Hiển thị các bài đăng có nhãn Trần Thu Nam. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trần Thu Nam. Hiển thị tất cả bài đăng

23/1/16

Hai ông luật sư bỗng biến thành hai đứa trẻ không mặc gì…


Chuyện chẳng có gì đáng nói khi các ông làm toáng lên rằng các ông bị đánh là do đang theo đuổi vụ kiện liên quan đến cái chết bị ngờ vực trong đồn CA của em Đỗ Đăng Dư. Các ông là luật sư và vụ hành hung "Bụi đường Chương Mỹ" này to lắm, liên can lắm. Rồi thì xuống đường đòi đưa đơn của 200 đồng nghiệp...


Người dân có nhiều việc để làm cho họ chớ đâu phải ai cũng rảnh rỗi đi theo bất cứ vụ kiện cáo nào đâu, và nói thẳng nếu không có liên quan đến cái chết của em Dư, một cái chết đau đớn, làm xúc động lòng người thì cũng chẳng ầm ĩ lên thế đâu. Dù hai ông có là luật sư, dù hai ông có ăn đòn nhiều hơn nữa thì vụ việc cũng chẳng lớn đến như nó đã lớn thế đâu. Những việc làm ầm ĩ như đưa vụ hành hung này lên mạng, chụp hình thương tích thấy thương luôn, rồi ầm ĩ đưa đơn vào cuộc đòi công lý chứ không còn là một việc hành hung bình thường nữa….thì cũng đều do hai ông, từ hai ông ra cả chớ đâu có ai vào chọc ngoáy các ông, để CA vào cuộc được. 

Và việc khởi tố là việc đương nhiên rồi chớ đâu có gì phải bàn. Họ gây ra tội ác thì họ phải gánh chịu, oan ức gì ở đây. Có điều tội nhỏ thì hưởng ít, tội to thì hưởng nhiều, cứ theo pháp luật mà xử để làm gương cho chính pháp luật. Người dân không thù oán, không truy bức 7 người phạm tội trên cũng như không muốn bỏ tù họ. Người dân chỉ muốn Pháp Luật được thực thì.

Thế nhưng lạ cái là CA người ta đang vào cuộc, đang khởi tố vụ án thì hai ông lại bỗng biến thành em bé, đang chơi trò : “em chả, em chả…”, ứ thèm kiện nữa và õng ẹo tới đồn CA để rút đơn về. Các ông đã ghi điểm đạo đức cho riêng mình bằng hành động hào hiệp, cao thượng khi rút những lá đơn tố cáo hung thủ mà chính các ông đã đưa ra. Phần tốt các ông nhận hết, còn bao nhiêu thì trút hết lên đầu đám thảo dân, những người dân lành chỉ vì sống theo những câu chữ như “Sống và làm theo Pháp Luật” là lãnh đủ.

Các ông nói, nhờ bạn bè tham khảo, khuyên rút đơn thế thì các ông có nhớ đã có bao người vì các ông mà khuyên các ông đưa đơn đòi công bằng cho chính các ông không ? Các ông nói do 7 người bên bị đến nói các ông tha thứ thì các ông có nhớ đến hàng ngàn vạn lượt người nhiều hơn đã nghĩ sao khi họ khuyên các ông nên đưa đơn ra Pháp Luật ? Và các ông có biết như thế là vô hình trung đưa bao nhiêu người đáng kính trong xã hội này, những con người chỉ vì muốn thực thi pháp luật bỗng biến thành những kẻ ác, chỉ muốn làm hại người ngay ? 

Các ông còn nói rằng những người hành hung các ông đã nhận thấy sai, đã đánh lầm phải người tốt là các ông, nên các ông tha thứ ? Ôi, vậy là những kẻ đả thương các ông đâu phải bất ngờ nóng đầu lên để đánh các ông đâu. Họ cần phải đánh ai đó trong vụ này, theo lệnh ai đó vì không phải do chạy xe tung bụi “dặm trường Chương Mỹ”, mà cũng chẳng phải buồn quá đánh người cho đỡ buồn. Họ hay những người ra lệnh cho họ đã tự mặc cho mình chiếc áo quyền lực “Thế Thiên Hành Đạo”, tự cho mình có cái quyền phán xét, quyền đứng trên pháp luật để kết tội ai tốt, hay ai không tốt rồi cứ đó mà hành xử theo cái cách bạo lực mà họ thấy hợp. Việc này hỏng chẳng qua là do mắt của họ nhìn gà hóa quốc, nhìn lầm người nên đánh phải người tốt. Và giờ thì họ xin lỗi 2 người tốt là các ông. Thế là xong. Là những nhân vật quan trọng nhất trong phiên tòa này, các ông đã "đóng cửa" nó lại trước khi nó mở ra. Mà nói theo giọng điệu của Pháp Luật thì hành động này của các ông cũng giống như cấp giấy phép Miễn Xử cho đương sự, và Miễn Biết cho bất cứ ai muốn biết. 

Trước khi rút, các ông còn tặng cho những người dân chúng tôi vài bài về đạo đức, về lẽ sống ở trên đời, về việc phải thương người, sống ở trên đời thì phải sống để yêu nhau khiến cho chúng tôi thấy buồn cười quá. Các ông là người lớn nhưng lại quên mặc quần nên trông giống của em bé. 

Giống nhau lắm nhưng có sự khác nhau đấy...

MTA

13/11/15

Chính quyền có thể vô cảm, chứ người dân thì không..


Sự kiện luật sư Trần Vũ Hải bj bẳt giữ thô bạo, tiếp sau việc hai luật sư Trần Thu Nam và Lê Luân bị tấn công tàn bạo và nhất là trước sư giải quyết vụ việc lại xúc phạm nặng nề đến nhân phẩm, tính mạng của 3 vị luật sư trên của ngành CA, ở đây là CA Hà Nội thì thật khôi hài, ngớ ngẩn và thậm chí là vô trách nhiệm. 


Sự bức xúc đến mức phải tuyệt thực, thậm chí cả muốn tự sát của LS Trần Vũ Hải  (điều này thì chúng tôi vô cùng không muốn xảy ra), cùng hai gương mặt sưng vù đầy máu me của hai luật sư Thu và Luân đã chứng tỏ những vụ việc của họ là nghiêm trọng lắm với những con người vốn là những trí thức luôn tôn trọng pháp luật. Nhưng CA HN thì vẫn tắc trách, thiếu nghiệp vụ và thiếu cả tình người khi xử lý vụ việc, đẩy đưa 3 vị luật sư từ nạn  nhân bỗng biến thành những tội phạm giơ đầu chịu báng. 

Ngành CA nói riêng và chính quyền Việt Nam nói chung luôn là những người vô cảm với những nỗi đau, nỗi đớn của người dân thường Việt Nam. Những cái chết bí ẩn, mờ ám trong đồn CA, tiếng gào thét kêu oan của ba gia đình tử tội đang chờ thi hành án, hàng ngàn tiếng kêu khóc kêu oan vang thấu Trời xanh của bao gia đình dân oan đều như lọt ngoài tai của những ông bà lãnh đạo cả ngành lẫn chính quyền. Họ như vô cảm trước nỗi đau mất mát của người dân...

Nhưng người dân chúng ta thì không. Khi cộng đồng người Việt Nam lên tiếng thì nhiều số phận đã được giải thoát như ba tử tội đã được tạm thời thoát án tử, những người dân oan đã có miếng ăn, miếng áo ấm lòng qua những tấm lòng thiện nguyện. Và nhất là giờ đây, qua vụ việc của LS Trần Vũ Hải thì chính quyền nên rút ra một bài học. Đó là không thể tuỳ tiện muốn chụp mũ phản động cho ai thì chụp, muốn bắt ai thì bắt. Giờ đây có cả một cộng động hàng triệu người trên mạng, trên các đường phố sẵn sàng vào cuộc nếu như thấy có sự bất minh trong đó. Thời của chính quyền muốn làm gì thì làm, muốn bắt ai thì bắt đã qua rồi, vĩnh viễn qua rồi. 

Giờ đây thì người dân đã không còn sợ hãi nữa, họ đã lấy lại các quyền khôngt thể tách rời của chính họ, đó là quyền sống, quyền tự do và quyền xây dựng hanh phúc. Người trí thức, hay người lao động bình thường đều phải có những quyền cơ bản đó, Quyền Làm Người, chứ không nín nhịn mãi để chính quyền đè đầu cưỡi cổ với cái roi sắt có tên là Công An Trị luôn sẵn sàng ra roi. Người dân từ nay không còn để cho chính quyền muốn làm gì thì làm, không để cho CA muốn tự tung tự tác mãi được. 

Có quá nhiều bài học mà ngành CA cùng chính quyền phải học. Rằng mọi việc phải đúng pháp luật, đúng tình người, chứ không thể duy ý chí, không thể cậy thế ỷ quyền để hành động thô bạo, phi luật pháp được nữa. Mọi việc, lớn hay nhỏ giờ đây đã đều được hàng triệu quan toà, hàng triệu người dân xem xét.

Trở lại với những vụ việc như đã nói bùng lên làm xôn xao cả cộng đồng trong lẫn ngoài nước thì mới thấy được tình nghĩa đồng bào tương thân tương ái với nhau của rất, rất nhiều tấm lòng người Việt Nam với  nhau, nhất là trong hoạn nạn, trong khó khăn chia ngọt sẻ bùi.

Những người dân oan phải lang thang trên phố Hà Nội nhiều năm nay, gia đình những người tử tù oan, những số phận lăn lóc, cay nghiệt và vô tâm củnhững người có trách nhiệm thì dường như lại được cộng đồng chúng ta chia sẻ, tương trợ nhiều hơn, và cũng đầy tình người hơn từ các cá nhân trong cộng đồng người Việt Nam chúng ta. Những tấm lòng vàng của các cá nhân có danh và vô danh, luôn dành những nỗ lực âm thầm và không mệt mỏi cho những số phận thiệt thòi, bất công. Đấy là cái tâm, cái tình luôn dành cho đồng bào của mọi người Việt Nam chúng ta ở cả trong và ngoài nước. Và chứng tỏ rằng, chúng ta là người cùng một tổ tiên, một cội nguồn Việt Nam và chúng ta không hề vô cảm, vô tình.

Chỉ trong gian khổ, trong bão giông và trong cuộc đối đầu sinh tử với bạo quyền thì những phẩm chất tốt đẹp của tình đồng bào, nghĩa ruột thịt ấy mới bùng cháy trong huyết quản của mỗi người dân Việt chúng ta.

Nên lúc này đây ta sẽ thấy các ông tiến sĩ chạy lăng xăng giúp ông luật sư gặp nạn. Ta thấy bà con dân oan cũng xuống đường làm nghĩa hiệp, đóng vai công tử Lục  Vân Tiên giải cứu ông luật sư "Kiều Nguyệt Nga" tên Trần Vũ Hải gặp ách giữa đường. Rồi trước đó thì ông nhạc sĩ Trí Hải bị đập vỡ cây đàn đã được cộng đồng mạng quan tâm nhiều như thế nào. Tất cả đều nhiều hơn những gì mà mọi người có thể tưởng tượng ra. Vụ việc Luật Sự Oan này, nếu sớm kết thúc thì tốt, nhưng nếu kéo dài, và lại gặp cảnh đàn áp của chính quyền thì ta sẽ thấy có nhiều người dân  ủng hộ cho họ nhiều hơn, đông hơn và nhiệt tình hơn. Đó là cái Đạo ông bà ta đã ăn sâu vào máu thịt người dân ta, hễ gặp cảnh bất công, cho dù người gặp nạn là ai, gặp chuyện gì. Miễn là người gặp nạn đó là chính nghĩa, là ngay thẳng thì người dân ta không bao giờ vô cảm, vô tình với họ. Mà luôn ở bên họ, ở cùng họ...

Chính quyền có thể vô cảm, nhưng người dân thì không.

MTA