Hiển thị các bài đăng có nhãn Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh. Hiển thị tất cả bài đăng

22/4/18

Cần trân trọng lắm những con người đấu tranh không phải cho riêng mình...



Đã từ lâu tôi để ý nhìn, đã từ lâu tôi để ý tìm và đã từ lâu tôi nhận thấy một điều vô cùng đơn giản nhưng vô cùng chính xác rằng, những kẻ lao vào cuộc chiến không cân sức, bất bình đẳng với cả một hệ thống chính trị, xã hội hùng hậu của chính quyền để không phải cho mình mà cho dân tộc của mình. Qua đó ta cũng biết thêm được ai là đấu tranh hết mình, ai thì không...


Trước hết tôi xin nói là tôi không rảnh rỗi để làm cái việc trời ơi đất hỡi là phân chia "đẳng cấp", thứ hạng hay đánh giá thấp cao, đóng góp nhiều ít của những người đấu tranh dân chủ. Đấy là một công việc vô ích, vô duyên và không ai khiến. Đi sâu vào vấn đề này giống như ta đi sâu vào ngõ cụt tối đen mà trong đó là âm hưởng léo nhéo của một cuộc chiến theo kiểu "Âm thịnh, Dương suy". Thế nhưng ta không có quyền tảng lờ đi như không nhìn thấy những đóng góp vô cùng hữu ích của biết bao con người đã âm thầm lao vào cuộc chiến không cân sức như con bò húc đầu vào đá. Không phải đào bới tìm hiểu gì mà nó ngồn ngộn, nó dày đặc trong từng bài viết của những con người mà đa phần chúng ta đều biết. Đó là nhưng con người khác nhau, có tên tuổi hay không tên tuổi, đấu tranh lâu hay mau nhưng đều có một điểm chung duy nhất. Ấy là họ chỉ nói, chỉ viết về những vấn đề chung của xã hội. Họ viết, họ điều tra hay theo đuổi, họ truyền đạt và đưa tất cả thông tin lan xa. Tất cả mọi đề tài, chỉ trừ một đề tài duy nhất mà họ không viết, hoặc viết rất ít. Đó là đề tài về chính bản thân họ. 

Vu xét xử bất công 06 người đấu tranh dân chủ ngày 5/4/2018 vừa rồi đã là một ví dụ đáng trân trọng về những con người can đảm trên của Hội AEDC. Nhưng câu trả lời thẩm vấn trước tòa, cùng những lời nói sau cùng đã khiến cho họ trở thành những người vô trách nhiệm trước gia đình vợ con với tư cách thiêng liêng của một người con trai, người chồng, người cha. Họ đã dứt áo ra đi để lao vào đêm đen diệu vợi của cuộc đấu tranh bất bạo động nhưng hoàn toàn thua thiệt. Và hôm nay một lần nữa trước tòa, những con người trên lại buông rơi các trách nhiệm cao quí trên một cách bất khả kháng, lặng lẽ quay đi để giấu một giọt nước mắt vào bóng đêm mịt mù của những bản án dài thăm thẳm của những chàng Hiệp Sĩ Don Quichot khờ khạo của thế kỷ 21 với mục tiêu không thay đổi là đòi lại những quyền mà người dân Việt Nam bị tước đoạt đã lâu rồi. 

Năm 2018 đánh dấu những vụ bắt bớ tràn lan và vô tội vạ những người đấu tranh dân chủ trên khắp đất nước Việt Nam nhưng cũng ghi tội danh bao kẻ gàn phải đi tù bởi vì cuộc đấu tranh cho người khác. Bs Hồ Hải, Vũ Quang Thuận, Nguyễn Văn Điển, Trần Hoàng Phúc.. Những hoạt động của họ, những lời tuyên bố đanh thép trước tòa thì mục tiêu vẫn không đổi, đó là đấu tranh đòi hỏi các quyền tự do dân chủ, đấu tranh vì những tù nhân lương tâm, chống Formosa...

Và đâu phải chỉ có những người nhập kho rồi mà vẫn có rất nhiều, rất nhiều những người đang đấu tranh ở bên ngoài, một tay viết bài một tay để sẵn chờ cái còng số 8 của hàng loạt điều luật đầy đe dọa cũng như sự biến tấu ycủa chính quyền trên những điều luật ấy. Có những vị trí thức mũ cao áo dài như Quang A, Tương Lai, Thái Bá Tân cho đến Phạm Thành, Phạm Chí Dũng cho đến cả những em tuổi trẻ như Đoan Trang, Nguyễn Đỗ Mai Khôi, Lê Thị Công Nhân, Hồng Thái Hoàng, Huỳnh Thục Vy... vẫn xuất hiện đều đều trên mạng, và viết đủ mọi thứ trừ viết về mình. 

Lại có chuyện hy hữu mà chỉ ở Việt Nam mới có, là cả một cặp vợ chồng đấu tranh có tên tuổi đã cùng nhau viết, cùng nhau xuống đường. Đó là Nguyễn Thúy Hạnh và phu quân Huỳnh Ngọc Chênh. Cặp trai tài gái sắc này tham gia mọi cuộc biểu tình, mọi phiên tòa cũng như mọi lễ kỷ niệm, đến mọi tuần chay nào cũng có nước mắt, trên từng cây số và chỉ không tham gia kỷ niệm nào có tên mình. Vừa rồi vì vụ kêu gọi 50 ngàn cho TNLT, và vụ nhận sách Chính Trị Bình Dân cho Đoan Trang thì ả Nguyễn Thúy Hạnh bị Công An mời lên. Lập tức anh Huỳnh Ngọc Chênh có mặt từ sáng tới tối trên công an để đòi người, để tiếp tế khiến cho công an phải trả tự do cho nàng gấp. Thế là anh ả tay trong tay, tà tà dắt nhau đi ăn phở để mừng cho chiến thắng không phải cho riêng mình.

Nhưng có một kẻ đã chỉ nói về mình trước tòa. Anh cũng chỉ nói một câu về bản thân mình.:"Tôi chấp nhận cuộc chơi này, và không có gì khiến tôi phải rời bỏ nó. Cho dù có phải chết" Đó là câu nói nổi tiếng mà Basam Nguyễn Hữu Vinh đã nói dõng dạc trước tòa án của bạo quyền trong vụ xét xử anh. Một câu nói chỉ có thể có ở những con người mà sự tận hiến cho dân tộc là điều vinh quang nhất.

Còn nhiều, còn nhiều lắm những kẻ gàn dở, điên khùng đã và đang thanh thản bước vào cuộc đấu tranh với mục đích rõ ràng nhất. Đó là những mục tiêu, những thắng lợi và những cây ngon quả ngọt mà người dân Việt đáng được hưởng, nhưng chưa phải là của họ trong ngày hoan ca đó. Với nụ cười thanh thản, với bước chân cô đơn khi nhẹ nhàng dấn thân, họ đã biến mình thành những giọt nước tưới cho cây đời thêm xanh tươi mãi mãi..


Mai Tú Ân

23/9/16

Tôi chấp nhận tất cả, kể cả cái chết - Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh



Tại tòa án xét xử của chính quyền CSVN, anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh đã dõng dạc tuyên bố :" Tôi vô tôi. Tôi tự hào vì những gì mình đã làm từ 9 năm qua- 7 năm làm báo và 2 năm đi tù"

Thêm chú thích

Câu nói của anh giống như câu di ngôn nổi tiếng của nhà văn Nhất Linh Nguyễn Tường Tam khi ông uống thuốc độc tự sát vào năm 1963 : "Đời tôi để lịch sử xử". Có thể có sự khiên cưỡng trong hai lời nói, có sự sống chết giữa hai người nhưng tinh thần thì chỉ có một với sự bất khuất của những con người dám sống chết vì lý tưởng. 

Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh đã ung dung tuyên bố trước tòa án của bạo quyền rằng, anh tự hào về 7 năm làm báo và 2 đi tù. Những năm làm báo lề dân như của anh thì cũng có thể có nhiều người có thể tự hào, nhưng những năm tháng tù đầy gian nan, trong gông xiềng bạo ngược, trong địa ngục trần gian....mà tuyên bố tự hào thì không có mấy ai đã làm được. Anh mạnh mẽ tuyên bố rằng, anh tự hào về 2 năm ở trong tù đó. Và tuyên bố điều tự hào đó trước tòa án, trong khi thân vẫn đang phải trong cảnh tội tù, khi đường về nhà với gia đình, với vợ, con còn xa lắm...

Và cũng trước phiên tòa bất công đó, anh đã dõng dạc tuyên bố, như một kết luận hiển nhiên rằng : "Tất cả những gì đang diễn ra ngày hôm nay trên đất nước chúng ta đã chứng minh rằng, những việc tôi đã làm và những người đi trước đã làm là đúng đắn"

Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh đã kết luận một điều chắc nịch đó như một điểm tựa cuộc đời không bao giờ sai rằng, con đường anh và những người đi trước đã đi là con đường đúng đắn cho dân tộc. Con đường vừa gập ghềnh, diệu vợi vừa gian nan, mịt mù đó là con đường duy nhất mở ra cho những người dấn thân, người đấu tranh cho dân chủ, tự do, cho công bằng xã hội, cho hạnh phúc của người dân. Đó là con đường mà những kẻ sĩ thế kỷ 21 như các tiền nhân, như anh phải mò mẫn đi tiên phong, lại chính là con đường duy nhất đưa dân tộc ta đến với ánh sáng mặt trời. Đó là điều mà có lẽ anh đã ngộ ra từ lâu, từ cái ngày bất đầu bước vào làng báo lề dân 7 năm về trước đó rồi, và hôm nay trước toà án của lũ đê hèn, anh đã xác quyết lại cho mình con đường đi ấy. Con đường mà dòng máu sôi sục của tổ tiên, của dân tộc và các bậc tiền nhân sáng chói khác đang cuộn chảy trong huyết quản anh và nó réo gọi anh lên đường, réo gọi anh dấn thân để đáp lời sông núi....

Và khúc ca bi tráng mang tên Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh đã tạm đóng lại với tiếng hùng ca dữ dội nhất nhưng cũng chân thành giản dị nhất : "Tôi chấp nhận tất cả, kể cả cái chết cũng không làm tôi phải ân hận"

Một lời tuyên ngôn hùng mạnh, hay một lời giã biệt gửi đến người vợ hiền, đứa con dại, cùng với sự lỳ lợm bản năng của một Kẻ Sĩ Bắc Hà luôn được vùng đất Ngàn Năm Văn Vật hun đúc... Có tất cả trong câu nói đó, câu nói mà tôi tin từ hôm nay sẽ là một câu nói nổi tiếng ghi danh đời đời của một con người ở trên cả sự can trường, mạnh mẽ nhất. Một câu nói không khoa trương hay lên gân nhưng lại là một câu về sự sống chết được nói ra, giản dị nhẹ nhàng như một câu nói vu vơ về những tía nắng sớm đầu đông, hay về cách chim nhạn lạc cuối trời thu. Của một người con trai chưa báo hiếu được cho cha mẹ, chưa trả nợ tình nghĩa vợ chồng mà đã vội đem thân trai vào nơi gió bụi, và sẵn sàng những điều đang làm đó mà đánh đổi tất cả, kể cả cái chết. Mà cái chết thì nhẹ như lông hồng trước gió...

Chỉ có anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh và những con người quả cảm mà giờ đây không còn vô cảm trước cơ đồ dân tộc, trước vận hội của quốc gia, đã chấp nhận dấn thân, chấp nhận trả giá tất cả, kể cả phải nằm xuống bình thản như : 

Anh nông dân buông cày nằm giữa ruộng,
Và thiếp đi trong giấc ngủ trưa hè...

Phải, đó là một tuyên ngôn giản dị, đó là một lẽ sống chân thành của anh. Một người cầm bút chân chính nhưng cũng là một chiến sĩ chấp nhận phơi thây nơi chiến hào. Chỉ để chứng tỏ một điều rằng, đời người cũng chỉ có một lần chết. Hãy sống sao cho xứng đáng với tổ tiên, với dân tộc và với bao tiền nhân sáng chói khác. Hãy sống làm sao để cho dân tộc Việt Nam yêu quí của chúng ta thấy rằng, nước Nam không thiếu những người Nam sẵn sàng đền nợ cho non sông, xứ sở...

Nếu là Người, tôi xin chết cho quê hương !

MTA

22/9/16

Những con người đã nên thánh thần...


Thánh thần ở đây không phải thánh thần cao siêu của các tôn giáo mà ở chỗ thật giản dị là người được nhiều người dân tôn sùng, kính trọng, yêu mến vì những đóng góp không thể phủ nhận cho cộng đồng. Điều giống nhau duy nhất giữa các thánh thần tôn giáo và các thánh nhân giữa đời thường là họ thường can đảm chống lạị các sự truy bức bất công của bạo quyền cho những công việc cho cộng đồng, cho tiến bộ xã hội....


Việc nhà cầm quyền bắt giữ trái phép và xét xử bất công những người đấu tranh dân chủ, những người đấu tranh cho dân oan như chị Cấn Thị Thêu, anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh như những ngày vừa qua sẽ chỉ là những tội ác mới chống lại người dân của mình, và sẽ đưa đến một kết quả trái ngược với tính toán của họ. Những người bị đưa ra xét xử đã mau chóng trở nên nổi tiếng, được hàng triệu người dân yêu mến, thần tượng và trở nên thánh thần trong lòng dân.
Vỗ về dân, chăm dân và lắng nghe tiếng nói của người dân mới là chính sách cầm quyền đúng. Loại trừ bọn cường hào ác bá mới, những kẻ tác oai tác quái ở địa phương là trách nhiệm của nhà cầm quyền khôn ngoan để giữ lòng tin của dân. Còn việc chỉ lùng bắt những người đại diện nổi bật nhất của lòng dân rồi dựng nên những phiên tòa trá hình để kết tội và bỏ tù họ chỉ khiến cho lòng căm thù dâng cao và biến những người bị bắt sáng đẹp hơn lên trong người dân mà thôi. Bắt một người sẽ có trăm người khác đứng lên thay thế. Rồi lại bắt tiếp người nổi bật nhất thì lại có hàng ngàn vạn người nữa đứng lên thay thế. Cứ cái vòng luẩn quẩn như vậy thì muôn đời cũng không giải quyết được gì hết. Vì vấn đề dân oan vẫn còn đó, người dân oan vẫn còn đó, và các cuộc đấu tranh của dân oan vẫn còn đó. Cũng như bắt blogger này sẽ có hàng trăm hàng ngàn blogger khác đứng lên tiếp nối ngọn cờ, đem những thông tin thật sự về cho người dân.
Hôm qua nhà cầm quyền Hà Nội đã phong thánh cho dân oan Cấn Thị Thêu khi kết tội người phụ nữ can đảm này 20 tháng tù, và hôm nay lại tiếp tục gắn vòng sáng hiển linh của thánh thần cho anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh khi y bản án 5 năm tù cho người chiến sĩ can trường của tự do thông tin này...
Cùng với Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Văn Đài, Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, Cấn Thị Thêu và bao tù nhân lương tâm khác... các bạn là những ngọn đuốc chiếu sáng, là những lá cờ phấp phới trong đêm của người dân chúng tôi. Và chúng tôi yêu các bạn...
MTA

30/3/16

Tự do ngay cho Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh và cộng sự.


Thông tin tòa án : 23/3/2016 - TAND Thành phố Hà Nội sẽ mở phiên sơ thẩm xét xử vụ án Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh cùng Nguyễn Thị Minh Thúy.


Chỉ vài hàng chữ ngắn ngủi của chính quyền đưa ra thông báo về việc xét xử một vụ án đã treo niêu quá thời hạn chống lại công dân Nguyễn Hữu Vinh và Nguyễn Thị Minh Thúy. Không chỉ quá thời hạn, mà còn quá nhiều lúng túng, thiếu chứng cứ mà chính quyền đã đưa ra theo điều 258 BLHS nhằm chốnglại hai công dân này.
Tại sao phải đưa Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, một công dân Việt Nam luôn không mệt mỏi trong việc chống đối lại Trung Cộng ra tòa vào lúc này ? Câu hỏi cũng chính là câu trả lời. Tại vì đây là thời điểm nhạy cảm, giao mùa cho sự thay đổi. Cho sự hèn nhát, có hoặc không trong ban lãnh đạo lúc này…
Tại sao phải đưa ra tòa xét xử vụ án này vào lúc này ? Câu hỏi chính là câu trả lời. Tại vì tìm mãi không tìm ra chứng cứ khả dĩ có thể trưng ra trước tòa cho phù hợp với điều luật 258 BLHS. Một bộ luật sống dở chết dở và có lẽ nó cũng chẳng còn tồn tại lâu hơn những cái án mà nó sẽ kết án. 
Tại sao lại truy tố người đã làm những việc mà 90% người Việt Nam khác muốn làm..
Đưa vụ án ra tòa lúc này, chính quyền lại rước vào cho mình một vụ án vô lý, thất nhân tâm khi lại chỉ nhắm vào những người đấu tranh ôn hòa, chống lại những nhân sĩ không một tấc sắt trong tay trong cuộc đấu tranh chống hiểm họa Trung Cộng, trong công cuộc phát triển dân sinh, dân ý…
Chính quyền chỉ có thể nói không với những điều trên nếu tuyên án vô tội và trả tự do ngay ngay lập tức cho công dân Nguyễn Hữu Vinh và Nguyễn Thị Minh Thúy...
Và chúng tôi sẽ đấu tranh cho đến khi chính quyền nói lời nói đó !
MTA

28/3/16

CHÚNG TÔI KHÔNG BAO GIỜ THUA CUỘC CHIẾN NÀY...


Phiên tòa Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh và cộng sự đã khép lại với những án phạt bất công đã chỉ ra rằng. Chính quyền vẫn không để cho đất nước này một cơ hội, dù nhỏ bé nhất để nó đứng lên. Chính quyền vẫn nhắm mắt để làm cái điều không ai có thể làm được. Cưỡng lại vòng quay lịch sử...

Có thể lúc này chính quyền Việt Nam đang là một thế lực hùng hậu, tiểu nhân đắc chí với quyền lục trong tay và quyền bính tuyệt đối từ TW cho đến địa phương. Với lực lượng quân đội sắt thép hùng hậu, các đơn vị CA, AN... cùng hàng trăm ngàn quân nhân, hàng triệu công chức đa phần thì vô cảm chỉ biết tuân lệnh như trên, còn người dân thấp cổ bé họng như người dân Việt Nam chúng tôi. chỉ là những con người nhỏ bé, hiền lành an phận với nỗi sợ hãi luôn lơ lửng trên đầu bao nhiêu năm trời nay. 

Nhưng giờ đây thời thế đã đổi thay. Người dân đã không còn sợ nữa. Hệ thống CS khắp thế giới sụp đổ, từ khi phong trào intenet bùng lên thì như nước chảy chỗ trũng, bông hoa hướng theo nắng...thì người dân chúng tôi như mới tỉnh giấc, như mới dần dần đến với mọi sự chung quanh. Như một em bé chập chững những bước đầu, như một cô gái lần đầu e ấp với tình yêu đôi lứa...

Chẳng ai khiến ai xui, chẳng ai đùn ai đẩy mà người dân chúng tôi tiếp cận dần với bên ngoài, hay bên ngoài tiếp cận dần mà giờ đây thì mọi sự đã sáng tỏ, đã an bài đúng như những gi nó có.

Rằng con người không phải chỉ để ăn, để sống và để làm chuyện gì đó. Con người còn phải biết sống vì chính những quyền sống đó. Họ phải có quyền như quyền tự do và mưu cầu hạnh phúc. Họ phải được yêu ai, được ghét ai theo những gì họ thích. Họ phải được phát lộ công khai những điều họ muốn nói, muốn viết mà không ai có quyền cấm đoán, ngăn cản, đe dọa họ được. Đó là những điều bình thường mà các xã hội dân chủ xung quanh đã được hưởng bao năm qua. Những quyền lợi bình thường như quyền tự do ngôn luận, lập hôi, tín ngưỡng..v..v...Và những quyền làm người, dân chủ tự do..là những điều cũng bình thường mà chính Tạo Hóa đã ban ra cho loài người từ khi sinh ra họ. Những thể chế dựa trên bạo lực và dối trá ấy không cho phép người dân có cơ hội lấy lại những gì của họ, thì họ sẽ lấy lại với sự phù hộ của Tạo Hóa.

Vì không ai có quyền cho, hay không cho những quyền tối thượng đó. Không ai có quyền quyết định rằng ai có được, ai không có được những cái quyền bất khả phân đó với người dân. Ngoại trừ chính người dân. Chỉ có những kẻ điên khùng, hoặc cuồng tín lắm mới tin rằng họ có thể kéo lại vòng quay của lịch sử. Và những bản án, cùng việc bắt bớ bất công những con người dấn thân của chính quyền lúc này chỉ là phản ảnh nỗi sợ hãi hiển nhiên của kẻ ở thế yếu, của kẻ đang nhìn ngày tàn tháng tận của mình đang đến, sẽ đến và không thể không đến.

Lịch sử biến thiên đau khổ của dân tộc ta đã đưa đến cho đất nước chúng ta một bức tranh buồn thảm. Sự bảo thủ trì trệ vẫn ghim chặt đất nước lại, những học thuyết già cỗi, lạc hậu kéo đất nước càng lúc càng lạc hậu. Những con người cuồng tín ăn trên ngồi trốc vẫn chỉ nghĩ rằng, phát triển đất nước bằng cách siết cổ hay đe dọa siết cổ người dân trong nước. Bóp nghẹt bất cứ tiếng nói ôn hòa nào mạnh mẽ chỉ ra sự lạc hậu, đe dọa bất cứ trí thức, văn nhân đứng lên phản kháng bất bạo động, bỏ ngoài tai tất cả tiếng nói của lương tâm bao người đang đau đáu nỗi đau, nỗi buồn tủi trước cơ đồ của dân tộc.

Nhưng hãy nhớ rằng Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Văn Đài...ngã xuống thì có hàng vạn người khác đứng lên đón lấy ngọn cờ. Phong trào này sẽ tiếp bước phong trào kia để cho bánh xe lịch sử quay.

Hãy nhìn lại trước khi qúa muộn, và hãy thay đổi trước khi cũng quá muộn. Vì những tháng ngày xưa cũ mốc meo đó không bao giờ quay trở lại. Không bao giờ !

Hôm nay chúng tôi có thể thua trận đánh này nhưng chúng tôi sẽ không bao giờ thua cả cuộc chiến mà Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh đã phất cờ.

MTA

25/3/16

Phiên tòa của sự giả dối và lố bịch.

Phiên tòa Ba Sàm này và những kẻ đứng ra tổ chức và dàn dựng cũng lại là một kịch bản nhàm chán của sự giả dối không có giới hạn trong một nền tư pháp chỉ đạo nơi xứ Việt Nam này. Cũng như mọi khi, thì từ CA, VKS cho đến Tòa Án, những kẻ xuất đầu lộ diện cho đến những kẻ cầm rimot điều khiển từ xa đều như những diễn viên giỏi cho một vở diễn dở đang biểu diễn một vở tuồng khiên cưỡng và đầy giả dối. 



Những tưởng rằng họ biết đọc chữ nghĩa thì họ sẽ thấy bao nhiêu bài báo, bài viết về sự vô lý của phiên tòa được đăng đầy rẫy trên tất cả các phương tiện thông tin đại chúng. Những tưởng rằng họ biết luật pháp để nhìn thấy bao điều phạm luật lớn nhỏ trong phiên tòa. Những tưởng rằng họ biết có liêm sỉ khi những điều khuất tất, trái đạo Ông Bà Trời Đất được nhồi nhét vào chỉ trong một phiên tòa...
Nhưng than ôi ! Họ biết tất cả. Họ biết đọc để biết rằng những lời văn chương chữ nghĩa đã chỉ ra lỗi phải trái. Họ thông hiểu luật pháp để biết rằng luật pháp họ đang thi hành đã vi phạm với luật pháp hiện hành. Họ biết cả luật Trời Đất Ông Bà để hiểu rằng họ đang chà đạp lên những Đạo phải trái ấy.
Họ chỉ là một đám người chạy đuổi theo cái bóng của chính mình. Cái bóng được tạo nên bởi một hệ thống bóng ma mờ mịt ấy, ngồi trên đầu nhân dân để phán xử suốt bao năm qua và giờ thì lại tiếp tục phán xử tiếp khi vẫn ngồi trên đầu người dân. Ngồi trong các văn phòng hay ghế cao uy nghi, những con người của nền tư pháp thảm hại ấy đọc, nghe, xem tất cả … và biết tất cả chỉ là láo khoét hết. Hồ sơ ở dưới đưa lên, ở trên đưa xuống đều chỉ là đồ giả tạo, diễn giải láo khoét nhưng vẫn lúc thì cung kính, lúc thì oai nghiêm đọc lên sang sảng…
Họ nghiên cứu hồ sơ của cấp đàn em, rồi sửa chữa theo lệnh đàn anh để cuối cùng ra được những sản phẩm luật pháp do những ông luật pháp hiện hành định vị. Để cuối cùng nhau gật gù tán thành khi tạo ra những sản phẩm giả hiệu từ đầu đến cuối. 

Thật đáng khinh cho những kẻ mắt sáng mà như mù lòa, tai có mà như điếc, não có mà như không. Đáng khinh cho những kẻ đó dù có tài mà như không, dù có tâm mà như không có, chỉ còn lại giá áo túi cơm, quì mọp theo miếng ăn, miếng uống..
Và không có gì trái được qui luật Trời Đất Ông Bà, những kẻ ngồi ghế tuyên án hôm nay lại không phải là những kẻ bị án thảm hại bởi chính những luật pháp họ tạo ra…
Nhưng sự giả dối của họ trong phiên tòa hôm nay mới là cái đáng bị khinh bỉ nhất…
MTA

22/3/16

Tự do ngay cho Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh và cộng sự.


Thông tin tòa án : 23/3/2016 - TAND Thành phố Hà Nội sẽ mở phiên sơ thẩm xét xử vụ án Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh cùng Nguyễn Thị Minh Thúy.


Chỉ vài hàng chữ ngắn ngủi của chính quyền đưa ra thông báo về việc xét xử một vụ án đã treo niêu quá thời hạn chống lại công dân Nguyễn Hữu Vinh và Nguyễn Thị Minh Thúy. Không chỉ quá thời hạn, mà còn quá nhiều lúng túng, thiếu chứng cứ mà chính quyền đã đưa ra theo điều 258 BLHS nhằm chốnglại hai công dân này.

Tại sao phải đưa Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, một công dân Việt Nam luôn không mệt mỏi trong việc chống đối lại Trung Cộng ra tòa vào lúc này ? Câu hỏi cũng chính là câu trả lời. Tại vì đây là thời điểm nhạy cảm, giao mùa cho sự thay đổi. Cho sự hèn nhát, có hoặc không trong ban lãnh đạo lúc này

Tại sao phải đưa ra tòa xét xử vụ án này vào lúc này ? Câu hỏi chính là câu trả lời. Tại vì tìm mãi không tìm ra chứng cứ khả dĩ có thể trưng ra trước tòa cho phù hợp với điều luật 258 BLHS. Một bộ luật sống dở chết dở và có lẽ nó cũng chẳng còn tồn tại lâu hơn những cái án mà nó sẽ kết án. 

Tại sao lại truy tố người đã làm những việc mà 90% người Việt Nam khác muốn làm...

Đưa vụ án ra tòa lúc này, chính quyền lại rước vào cho mình một vụ án vô lý, thất nhân tâm khi lại chỉ nhắm vào những người đấu tranh ôn hòa, chống lại những nhân sĩ không một tấc sắt trong tay trong cuộc đấu tranh chống hiểm họa Trung Cộng, trong công cuộc phát triển dân sinh, dân ý…

Chính quyền chỉ có thể nói không với những điều trên nếu tuyên án vô tội và trả tự do ngay ngay lập tức cho công dân Nguyễn Hữu Vinh và Nguyễn Thị Minh Thúy...

Và chúng tôi sẽ đấu tranh cho đến khi chính quyền nói lời nói đó !

MTA

13/1/16

Vẫn có phiên tòa của sự chia rẽ và thất nhân tâm...


Vậy là chính quyền Việt Nam, qua những người nắm trong tay các lực lượng cứng như CA, VKS đã quyết định thẳng tay trấn áp những người đấu tranh dân chủ bằng phiên tòa xét xử Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh ngày 19/1/2016, một ngày trước Đại Hội Đảng CS VN.


Mặc dù có quá nhiều sai sót trong việc tố tụng hình sự cũng như thời hiệu hầu tòa, mặc dù gắng gượng tối đa để cho “tương xứng” với tội trạng ở trong điều 258 BLHS, một điều luật mà theo thời gian thì cũng không chắc có còn đứng vững trong BLHS nữa hay không, thì cuối cùng chính quyền đã cố gắng dìm chết những hy vọng dân chủ nhỏ bé bằng việc đưa những con người của hy vọng ấy vào trong cảnh ngục tù đen tối. Mọi hy vọng nhỏ nhoi, mọi mong ước gọi là của những người đấu tranh dân chủ đã tắt ngấm. 

Chính quyền đang làm công việc bỏ tù tất cả những ai động chạm đến nỗi sợ hãi kinh niên của mình. Hình sự hóa bằng được, tổ chức bằng được cái gọi là Phiên tòa xét xử Nguyễn Hữu Vinh và cộng sự. Một phiên tòa chắc chắn gây chia rẽ, chắc chắn thất nhân tâm và đổ vỡ lòng người...

Chúng ta không biết sẽ còn bao nhiêu người đấu tranh dân chủ nữa bị bắt, sẽ còn bao nhiêu người bị đưa ra tòa nhưng chúng ta biết chắc chắn rằng, mỗi một phiên tòa sẽ là một chiến thắng cho người đấu tranh, cho phong trào đấu tranh. Cho mãi tới khi chính quyền hiểu rằng, chính quyền càng ít vướng vào các phiên tòa đấu tranh dân chủ càng nhiều thì càng tốt.

Những người đấu tranh dân chủ thực sự không có tội. Càng đưa những con người can đảm đó ra thì càng chứng tỏ rằng thế giới chúng ta đang sống có vấn đề. Giống như đưa ra những vết thương chưa bao giờ lành da. Nhờ có internet cùng sự phổ cập thông tin mà mạng dân chủ đã có những bước tiến dài và không đảo ngược đến với các giá trị đích thực của nó. Và kể từ ngày mà chính quyền bỏ tù anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh đến nay thì nền dân chủ tự do cũng đã tiến bước không thể đảo ngược, dù anh không còn ở đầu sóng ngọn gió nữa. Đã có nhiều người đang tiếp tục tiến lên cầm lấy ngọn cờ của anh. 

Đó cũng là con đường không thể đảo ngược...

MTA

31/12/15

Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh – Một Con Người Chân Chính năm 2015…

Các bạn thân mến, năm 2015 sắp kết thúc và nếu chúng ta chọn ra một con người xứng đáng nhất cho lương tâm, và cho những phẩm giá cao quí nhất mà mỗi chúng ta đòi hỏi, mỗi người chúng ta mong muốn thì có còn ai xứng đáng hơn con người đang phải chịu đọa đày bất công trong ngục tù đen tối. Đó là  Anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh…



Là một nhà báo, anh đã tạo nên tên tuổi qua trang mạng ”Anh Ba Sàm” và nó nổi tiếng tới mức mà khi anh bị bạo quyền bắt giữ bất công thì các đồng chí với anh vẫn gây dựng Trang Anh Ba Sàm lên hàng số 1 với hàng trăm triệu view bạn đọc, và là nơi dành cho hàng ngàn các danh nhân trí thức nhà văn, nhà báo.... nặng lòng với quê hương xứ sở được nói những điều cần nói. Trong đó có rất nhiều triệu view dành cho các bài của anh, các bài viết mạnh mẽ, sắc bén nhưng cũng thấm đẫm tình yêu thương quê hương xứ sở và chống kẻ thù phương Bắc.

Anh không phải là một nhà văn nhưng những bài viết của anh luôn nặng trĩu lòng với tiếng oan than của người dân oan dân khổ trước nạn cường hào ác bá mới. Anh vác máy ảnh đi đến với những vùng quê nghèo khổ để tìm hiểu thì mới biết về những “bất công,” bất nhẫn” còn nhiều hơn và thương tâm hơn nữa. 

Trước vận mệnh của dân tộc Việt Nam, anh đã tự nguyện  rời bỏ những lợi danh, rời bỏ những an nhàn để tiếp bước tiền nhân làm một kẻ rước lấy nợ núi sông, để mang gông cho đất nước Việt Nam yêu dấu của tất cả chúng ta. 

Là một Kẻ Sĩ Bắc Hà dấn thân vào nơi sóng gió, là một văn nhân đấu tranh ôn hòa bất bạo động nhưng cũng là một chiến sĩ kiên cường đấu tranh cho dân chủ tự do, cho công bằng và cho sự thật từ rất nhiều năm nay. Cùng với một số nhân sĩ trí thức khác, Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh đã nhìn thấy âm mưu thâm độc của Tàu Cộng và xuống đường chống lại chúng. Ngay cả giờ đây, khi đang ở trong ngục tù đen tối thì anh vẫn chứng tỏ được những phẩm chất không khuất phục ấy của mình. Anh luôn là một ngọn cờ và là một tấm gương sáng để chúng tôi noi theo. Một cây bút không thể bẻ cong, một tấm lòng bất vụ lợi, hết lòng cho quê hương xứ sở :

Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm
Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà… 
(Cụ Đồ Chiểu)

Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh chỉ giản dị như thế, và chính vì sự giản dị đến vô cùng như thế của anh mà tất cả chúng ta hãy nghĩ đến anh như một con người chân chính, nổi bật nhất, sáng chói nhất của năm 2015 này. Và cũng chẳng cần bầu bán danh hiệu làm gì mà hãy để cho mỗi chúng ta tự cảm nhận và vinh danh anh trong trái tim mình. Đó mới chính là điều làm ấm lòng người văn nhân tài hoa đang kiên cường trong ngục tối bất công...

Anh là Một Con Người Chân Chính của tất cả chúng ta !

MTA

19/11/15

Chúng tôi đòi tự do cho anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh

Tôi, nhà văn Mai Tú Ân, đại diện cho những nhà văn, nhà thơ, báo, văn nghệ sĩ...là bạn và là những người yêu mến anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, và cộng sự Nguyễn Thị Minh Thúy rất buồn khi phải thông báo rằng, anh và công sự đã phải trải qua tháng thứ 18 ở trong ngục tù đen tối một cách bất công, bất nhẫn và không thể chấp nhận được. 



Than ôi ! Tất cả tai họa đó đã đổ lên đầu một con người yêu nước chân chính, không làm gì sai ngoài việc xuống đường đấu tranh chống quân xâm lấn Trung Cộng. Là một văn nhân ôn hòa, tôn trọng pháp luật và không làm gì sai trái với pháp luật, khi anh đăng các bài viết của anh, hay của bạn bè anh tố cáo đích danh âm mưu thâm độc của Trung Cộng trong việc ăn cướp đất đai, biển đảo mà tổ tiên ta để lại cho tộc Việt chúng ta. Một hành động mà Trời đất cũng không dung, thì làm sao mà chúng tôi, những trí thức lại có thể ngồi yên được. Ba Sam Nguyễn Hữu Vinh cũng như chúng tôi, và cũng viết bài chỉ trích các quan chức bất tài và tham nhũng như chúng tôi. Trang Ba Sam của anh là một trong những tờ báo mạng đầu tiên và không mêt mỏi dấn thân trong việc canh tân dân trí, mở mang dân sinh và đem lại dân quyền cho tất cả mọi người dân Việt Nam.

Chúng tôi yêu cầu bãi bỏ việc kết tội Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, và trả tự do cho anh và cộng sự ngay lập tức. Nếu kết tội Ba Sam thì hãy kết tội tất cả chúng tôi (những đồng nghiệp khác tôi không thể nói thay) nên tội sẽ nói với tư cách cá nhân. Kết tội Basam và bỏ tù anh ta thì phải kết tội và bỏ tù cả tôi (Mai Tú Ân) nữa mới chứng tỏ sự công bằng. Vì tôi cũng như nhiều người cầm bút nữa cũng làm những điều mà Ba Sàm làm, nên chúng tộ hoàn toàn chấp nhận bất cứ ngục tù nào, bất cứ thời gian bao lâu, bởi chúng tội đã học được ở người bạn can trường Basam của chúng tôi những phẩm chất của một người đàn ông chân chính cần phải có.

Ba Sàm là người đã sanh ra trong một nền giáo dục tốt, bản thân anh cũng đã từng là một người thực thi pháp luật nên thật nực cười nếu nói anh phạm luật dù nhỏ. Chưa bao giờ anh dùng vũ lực, hay kích động hoặc kêu gọi dùng vũ lực để chống lại chính quyền, chống lại pháp luật hiện hành. Là một công dân nhiệt huyết với bầu máu nóng luôn sôi sục bởi tình yêu quê hương, xứ sở, anh luôn có mặt ở những nơi mà một nhà báo như anh phải có mặt. Cũng như mọi văn nhân yêu nước khác, anh chỉ có một cây bút với một tấm lòng trung trinh muốn được cống hiến chút phần nhỏ bé của mình vào với cơ đồ, vận hạn của dân tộc.
 
Cũng như bao con người dân chủ dấn thân khác, anh đã phải bỏ đi những lợi, danh, đặc quyền mà anh được hưởng từ một gia đình công lao với chế độ, bỏ đi cái vinh thân phì gia để tham gia chia sẻ với những người dân nghèo, dân oan hay những người luôn bị thua thiệt, bất công. Anh cùng với những người bạn luôn ước mơ, luôn đấu tranh cho công bằng xã hội, cho một xã hội công bình và nhân bản Việt Nam. Anh không phải là người làm chính tri, hay mộng chính trị, mà chỉ như :"Một người chèo đò đem sự thật về" giống như nhà văn Nguyễn Quang Lập, và khị chở đò đến bến, khi người dân không cần nữa thì lại trở về với công việc cũ. 

Là một người cầm bút có Tài, có Tâm anh chỉ muốn được đem những kiến thức giúp ích cho đời một cách nhiệt tình, không nề hà và bất vụ lợi. Con người anh lại thừa chất Dũng nên mặc dù ở trong trại giam bao nhiêu tháng ngày qua, anh vẫn giữ vững khí phách của một Kẻ Sĩ Bắc Hà, quyết không nhận những tội danh mà anh không hề phạm. Và cho dù có kéo dài thời hạn bao lâu thì anh cũng dứt khoát không chịu nhận những tội danh vô lý mà CA, VKS cố tình ép anh phải nhận. Đó là con người của anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, một người bạn, và là một người anh mà chúng tôi vô cùng trân trọng.

Nhưng qua lời chị Hà vợ anh thì chúng tội biết tình hình sức khỏe của anh càng lúc càng không tốt. Việc chăm sóc mà thân nhân của anh luôn bị ngăn cản, và thiếu thốn. Không có thuốc điều trị những căn bệnh mãn tính như đường, máu thì rất nguy hiểm đến tính mạng của anh.

Chúng tôi là những nguoi bạn, những người yêu mến anh rất sợ hãi và lo lắng cho sức khỏe và tính mạng của anh nữa. Và vì tất cả những điều chúng tôi đã trình bầy ở trên thì chúng tôi mong các cơ quan có trách nhiệm hãy tạo điều kiện tốt nhất cho anh được chữa bệnh. Đó là trả tự do cho anh và cộng sự của anh càng sớm càng tốt. Với tư cách là những công dân, chúng tôi sẽ có đơn trình bày cho các cơ quan chức năng theo đúng luật hiện hành, cũng như sẵn sàng nộp các khoản phí, hoặc chúng tôi sẽ thu xếp một triệu chữ ký đòi chính quyền phải trả tự do cho anh và cộng sự. 

Tất cả đều đúng pháp luật, đúng đạo Trời Đất và phải được pháp luật nghiêm túc xem xét giải quyết đúng luật.

Nếu các cơ quan thực thi vẫn không giải quyết thì theo ý kiến của chuyên gia, chúng tôi sẽ nhờ các tổ chức luật sự hợp pháp có uy tín và các luật sư có khả năng khởi kiện và bảo vệ thân chủ. Và chúng tôi thề sẽ đeo đuổi tới cùng những vụ kiện đó nếu có.

Nhưng nếu cơ quan chức năng mà vẫn im lặng như bấy lâu nay, trước sự nguy hiểm có thể xảy ra với tính mạng anh Nguyễn Hữu Vinh thì chúng tôi sẽ không khoanh tay đứng nhìn như thời gian qua đâu. Chúng tôi sẽ làm tất cả mọi biện pháp khả dĩ có thể, trong khuôn khổ luật pháp để đòi công lý cho Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, và cộng sự. Kể cả xuống đường, tuần hành, biểu tình, tuyệt thực, biểu tình ngồi, nằm..v..v..

Chúng tôi kêu gọi mọi người hãy ủng hộ tự do ngay lập tức cho Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh và cộng sự.

MTA