thay thế cho nước nặng có thểđể sản xuất vũ khí nguyên tử. Không có gì ràng buộc nên lúc đó ông bố của chú Ủn hứng tiền đô như hứng hoa. Rồi sau vài năm lằng nhằng với Nguyên Tử Quốc Tế họ xù luôn. Chưa kể hợp tác với Hàn Quốc xây dựng liên hiệp nhà máy 1, 2 tỷ đô trên đất Triều rồi cũng vỗ mặt xù luôn. 

Nên với chú rể Trump thì cô dâu Ủn dù có õng ẹo đưa đẩy, hảy cái vòng một, lắc cái vòng hai, sàng sê cái vòng ba thì chỉ mỏi rốn thôi, cũng sẽ không sơ múi được chút gì nếu không làm gì. Chẳng cần phải giấy tờ sổ sách để chứng thực phiền toái mà chỉ cần dựa vào những hành động thực tế đáp lại, rồi cứ hành động và đáp lại như thế trên một nền tảng :"Phi hạt nhân hóa..." Chả cần phải giấy tờ ký kết nhiêu khê mà ta cứ nôm na gọi là bánh ít đi, bánh qui lại...Và cũng trên một nền tảng vững chắc là :"Rõ ràng và không thể đảo ngược". Có thể trên con đường đi đến thành công, người ta không thể thấy hết được những lợi ích trước mắt hay lâu dài mà thỏa thuận ngày 12/6 giữa ông Donand Trump và Kim jun un đã đạt được. Có quá nhiều lợi ích nếu thành công và chẳng có gì để mất nếu thất bại

Mặc cho phe Dân Chủ hằn học với thỏa thuận đó và gọi cuộc gặp gỡ Mỹ Triều là một cuộc hôn nhân đầy tính toán giữa hai kẻ cơ hội. Ông Trump tỉnh bơ và tươi tỉnh trong vai trò dẫn dắt và còn hài hước khi cho rằng, mọi cuộc hôn nhân trên đời đều có tính toán và nếu ta thật tình thì mọi việc sẽ chỉ tốt hơn mà thôi. Ở Sinhgapor thậm chí ông còn nghẹn ngào với đôi mắt long lanh khi tiễn ông Kim về nước. Chả có vấn đề gì vì ông Trump vốn là một tay Playboy khét tiếng và là một tay MC dẫn đầu truyền hình thực tế ở Mỹ nên có bị gán cho vai trò màu mè của một chú rể lẳng lơ thì cũng khôn hề gì.

Bởi vì nói gì thì nói việc thành công của ông Trump trong việc hạ nhiệt này đã là một thắng lợi không nhỏ của ông rồi. Với người Mỹ và các đồng minh thì cứ hạ nhiệt, giảm căng thẳng ở khu vực bán đảo Triều Tiên này đã là thành công rồi. Đất nước Triều Tiên bí hiểm cùng các lãnh tụ CS bất định của họ luôn là một bài toán mâu thuẫn không thể giải được giữa một sức mạnh quân sự khổng lồ với một nền kinh tế quặt quẹo. Những hành động phát triển vũ khí hạt nhân, phát triển tên lửa liên lục địa bất chấp mọi cam kết với quốc tế mà chính họ đã cam kết. Kèm theo đó là những lời lẽ đe dọa khủng khiếp được tung vô tội vạ vào mặt của cả Nhật, Hàn và Mỹ. Lời đe dọa của kẻ có vũ khí nguyên tử, chả biết có thật hay không nhưng nó luôn làm cho các nước liên quan thấy phát sốt phát rét. Chính vì thế mà bao năm nay, để đối phó với sự quá quắt của Triều Tiên thì các nước đồng minh Mỹ, Nhật, Hàn chỉ có dùng mỗi một cách là cấm vận. Mặc dù cấm vận với một nước tự sản tự tiêu và đóng cửa với thế giới bên ngoài như Bắc Hàn thì hiệu quả hẳn là không bao nhiêu và thực tế đã chứng tỏ.

Khi một phương pháp đã sử dụng hơn nửa thế kỷ với 8 đời tổng thống Mỹ mà không có hiệu quả thì ta nên thay đổi. Và ông Trump đã thay đổi phương pháp. Ông ta và ông Kim ju un đã đến với nhau một cách bất ngờ, đến thẳng với nhau. Có thể họ không yêu nhau, mà làm sao yêu em Ủn mặt lợn được nhưng ông Trump đã vì dân vì nước, hy sinh đời giai để có được đám cưới trước cổng chùa. Ông Trump chẳng cần hỏi ý kiến mất thời giờ của Trung Quốc, cũng như các đồng minh thân cận nhất, vì đôi khi những ý kiến của đồng minh lại cản địa mất thời gian nhất. 

Giống như một chàng rể sốt ruột chỉ muốn đưa cô dâu lên giường mà chẳng cần hỏi ý kiến của bố vợ hay của dòng họ nhà vợ thì lại hóa hay. Giờ này tân lang Trump đã đưa tân giai nhân Ủn vào chốn động phòng hoa chúc mất rồi...

Bằng nhãn quan hơn người ông Trump đã đơn giản hóa một việc tưởng như không thể. Thật tình thân thiết với chế độ Bình Nhưỡng với điều kiện phi hạt nhân hóa bán đảo Triều Tiên tức là dẹp được mối lo tiềm ẩn hạt nhân cho thế giới bên ngoài, mà qua đó đương nhiên là sự hòa bình hoá bán đảo Triều Tiên. Nước Mỹ sẽ chính thức chấm dứt cuộc chiến khó chịu và kéo dài hơn nửa thế kỷ. Hiệp định hòa bình sẽ được ký kết và họ có thể ngẩng cao đầu rút quân về nước. Hòa bình ở bán đảo Triều Tiên sẽ là cơ hội đầu tư và phát triển của những anh nhà giàu nhất thế giới. Bán đảo Triều Tiên sẽ là nơi mà các nền kinh tế hàng đầu đổ tiền vào đến ngập mặt. Hôn nhân với Triều Tiên sẽ đưa những người dân khốn khổ của xứ sở này đến với thế giới bên ngoài và bước đầu tiên để họ xác lập các giá trị dân chủ của chính họ.

Và có lẽ lợi ích to lớn mà kế họach này của tổng thống Trump sẽ chỉ đứng sau CTTG lần thứ 2 mà nước Mỹ đã đem lại cho thế giới ngày nay. Tất cả chỉ từ một "đám cưới" giữa anh Trump với em Ủn...

Chúc mừng anh ả trăm năm hạnh phúc... 

Mai Tú Ân

21/6/18

MAHATMA GANDHI VÀ PHƯƠNG PHÁP ĐẤU TRANH BẤT BẠO ĐỘNG...



Mahatma Gandhi (2 tháng 10 năm 1869 – 30 tháng 1 năm 1948), là anh hùng giải phóng dân tộc Ấn Độ. Ông là người khai sanh ra phương pháp đấu tranh hoà bình bất bạo động, và đã dùng phương pháp này để dẫn dắt dân tộc Ấn Độ của ông chống lại chế độ thực dân của Đế quốc Anh và giành độc lập hoàn toàn cho Ấn Độ.



Những nguyên tắc bất bạo lực được ông đề xướng chỉ đơn giản mấy phương cách sau :

- Thứ nhất là Chấp trì chân lí (satyāgraha), tạm dịch là Kiên Trì Chân Lý. 

- Thứ hai là Bất Bạo Động với những tinh thần sau :

- Chúng ta đấu tranh hoà bình bất bạo động với kẻ thù bởi chúng ta có chính nghĩa, và bởi chúng ta mạnh hơn kẻ thù.

- Chỉ có kẻ mạnh mới ôn hòa và khoan dung. Kẻ yếu thì không làm được những điều đó.

Chấp Trì Chân Lý (Kiên Trì Lý Tưởng) : Trong bất kỳ cuộc đấu tranh bất bạo động nào, chúng ta luôn phải đặt mình vào tư thế của người có chính nghĩa, người đúng đắn. Còn kẻ thù của chúng ta luôn là kẻ xấu, thiếu chính nghĩa. Đó là một nguyên tắc bất di bất dịch không bao giờ thay đổi trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Vì khi chúng ta có niềm tin vào chính nghĩa thì dù khó khăn đến đâu đi nữa thì cuối cùng chúng ta cũng chiến thắng. Đấu tranh bất bạo động theo kiểu M. Gangdhi là tất cả những người tham gia phải luôn có một niềm tin vững chắc vào chính mình và sự nghiệp của mình và không bao giờ rời bỏ nguyên tắc ấy của mình. Công cuộc đấu tranh kéo dài hàng thập kỷ với bao gian nan nhưng cuối cùng đều giành thắng lợi hoàn toàn.

Cuộc đấu tranh của chúng ta có chính nghĩa nên các cuộc đấu tranh của chúng ta với kẻ thù luôn là đối mặt, công khai và không bao giờ bỏ chạy trước bất cứ đối thủ hay gươm dáo nào. Chúng ta cứ tiến thẳng vào gươm dáo của kẻ thù và chấp nhận tất cả. Người trước bị bắt thì người sau bước tới sắp hàng chờ bị bắt trong im lặng chớ không chống đối ồn ào vì chúng ta đến để chịu như vậy mà. Cũng như sau khi bị bắt mà được thả thì nhất định không chịu về mà phải nuôi báo cô. 

Nhưng không tấn công hay giận dữ trả thù những kẻ đàn áp ta. Vì họ cũng là những người thực thi pháp luật. Họ là những người đại diện cho chính quyền, mặc những bộ đồ của chính quyền cấp. Tấn công bạo lực vào những người đó tức là tấn công vào chính quyền.

Các bạn có thể ngạc nhiên vì những điều tôi đã viết nhưng đó là những luận thuyết căn bản của đấu tranh bất bạo động. Đấu tranh bất bạo động là một cuộc đấu tranh hòa bình nhưng gian khổ dài lâu và lấy sự quang chính của mình làm khiên, lấy sự chịu đựng vô bờ bến của mình làm giáo để chiến thắng. Cuộc đấu tranh ấy không phải là nhằm vào việc lật đổ chính quyền, hay kêu goi lật đổ chính quyền, vì nếu chính quyền sụp đổ rồi thì ta còn biết lấy ai ra làm đối thủ nữa. Đây là một cuộc đấu tranh chính trị đòi hỏi các quyền lợi hay các giá trị của người dân.

Bằng sự Kiên Trì Lý Tưởng và sự hy sinh mất mát chúng ta đấu tranh để đòi chính quyền phải dần dần trả lại cho chúng ta những gì của chúng ta. Như các quyền được ứng cử, bầu cử các thể chế chính trị, các hội đồng nhân dân từ dưới cho đến Quốc Hội, cơ quan quyền lực cao nhất. Đấu tranh cho đến khi chính quyền chịu không nổi phải chấp nhận thương lượng với người đấu tranh chấp nhận bầu cử tự do. Khi đó thì công cuộc đấu tranh bất bạo động mới gọi là thành công. Và phải thành công. Không hề có việc lật đổ chính quyền mà việc đó chỉ xảy ra nếu bên dân chủ tự do thắng cử trong các cuộc bầu cử tự do. Cũng không hề có sự trả thù với người thua cuộc. Nếu ai đó trong chính quyền hoặc CA, AN gây tội ác thì họ sẽ bị các tòa án của chính quyền mới xét xử chứ không phải bởi người chiến thắng. Đây cũng là một điều lạ nhưng đúng bởi sự căm thù hay ý muốn trả thù của người đấu tranh sẽ làm hại cho phong trào. Bởi đã làm người đấu tranh hòa bình bất bạo động thì không thể để ở trong lòng sự thù địch và ý muốn trả thù.

- Khoan dung và tha thứ chính là sức mạnh của chúng ta (Nenson Madela)

Khi chúng ta thắng trong một cuộc bầu cử thì người thắng sẽ lên nắm chính quyền, người thua sẽ chuyển thành đối lập. Đấy gọi là cuộc đấu tranh mà cuối cùng thì cả hai bên đều sthắng (win - win). Và dân tộc, quốc gia Việt tự do và lành lặn chứ không phải thừa hưởng một đất nước tan hoang và lòng người ly tán. 

Các lãnh tụ nổi tiếng trên thế giới như Martin Luther Kinh (Mỹ), Nelson Mandela (Nam Phi), Đat Lai Lạt Ma (Tây Tạng), Le Wałęsa (Ba Lan), Aung San Suu Kyi (Miến Điện) đều là những đồ đệ trung thành của phương pháp đấu tranh hòa bình bất bạo động này. Không bắn một phát súng nào thì cuối cùng họ đều đã giành thắng lợi hoàn toàn khi áp dụng triệt để phương pháp này. 

Tại sao các thủ lĩnh trên lại chọn phương pháp vừa lâu dài vừa giống với như các biện pháp chấp nhận của Phật Giáo vậy. Đơn giản là vì đấu tra bạo lực để lật đổ chính quyền đã không còn hợp thời nữa từ những năm giữa thế kỷ 20, khi LHQ được thành lập và đảm bảo an toàn cho các quốc gia có chủ quyền. Cũng như cấm các quốc gia tài trợ vũ khí tài chính cho các tổ chức vũ lực. Sử dụng hình thức đấu tranh bất bạo động, cùng các hình thức thông tin mở rộng đến cho người dân, duy trì các hình thức xuống đường liên tục, cũng như các biện pháp cả gói thì thời gian nước chảy đá mòn cũng đưa đến thành công. Chính vì thế mà phương pháp này là lựa chọn duy nhất và đem lại cơ may thành công với một cái giá rẻ nhất về tính mạng tài sản của người dân để họ có thể chấp nhận được. Bởi vì thành công trong một cuộc cách mạng mà đầu rơi máu chảy thì người dân không chấp nhận. 

Đấu tranh hoà bình bất bạo động là một loạt các hành động phối hợp, đa dạng, rộng khắp mọi biện pháp có thể trong khuôn khổ không gây bạo loạn hoặc không gây điều ác, cũng như phải luôn tuân thủ pháp luận hiện hành nhất có thể. Trong ấy kiên trì thực hiện các hình thức đấu tranh bất bạo động để giành thắng lợi chính trị, thắng lợi của Đảng Phái và thắng lợi trong Quốc Hội, cơ quan quyền lực quan trọng nhất. Cuộc đấu tranh bất bạo động với chính quyền được nói hình tượng là sau mỗi ngày đấu tranh thì người của mỗi bên lại về nhà tắm rửa cơm nước ngủ nghê, rồi sáng hôm sau lại đấu tranh tiếp, rồi tối lại về với vợ con. Và người thắng sẽ vẫn phải trả lương cho người thua.

Chính quyền càng đàn áp, bắt bớ nhiều người thì cơ may thành công càng cao nên nó được gọi cuộc cách mạng hy sinh. Các lãnh tụ phải chấp nhận bắt bớ tù đầy càng nhiều càng tốt, thậm chí ở luôn trong tù càng có lợi cho phong trào khi ta luôn có lý do để phản đối nhà cầm quyền. Luôn coi nhà cầm quyền là đối trọng để trao đổi, thảo luận và đấu tranh đòi quyền lợi chứ không phải là kẻ thù để tiêu diệt. 

Mục tiêu của đấu tranh bất bạo động là đòi hỏi nhân quyền, và các quyền bất khả phân của người dân, đòi từng quyền một như quyền biểu tình, đình công, quyền lập hội, quyền bầu cử và ứng cử tự do, quyền tự do báo chí, tự do tôn giáo..v..v...và các hoạt động như biểu tình, đình công, bãi công, bãi khoá, bãi thị, biểu tình ngồi, biểu tình nằm, ủng hộ các dân oan, dân nghèo, chống bất công, đòi công bằng xã hội...Và khi thời cơ đến sẽ tổ chức một nhóm, một cộng đồng bất tuân dân sự, không nghe lời, không đóng thuế các loại. Tất cả đều hoạt động công khai chớ không lén lút trong bóng đêm. Tất cả kế hoạch làm gì ở đâu luôn được thông báo rõ ràng cho phía chính quyền.

Đó, tôi nhớ bao nhiêu ghi nhớ bấy nhiêu về đấu tranh bất bạo động. Có lẽ ta thấy mấy vụ biểu tình của giáo dân ở miền Trung do các cha lãnh đạo là giống nhất.

Sau khi sự nghiệp thắng lợi, M. Gangdhi đã bị một kẻ cực đoan ám sát chết ngày 30/1/1948. Và ông được coi là một vị Thánh của tất cả người Ấn Độ.

Mai Tú Ân


Những câu danh ngôn của M.Gandhi :

- Chúng ta đấu tranh hòa bình bởi chúng ta là chính nghĩa, và bởi chúng ta nhất định thắng...

- Chiến thắng lớn nhất của hoà bình, bất bạo động là chiến thắng mà không có kẻ thua, mà chỉ có người thắng. Đó là dân tộc.

- Chỉ cần một vài người lãnh đạo chấp nhận hy sinh và một khối quần chúng đông đảo thì chúng ta sẽ thắng mọi kẻ thù. 

- Kẻ thù của chúng ta dùng súng và bạo lực vì chúng yếu hơn chúng ta. Chúng ta đấu tranh hòa bình vì chúng ta mạnh hơn và chính nghĩa hơn.

15/6/18

Chúng tôi đã thề không phản bội quê hương...


Chúng tôi là những anh chị em cầm bút sống trên khắp mọi miền đất nước và cả ở nước ngoài. Chúng tôi có đủ mọi thành phần, đủ mọi lứa tuổi cùng những tính cách khác nhau nhưng tất cả đều là con dân đất Việt với dòng máu nóng Việt Nam ngập tràn trong huyết quản và giờ đây khi đất nước đang lâm nguy bởi kẻ thù phương Bắc thì nó đang réo gào chúng tôi hãy đứng lên làm người. Hãy làm những người dân đang chen vai xuống đường, hoặc là ủng hộ họ bằng ngòi bút yêu thương của mình. Vì chúng tôi đã thề không phản bội quê hương.



Không phân biệt lề phải hay lề trái mà chỉ cần chúng ta không quì gối trước bạo quyền, không uốn cong ngòi bút và luôn đứng về phía những người dân bị áp bức. Vì chúng tôi đã thề không phản bội quê hương.

Là những người có chút chữ nghĩa thì chúng ta phải đem chữ nghĩa ấy phụng sự cho quê hương đất nước, nơi đã cho ta con chữ ấy. Là những người cầm bút chân chính thì chúng ta phải biết thấm đẫm yêu thương vào ngòi bút để bảo vệ, để chở che cho những người dân bị đọa đầy. Chúng ta phải mài cho cây bút thật sắc bén để biến nó thành thứ vũ khí để phán xử không thương tiếc cường quyền cùng bọn sâu dân mọt nước. Vì chúng tôi đã thề không phản bội quê hương.

Chúng tôi không hề sợ hãi. Khi đến thời điểm phải đền nợ cho quê hương, khi tiếng kèn trận kêu gọi, tiếng trống rung thúc giục thì xá chi mà không xếp bút nghiên xuống đường cùng với những người dân đang sôi sục trên con đường tranh đấu để đưa dân tộc ta đến được với ánh sáng mặt trời. Trên con đường gian nan diệu vợi ấy nếu số mệnh bắt chúng tôi phải tù đày thì chúng tôi sẽ mỉm cười bước vào tù đầy, số mệnh bắt chúng tôi phải chết thì chúng tôi sẽ thanh thản bước sang thế giới bên kia với niềm tự hào về những gì đã làm được ở thế giới bên này. Chúng tôi sẽ đền nợ cho quê hương yêu dấu, êm đềm và giản dị như một giọt nước long lanh khi được trở về với biển lớn. Vì chúng tôi đã thề không phản bội quê hương. 

Là Người xin một lần nằm xuống
Cùng anh em đứng lên phất cao ngọn cờ...

Mai Tú Ân

Luật An Ninh Mạng Việt Nam - Sự thoái trào của tiến bộ...



Ngày hôm nay, 12/6/2018 Quốc Hội Việt Nam đã thông qua cái gọi Luật An Ninh Mang. Đọc qua cái luật này cùng những điều luật mơ hồ, nước đôi mà chính quyền sẽ dựa vào đó để cắt, đóng cửa hay trừng phạt các trang mạng nào không vừa ý một cách thẳng tay. Một đạo luật mà nếu chúng ta so sánh thì cũng giống như bây giờ ra đạo luật như Đánh tư sản ở Miền Nam năm 1978 mà chính quyền đã áp dụng để tịch thu tài sản của những người có chút tiền vậy. Mọi người hẳn còn nhớ đến thời điểm những năm sau cuộc đánh tư sản đó thì kinh tế Việt Nam đã thê thảm đến mức nào.



Tất nhiên sự so sánh giữa việc đánh tư sản với luật An Ninh Mạnh sẽ có sự khập khiễng về nhiều mặt nhưng nó có một điểm giống nhau không thể chối cãi. Đó là sự thoái trào, sự tụt hậu khi tự mình làm khó mình và làm khổ những người dân mà lẽ ra phải được chính quyền phục vụ tốt nhất. Chính quyền cần phải tìm cách để làm cho người dân được tận hưởng những điều kiện tốt nhất của dịch vụ Internet chớ không phải cấm cản chỉ vì mình quản lý không nổi. Thật là chán nản khi biết rằng trên thế giới chỉ có một vài nước kiểm duyệt mạng chặt chẽ, trong đó có những nước tệ hại như Trung Quốc, Triều Tiên và vài nước Araq...

Có lẽ những người ra quyết sách ngớ ngẩn này trong Đảng và chính quyền (rồi đưa ra cho Quốc Hội làm vì thông qua cho có lệ) cũng không lường được những khó khăn và tai hại cho người dân Việt Nam nhiều như thế nào đâu. Bởi lẽ mạng intenet vốn công bằng có ích với tất cả mọi người tham gia thì giờ đây sẽ lọt vào sự kiểm duyệt của một vài người. Chắc chắn đó sẽ là các quan chức của Ban Tuyên Giáo ? Và họ cùng các nhân viên của họ sẽ nắm quyền sinh sát đến các mạng XH vốn tự do tuyệt đối cho người dân bấy lâu nay. Người sử dụng mạng sẽ phải đắn đo suy nghĩ lắm khi viết trên mạng y như khi họ sẽ nói chuyện điện thoại ngập ngừng lắm khi biết có kẻ đang rình nghe.

Thật ngây thơ cho những người muốn kéo lùi bánh xe lịch sử và sự tiến bộ. Chắc chắn hành vi thoái trào này của sự tiến bộ cùng những người đứng sau đó sẽ thất bại bởi sự phản đối của cộng đồng mạng tự do và tiến bộ của chúng ta...

Mai Tú Ân

26/4/18

Tiếc cho trang mạng Anh Ba Sàm tên tuổi và nhớ về một thời để nhớ.



Mời các bạn đọc một bài viết rất hay của một cây viết rất chiến Thạch Đạt Lang về nữ nhà báo Đinh Ngọc Thu và trang mạng Anh Ba Sàm hiện nay. Cũng như một khái quát của cái điều tốt đẹp đã ra đi và tiếng thở dài tiếc nuối tiếng hát của con chim đa đa. Nhớ Trang mạng Anh BaSàm không còn nữa. Nhớ Đinh Ngọc Thu, nhớ Người Buôn Gió và nhớ cả bao người muôn năm cũ...
(MTA)

ĐINH NGỌC THU VÀ TRANG MẠNG ANH BA SÀM HIỆN NAY

Thạch Đạt Lang.


Tôi biết đến trang Anh Ba Sàm, cơ quan ngôn luận của Thông Tấn Xã Vỉa Hè chỉ trong thời gian gần đây, chưa quá một năm. Trước đó, tôi có nghe đến tên ông Nguyễn Hữu Vinh, một cựu sĩ quan công an của chế độ CSVN, người sáng lập ra trang ABS bị bắt cùng với cộng sự viên, bà Minh Thúy, nhưng quả thật không quan tâm tới sự kiện này. Tôi chỉ đơn giản nghĩ rằng ông Nguyễn Hữu Vinh bị bắt thì cũng giống như Tạ Phong Tần, Điếu Cầy Nguyễn Văn Hải, Cù Huy Hà Vũ…, công an sẽ giam giữ, điều tra, kết án… rồi lại trao đổi với Mỹ, trang Anh Ba Sàm sẽ phải đóng cửa khi ông Vinh, bà Thúy bị bắt cách đây khoảng hai năm rưỡi.
Cho đến một ngày đầu tháng 11.2015, một người bạn, cũng là một người đàn anh qua email, khuyên tôi nên gửi bài cho ABS, có nhiều độc giả trong nước đọc hơn, trong khi trang Đàn Chim Việt (danchimviet.info) thường đăng bài chậm, dân trong nước ít người đọc vì khó vào. Anh bạn cũng cho tôi cái địa chỉ liên lạc, gửi bài.
Bán tín, bán nghi vì nghĩ rằng ABS đã bị dẹp tiệm, tôi gửi ngay một bài theo địa chỉ anh bạn đưa cho. Chỉ 2 tiếng đồng hồ sau, bài được “lên mạng” cùng một email thông báo của Ngọc Thu là bài đã đăng với đường link dẫn. Trong email, Ngọc Thu gọi tôi bằng bác, xưng cháu (cũng may tôi không phải họ Hồ).
Thật tình lúc đó, tôi nghĩ Ngọc Thu là tên hoặc bút hiệu một người trẻ tuổi nào đó trong ban biên tập có nhiều người của trang ABS, khoảng 30 tuổi hoặc trẻ hơn nên không đính chính chuyện xưng hô. Tuy nhiên sau đó, khi tò mò “lướt mạng”, đồng thời tìm đọc lại những bài đã đăng trên ABS, tôi mới biết mình lầm. Tôi không ngờ sau khi Nguyễn Hữu Vinh bị bắt, trang ABS chỉ có một mình Ngọc Thu phụ trách toàn bộ các công việc biên tập với số lượng bài vở đa dạng đến chóng mặt.
Nhìn vào bài vở trong từng ngày được đánh số rõ ràng, tôi thấy trung bình mỗi ngày có khoảng 15 bài mới. Có lần Ngọc Thu cho biết, những ngày đặc biệt, cô phải làm việc đến lúc ngủ gục trước máy tính với 30 bài, thuộc nhiều thể loại, từ tin tức đến bình luận chính trị, xã hội… các đề tài nóng, gây xôn xao, ồn ào, “bức xúc” trên cả nước, chỉ thiếu phần văn nghệ, thi hoa hậu và tin xe cán chó…
Số lượng bài vở phong phú kích thích tôi tìm hiểu thêm về Ngọc Thu. Dùng Google search, tôi tìm được tấm ảnh một phụ nữ mặc áo màu cam tên Đinh Ngọc Thu, hỏi lại Ngọc Thu, cô xác nhận chính là mình, tôi giật mình khi biết Thu không kém mình nhiều tuổi để gọi bằng bằng bác, xưng cháu, nhưng tôi và Thu không nhắc đến chuyện xưng hô này cho đến thời gian gần đây, khi Ngọc Thu giới thiệu con trai mình hành trình tập luyện trong lực lượng Thủy quân Lục chiến Mỹ (US Marine) ở Quantico, tiểu bang Virginia, trên facebook, tôi mới biết Ngọc Thu ở Mỹ và con gái tôi còn kém con trai Ngọc Thu đến 5-6 tuổi. Nếu “rủi ro” một ngày nào đó, con trai Ngọc Thu gặp con gái tôi, mà “lỡ” có duyên nợ với nhau, Ngọc Thu và tôi trở thành anh chị sui gia thì chuyện xưng hô này sẽ lộn tùng phèo hết.
Trở lại trang Anh Ba Sàm. Nếu chỉ có một người làm việc, việc biên tập, đăng bài với số lượng trung bình từ 15 bài/ngày ở 3 nơi: anhbasam.wordpress, basamnews.info, facebook, đồng thời trả lời email sẽ mất bao nhiêu thời gian? Độc giả hãy thử đọc cho kỹ một bài, so sánh với tin tức nhận được qua các tờ báo trong nước, tìm kiếm hình ảnh liên hệ tới đề tài, bài viết, sửa lại lỗi chính tả, câu văn khi quyết định đăng, trao đổi với tác giả bài viết, sau đó đưa lên 2 địa chỉ của Ba Sàm, rồi vào facebook đăng tiếp, xong gửi email trả lời, cám ơn. Tôi tin rằng không dưới 60 phút/ một bài, nhanh lắm thì cũng phải 50 phút/bài.
Tìm hiểu thêm, tôi mới biết là Ngọc Thu đã bắt đầu cộng tác, làm việc với Nguyễn Hữu Vinh ở trang ABS, trước khi ông bị bắt rất lâu. Lúc đó trang ABS còn mở phần đóng góp ý kiến cho độc giả, phần dịch thuật các bài báo bằng tiếng Anh liên quan đến tình hình Việt Nam và duyệt xóa ý kiến của độc giả hay DLV vào nhục mạ, vu khống, xả rác… do Ngọc Thu phụ trách nhưng gần như ẩn danh, ít người biết đến. Cho đến lúc ông Nguyễn Hữu Vinh đi tù, mọi người mới biết đến Ngọc Thu chính thức đảm nhiệm toàn bộ trang blog ABS. Phần đóng góp ý kiến của độc giả không thể duy trì vì Ngọc Thu không thể cáng đáng nổi. Cách đây vài tháng Ngọc Thu có mở thử lại phần này trong mấy ngày nhưng sau đó đóng lại vì không thể kiểm soát nổi.
Ai có khả năng làm việc trên 12 tiếng đồng hồ trong ngày, không nghỉ ngơi trước màn hình, một tuần lễ 7 ngày, một tháng 30-31 ngày, một năm 365 ngày không nghỉ hè, không du lịch, không một đồng lương, bỏ cả thời gian chăm sóc gia đình, chồng con, hơn thế nữa còn phải trả chi phí cho domain, thuê mướn máy chủ, bảo trì trang mạng và các dịch vụ chống tin tặc? Nơi tôi làm việc trước đây, hãng quy định, để giữ gìn sức khỏe cho nhân viên, những người làm việc với computer không được ngồi quá 6 giờ đồng hồ/ một ngày trước máy tính, kể cả programmer, chuyên viên IT… Chen giữa những giờ làm việc trước màn hình là những buổi thảo luận, tập thể dục, giải trí, cà phê, bánh ngọt… Liệu những người vào trang ABS đọc tin hàng ngày, có mấy ai quan tâm đến những gì mà cô Ngọc Thu đã phải trải qua trong suốt bao nhiêu năm qua?
Giả sử có người đưa ra nghi ngờ: Ngọc Thu nhận tiền, làm việc cho ai đó, được trả lương thì sao? Đồng ý! Nhưng phải hỏi thêm, nếu trả lương cho Ngọc Thu thì ai có thể trả và trả mức lương nào cho tương xứng với một sức làm việc như thế trên nước Mỹ, ở California? Chế độ CSVN thì chắc chắn là không rồi. Chính phủ Mỹ, CIA…? Chính phủ Mỹ giầu thật, nhưng họ có hàng ngàn thứ để lo, liệu họ có cần phải bỏ tiền ra trả cho một blogger nào đó, làm những việc phục vụ dân chúng ở xứ xa lắc, xa lơ nào đó, chẳng liên quan đến họ? Cộng đồng Người Việt Hải Ngoại? Lại càng không thể vì chẳng ai dư giả đến độ bỏ tiền ra đóng góp cho một trang báo online để đọc những tin tức, những bài bình luận không liên quan nhiều nhặn gì đến mình… Đi làm hộc sì dầu, 2-3 job quần quật, suốt ngày lo nghĩ, tối nằm mơ màng chỉ thấy bill sa tối tăm mặt mũi, tiền đâu mà chi cho những viêc không ăn nhậu tới mình?
Hãy tưởng tượng như thế để thấy sức làm việc âm thầm, công lao duy trì trang ABS là một cố gắng tuyệt vời, một sự hy sinh lớn lao, đáng kính nể của một phụ nữ nhỏ nhắn không cao quá 1.60m, không nặng trên 45kg, đã dồn hết tâm trí, khả năng vào một công việc không hề đem lại cho mình một chút lợi lộc, danh tiếng nào trong suốt mấy năm qua, chỉ với một mục đích duy nhất, duy trì mạng thông tin chính trực, đúng đắn, kịp thời cùng những bài tham luận chính trị, nâng cao trình độ dân trí cho người Việt Nam.
Bên cạnh sự hy sinh to lớn đó cũng phải kể đến sức chịu đựng của người bạn đời của Ngọc Thu. Không có tình yêu thương vô hạn, sự thông cảm của người bạn đời, Ngọc Thu không thể giữ được trang ABS tồn tại, đứng vững đến ngày hôm nay sau nhiều lần bị hacker đánh phá, hư hại nặng nề.
Tôi không quen biết nhiều về Ngọc Thu, tất cả chỉ là những liên lạc qua email với những nhận định, phê bình của Ngọc Thu về các bài viết của tôi, cùng những đề nghị cho các bài sắp tới. Nhiều bài của tôi khi gửi tới trang ABS, Ngọc Thu thẳng thắn từ chối, không đăng với những lý do như: không thích hợp với người dân trong nước, thiếu hoặc lý luận không đúng, không dẫn chứng cụ thể, có tính công kích cá nhân…
Trong loạt 15 bài vừa qua của Người Buôn Gió viết về Trịnh Xuân Thanh, chỉ cần một chút suy nghĩ, độc giả dễ dàng nhận thấy cái phóng đại, tưởng tượng, pha trộn thật giả sự việc cho hấp dẫn trong văn phong của Gió. Điều đó không ai cấm cản hoặc chê bai, chỉ trích, tuy nhiên nó sẽ làm cho bài viết mất đi tính phóng sự. Do đó khi viết bài về những sự việc Gió kể, tôi cũng dùng đúng thể văn như vậy, nhưng không hề xúc phạm, nhục mạ cá nhân Người Buôn Gió hay bất cứ người nào được đề cập trong bài, trừ hai nhân vật Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng, dưới mắt tôi là 2 tội đồ của dân tộc Việt Nam, còn ai muốn bênh vực họ là quyền của người đó.
Độc giả dễ dàng nhận thấy tất cả các bài viết của Gió về Trịnh Xuân Thanh đều được đăng tải trên trang ABS, tuy nhiên trong bài Tản Mạn Ba Sàm mà Buôn Gió mới viết đăng cách đây ít ngày, đăng trên Anh Ba Sàm, nói về Nguyễn Hữu Vinh, Buôn Gió chỉ ca ngợi ông Nguyễn Hữu Vinh lên tận trời xanh, không hề có một dòng hay một chữ nào nói đến Ngọc Thu. Tệ hơn nữa là Buôn Gió đã chỉ trích gián tiếp Ngọc Thu như sau:
Trích: “Ba Sàm không có chuyện đó, anh là một người làm báo lớn, một nhân cách lớn và hướng đến một mục đích lớn. Cái khoảng trống mà anh để lại trong nền thông tin lề dân bây giờ vẫn là một khoảng trống mà chưa có trang tin, người làm tin nào có thể thay thế được. Thậm chí có thể còn là nhiều năm nữa cũng không có cá nhân nào, nhóm nào có thể thay thế được. Bởi không nhiều người hội tụ được những điểm ưu việt như anh.
Những năm trước khi Ba Sàm còn chưa bị bắt, lượng thông tin ngồn ngộn, phong phú, hấp dẫn của trang Ba Sàm khiến cho bất cứ người nào muốn tìm hiểu, đều sáng dậy mở trang Ba Sàm đầu tiên để theo dõi. Những tin nóng hổi đều được cập nhật ở đây, và có những tin rất quan trọng cho những người tìm hiểu về chuyên môn hay vụ việc nào đó. Tôi thích nhất ở Ba Sàm không phải là những tin nóng hổi, nhanh nhất…mà là những mẩu tin tưởng chừng như vun vặt vì dụ ông này thăm chỗ kia, đơn vị này ký kết cái nọ, cuộc gặp mặt của hội đoàn của đảng ở đâu đó…. đấy chính là những tư liệu bổ sung quý báu cho những bài viết của tôi.
Bây giờ thì mỗi lần viết, tôi phải tự lần mò đi tìm, đi tra mất rất nhiều thời gian hơn”.
Nhà văn Mai Tú Ân đã thẳng thắn phê bình Người Buôn Gió, tôi không lặp lại trong bài viết này làm gì.
Một nhà báo trong nước, ông Mạnh Kim cũng có một bình luận trên Facebook như sau: “Trang Basam đã đăng trọn hồ sơ Trịnh Xuân Thanh của Bùi Thanh Hiếu, tạm gác lại tôn chỉ thông tin sự thật của mình. Ấy là hành động “mua vui”. Người điều hành basam đã bỏ hết công ăn việc làm để ôm trang basam. Ấy cũng là hành động “mua vui” cho thiên hạ mà còn bị tai tiếng nghi ngờ. Thế giới này thật lắm trò vui”.
Tôi không muốn phê bình, chỉ trích Người Buôn Gió vì hoàn toàn không quen biết ông. Tất cả những gì tôi biết, nhận định về Buôn Gió, chỉ qua những lời tự bạch cùng các bài viết của chính ông, do đó tôi chỉ có thêm một câu hỏi: Một dân giang hồ, từng trải, lúc nào cũng tự hào là tôn trọng nghĩa khí, giữa đường thấy chuyện bất bình chẳng tha, lại có thể hành xử như vậy được ư?


Thạch Đạt Lang

24/4/18

Hồn lỡ sa vào trong háng em...



Than ôi. Nếu cuộc đời này có thể thay đổi được, cuộc đời này có thể trở lại để bắt đầu thì ta sẽ không trở thành một tên nhà văn quèn Mai Tú Ân như ta đang có. Khi đó ta sẽ phấn đấu làm Đảng viên ĐCSVN, và năm 2018 này ta đã trở thành.... Phó Bí Thư Thanh Hoá Đỗ Trọng Hưng.



Ôi, em gái xứ Thanh Nguyễn Thị Trang ơi. Hình ảnh của em trên mạng thì dâm lắm. Dâm dịu dàng, dâm mỡ màng, dâm rộn ràng, dâm lang thang, dâm anh hùng...

Dâm đi, dâm đứng, dâm ngồi, dâm đậm sắc dâm,
Dâm thì thào, dâm hổn hển mà dâm vẫn còn dâm...

Em đưa những hình khích máy kiểu "Ngực tấn công, mông phòng thủ" này của em lên mạng thì coi như em giết chết hết những ông Phó bí thư của 63 tỉnh thành cả nước, kiêm ĐBQH...Bố ông Phó bí nào chịu nổi chớ đừng nói Phó bí Hưng. Nói một cách chân thành thì em Trang này với thân hình mang hình hài tổ quốc (hình chữ S) thì cứ phải là bí thư, tổng bí thư mới đúng tầm, mới ngửi nách em được.

Chịu không nổi nên MTA mới tức khí làm một bài thơ có tên :

Vì Dâm, do Dâm và của Dâm

Kiếp sau xin chớ làm người,
Làm thằng phó bí suốt đời vì Dâm...

Mai Tú Ân

23/4/18

TBT Nguyễn Phú Trọng đã thề là sẽ lấy lại danh dự quốc gia...



Việc TBT Đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng đi thăm nước CH Pháp đang là một vấn đề đau đầu đối với các đồng chí lãnh đạo ngành ngoại giao của ta, cũng như nhân dân Việt Nam yêu chuộng hòa bình. Mặc dù coi thường phái đoàn cấp cao của ta do TBT dẫn đầu nhưng tổng thống Pháp Emmanuel Macro đã cư xử hoàn toàn không ngoại giao và làm mất hết danh dự quốc gia đối với phái đoàn cao cấp của chúng ta.


Ấy là họ đã đưa lễ đón tiếp TBT và phái đoàn của ta như đến một vùng sâu, vùng xa nào đó, nơi mà ở quảng trường đón tiếp các các cặp vợ chồng già người Pháp vẫn quần sọoc, áo thun vô tư qua lại. Tệ hơn nữa là nước Pháp đã cử một nữ bộ trưởng bộ gì đó, bộ gì không quan trọng nhưng phải là người đẹp, vì người đẹp thì mới xứng đáng để đón tiếp phái đoàn toàn những giai đẹp như phái đoàn cao cấp của ta.

Nhưng than ôi ! Vầng dương kia lúc mờ lúc tỏ. 
Ánh trăng này lúc mờ, lúc tỏ rồi lại tỏ tỏ, mờ mờ...

Có chứng giám không khi nước Pháp đã cử một con mẹ bộ trưởng gì mà trông như một thằng lính lê dương mắc Tào Tháo rượt, đã già lại còn xấu ve kêu làm trưởng ban đón tiếp đồng chí TBT quí mến của chúng ta. Thật đau buồn cho phái đoàn cao cấp của ta và buồn cho nhân dân Việt Nam anh hùng của chúng ta. Nhìn nụ cười tắt điện của đồng chí TBT khi đứng cạnh con mẹ bộ trưởng dã nhân kia ta mới thấy đồng chí TBT đau lòng như thế nào khi bị bọn Pháp sỉ nhục danh dự của thế. Còn thâm nho hơn tụi Tàu.

Nhục. Nhục. Phải báo thù. Báo thù cho danh dự quốc gia. Đã có lệnh rửa nhục rồi khi cuối năm nay lão tổng thống Pháp sẽ thăm Việt Nam thì chúng ta đem mối nhục này ra mà rửa. Nó chơi ta đòn nào thì ta xào nó đòn nớ. Ôi, giời. Gì chứ chơi đòn tiểu nhân, đòn cấu véo dưới gầm bàn thì Việt Nam ta tài nằng hơn người lắm. Ta sẽ đón tiếp lão như lão đã đó tiếp mình. Hừ, Việt Nam đâu có thiếu người xấu xí để đóng vai nhát ma lão tổng thống Pháp. Sẽ giao cho Phó chủ tịch Quốc Hội Tòng Thị Phóng làm trưởng ban đón tiếp tổng thống Pháp. 

Ngày đó ta sẽ phục thù, sẽ lấy lại danh dự quốc gia khi cả nước được nhìn thấy lão tổng thống Pháp E. Macro co dúm lại trước Hà Mã Việt Nam Tòng Thị Phóng, khi chị Phó Béo với nụ cười ngoác ra tới mang tai, và cầm cây trống trường như cây roi Phù Đổng sẵn sàng....

Mai Tú Ân

22/4/18

Cần trân trọng lắm những con người đấu tranh không phải cho riêng mình...



Đã từ lâu tôi để ý nhìn, đã từ lâu tôi để ý tìm và đã từ lâu tôi nhận thấy một điều vô cùng đơn giản nhưng vô cùng chính xác rằng, những kẻ lao vào cuộc chiến không cân sức, bất bình đẳng với cả một hệ thống chính trị, xã hội hùng hậu của chính quyền để không phải cho mình mà cho dân tộc của mình. Qua đó ta cũng biết thêm được ai là đấu tranh hết mình, ai thì không...


Trước hết tôi xin nói là tôi không rảnh rỗi để làm cái việc trời ơi đất hỡi là phân chia "đẳng cấp", thứ hạng hay đánh giá thấp cao, đóng góp nhiều ít của những người đấu tranh dân chủ. Đấy là một công việc vô ích, vô duyên và không ai khiến. Đi sâu vào vấn đề này giống như ta đi sâu vào ngõ cụt tối đen mà trong đó là âm hưởng léo nhéo của một cuộc chiến theo kiểu "Âm thịnh, Dương suy". Thế nhưng ta không có quyền tảng lờ đi như không nhìn thấy những đóng góp vô cùng hữu ích của biết bao con người đã âm thầm lao vào cuộc chiến không cân sức như con bò húc đầu vào đá. Không phải đào bới tìm hiểu gì mà nó ngồn ngộn, nó dày đặc trong từng bài viết của những con người mà đa phần chúng ta đều biết. Đó là nhưng con người khác nhau, có tên tuổi hay không tên tuổi, đấu tranh lâu hay mau nhưng đều có một điểm chung duy nhất. Ấy là họ chỉ nói, chỉ viết về những vấn đề chung của xã hội. Họ viết, họ điều tra hay theo đuổi, họ truyền đạt và đưa tất cả thông tin lan xa. Tất cả mọi đề tài, chỉ trừ một đề tài duy nhất mà họ không viết, hoặc viết rất ít. Đó là đề tài về chính bản thân họ. 

Vu xét xử bất công 06 người đấu tranh dân chủ ngày 5/4/2018 vừa rồi đã là một ví dụ đáng trân trọng về những con người can đảm trên của Hội AEDC. Nhưng câu trả lời thẩm vấn trước tòa, cùng những lời nói sau cùng đã khiến cho họ trở thành những người vô trách nhiệm trước gia đình vợ con với tư cách thiêng liêng của một người con trai, người chồng, người cha. Họ đã dứt áo ra đi để lao vào đêm đen diệu vợi của cuộc đấu tranh bất bạo động nhưng hoàn toàn thua thiệt. Và hôm nay một lần nữa trước tòa, những con người trên lại buông rơi các trách nhiệm cao quí trên một cách bất khả kháng, lặng lẽ quay đi để giấu một giọt nước mắt vào bóng đêm mịt mù của những bản án dài thăm thẳm của những chàng Hiệp Sĩ Don Quichot khờ khạo của thế kỷ 21 với mục tiêu không thay đổi là đòi lại những quyền mà người dân Việt Nam bị tước đoạt đã lâu rồi. 

Năm 2018 đánh dấu những vụ bắt bớ tràn lan và vô tội vạ những người đấu tranh dân chủ trên khắp đất nước Việt Nam nhưng cũng ghi tội danh bao kẻ gàn phải đi tù bởi vì cuộc đấu tranh cho người khác. Bs Hồ Hải, Vũ Quang Thuận, Nguyễn Văn Điển, Trần Hoàng Phúc.. Những hoạt động của họ, những lời tuyên bố đanh thép trước tòa thì mục tiêu vẫn không đổi, đó là đấu tranh đòi hỏi các quyền tự do dân chủ, đấu tranh vì những tù nhân lương tâm, chống Formosa...

Và đâu phải chỉ có những người nhập kho rồi mà vẫn có rất nhiều, rất nhiều những người đang đấu tranh ở bên ngoài, một tay viết bài một tay để sẵn chờ cái còng số 8 của hàng loạt điều luật đầy đe dọa cũng như sự biến tấu ycủa chính quyền trên những điều luật ấy. Có những vị trí thức mũ cao áo dài như Quang A, Tương Lai, Thái Bá Tân cho đến Phạm Thành, Phạm Chí Dũng cho đến cả những em tuổi trẻ như Đoan Trang, Nguyễn Đỗ Mai Khôi, Lê Thị Công Nhân, Hồng Thái Hoàng, Huỳnh Thục Vy... vẫn xuất hiện đều đều trên mạng, và viết đủ mọi thứ trừ viết về mình. 

Lại có chuyện hy hữu mà chỉ ở Việt Nam mới có, là cả một cặp vợ chồng đấu tranh có tên tuổi đã cùng nhau viết, cùng nhau xuống đường. Đó là Nguyễn Thúy Hạnh và phu quân Huỳnh Ngọc Chênh. Cặp trai tài gái sắc này tham gia mọi cuộc biểu tình, mọi phiên tòa cũng như mọi lễ kỷ niệm, đến mọi tuần chay nào cũng có nước mắt, trên từng cây số và chỉ không tham gia kỷ niệm nào có tên mình. Vừa rồi vì vụ kêu gọi 50 ngàn cho TNLT, và vụ nhận sách Chính Trị Bình Dân cho Đoan Trang thì ả Nguyễn Thúy Hạnh bị Công An mời lên. Lập tức anh Huỳnh Ngọc Chênh có mặt từ sáng tới tối trên công an để đòi người, để tiếp tế khiến cho công an phải trả tự do cho nàng gấp. Thế là anh ả tay trong tay, tà tà dắt nhau đi ăn phở để mừng cho chiến thắng không phải cho riêng mình.

Nhưng có một kẻ đã chỉ nói về mình trước tòa. Anh cũng chỉ nói một câu về bản thân mình.:"Tôi chấp nhận cuộc chơi này, và không có gì khiến tôi phải rời bỏ nó. Cho dù có phải chết" Đó là câu nói nổi tiếng mà Basam Nguyễn Hữu Vinh đã nói dõng dạc trước tòa án của bạo quyền trong vụ xét xử anh. Một câu nói chỉ có thể có ở những con người mà sự tận hiến cho dân tộc là điều vinh quang nhất.

Còn nhiều, còn nhiều lắm những kẻ gàn dở, điên khùng đã và đang thanh thản bước vào cuộc đấu tranh với mục đích rõ ràng nhất. Đó là những mục tiêu, những thắng lợi và những cây ngon quả ngọt mà người dân Việt đáng được hưởng, nhưng chưa phải là của họ trong ngày hoan ca đó. Với nụ cười thanh thản, với bước chân cô đơn khi nhẹ nhàng dấn thân, họ đã biến mình thành những giọt nước tưới cho cây đời thêm xanh tươi mãi mãi..


Mai Tú Ân