Hiển thị các bài đăng có nhãn BÀI HỌC CỦA CUỘC SỐNG. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn BÀI HỌC CỦA CUỘC SỐNG. Hiển thị tất cả bài đăng

18/8/15

7 TÍNH CÁCH CỦA NGƯỜI THÀNH CÔNG...

1. CẢM QUAN ĐỊNH HƯỚNG (Sense of direction)

Người cảm quan định hướng là người luôn hướng tới mục đích đáng để đeo đuổi, họ thường tạo ra dự án cho mình. Trong mọi tình huống họ đều xác định mình muốn đạt điều gì, nhắm tới điều gì, nhìn về phía trước, không để tâm tới quá khứ, làm mọi điều để có được điều mình muốn. Cho dù cơ thể họ có mệt mỏi, bệnh tật, mất hết chức năng định hướng mục tiêu, thì họ vẫn luôn biết mình muốn gì và đi về đâu. Họ sẽ sống rất thoải mái khi về già và khi ra đi thường rất nhẹ nhàng. 




2. HIỂU BIẾT ĐÚNG (Understanding)

Người hiểu biết đúng là người luôn tìm kiếm sự thật trong sự rà xét hoàn cảnh, người khác, các vấn đề và cả bản thân mình. Họ rất giỏi giao tiếp, họ luôn giao tiếp để tìm ra sự thật của sự việc là gì. Mọi sự hiểu lầm thường là nguyên nhân của sự thất bại hay những quan hệ không tốt đẹp. Với họ, họ không quan tâm ai đúng ai sai mà điều đúng là gì! Họ luôn tìm kiếm sự thật thay vì bị ảnh hưởng từ các ý kiến người khác. Đối với những sai lầm, khó khăn,họ sẽ nhận dạng ra và tìm cách khắc phục, đối với người khác, họ sẽ đặt mình vào vị trí của người khác để hiểu đồng thời cân nhắc quan điểm của mình.



3. LÒNG CAN ĐẢM (Courage)

Có mục đích và hiểu rõ hoàn cảnh vẫn chưa đủ, người thành công là người có lòng can đảm hành động vì chỉ có hành động mới biến ước mơ, niềm tin, mục đích thành hiện thực. Người can đảm là người sẵn sàng chấp nhận sai sót, khủng hoảng, chịu đựng nổi đau và trải qua thử thách để có được điều họ muốn. Họ tin rằng luôn có các nguồn lực hỗ trợ để họ đạt được mục tiêu nhưng chỉ có hành động mới thu hút, kết nối được các nguồn lực đó. Đây cũng chính là lòng can đảm của các vị anh hùng mà ta thường thấy.Tuy nhiên, ta không cần trở thành một vị anh hùng trong một thời cuộc nào đó mới sống với lòng can đảm, cuộc sống vốn đòi hỏi lòng can đảm. Bạn chỉ cần can đảm sống mỗi ngày, can đảm làm những viêc nhỏ, dần dần sẽ phát triển được sức mạnh và tài năng để làm được những viêc quan trọng, vĩ đại hơn.


4. LÀM VIỆC THIỆN (Charity)
Người thành công thường có lòng quan tâm tới người khác, tôn trọng nhu cầu và vấn đề của người khác. Họ ứng xử với người khác với lòng tôn trọng và xem họ là một con người độc đáo giống họ, là một kỳ quan của tạo hóa. Có 3 đặc tính của lòng từ thiện:
(1) Cố gắng phát triển sự trân trọng thành thật đối với người khác bằng cách nhận ra sự thật về họ. Họ đều là những đứa con của đấng tạo hóa với những đức tính đặc biệt và sáng tạo.
(2) Gánh lấy phiền toái để dừng lại và suy nghĩ về cảm giác, quan điểm, mong muốn và nhu cầu của nguời khác.Chúng ta không thể cảm nhận được gì về người khác trừ khi chúng ta “dùng lại và suy nghĩ” về họ.
(3) Hành động theo cách như người khác quan trọng với họ và tìm cách đối xử sao cho phù hợp.

5. LÒNG QUÝ TRỌNG (ESTEEM)
Sự quý trọng có nghĩa là đánh giá đúng giá trị. Người sống với lòng quý trọng sẽ đánh gía đúng gía trị bản thân và biết quý trọng chính mình; Họ chấm dứt than phiền, phê phán bản thân, suy nghĩ tiêu cực, cho mình là đáng thương, thất bại hay vô dụng và luôn rèn luyện để có những hình ảnh tích cực về chính mình. Và bí mật lớn nhất của lòng tự trọng chính là tôn trọng người khác, luôn xem mọi người như là những sinh vật kỳ diệu của Đấng Tạo hóa, là những con người giá trị, đặc biệt và luôn “dừng lại và suy nghĩ” khi ứng xử với họ.

6. LÒNG TỰ TIN (Self-confidence)
Thông thường một người sẽ tự tin khi có nhiều thành tựu, trải nghiệm thành công. Thực tế là ai cũng đã từng thành công hay làm không tốt điều gì đó tại một thời điểm nào đó. Người có lòng tự tin là người luôn biết cách gợi lại những trải nghiệm thành công để họ luôn có sức mạnh và tự tin cho mỗi việc hay nhiệm vụ mới nào mà họ sẽ làm. Họ sẽ không nhớ đến những trải nghiệm tiêu cực hay sai lầm trong quá khứ để đắm mình trong u buồn hay năng lượng tiêu cực mà đối với những trải nghiêm này, họ sẽ đúc kết thành bài học giá trị và xóa ngay những trải nghiệm đó. Vì vậy, cho dù đã trải qua bảo nhiêu trải nghiệm tiêu cực, thất bại, sai lầm hay phải đối diện với những yêu cầu thử thách để thành công thế nào, người tự tin luôn biết mình cần nhớ, cần khơi gợi những gì để có được sự tự tin nội tại đích thực cho mình.

7. CHẤP NHẬN BẢN THÂN (Self-acceptance)
Chấp nhận con người đặc trưng của mình, hãy là chính mình. Nhân vô thập toàn, không có ai là hoàn hảo cả. Mỗi người sinh ra đều có những cái riêng của mình và có những giá trị tiềm năng rất đặc thù. Chúng ta hãy học cách khoan dung với những điều không hoàn hảo của mình, nhận ra những yếu kém của mình và tuyệt đối không được ghét bản thân. Nhiều người thường ghét chính mình vì những khiếm khuyết về diện mạo, hình thể hay không được xinh đẹp, ăn mặc đẹp... và họ thường mơ ước mình trở thành ai đó và vì thế họ không tự tin và khai thác được tiềm năng thực sự của họ, đó là một sai lầm rất lớn. Họ thường đổ thừa hoàn cảnh, số phận và hay có những lý do “Tại vì tôi quá gầy, quá lùn, quá mập..hay tôi chẳng là gì cả… tốt hơn là nên thay vào đó bằng những lời khẳng định chính mình như “ Có thể tôi không hoàn hảo, tôi có sai lầm, điểm yếu, tôi có thể đi chậm hơn người khác..NHƯNG tôi luôn là con người nào đó và tôi sẽ phát triển tốt nhất con người này”. Chúng ta không thể nào nhận ra được năng lực, tiềm năng có sẵn trong con người đặc biệt, độc đáo của mình nếu cứ phủ nhận chính mình, mặc cảm, tự ti và từ chối nhận ra nó.

Chúc các bạn rèn luyện đến thành thạo những tính cách trên, sống và ứng xử theo chúng để sống đời đáng sống, khai thác được tiềm năng sẵn có của mình và thành công hơn nữa trong cuộc sống.

Nguyễn Tuấn Kiệt CTC

13/8/15

Vợ chồng ông lão đánh cá và ba điều ước của con cá Thần...

BÀI HỌC CỦA CUỘC SỐNG


Có vợ chồng ông lão đánh cá nghèo ở vùng kia một hôm chăng lưới đánh được một con cá thần. Con cá Thần nói nếu ông thả nó ra thì nó sẽ tặng cho vợ chồng ông ba điều ước bất kỳ. Bất kỳ điều gì trong ba điều mà ông bà ước đều sẽ thành sự thật cả.
Ông lão liền thả con cá thần về suối và đem ba điều ước mà con cá đã cho về khoe với vợ. Vợ chồng ông sung sướng quá và bàn luận sôi nổi về những ao ước, những mộng đẹp bao năm nay  giờ sắp thành sự thật. Trong khi bà già đang tính toán những khoản phải chi cho việc thoát nghèo thì ông già lại ước ao là dù thế nào thì cũng phải bỏ đi một điều ước để rước cho bằng được một em chân dài về xử cho thỏa lòng mong ước bao năm nay, Dĩ nhiên là phải kín đáo ngoài vòng phủ sóng của bà vợ già...
Và trong khi ông đang phân vân tính toán chưa biết chọn ai giữa em Tưng Huyền Anh hay em Phương Trinh thì bà vợ cứ mè nheo đòi cho bằng được một ngôi nhà vừa đủ với vườn cây phủ bóng mắt có trồng cả những luống hoa rực rỡ để vợ hai chồng già được hưởng thú điền viên khi già thêm nữa. Ông lại muốn điên lên khi bà vợ già léo nhéo nói rằng giờ thì bà sẽ thỏa mãn ước mơ cả đời mình là có được một sợi dây chuyền bằng vàng lấp lánh để bà đeo trên cổ, Sợi dây chuyền càng to càng tốt để khi đeo nó, bà có thể lắc cổ qua lắc cổ lại  cho sợi dây chuyền to tướng ấy lắc lại lắc qua.
Bực mình khi thấy bà vợ cứ lắc qua lắc lại với sợi dây chuyền khổng lồ  tưởng tượng trên cổ, ông liền quát lớn :
- Bà ước lớn lao không ước lại ước dây chuyền với dây vàng vớ vẩn vậy mà cũng nói. Ước như cái con c. ấy...
Ông vừa nói dứt lời thì bà vợ già hét lên một tiếng khủng khiếp như bị ai bóp cổ. Ngay trên cổ bà hiện lên lên chình ình cái vật mà ông vừa nói, một khẩu súng pháo gãy nòng to vật vã như của thằng Tây đen nào đó đang lắc lư...
- Bà nó ơi. Tôi tức mình nói tục một tiếng thế thôi chứ tôi đâu có ước nó đâu. Ông thanh minh với vợ. Rồi hai vợ chồng vừa nhìn khẩu súng lạ vừa khóc lóc vì đau xót quá. Mất hẳn một điều mong ước thần tiên để chỉ đổi lấy một của nợ như thế lòng thòng trên đầu trên cổ bà...
Ông già khóc tỉ ti, nhận lỗi do mình mà mất của. Ông an ủi vợ rằng thôi thì bây giờ chuyện đã lỡ rồi thì cũng phải hy sinh thêm một điều ước thần tiên nữa để giải quyết cái hậu quả đang lắc lư trên cổ bà vợ chứ. Và ông đã cương quyết nói dõng dạc cái điều ước thần tiên thứ hai. Đó là hô biến cái đồ vô tích sự đang làm ông khó chịu vì cứ lắc lư trên cổ bà vợ. 
- Ôi, giời ơi, nó biến khỏi cổ em rồi Honey ơi. Bà già sung sướng nói với chồng. Gớm, hàng họ ở đâu ra mà khiếp thế, nó khiến em muốn sái cả cổ.Thôi, cũng cám ơn Trời vì vợ chồng mình cũng còn một điều ước cuối cùng. Mình sẽ đánh đổi điều ước ấy lấy một căn nhà nhỏ có vườn hoa với trăm hoa khoe muôn sắc thắm. Vợ chồng mình sau bữa tối sẽ cầm tay nhau dạo gót sen để :"tối ngắm hoa mai để chờ đêm xem hoa quỳnh nở". Rồi chúng mình cùng dìu nhau lên động thiên thai..
Bà bỗng chợt ngưng cảm xúc thi ca đang bay bổng khi nhìn thấy khuôn mặt ông chồng già. Ông già vừa mếu máo, vừa khóc lóc thảm não rồi nói :
- Mình ơi. Lỗi tại tôi nữa rồi. Tối đã cẩn thận lắm rồi khi đọc thần chú điều ước thứ hai. Nhưng khi tôi hô cho cái thằng của nợ trên cổ bà nó biến đi thì không ngờ cái thằng của nợ trong quần tôi nó cũng đi theo nhau luôn rồi. Ông già khóc tỉ ti, khiến bà già phải vỗ về an ủi rằng , không phải vợ chồng mình đã trắng tay mất hết, Vì vẫn còn Điều Ước Thứ Ba, Điều ước cuối cùng vợ chồng mình cùng nhau cầu cho ước mơ bay đi  để mong cho cái của nợ của ông lại về, ttrùng phùng hạnh phúc như Châu về Phố, như Phụng về với Loan, như Cóc chết về với Núi,, thì tuy có mất ba điều ước thần tiên nhưng lại không mất gì cả mà chỉ huề tiền thôi. 
Nhưng ông già đã đứng dậy gạt nước mắt, mà lên tiếng dõng dạc rằng
- Không em yêu ơi. Anh là kẻ gây nên tội thì hãy để anh chịu tội một mình, Anh đáng chết vì mới có tiền thôi thì anh đã chỉ nghĩ đến chuyện ăn chơi phù phiếm. Lại định phản bội người vợ ngoan hiền như em khi muốn kiếm chân dài chơi cho :"Làm Sương Cho Sáo". Anh là kẻ đáng chết. Thuyền trưởng phải chìm cùng tàu đắm, tướng thất trận thì phải chết cùng thành. Hãy để anh bị trừng phạt vì tội ác của mình. Với lại anh đâu có chết, mà là thằng con của anh nó chết, vì nó đáng tội chết. Tội chống đối, trên bảo dưới không nghe thì phải giết không tha. Bao năm qua, từ khi nó đánh đu theo anh về đây sống thì nó cứ xìu xìu, ển ển, không liệt sĩ thì cũng thương binh, đi ra ngoài thì chưa tới chợ đã hết tiền, về nhà thì cứ gặp mẹ lại khóc trước mặt mẹ...Nó không xứng đáng để đổi lấy điều ước thần tiên cuối cùng, và cũng không xứng đáng để đổi lấy ngôi nhà với khu vườn mơ ước của em đâu. Nó đã đi luôn rồi thì đừng mua vé khứ hồi cho nó nữa. 
Nhưng bà vợ đã không cho ông được chứng tỏ khí phách quân tử của mình. Bà nói :
- Mấy chục năm nay thì dù thằng bé đó nó có thế nào đi nữa, dù nó cứ ngày càng quắt queo đi thì cũng là niềm vui, niềm hạnh phúc của cả đời mà căp vợ chồng nghèo như chúng ta có được. Nên dù có chuộc nó về chỉ ngắm thôi thì em cũng chấp nhận đổi nó lấy điều ước cuối cùng. Vì nó là tài sản duy nhất, là vốn tự có quí giá nhất mà vợ chồng chúng ta có được. Mà em cũng phải nhắc anh rằng, nó là của hai vợ chồng chúng ta chứ không còn là của riêng anh nữa. Của chồng nhưng là công vợ. Anh không nghe nữ thi sĩ quá cố Xuân Quỳnh đã phán sao :
"Mẹ sinh ra anh với nó ở trên đời, 
Để anh nuôi nó lớn rồi mang về cho em"... 
Anh chỉ như người lính được giao cho chăm sóc và bảo quản, bảo dưỡng cho nó sạch sẽ và luôn ở trong tình trạng sẵn sàng chiến đấu mà thôi, chứ giờ nó là tài sản chung không thể tách rời của hai vợ chồng mình. Nên em quyết định là tống khứ điều ước cuối cùng đi để đem nó về. Bao năm nay vợ chồng mình vẫn sống hạnh phúc mà có cần ba điều ước thần tiên nào đâu, nhưng sẽ không thể hạnh phúc nếu thiếu cái thằng bé ốm tong ốm teo đó. Nên dù thế nào em cũng phải đón nó về, đổi lấy một điều ước chứ 100 điều ước thần tiên em cũng cóc cần.
Kết cục của câu chuyện này thì chắc các bạn cũng đoán ra rồi nên MTA không kể tiếp. Chỉ biết rằng sau khi cầu bằng điều ước thứ ba rồi thì hai vợ chồng ông lão đánh cá  đã tay trong tay, mắt trong mắt đưa nhau vào cái lều rách của họ để làm thơ cả đêm trong đó. Và bài thơ họ cùng làm trong đó là như thế lày :
Vợ chồng mình chỉ vì mộng nhà cao, lẫn chân dài..
Nên suýt nữa là chẳng còn Vợ còn Chồng.
Ô, hô...Đời người có lúc Có, có lúc Không,
Lúc Thừa, lúc Thiếu, lúc có Bà, lại không có Ông.
Lúc có Ông thì lại không có Bà, lúc ăn không hết, lúc lần không ra.
Thế nên Đời vừa có chữ Sắc Sắc, lại vừa có chữ Không Không...
MTA

5/5/15

20 thói quen giúp bạn giàu có...

20 THÓI QUEN GIÚP BẠN GIÀU CÓ - PHẠM NGỌC ANH 

Giàu có là một hành trình mà những thói quen của bạn phát huy tác dụng. Thói quen của bạn quyết định hầu hết mọi thứ trong đó có việc bạn có trở nên giàu có hay không.



1. Thiết lập thói quen tốt mỗi ngày

Thói quen tốt là nền tảng của sự giàu có. Sự khác biệt giữa những người thành công và người  thất bại nằm ở chính những thói quen hàng ngày của những người đó. Nói cách khác, người thành công có rất nhiều thói quen tốt và ít thói xấu. Nếu khôn ngoan, bạn có thể nhận ra chính những thói xấu đang ngăn cản mình trở nên giàu có, và đây chính là bước khởi đầu để bạn thay đổi số phận của mình.
Corley khuyên rằng bạn nên lấy giấy, chia làm 2 cột. Một ghi lại thói quen xấu, và một chuyển chúng thành tốt. Ví dụ như thay vì xem TV quá nhiều, giờ bạn chỉ xem một tiếng mỗi ngày. Hay viết tên ra giấy để học thuộc chúng, thay vì cố nhớ nhẩm trong đầu. Sau 30 ngày, bạn sẽ rất ngạc nhiên vì sự tiến bộ của mình.

2. Thường xuyên đặt ra mục tiêu

Người thành đạt luôn hành động vì mục tiêu. Họ liên tục đặt ra mục tiêu và lên sẵn kế hoạch cho một ngày làm việc.
Người thành đạt là những người biết nhìn xa trông rộng. Họ có mục tiêu cho mỗi ngày, mỗi tuần, tháng, và năm.  Nhưng một mục tiêu sẽ chẳng có ý nghĩa gì nếu không có kế hoạch để đạt được. Vì vậy, bên cạnh đặt ra mục tiêu, người thành công còn nỗ lực tìm cách thực hiện chúng và luôn có trách nhiệm với quyết tâm của mình.

3. Tự hoàn thiện bản thân

Người thành công luôn tìm cách để tự hoàn thiện bản thân mình. Họ đọc sách mỗi ngày và học hỏi trong mọi cơ hội để nâng cao chuyên môn. Họ không bao giờ lãng phí thời gian cho những việc phù phiếm ăn chơi không giúp mình tiến gần mục tiêu. Người thành đạt biết rằng thời gian là tài sản vô cùng quý giá và chỉ nên được sử dụng cho công việc chính của đời mình. Tự hoàn thiện chính là cam kết thực hiện các hành động để rèn luyện bản thân mình.
Hãy tìm cách cách mở mang vốn hiểu biết, cùng kiến thức của mình. Điều này không hề dễ dàng, nhưng con người chỉ có thể trưởng thành từ những thử thách cùng vốn hiểu biết. Khi đã có kiến thức, cơ hội sẽ tìm đến bạn.

4. Chăm sóc sức khỏe

Mỗi ngày, người thành đạt đều tập thể dục và ăn uống lành mạnh. Chế độ ăn là vô cùng quan trọng. Tập thể dục có thể trở thành một thói quen thường nhật, cũng như tắm rửa. Những người tập thể dụng đều đặn sẽ tích lũy được nhiều năng lượng để hoàn thành các kế hoạch đặt ra. Thật giản đơn với công thức : Phải khỏe mạnh mới làm giàu được và Giàu có thì mới tốt cho sức khỏe..

5. Xây dựng các mối quan hệ

Người thành công thường là tâm điểm chú ý của những người xung quanh. Họ dành một phần thời gian của mình để thắt chặt tình bằng hữu và thiết lập các mối quan hệ lâu dài. Họ luôn chủ động tiếp xúc và giúp đỡ người khác mà không mong đợi sự đáp trả.
Luôn quan hệ tích cực với những người bạn hơn mình, người thành công thường không mấy khi tự ái tự ti vặt vãnh khi kết bạn với người giàu hơn họ, tài năng hơn họ..

6. Có nếp sống điều độ

Bạn sẽ đạt được sự cân bằng trong cuộc sống nếu biết sinh hoạt điều độ. Điều này có nghĩa là sắp xếp các hoạt động làm việc, ăn uống, tập thể dục, uống rượu, xem TV, lướt web… một cách khoa học. Như thế, mọi người sẽ thích kết giao với bạn. Khi họ đã thích bạn, bạn sẽ có nhiều cơ hội trong việc hợp tác kinh doanh để làm lợi cho công việc của mình.

7. Nỗ lực hoàn thành nhiệm vụ

Việc hôm nay chớ để ngày mai. Hãy hoàn thiện hết những công việc đã bắt đầu. Tất cả mọi người đều có những nỗi sợ, nhưng người thành đạt sẽ dẹp nỗi sợ sang một bên và cố gắng hoàn thành nhiệm vụ quan trọng nhất.
Hãy nhắc đi nhắc lại cụm từ “Phải làm ngay” khi cảm thấy lười biếng trước một việc quan trọng. và đừng dừng lại cho tới khi công việc đã xong xuôi.

8. Đọc sách mỗi ngày

Rất nhiều người thành công dành ít nhất 30 phút mỗi ngày để đọc sách. Đọc sách hay thu thập kiến thức là điều cực kỳ quan trọng đối với ai muốn vươn lên. Vì nó mở mang tri thức của bạn, cho bạn kinh nghiệm và cả tài năng nữa để bạn làm giàu. Dành thời gian đọc sách tức là bạn đang phấn đấu hoàn thiện bản thân, giúp mình nổi bật và khác biệt với những người xung quanh. Và nếu bạn là một người lười đọc sách, ít chịu đọc sách thì bạn nên vĩnh biệt giấc mơ làm giàu được rồi..

9. Tiết kiệm thường xuyên

Người thành đạt thường dành ra 10 – 20% thu nhập của mình để thêm vào tài khoản tiết kiệm, đầu tư hoặc dự phòng khi nghỉ hưu. Cái này ta gọi là Tích Cốc Phòng Cơ, nhưng chỉ cho tuổi già thôi, còn tiền tiết kiệm được luôn để đầu tư cho việc kiếm tiền mới. Khi bạn rủng rỉnh tiền trong túi thì sẽ có rất nhiều cơ hội kiếm tiền sẽ đến với bạn.

10. Chi tiêu hợp lý

Người giàu luôn cố gắng tránh bội chi. Trong khi đó, rất nhiều người khác lại đang vật lộn với các khó khăn tài chính do chi tiêu quá khả năng. Họ tiêu nhiều hơn số tiền kiếm được và rơi vào cảnh nợ ngập đầu. Nếu bạn đang ở trong tình trạng này, hãy thay đổi ngay để có thể kiểm soát tốt tài chính của mình.
Với nguyên tắc tối thượng là bài thơ vợ dặn : Ra đi vợ đã dặn dò, của cho thì lấy của mua thì đừng...

20/1/15

10 LOẠI NGƯỜI MÀ BẠN KHÔNG NÊN GIÚP ĐỠ...

Bài Học Của Cuộc Sống

Trên đời này không phải ai đưa tay ra cầu xin sự giúp đỡ thì mình đều cần phải giúp. Và có những người mà bạn giúp không những vô ích mà còn có hại cho bạn nếu giúp họ. Nên tránh xa họ nếu bạn không muốn gặp phiền toái. Sau đây là 10 loại người điển hình mà bạn không nên giúp đỡ : 



1. Những người vô ơn, quên ơn nhanh chóng hay không bao giờ nhớ ơn của bất cứ ai. Nhất là những kẻ vô ơn với cha mẹ...

2. Những người phản bội các nguyên tắc, các đạo lý cộng đồng của họ bởi vì tiền. Có thể vì tiền mà làm các nghề nhục nhã, hèn hạ... như chăn dắt, ma cô hay trai bao...

3. Những người luôn nhờ vả bạn hết việc này đến việc khác mà không hề thấy xấu hổ, những người luôn thản nhiên mượn đồ của bạn xài, lấy tiền của bạn xài nếu có cơ hội...

4. Những người sẽ làm bất cứ điều gì để đạt mục đích bất chấp đạo đức, bất chấp luân thường đạo lý và bất chấp pháp luật. 

5. Những người luôn tỏ ra đáng thương, yếu đuối, tội nghiệp, kể khổ... khi cần nhờ giúp đỡ nhưng lại trở mặt rất nhanh khi họ không cần. Những kẻ trở mặt như trở bàn tay...

6. Những người không thể hoàn thành nhiệm vụ nhỏ nhưng lại toàn mơ ước hoàn thành các mục tiêu lớn, viển vông, xa vời...

7. Những người thất tín, chỉ biết nói mà không làm được, ba hoa, khoác lác. Những người nói nhiều, thùng rỗng kêu to...

8. Những người không bao giờ hoàn thành công việc của họ, ngay cả những việc nhỏ nhất. Những người không thể chăm sóc ngay cả bản thân họ.

9. Những người có khả năng lao động nhưng ngại khó ngại khổ, họ rất thích sống dựa, sống bám vào người khác và tiêu hoang tiền của người khác vất vả làm được. 

10. Những người dựng chuyện nói xấu người khác,  hoặc nói sai sự thật để nhận sự thương cảm hoặc đồng cảm của mọi người nhằm che dấu khuyết điểm hoặc lỗi lầm của bản thân...

MTA (st)

22/9/14

Bài Học của Cuộc Sống - Hãy học ở con chó...


"Lấy được lòng của Thiên Hạ là được Thiên Hạ"



Nghệ thuật giao tiếp đã, đang và sẽ mãi là một khả năng gây thiện cảm cực kỳ quan trọng, một kỹ thuật lấy lòng người không thể thiếu cho bất cứ một nhà kinh doanh, chính trị, xã hội, nghệ sĩ...và bất cứ người bình thường nào khác... Tóm lại là bất cứ ai có mối quan hệ cộng đồng, có giao tiếp với người chung quanh...

Nhưng thật buồn là có được bao nhiêu người trong chúng ta nắm được cái nghệ thuật Vàng ấy để vận dụng thành công trong sự nghiệp và cuộc sống...và trở thành một con người thành công được mọi người yêu mến. 

Cái khả năng tưởng như đơn giản, tưởng như là con người ai cũng có ấy lại là một nghệ thuật tổng hợp của nhiều nghệ thuật tinh tế, sâu sắc và cũng phổ cập nhất.

Chúng ta ai cũng biết hai câu nói Cám Ơn và Xin Lỗi trong mỗi con người có rất nhiều, có đến vô tận để ban tặng (giống như like nhỏ trong FB). Vậy mà chúng ta đã tiết kiệm đến mức kẹt xỉn hai câu nói đó với bao trường hợp cần nói, cần đưa ra lời Cám Ơn hay câu Xin Lỗi. Để rồi bao điều đáng buồn, đáng tiếc, đáng trách...đã xẩy ra chỉ vì vài câu nói chẳng đáng gì mà chúng ta đã không nói ra.

Ai cũng biết lấy thiện cảm của mọi người khó lắm, nên quí giá lắm, nhưng ta lại ít cố gắng làm việc đó nhất, và lại phá hỏng điều đó một cách dễ dàng nhất.

Ai cũng biết nụ cười bao giờ cũng ấm áp, thân thiện, tin cậy...khi ta được ai đó dành cho, nhưng ta lại ít khi dành tặng nụ cười lại cho ai đó...

Ai cũng biết thái độ vui mừng, vồn vã, chào hỏi....của ai đó khiến ta vui, hạnh phúc...nhưng ta lại ít dành niềm vui, hạnh phúc ấy cho ai đó...

Từ cổ chí kim đã có những sách dạy những điều đáng dạy và đáng học như thế, nhưng sách thì ít, người học còn ít hơn...cho cái bộ môn tưởng đơn giản mà lại rất phức tạp, khó học, khó thuộc và khó áp dụng trong cuộc sống...

Nhưng may thay, Thượng Đế Toàn Năng không bỏ sót điều gì. Có một ông "thày" ngay ở cạnh ta, quanh quẩn dưới chân ta hàng ngày...Đó là con chó. Và ta sẽ có được những bài học vô giá về cách gây thiện cảm bằng cách chỉ cần nhìn và học ở chú cún nhà ta mà thôi.
Con cún nhà bạn có ngày nào mà nó không trân trọng cảm ơn bạn vì những thức ăn, mà phần lớn là đồ thừa mà bạn vứt ra cho nó, khi nó cứ gặp ta là lại vẫy đuôi mừng rỡ, hay nhảy vào lòng ta...Nó cám ơn bạn như vậy hàng ngày, hàng tháng, hàng năm...và suốt cuộc đời nó đối với ta. Nó cũng mừng rỡ cảm ơn như vậy không chỉ đối với bạn mà với tất cả mọi người trong gia đình bạn, cả những người không hề cho nó một miếng ăn, và cả những người thỉnh thoảng cho nó một cái đá vô cớ...

Nếu bạn không tin thì có thể thử...Tặng cho con chó của bạn một cú đá thẳng chân. Sạu một tiếng "ẳng" đau đớn, con chó của bạn cung cúc chạy trốn với tiếng rên nghẹn ngào ri rỉ.. Nhưng chỉ ngày một ngày hai, bạn sẽ thấy chú cún của bạn, len lén đến gần bạn, với cái đuôi ve vẩy nhẹ thăm dò, và ngước nhìn bạn bằng đôi mắt ướt long lanh như vẫn còn những giọt nước mắt đau đớn của cái đá hôm qua. Và bạn chỉ cần chìa tay ra, hay một cái vuốt ve... là tất cả như bùng nổ...Chú cún sẽ lại lăn, lại chồm lên, lại nép sát vào bạn đầy tin cậy với cái đuôi vẫy điên cuồng vì mừng rỡ...Nó chẳng bao giờ để bụng, nhất là với những ân nhân của nó...

Ô, ai chẳng thấy có niềm vui khi trở về tổ ấm của ta sau mỗi ngày mệt nhọc, vợ hay chồng ta gật đầu chào thản nhiên, những đứa con ta thì thậm chí chỉ gật chào lấy lệ khi đăng cắm đầu vào game tivi, thì có một cái kẻ nhỏ bé lao đến đến bạn như một chú...cún để chào đón bạn. Chú ta lăn lộn, rên ư ử và làm đủ trò chỉ để ta cuối cùng không thể không cúi xuống vuốt ve cho chú và tự nhiên cảm thấy ấm tình người với một chú chó.

Tha thứ, thân thiện...với bất cứ ai, chân thành và yêu thương...với bất cứ ai, trân trọng và biết ơn...với bất cứ ai, và cuối cùng là sự trung thành vô bờ bến, sự biết ơn vô bờ bến với người chủ, cùng những trò khỉ mừng vui như chưa từng mừng vui của chú cún nhà bạn, sẽ biến thù thành bạn, biến yêu thương trở về với yêu thương và biến hàng triệu triệu những việc phiền toái ở trên đời này thành con số 0. Con chó với những bảh năng tốt đẹp đó đã biến cuộc sống này thành cuộc sống của niềm vui, không hận thù đố kỵ, không giả dối, cùng sự chân thành vượt đỉnh và sự biết ơn ngây thơ trong sáng...

Và chúng ta không thể không học những bài học nhân bản cao quí nhất từ những chú chó đáng yêu của chúng ta...Học chúng thì bao nhiêu đứa con đã không mắc tội Đại bất hiếu với cha mẹ, bao nhiêu cặp vợ chồng đã không phải chia lìa đau đớn, bao nhiêu người đã không phải chết oan nghiệt vì không còn những kẻ sát nhân vô tình...

Loài người đã thuần hóa và nuôi các loài để hoặc lấy sữa, thịt...hoặc lấy sức kéo như trâu bò, thậm chí nuôi con mèo cũng chỉ để bắt chuột, nhưng nuôi con chó quả thực là vô ích nhất...Chẳng để làm gì cả nhưng dường như chỉ để có một điều, đó là tìm thấy lại ở người bạn trung thành bốn chân này những tình cảm đã vơi đi ít nhiều trong cuộc sống...

Đó là tình yêu thương của con người với con người...

Mai Tú Ân

21/8/14

Những Bài Học Của Cuộc Sống : Sự Khôn và Sự Ngu...

Câu chuyện hồi nhỏ của vị Tổng Thống đầu tiên của Hoa Kỳ, George Washington (1732 – 1799)


Hồi đó ông khoảng 13-14 tuổi và là một thằng nhóc tì phục vụ trong quán rượu của cha ông làm chủ, ở vùng quê nhà Westmoreland, Virginia, Hoa Kỳ. Công việc chỉ là bưng bê rượu cho đám khách đủ thành phần như địa chủ trong vùng, thợ săn, thợ đốn gỗ ....Hồi nhỏ ông trông không được nhanh nhẹn với chiều cao gần 1.9m và khuôn mặt trông hơi đần độn, nói năng lắp bắp...Và thế là từ lúc nào không biết, đám khách ngà ngà say thường réo tên ông mỗi khi họ muốn giải trí :
- Này, George...Trong tay phải tao là một đồng dolar, bên tay trái là một đồng 20 xu. Mày chọn bên nào, bên tay cầm đồng 1 đô la hay tay có đồng 20xu thì tao cho mày đồng đó luôn.
Đám khách bu lại nhìn, trong khi chàng Goerge ngơ ngơ không biết chọn bên nào. Cuối cùng thì chú quyết định : "Tôi lấy đồng 20 xe". Cả đám khách nổ ra cười vang chế riễu khi thấy chú nhận đồng 20xu. "Đúng là một thằng ngu"... "Làm gì có ai mà ngu đến mức lại chọn đồng tiền nhỏ, và bỏ đi đồng lớn hơn 5 lần. Để tôi thử xem..."
- Này nhóc. Tao sẽ cho mày một đồng 50 xu hoặc một đồng 20 xu. Mày chọn bất cứ đồng tiền nào thì nó sẽ là của mày...
Tiếng cười của đám say rượu lại nổ bùng ra khi thấy thằng đần to xác kia lại chọn đồng nhỏ hơn...
- Này, George...lại đây. Tao có đồng 1 đô và đồng 50 cent đây..
Cứ thể những tràng cười cứ rộ lên cùng những lời chế riễu của đám khách nhắm vào thằng con khờ của chủ quán. Ông bố George rất tức và buồn khi nhìn thấy thằng con trai đang ngớ ngớ ngẩn ngẩn làm trò cho đám khách say rượu khả ố..
"Không biết lớn lên thằng con của mình có làm được gì để nuôi chính bản thân không" Ông buồn rầu nghĩ bụng. Nhưng buổi tối thì ông không còn buồn nữa khi George đưa cho ông cả một nắm tiền. Có đến hàng chục dolar...
- Chà, ông đột nhiên ngưng đếm tiền để lên tiếng, giọng tiếc rẻ : Nếu mày chọn lựa khôn ngoan hơn thì giờ này đã có một số tiền lớn hơn nhiều. Sao mày lại ngu tới mức chỉ chọn đồng tiền có giá tri nhỏ hơn vậy.
Thằng ngu Goerge ung dung nói :
- Nếu con chọn đồng tiền có giá trị lớn, điều mà ai có đầu óc khôn ngoan cũng đều làm thì liệu sau vài lần thử, có ai còn tiếp tục cuộc chơi như thế với con không ? Cái mà những người đó muốn thấy để giải trí là một kẻ ngu ngốc, ngu đến mức chỉ biết lấy đồng tiền giá trị thấp chứ nhất định không chịiu lấy thứ có giá trị cao hơn...OK. Nếu họ muốn có một kẻ ngu đó thì con sẵn sàng làm kẻ đó, làm đến muôn đời, hay đến lúc những kẻ khôn ngoan đó sạch hết tiền...
Câu chuyện về ông G.Washington đó là một bài học giản đơn nhưng không phải ai cũng học được. Biết bao người xung quanh chúng ta, và ngay cả trong mỗi chúng ta nữa, đang mờ mắt để lao vào kiếm chác những cái nhỏ bé, những điều tầm thường, tham bát bỏ mâm...giống như đám khách say rượu kia mà bỏ lỡ đi mất những thứ giá trị lớn hơn, những điều cao quí hơn...Nhưng rồi cũng có những người mang tiếng ngu, làm điều ngược lại. Và trong câu chuyện trên thì người ngu đó về sau này đã lãnh đạo đội quân dân binh non trẻ của 13 bang thuộc đia chiến đấu chống lại người Anh để giành độc lập, lập nên nước Mỹ mà ta thấy ngày nay. Cũng chính người ngu đó có công đầu trong việc khai quốc ra nước Mỹ và là Tổng Thống đầu tiên của xứ Cờ Hoa đó...Và bài học Khôn - Ngu này, dưới nhiều hình thức thì vẫn còn có giá trị đến muôn đời, và có giá trị đến tất cả chứ không chừa một ai... 
Mai Tú Ân

17/8/14

Bài Học Của Cuộc Sống - Sự mềm và sự Cứng..


 Sư phụ Khổng Tử sắp đi bán muối cho Diêm Vương, ngài triệu các đệ tử tới quanh giường và hỏi :

- Các con có nhìn thấy Thầy còn có cái Răng nào không ?


- Dạ không thấy ạ. Đám đệ tử đồng thanh hô lớn. Răng của thầy đã rủ nhau
đi về bên kia sông Đuống hết rồi ạ. 

- Thế các con có nhìn thấy lưỡi của thầy không ?


- Dạ thưa lưỡi của thầy vẫn còn bám trụ ở lại trong khẩu của thầy ạ...


Thầy nói : Răng người ta rất thì cứng, còn lưỡi người ta thì mềm. Và khi ta đi sắp hết cuộc đời mà kiểm tra tài sản lại thì thấy răng bị rụng hết, nhưng lưỡi thì vẫn còn nguyên. Răng rất cứng, chắc và khi ta còn trẻ thì răng vẫn có thể mọc ra cái mới để thay thế những cái hư hỏng. Còn lưỡi thì chỉ có một, và không thay đổi từ khi sinh ra cho đến khi ta nhắm mắt về bên kia sông Đuống. 


Hàm răng chắc khỏe nhai đủ thứ, từ cứng cho đến cứng ngắc. Răng hàm thì nhai xương, nhai đá cục kêu răng rắc, còn hàng tiền đạo thì bóc vỏ mía, cắn cả đồng bạc để thử xem bạc thật hay giả. Còn cái lưỡi thì mềm mại uốn éo, và gian xảo kinh khủng. Nó chỉ xơi những của ngon vật lạ, nếm đủ thứ cao lương mỹ vị trên đời nhưng nếu cái gì đắng quá, chua quá, cay quá thì nó chơi chiêu bò né, không ngon không chơi. Nó ca bài ca con chuồn chuồn nếu gặp phải cái gì lạnh quá, nóng quá. Nhưng các con ơi, cái cứng rắn như hàm răng lại chỉ là phụ thôi, còn cái mềm yếu ngọ ngoạy đó lại là cái quan trọng hơn cả. 

Cuộc đời là phải nhu hòa, thuận trời thuận đất để sống, để tồn tại. Con người cần phải biết cương như tùy lúc. Cứng rắn quá thì chết, mà phải biết tùy lúc, phải biết nhún mình yếu đuối, biết sợ Trời cao biển rộng để không đâm đầu vào như con bò húc đầu vào đá. Cuối cùng khi gần đất xa trời thì ta mới thấy ai còn ai mất, ai chết ai hy sinh. Cho nên cần phải học lấy sự mềm mỏng, nhu hòa thì đời con người ta mới có thể tồn tại lâu dài được, các đệ tử của thầy ạ. 

Thôi, đã tới giờ Thầy trả nợ đời rồi. Thầy thăng à nghen. Khỏi tiễn...No say goodbye.


MTA