21/2/18

Người có thể tha nhưng Trời Đất sẽ không tha...



Chùa Liên Trì, thuộc GHPGTN một ngôi chùa có tuổi đời đã 70 năm, hiền hòa nằm nép mình dưới tán cây bên bờ sông Sài Gòn quân 2, TP. HCM. Ngôi chùa như một ư linh nhỏ bé bao năm nay hòa nhịp tâm linh của người dân thành phố đã không thể biết được số phận tàn nhẫn sắp giáng xuống đầu. Hòa thượng trụ trì, các Đại đức và phật tử đang ngụ trong chùa cũng không biết được điều đó. Hơn 500 bộ di cốt của Phật tử đã vãng sanh đang gửi trong Chùa cũng không biêt được điều đó.



Buổi sáng sớm ngày 8/9/2016, mặt trời đã lên cao. Gió nhẹ từ bờ sông thổi vào, mang đến cái tiết cuối thu hơi lành lạnh. Hòa Thượng trụ trì Thích Không Tánh, người đã sống ở ngôi chùa Liên Trì này 50 năm có lẻ, cùng với vài các đạo đức khác đang buổi hành lễ sáng. Có vài phật tử, dân oan ngụ trong chùa đang dọn dẹp quét tước trước sân. Tiếng gõ mõ cóc cóc quen thuộc vang lên, điểm thêm một tiếng chuông ngân bay xa xa...

Đột nhiên con đường trước cổng chùa Liên Trì bỗng tối sầm lại, Tiếng còi hụ, tiếng động cơ xe ô tô rền vang, và những bóng người xa lạ từ đâu bỗng xuất hiện đầy trước cổng chùa. Các lực lượng CA, CA chìm mặc sơ vin, bảo vệ, dân phòng...với hàng trăm người cùng với dùi cui, roi điện và cả súng nữa xuất hiện bao vây kín mít cả ngôi chùa. Một hàng rào Cảnh sát mặc sắc phục đứng lập vòng rào phía bên ngoài để ngăn cản những Phật tử và người dân nào muốn vào chùa để chia sẻ nỗi khủng khiếp cùng với các nhà sư.

Hòa thượng trụ trì cùng các đại đức ngôi nơi gian chính trong thế Khiết Già của tinh thần bất bạo động. Bên ngoài là tiếng còi hụ, tiếng loa đọc lệnh cưỡng chế vang lên cùng tiếng khóc nức nở của một vài Phật tử bị ngăn không cho vào chùa.

Rồi đúng 7,30 CA cắt cổng khóa chính và ùa vào chùa như một cơn sóng dữ. Những thân hình to lớn, những tiếng la hét, tiếng chửi thề của lực lượng cưỡng chiếm chùa vang lên ầm ĩ trong những tiếng cầu kinh hối hả, tắc nghẹn cúa các nhà sư, giống như tiếng khóc của bầy chim sẻ nhỏ đang than khóc cho cái tổ giờ đây đang tan tác tơi bời...

Nam Mô A Di Đà Phật. Nam Mô A Di Đà Phật,
Nam Mô A Di Đà Phật. Nam Mô A Di Đà Phật...

Những kẻ cướp chùa to lớn không hề nương tay khi nắm lấy từng vị sư đang ngồi gõ mõ tụng kinh, và rồi cứ 5 nhân viên nắm quặt tay vị sư ra sau lưng rồi sỗ sàng đẩy họ đi. Những nhân viên công an mặc thường phục lực lưỡng mở cửa từng phòng để kiểm tra rồi cưỡng chế các tu sĩ đưa ra ngoài phòng khách làm việc. Hòa thượng Thích Không Tánh đứng chết lặng khi nhìn những vị đại đức đáng kính cùng vài Phật tử bị đối xử như những kẻ tội phạm, nhìn ngôi chùa thân thương bao nhiêu năm qua giờ như một cái trại tập trung nhỏ với từng đoàn Công An chìm nổi hằm hằm đứng canh chật hết cả chùa. Chưa bao giờ hòa thượng trụ trì lại thấy cảnh hung hăng, bao ngược của hàng trăm công an chỉ để trấn áp vài vị sư già cùng ngôi chùa nhỏ bé của mình. Ông ngã xuống gần nơi thờ tự, chỗ chính điện đặt tượng Phật, tượng các vị Bồ Tát..và ngất đi...

Khi hòa thượng trụ trì tỉnh dậy, ông buộc phải nằm nghe các lực lượng thay mặt cho chính quyền đọc lệnh cưỡng chế. Rồi cùng vơí đại đức Thích Đồng Minh, ông bị đưa ra xe và trong vòng vây của hàng chục công an viên. Điện thoại bị phá sóng, và trong mấy ngày sau đó các Phật tử phải chia nhau đi tìm thì mới biết được ông nằm ở bệnh viện quận 2. Các tu sĩ và Phật tử còn lại của chùa bị cưỡng ép để đưa đến nhà tạm ở mãi tận Cát Lái. Toàn bộ đồ đạc trong chùa như tượng Phật, pháp khí, di ảnh và mọi vật dụng của chùa đều bị cưỡng chế di dời. Hơn 500 bộ di cốt ở chùa cũng bị đưa về nhà tạm. Chùa Liên Trì đã chính thức bị thất thủ.

Những ngày này ai nặng lòng muốn được nhẹ bước chân thăm ngôi chùa một thời nổi tiếng đó thì đều bất thành. Như một tiền đồn bị thất thủ, chùa Liên Trì bị những lưỡi thép, cùng các đơn vị công an bao vây và cấm ngặt mọi sự nhập chùa. Những tấm ni lôn lớn quây chặt và che kín tất cả mọi con mắt nhìn vào. Ở đằng sau những tấm vải nilon che giấu là một cuộc phá chùa vĩ đại mà chính quyền quận 2 đang tiến hành. Tội ác không hề có được bóng tối nào che bớt đi những tội ác, khi bọn bá Đạo phá chùa. Chỉ có những Phật tử và người dân gần chùa đang ngẩn ngơ đứng nhìn ngôi chùa thân quen đang bị công nhân và máy móc đập phá dần, đập phá dần... Những mảng di vật thiêng liêng, nơi vài năm trước đã từng là tram xá dành cho các thương phế binh VNCH chen chúc đến khám bệnh. Nơi mà bao dân oan, dân đen gặp hạn đã từng lăn ra ngủ cũng đang biến dần, biến dần...

Chùa Liên Trì không còn nữa. Nó không còn bởi vì 70 năm trước các tu sĩ tiền nhiệm của sư Thích Không Tánh đã chọn lựa một nơi mà 70 năm sau có bầy ma quỷ đang nhảy múa vì đã triệt hạ được một ngôi chùa có tên Liên Trì. Ngôi chùa không còn nữa bởi những kẻ vô Đạo, buôn thần bán thánh đã chà đạp lên Phật Pháp, đập tan ngôi chùa Liên Trì và giờ đây chúng đang hò reo ăn mừng cái chiến công ấy. Chùa Liên Trì khóc vì vẫn nhìn thấy cơ hội được sống của mình nếu như người tham dự biết trân trọng giá trị Phật Pháp, biết kiềm chế bôi nhọ người Phật tử, biết trân trọng những điều đáng tôn trọng trong tu hành thì luôn có một lối về bình yên cho tất cả. Phật Giáo hay bất cứ tôn giáo nào hiện diện trên đất nước này chưa bao giờ kẻ thù của dân tộc, bởi chính nó là dân tộc. Nếu đến được với nhau bằng tình yêu thương chứ không phải bằng hàng đoàn cảnh sát, bằng nỗ lực hòa giải chớ không phải là một cuộc tấn công thì giờ đây Chùa Liên Trì đã không phải khóc, cái khóc tức tưởi cho hàng ngàn năm nữa...

Rồi một ngày kia hòa thượng Thích Không Tánh được thả về. Nhà sư đã bàng hoàng thảng thốt khi bước vội vào cái nơi ngổn ngang gạch đá, mà giờ thì không còn tìm đâu thấy bóng dáng của chùa xưa nữa. Bất ngờ vị sư già ngồi sụp xuống nơi đám gạch vụn tan hoang đó và ông bật khóc. Những giọt nước mắt chưa bao giờ rơi của vị sư trụ trì tuổi 80 bỗng lã chã nhỏ xuống cái nền đất gạch ngổn ngang, mà mới đó đã từng có một ngôi chùa nhỏ nép mình dưới tán cây xanh mang tên Chùa Liên Trì...

Hô, hô, hô...

Khóc đi Thầy ơi, Thầy cứ khóc,
Khóc để mai sông cạn khóc đá mòn...

Mai Tú Ân

10/2/18

Hoàng Phủ Ngọc Tường hãy ở lại trần gian



Mậu Thân Huế đã lặng trôi với 50 năm tang tóc. Người chết trong cuộc thảm sát bất nhân ấy không nói được, người sống còn từ cuộc giết chóc tàn bạo ấy nói không thành lời nhưng tất cả họ đều đã chỉ ra một cách càng lúc càng rõ ràng về một kẻ trong cái bọn giết người khốn khiếp năm xưa, đó là Hoàng Phủ Ngọc Tường.



Với những gì đã được đưa lên ánh sáng mặt trời từ những hố chôn tập thể ở Huế thì cái tên Hoàng Phủ Ngọc Tường hiện lên với những tội ác kinh tởm và rõ ràng nhất khiến người ta không còn áy náy với câu hỏi có phải hắn ta là kẻ giết người kinh khủng nhất trong chiến tranh Việt Nam với tư cách dân sự không, mà là tại sao xứ Huế lại lai sanh ra một tên đồ tể khốn nạn như thế ? Xứ Huế, đất Thần Kinh của những con người phong nhã dòng dõi Hoàng Tộc hay của những người dân hiền lành chân chất lấy việc ăn ở theo nết ông bà tổ tiên làm đầu thì làm sao lại xuất hiện một kẻ ma đầu đểu cáng như thế ở giữa Trời Đất để rồi bằng bàn tay giết người không run, hắn đã lạnh lùng choàng giải khăn xô cho Huế và những người con xứ Huế vào mùa Xuân Mậu Thân 1968 ấy.

Giờ đây Hoàng Phủ Ngọc Tường vẫn còn sống và vẫn dối trá về sự thực năm ấy. Ông Trời đã lấy lại một chút công bằng cho người dân xứ Huế khi bắt kẻ tội đồ đó phải sống mà như chết. Thế nhưng không thể cho kẻ đáng chết ngàn lần đó được chết bởi vì hắn chết đi thì hắn sẽ mang tất cả tội lỗi xuống mồ tối đen. Hoàng Phủ Ngọc Tường phải sống để thấy được cái chết đang thong thả đục khoét thân thể. Hắn phải sống để thấy tai ương vờn giỡn gia đình người thân của hắn. Không phải là cuộc báo thù mà là tiếng gào thét tức tưởi của những oan hồn xưa không thể siêu thoát đang đòi lại sự công bằng. Đó là phải để hắn sống để nhìn thấy nghiệp chướng cho cả dòng họ hắn, rồi sau mới đến hắn.

Hoàng Phủ Ngọc Tường hãy ở lại trần gian để trả hết nợ với trần gian. Chuông đã gọi hồn hắn nhưng hãy tạm cho hắn được ở lại trần gian để thấy những cống hiến của hắn bao nhiêu năm đang sụp đổ tan tành...

Mai Tú Ân

7/2/18

Khóc đi Đinh La Thăng ơi...



Anh Đinh La Thăng trong lúc tan tành sự nghiệp và ngồi tù 13 năm hẳn là buồn rầu lắm cho mình, cho người em trai Đinh Mạnh Thắng cũng đang đối diện với án tù hàng chục năm, thì nay hẳn là đau lòng lắm với cái đại tang mới đến hôm nay. Cha của anh, cụ Đinh Văn Nhu vừa qua đời. Cụ mất trong nỗi đau chứng kiến hai người con trai thành đạt bỗng sụp đổ tan tành và vướng vòng lao lý. 



Phước bất trùng lai, họa vô đơn chí. Tai họa dồn đến tai họa, nỗi đau chen lẫn nỗi đau...

Chợt tôi nhớ đến ngôi chùa Liên Trì nhỏ bé ngày xưa giờ đã không còn nữa với vị sư trụ trì Thích Không Tánh đang ngồi khóc trên đám gạch vụn của chùa xưa. Chùa Liên Trì đã khóc. Nhà thờ Thủ Thiêm và Dòng Nữ Tu Mến Thánh Giá cũng đang than khóc. 

Người tụng kinh niệm Phật chưa hẳn ai cũng được lên Niết Bàn nhưng kẻ phá chùa dẫm lên Phật pháp thì chắc chắn sẽ gặp nghiệp chướng tai ương. Chùa Liên Trì không còn nữa nhưng những linh ứng cùng quả báo nhãn tiền thì càng lúc càng nghiêm minh sáng tỏ. Ông Đinh La Thăng giờ đây trong ngục tối chỉ còn biết khóc than vì lỗi lầm với đời và với cả lỗi phận với ngôi chùa Liên Trì nhỏ bé đã không còn nữa. Cuộc đời vô thường, sắc sắc không không, ân ai nấy hưởng, họa ai nấy chia, xin đừng mang nghiệp chướng vào thân khi báng bổ Thánh Thần, hay không Tôn Sư trọng Đạo...

Khóc đi Thăng ơi, Thăng ơi cứ khóc,
Khóc để mai sông cạn khóc đá mòn...

Mai Tú Ân

5/2/18

Người đấu tranh dân chủ Việt Nam - Đi hay ở lại ?



Nhà báo Trương Minh Tam đã lên đường đi nước ngoài theo diện tỵ nạn CS. Trương Minh Tam là một nhà báo giỏi, nhất là khi anh xuống tận Hà Tĩnh để điều tra vụ Formosa, bị bắt và bị CA hành hạ mấy ngày. Nên nghe tin anh đi cũng là một điều đáng tiếc. Có thể cả nhạc sĩ Việt Khang cũng sẽ chia tay chúng ta...



Cuộc tranh luận nổ ra liên tục vì đề tài này giữa những người bạn bè dân chủ. Người tán thành ra đi, kẻ bác bỏ điều đó và cũng chưa đi đến kết luận cuối cùng về việc đi hay ở. Nhưng cả hai nhóm đều có một sai lầm cơ bản khi nói rằng, những người được ra đi đến Mỹ vì có lời mời của chính phủ Mỹ. Còn những người ở lại là vì...không được mời. Chớ làm gì có chuyện đang ở trong tù mà được mời đi Mỹ mà lại không đi. Tôi biết họ sai lầm nhưng tranh cãi vô ích nên phải tìm gặp những chứng nhân sống về cái việc to không ra to, mà nhỏ cũng không nhỏ này để có kết luận cuối cùng.

Phần lớn ý kiến thì những người đã đi nước ngoài rồi và vẫn tham gia hoạt động như trước nhưng đã có sự giảm giá trị nhiều, không còn được chú ý nhiều như trước nữa. Ví dụ như một người là anh Huỳnh Quốc Huy, một nhà báo với nhiều livetreams hấp dẫn được rất nhiều người theo dõi khi ở trong nước nhưng kể từ khi chạy sang Thái Lan tỵ nạn thì chẳng còn mấy sự chú ý của mọi người nữa, mặc dù anh ta vẫn đều đặn lên mạng như trước.

Tại sao vậy, khi vẫn là mạnh Internet như thế để viết những điều cần viết thì cũng giống như ở Việt Nam thôi. Liệu khi nhận họ đến tỵ nạn thì nước Mỹ có điều kiện gì không để họ phải không được hoạt động ?

Trả lời được câu hỏi này thì phải liên lạc được với chính những người trong cuộc thì mới có được câu trả lời chính xác nên hẹn các bạn vào dịp khác. Hoặc không hẹn gì vì đây không phải là đề tài mà tôi muốn đề cập. Bây giờ là câu hỏi chính là với những người hoạt động đấu tranh dân chủ, đòi công bằng xã hội và hạnh phúc của người dân đang ở trong nước rằng, nếu bạn được bảo lãnh đi nước ngoài thì bạn có đi không ? Thật may mắn là tôi có biết một số TNLT nổi tiếng đã từ chối cơ hội như thế khi họ còn ở trong tù.

Ta sẽ nói về anh chàng mới trở thành TNLT mới nhất ngày 31/1/2018 Vũ Quang Thuận. Tôi nhớ cách đây không lâu, nói chuyện qua ibox với Vũ Quang Thuận khi anh chàng chưa bị bắt rằng, :" Sao ở nước ngoài không đi luôn mà lại về VN làm gì?" thì Thuận trả lời :

"Bọn em, Vũ Quang Thuận và Nguyễn Văn Điển bị Malaisia tống về cho CAVN rồi vào tù chớ có được tự do đâu. Nhưng hai anh em đã quyết tâm từ lâu rồi. Nếu được tự do chọn lựa thì bọn em cũng quyết tâm trở về VN để hoạt động. Vì ở bên ngoài thì khó mà gây được chút tiếng vang nào lắm. Về nước hoạt động rồi có bị bắt thì cũng vui và giúp ích nhiều hơn. Ở nước ngoài dù hoạt động tốt thì cũng mang tiếng là :"Ở càng xa chiến trường hô xung phong càng lớn". Với lại mình hoạt động báo chí bất bạo động mà...

Nhân nhắc đến Vũ Quang Thuận thì tôi nhớ đến mấy người bạn là TNLT như TNLT Nguyễn Vũ Bình, một nhà báo lề trái tên tuổi hiện nay, người mà tôi biết từ lâu rằng, anh đã từ chối đi nước ngoài khi còn ở trong tù và không phải chỉ một lần. Trả lời câu hỏi này Nguyễn Vũ Bình chia sẻ :

"Mỗi người có một lựa chọn riêng vì nhiều hoàn cảnh mà tôi không muốn làm ai buồn khi so sánh việc này việc nọ với chọn lựa của anh"

Năm 2007, trước khi ra tù vài tháng, thì An ninh CS có xuống trại giam Ba Sao, Hà Nam mời tôi ra làm việc và gợi ý cho tôi đi tỵ nạn ở nước ngoài. Tôi đã từ chối. Năm 2015, khi tôi đi Philipine, rồi Thái Lan thì nếu muốn tôi chỉ cần vào Cao Ủy Tỵ Nạn của Liên Hiệp Quốc đặt trụ sở ở các nước đó đề đạt nguyện vọng là tôi sẽ được tỵ nạn ngay, vì tôi đấu tranh đã lâu năm nên có hồ sơ sẵn rồi. Nhưng tôi không đi và cũng không có ý định đi. Đó là lựa chọn là của mỗi người...

Các bạn hẳn còn nhớ đến một người đấu tranh dân chủ sáng chói và là một TNLT, nữ luật sư Lê Thị Công Nhân. Có lẽ trong giới luật sư thì Lê Thị Công Nhân là nữ luật sư đấu tranh duy nhất, nữ luật sư TNLT duy nhất và cô cũng là nữ luật sư duy nhất từ chối rất nhiều cơ hội để ra đi..

Lê Thị Công Nhân chia sẻ :

Lần đầu, năm 2007 Trước phiên phúc thẩm xử tôi vào tháng 11/2007, thì có phái đoàn của Uỷ Ban Tự Do Tôn Giáo Quốc Hội Hoa Kỳ đã vào Hoả Lò thăm tôi, có hỏi tôi có muốn đi tị nạn ở Mỹ không. Tôi trả lời chưa nghĩ đến việc đó.

Lần nữa vào hè năm 2008 trước khi tôi bị chuyển lên Trại tù số 5 Yên Định, Thanh Hoá, thì đại sứ Mỹ Michael Michilak và tùy viên, cùng phiên dịch đã vào thăm tôi. Lần này họ cũng hỏi với một sự quyết tâm cao hơn là tôi có muốn đi tị nạn ở Mỹ không, họ sẽ làm hồ sơ và có thể đi sớm. Nhưng tôi vẫn trả lời là chưa nghĩ tới việc đó.

Không chỉ là Hoa Kỳ mà còn có những quốc gia dân chủ ở châu Âu chú ý đến trường hợp của Lê Thị Công Nhân. Khoảng cuối năm 2008, thì chính ông Đặng Hồng Đức khi đó đang làm ở A42 (bây giờ đang là thư ký riêng/trợ lý của ông Chủ tịch nước Trần Đại Quang) cùng mấy người nữa mà tôi không nhớ tên đã vào Trại tù số 5 và gọi tôi ra phòng khách. Ông Đức nói với tôi có muốn đi tỵ nạn ở châu Âu, là nước Ba Lan không thì họ làm hồ sơ và sẽ " Đi thẳng từ nhà tù ra sân bay và không được ghé về nhà". Như mọi lần, tôi trả lời rằng không và cáo lỗi mấy ông đó để trở về trại rình giờ nước chảy để xách nước về giặt đồ.

Đó là những lần chính thức của các cơ quan chức năng, rồi còn những lần vận động của các tổ chức bạn bè quốc tế nữa mà nữ luật sư không nhớ nữa. Cô kể có lần vào tháng 10/2007 thì luật sư Lê Công Định vào thăm gặp cô (lúc đó ls Lê Công Định là luật sư bào chữa của của cô), có hỏi muốn đi tị nạn không, và nếu có thì sẽ muốn đi nước nào ? Anh Định nói anh em, bạn hữu và các tổ chức nhân quyền trong và ngoài nước sẽ vận động để cho Công Nhân được đi sớm trước cả phiên xử phúc thẩm. Anh Định còn nói thêm là Công Nhân phải quyết định sớm vì quyết định đi sau khi án phúc thẩm có hiệu lực thì làm hồ sơ sẽ lâu hơn. Công Nhân cám ơn anh Định và trả lời chưa nghĩ tới việc ra đi đó, và cũng không nghĩ sẽ đi nước nào.

Cũng như nhà báo Nguyễn Vũ Bình thì nữ luật sư Lê Thị Công Nhân nhấn mạnh rằng, cô tôn trọng tuyệt đối quyết định đi hay ở của mỗi người. Tuy nhiên, khi nghe tin ai đó đã rời Việt Nam đi tị nạn thì cô lại chạnh lòng một chút. Cũng chỉ thuần túy là bồi hồi tê tái khi nghĩ không biết bao giờ mới gặp lại nhau trên quê hương Việt Nam yêu dấu. Bởi những người ra đi đó cũng đều là những người bạn, người anh em của cô. Nữ luật sư xinh đẹp như nghẹn lại khi nhắc đến những chuyến đi...

Còn nhiều, còn nhiều những người nữa đang ở tù nhưng đã khẳng khái từ chối những lời mời đến xứ sở tự do như anh Trần Huỳnh Duy Thức, Basam Nguyễn Hữu Vinh, chị Bùi Hằng...

Những tâm sự thật lòng của các anh chị nói trên cho ta hiểu rằng, đã có một thời thì có rất nhiều cơ quan quốc tế, bạn bè ở nước ngoài cùng các quốc gia hữu hảo luôn giơ bàn tay thân ái ra với những anh chị em Tù Nhân Lương Tâm của chúng ta và sẵn sàng giúp họ rời khỏi ngục tù để đến với những bến bờ của tự do...

Đó là những sự thật hiển nhiên với những con người minh chứng hoàn toàn sự thật bằng da bằng thịt. Rằng đã có rất nhiều người đấu tranh dân chủ đang ở trong ngục tối thâm sâu đã từ chối những bàn tay thân ái đón họ đến với khung trời tự do rộng mở, từ chối luôn cả cơ hội gặp được gia đình vợ con để tiếp tục gậm nhấm nỗi cô đơn như một sự trả giá trần gian. Ở cái đất nước mà đến cả cái cột đèn cũng muốn ra đi như nước Việt Nam này sự ở lại của các anh chị giống như một lời thề giản dị mà son sắt nhất :"Thề không phản bội quê hương"

Các anh chị đều không muốn nhắc đến chuyện đi ở ấy vì đã lâu rồi. Nhưng với tôi thì đó mới là một giá trị thiêng liêng của lòng yêu nước mà những con người yêu nước Việt Nam đã tận hiến cho quê hương. Đâu phải chỉ có những người CS mới biết yêu nước mà có những con người bị họ vùi dập cũng có lòng yêu nước như họ, nếu không muốn nói là hơn họ. Những người tù nhân lương tâm bị đày đọa vẫn cắn răng ở lại trong ngục tối, ở lại quê hương bị đày đọa để chờ cơ hội được trả nợ cho xứ sở.

Hỡi những con người tranh đấu trên đất nước này, những con người mà cái chế độ tàn ác này đã giáng lên đầu các bạn những tai họa lớn lao chỉ bởi vì các bạn là những con người đứng thẳng lưng dưới ánh mặt trời, những con người can đảm đem hiểu biết đến với người dân để không phải thẹn với tổ tiên, là những con người bất khuất đang chứng tỏ rằng nước Nam không bao giờ thiếu người Nam sẵn sàng trả nợ núi sông. Các anh chị đã khảng khái từ chối ra đi đến những vùng trời tươi sáng mà vẫn quyết ở lại để sẻ chia nỗi buồn nhân sinh không phải các anh chị là thánh thần mà vì các anh chị chỉ là những con người đã chót sanh ra và lớn lên trong tiếng ru hời của cha mẹ nên yêu lắm cái mảnh đất khốn khổ này. Không ai bắt được các anh chị ngoài quê hương yêu dấu của mình khi nó đang gào thét kêu ta hãy ở lại. Các anh chị lớn lên trong hồn cốt Việt bay lả lơi trong gió, trong mây và trong dòng máu đang tuôn chảy trong lồng ngực mình, để rồi chính dòng máu mang tên Việt Nam ấy đã khiến cho các anh chị không muốn rời khỏi quê hương dù nó tồi tệ hơn thế giới bên ngoài. Chính dòng máu nóng mang tên xứ sở ấy cùng với ông bà, cha mẹ, vợ con và tiếng hờ ai oán của gió sương đã khiến cho người mang dòng máu nóng ấy bịn rịn không nỡ bước chân đi. Chính dòng máu ấy cùng tiếng ca vọng buồn bã về dòng sông, bến nước, con đò đã níu chân người lãng tử...

Thật may mắn khi có những con người đã ở lại gánh vác nỗi cùng khổ cho quê hương và đấu tranh không khoan nhượng với những kẻ làm nhục tổ tiên và hèn nhát với giặc để cho nơi sanh ra ta còn đẹp mãi như tiếng mẹ ru con ầu ơ giữa trưa hè. Và nếu cần trong cuộc tranh đấu không cân sức ấy, sẽ có người thanh thản nằm ngả mình trên mảnh ruộng quê hương và chết đi khi mênh mông còn vang mãi tiếng ru của mẹ hiền, hay tiếng vọng lại của bài ca Tự Nguyện cao vút :

Là chim tôi sẽ cất cao đôi cánh mềm
Từ Nam ra ngoài Bắc báo tin nỗi niềm.
Là người xin một lần ngã xuống,
Cùng anh em đứng lên phất cao ngọn cờ..

Mai Tú Ân

2/2/18

Hội chứng đám đông và cuộc đấu tố Daniel Hauer..



Thật khôi hài khi bóng dáng của những cuộc đấu tố xưa đã hiện về qua việc đám đông xúm lại tấn công một cách đáng xấu hổ vào một ông thầy giáo Tây cô độc nơi xứ người. Tội ông ta là gì để bị đấu tố ? Ông ta có đốt nhà, giết người hay kích động ai đốt nhà hay giết người không ? Không. Ông ta đùa giỡn sao đó và bị đám đông chụp mũ cái tội là xúc phạm đến ông Võ Nguyên Giáp, một nhân vật chả phải thánh thần gì ở Việt Nam.


Ông thầy Daniel Hauer có những hành động bị cho là xúc phạm ông Võ Nguyên Giáp, nếu có thì nó cũng diễn ra ở một trung tâm không dành cho người Việt Nam và viết bằng tiếng Anh chứ không phải bằng tiếng Việt và ngoài tầm với của đám đông. Ấy nhưng khi vụ việc chỉ ầm ĩ lên khi có vài nhân vật gia đình với ông Võ Nguyên Giáp khơi lên và đám đông mới hùa theo tấn công ông giáo với cung cách đấu tố xưa. Triệu người tấn công vô tội vạ một người. Ngay cả khi ông thầy giáo Tây đó đã xin lỗi cũng như tháo bỏ stt đó xuống rồi thì dường như chưa hả cơn yêu nước bất chợt nên đám đông vẫn hung hăng làm tới. Dường như họ muốn biến Việt Nam này thành một quốc gia cực đoan với thế giới bên ngoài, nơi mà bạn bè quốc tế phải run sợ mỗi khi phát ngôn vì sợ phạm húy thánh thần chăng ?

Không có điều luật nào đưa ông Võ Nguyên Giáp vào hàng thánh thần để người dân phải thờ cúng và không được xúc phạm cả. Ông ta cũng chỉ là một quân nhân như bao triệu quân nhân khác đã cầm súng trên đất nước này và có nhiều người còn đáng được tôn trọng hơn ông ta. Cũng chẳng có điều luật nào ghi rằng không được đùa giỡn xúc phạm ông ta, cũng như tội trạng phải có nếu xúc phạm cả.

Với chính quyền Việt Nam thì bất cứ biện pháp hành chính nào đối với ông thầy giáo Tây Daniel Hauer cũng đều là hành động vi phạm quyền con người cũng như vi phạm các quyền tự do ngôn luận. Đó là điều chắc chắn nếu chính quyền hành xử bằng phương cách dân túy, chiều theo đám đông chứ không theo luật pháp Việt Nam và luật pháp quốc tế.

Mai Tú Ân

1/2/18

Siêu mẫu Hà Anh và bức thư bênh tướng Giáp ngớ ngẩn nhất...


Em người mẫu này trông cũng được nhưng tiếc vì quen biết với gia đình ông Võ Nguyên Giáp nên em phải ăn cứt gà và hát theo người ta. Không hiếu em Hà Anh có biết gì về nhân vật này không mà bày đặt viết một bức thư ngỏ để gửi cho Dan (Daniel Haure) vì Dan động đến bác Giáp của em. Em nói em là người khoan dung nhưng lại chỉ vì một câu đùa của ông thầy giáo mà em viết một lá thư sai bét chính tả mà trang mạng nào lấy về cũng phải biên tập lại mới đọc được, chỉ để bới bèo tìm bọ và kích động người dân theo em đấu tố.



Lá thư gửi Dan được em kết ngay từ đầu gọi là thằng Dan. Thật khôi hài khi em kể lể nước Việt Nam ta từ vũng bùn đứng lên. Chả hiểu nước Nam ta ở dưới bùn bao giờ và đứng lên khi nào. Chắc là em ni còn say nắng với sự tuyên truyền của một thời u mê. Trong cái não trạng ấy em kể lể rằng đất nước anh hùng của em phải ăn rễ cây, ếch nhái để sống. Mà là người sống ở đất Bắc anh MTA cũng không hiểu thời nào dân ngoài đó phải ăn rễ cây hay ếch nhái ?

Rồi cũng giống như cái loa phường em hét thêm là giờ này bọn đế quốc Mỹ sau chiến tramh còn bỏ lại chất độc màu da cam cho cả một thê hệ trẻ em còn bị di chứng quái thai. Bộ em này chắc không đọc báo hay sao mà không biết chất độc da cam không làm ai quái thai. 

Em này có kiểu chơi lạ lắm. Để tìm thêm lỗi của thằng Dan, em liền đóng vai người thu thuế của cả Việt Nam lẫn Mỹ khi hỏi anh thầy giáo tội nghiệp kia đã đóng thuế ỏ Việt Nam chưa ? Đã đóng thuế ở...Mỹ chưa ? 

Rồi em còn kể lể một đống thứ mà ông Dan này phải mắc nợ Việt Nam. Như đi làm, ăn, ở và lấy vợ Việt Nam thì tức là nợ Việt Nam và phải đóng thuế. Anh MTA thấy Dan chẳng có mắc nợ gì sất. Dan bỏ công sức ra cày thì người ta trả lương sau khi trừ thuế. Dan xài cái gì thì có thuế trừ rồi. Chỉ có việc Dan lấy vợ Việt Nam là không đóng thuế mà thôi. Nhưng đấy là vì Việt Nam thừa quá nhiều gái nên cần khuyến mãi, lạy cho tụi Tây nó rước nhanh khẩn cấp các em đi chớ còn bày đặt lấy thuế má vụ gái gì nữa. Ngay cả em Hà Anh này, tuy già rồi nhưng cũng có một ông Tây rước, rồi ngày đêm nó dộng em thình thịch mà Việt Nam nghe thấy và biết hết, nhưng có lấy được đồng thuế nào vụ này đâu.

Với một bức thư lộn xộn như thế thì khuyên em mẫu Hà Anh nên nhờ ai đó có học, hay người nào có đủ trình độ để viết một bức thư coi được. Chớ em là người mẫu, vú em to nhưng óc em như quả nho thì viết được một bức thư tử tế khó lắm. Ngoài ra việc lên tiếng vì bức xúc thì cũng để người chuyên nghiệp làm. Kể cả việc đấu tố thằng Dan để bênh vực ông Giáp cũng vậy. Để em làm thì cuối cùng thiên hạ cũng quay lại chửi cả ông Giáp lẫn cả em. Binh ai thì chứ binh bác Giáp thì thua rồi em ơi.

Có người nói nên tẩy chay em Hà Anh trong giới người mẫu nhưng anh MTA khuyên không nên. Không lẽ lại trừng phạt một cô gái khi cả đời cô ấy mới viết một bức thư, mặc dù là một bức thư không ra gì. Ngoài ra làm quái gì có giới người mẫu ở Việt Nam khi tuyệt đại đa số các cô người mẫu của giới ấy đều đi bán dâm từ cao tới thấp. Nhất là bán cho Tây...

Không nói thì người ta không biết, chứ nói ra thiên hạ biết té ra em mẫu hậu này đã ngu mà còn tỏ ra nguy hiểm.

Mai Tú Ân

29/1/18

Bà Nguyễn Thị Phương Thảo, TGĐ Vietjet Air đã nói dối - Yêu cầu CA vào cuộc...



Sự việc có các người mẫu mặc bikini trình diễn trên máy bay của Vietjejet Air chở các cầu thủ U23 về đã gây nên một làn sóng phản đối của người dân, và bà Nguyễn Thị Phương Thảo TGĐ Vietjet Air đã mau chóng gửi thư xin lỗi. Rõ ràng nếu đây chỉ là một hành động tự phát của cá nhân như trong thư xin lỗi thì có thể bỏ qua một việc xảy ra ngoài ý muốn. 


Nhưng đáng tiếc, đáng tiếc lắm khi những lời xin lỗi tưởng như thật lòng của người chịu trách nhiệm cao nhất của hãng máy bay Vietjet Air thì lại là một lời nói dối trắng trợn nhất. Bà ta viết trong lời xin lỗi :

"Trên chuyến bay đón đội tuyển U23 Việt Nam từ Thường Châu về Hà Nội đã có một tiết mục của nhóm diễn viên ngẫu hứng trình diễn. Tiết mục này không nằm trong chương trình của công ty mà tự phát từ ban tổ chức hậu cần chuyến đi. Đặc biệt, một diễn viên đã tự ý xin chữ ký và chụp hình cùng cầu thủ và tự đưa lên mạng xã hội hình ảnh ngoài không gian tiết mục, tạo bức xúc cho cộng đồng mạng"

Có nghĩa là bà Thảo nói rằng công ty không tổ chức người mẫu múa bikini mà do một nhóm ngẫu hứng trình diễn. Vậy thì những hình ảnh các cô người mẫu ăn vận bikini đó là sao ? Họ không thể có sẵn đồ trang bị phụ tùng cho màn múa công phu như thế được. Và không ai có thể ăn mặc và trình diễn như thế, coi sàn máy bay như một sàn trình diễn được, nếu không phải chính hãng Vietjet Air cho phép. Điều đó rõ như ban ngày nếu ta chỉ cần coi các hình ảnh hay clip quay về vụ việc là biết được đây là một show diễn các người mẫu mặc bikini. Ngay cả nhân vật chính mà bà Phương Thảo nhắc tới, là người mẫu Lại Thanh Hương cũng đã khẳng định những điều trong thư Vietjet Ar xin lỗi là hoàn toàn sai. Vietjet Ari đã tổ chức trình diễn người mẫu mặc bikini, và không phải chỉ một lần.

Nhưng bà Nguyễn Thị Phương Thảo đã từ chối trách nhiệm của mình và lại cố tình nói dối trắng trợn trong thư xin lỗi. Chúng tôi cho rằng trước những chứng cứ rõ ràng và không thể chối cãi đó thì Vietjet Air không những đã không nhận lỗi mà còn chối quanh cũng như đổ thừa lung tung.

Vì việc cho người mẫu mặc bikini lên máy bay đang bay để trình diễn không phải chỉ là lỗi phản cảm, bức xúc cho người dân Việt Nam mà còn là một lỗi nghiêm trọng trong việc điều hành các chuyến bay của Hàng Không Quốc Tế. Hơn thế nữa người CEO của Vietjet Air lại nói dối để che dấu tội lỗi nữa thì càng nghiêm trọng hơn. Chính vì thế mà chúng tôi yêu cầu Bộ CA nhập cuộc để điều tra xem xét và tìm ra sự thật. Việc này không khó khi chỉ cần triệu tập các cô người mẫu và lấy lời khai của những người liên quan là biết được sự thật. 

Và nếu CA không vào cuộc thì các cá nhân (các cầu thủ, người đi cùng chuyến), tập thể đi trên chuyến máy bay Thường Xuân (TQ) - Nội Bà (VN) ngày 28/1/2018 hoàn toàn có thể đứng đơn khởi kiện Vietjet Air về tội gây nguy hiểm cho hành khách khi cho phép trình diễn người mẫu mặc bikini trên chuyến bay trên. Đó chỉ nói đến việc cho phép. Còn nếu Vietjet Air tổ chức biểu diễn người mẫu mặc bikini thì còn nặng tội nữa. Các bạn có thể tham khảo các tài liệu, điều luật hàng không trên Google để kiểm tra thông tin như đã nêu.

Mai Tú Ân

Thông tin về việc người mẫu Lai Thanh Hương phủ nhận lời xin lỗi của Vietjet Air :
http://m.phunuonline.com.vn/van-hoa-giai-tri/dai-dien-lai-thanh-huong-phu-nhan-thong-tin-trong-loi-xin-loi-cua-vietjet-air-121620/

28/1/18

Lời đại tướng Võ Nguyên Giáp vọng về với cháu con...



Thằng cháu nội Võ Trung đứng yên tại chỗ. Đám nâng bi đứa nào chỗ nấy không nhúc nhích để Giáp tao quì lạy chúng mày mỗi đứa một cái. Để cho tao yên...



Cho thằng Võ Trung đi ăn học nước ngoài làu thông kinh sử, kiếm tiền tài giỏi như vậy mà ngu lấy hết cái ngu của dòng họ Võ Nguyên. Mày đem thằng thầy giáo Dan đó ra đấu tố cái lỗi lãng xẹt của nó để rồi bọn dân Việt Nam sẽ xúm lại đem tao ra đấu tố những tội tày trời hơn nhiều. Rồi có con người mẫu dở hơi tên Hà Anh nào đó nói quen nhà ta nhảy vào bênh ta để thiên hạ chửi ta. Con này đích thị là gián điệp của bọn Tàu Cộng vào phá hoại tình đoàn kết quân dân.

Cái thằng Tây ấy nó nói đùa là xăm hình tao lên cu nó thì kệ nó. Mà nó có nói thật thì nó đau cu nó chớ tao có chi mô. Mày không biết là cả cuộc đời dài lâu trăm năm có lẻ của tao sở dĩ nó lành là do tao đóng cái vai yếu đuối và chịu nhục. Tao đóng vai đó hợp lắm vì ta vốn sinh ra âm nhiều hơn dương, đái sè sè không qua ngọn cỏ, người nhỏ bé ra đường gặp thằng lớn con hơn thì teo dế vì sợ...

Lớn lên tao may gặp Bác Hồ, bác nhìn thấy tao có tư chất không thay đổi "Kép nhất không xong, kép nhì chẳng tới" nên được Bác cho đi theo điếu đóm hầu hạ Người. 

Than ôi, đến bây giờ ta mới biết Bác Hồ là người hạnh phúc nhất. Năm xưa Người nói với ta rằng :

"Giáp ơi. Hãy nhớ lấy lời ta. Những người ra giang hồ như tôi với chú thì không cần con cháu làm gì vì khi chúng ta qua đời rồi thì thiên hạ nói gì thì họ nghe chứ chúng ta đang phiêu diêu miền Cực Lạc đâu có nghe được. Ấy nhưng nếu có thằng con cháu nào đó của chúng ta uất ức mà lên tiếng là bỏ mẹ đấy. Thiên hạ sẽ xúm lại lột truồng tôi với chú. Cứ như tôi đây là bình yên nhất".

Bác Hồ dạy cho ta một bài học cách mạng thật sâu sắc. Đó là không có mống nào nối dõi nên thiên hạ có nói xấu Bác thì có con cháu nào của Bác lên tiếng đâu.Thế là chúng nói chán thì chúng mỏi miệng rồi thì chúng thôi. Tao có đông con nhiều cháu quá nên giờ chúng bay báo hiếu tao bằng cách dẫn đường cho thiên hạ chửi tao hả ?

Nói chung thì thiên hạ người ta chửi tao mọi điều đều đúng, chỉ có một điều sai thôi. Đó là cái vụ ta đi làm trưởng ban Sinh Đẻ Phụ Nữ thì đừng có nói xấu các đồng chí lãnh đạo Đảng hồi đó đày ải ta. Chính ta xin vào nhiệm vụ cao cả đó. Vì chân mạng tử vi của ta thì vào chốn nữ nhi là tung hoành như "Hoa lạc giữa rừng gươm"

Năn nỉ mãi ta mới xin được chức giữ quản lý Chị Em Sinh Đẻ Có Kế Hoạch. Trong cuộc đời chinh chiến dài lâu của ta thì đây là một thời hoạt động và cống hiến cho tổ quốc và nhân dân nhiều nhất. Ta nhớ lại thời hăng say đó trên con đường Cách Mạng ung dung và thư thái lắm. Ta có đôi câu thơ để kỷ niệm về một thời máu lửa và tự hào đó :

Ngày xưa đại tướng cầm quân,

Ngày nay đại tướng cầm quần chị em..

Mày biết ta là người dút dát sợ làm tướng lắm. Cả đời ta chỉ ao ước làm một nhà thơ thôi. Trong thơ ta mới chứng tỏ tài năng của mình. Bọn con cháu ta hãy đi quảng cáo những bài thơ bất hủ của ta để cho hồn thơ của ta bay cao bay xa. Như hai câu thơ tuyệt diệu trong bài thơ nổi danh của ta có tên là Củ Chuối, bài thơ mà Bác đọc thì Bác khen lắm :

Củ chuối là giống hùng anh...

Mọc ra cây chuối rồi ra cu chuồi (củ chuối)...

Thằng cháu Võ Trung nhớ từ nay mày mà cứ muốn đưa tao lên làm thánh thần là mày giết tao thêm một lần nữa đấy. Mày nói với cái đám nâng bi tao rằng, ông Võ Nguyên Giáp của tôi nói cám ơn các bạn rất nhiều nhưng xin đủ rồi. Vì hai hòn j của ông tôi đau lắm rồi...

Thôi ta thăng à.

Mai Tú Ân

25/1/18

Đội tuyển U23 có nên nhận tiền của bầu Kiên tặng không ?



Theo các trang mạng thì ông Nguyễn Đức Kiên (Bầu Kiên), một đại gia đang thụ án tù 30 năm đã muốn đóng góp cho đội tuyển U23 bằng cách gửi cho vợ là bà Đặng Ngọc Lan 500 triệu đồng để trao tặng cho đội tuyển U23 Việt Nam vì những thành công mới đây. Đó là một hành động đáng quí của một đại gia đang vướng vào vòng lao lý nhưng đội tuyển U23 có nên nhận số tiền đó không ?


Trước hết việc nhận số tiền trên của bầu Kiên là bất hợp pháp. Một tù nhân đang thi hành án trước hết là một người mất quyền công dân để thực hiện các giao dịch có giá trị. Bầu Kiên lại thuộc án kinh tế còn thiếu tiền của nhà nước chưa khắc phục xong thì không thể cho bất kỳ số tiền nào nếu chưa trả được tiền cho nhà nước.

Về mặt danh dự thì việc đội U23 nhận tiền của bầu Kiên sẽ mang tiếng xấu với cả một tập thể các cầu thủ trẻ. Vì họ đã phải liên kết và chịu ơn với một đối tượng đã bị kết án tù. Ngay cả như bầu Kiên qua vợ là bà Lan hay người thân bạn bè trao tặng thì cũng mang tiếng bởi có tên của ông ta liên quan tới. Nếu nhận tiền của bầu Kiên được thì về lý thuyết đội tuyển U23 cũng có thể nhận tiền của Đinh La Thăng, Trịnh Xuân Thanh 
hay bất cứ tù nhân nào. 500 triệu đồng là một số tiền không nhỏ nhưng không đáng để mang tiếng.

Số tiền đó của bầu Kiên nếu đổi người tặng là nặc danh thì có thể trao tặng cho đội tuyển U23 hoặc bất cứ cơ sở từ thiện nào...

Mai Tú Ân

14/1/18

Tôi coi thường những quan chức như ông Đinh La Thăng...


Ông Đinh La Thăng, một bị cáo đình đám nhất trong vụ án lịch sử đang diễn ra ở Hà Nội đã thoắt chuyển mầu như một con tắc kè hoa. Từ một ông anh can đảm bao trùm trách nhiệm với các bị cáo đàn em thì qua phần tự bào chữa cho mình, ông đã trở lại với chính con người thật của mình. 



Đó không còn là hình ảnh hào hùng của một đàn anh lạnh lùng chấp nhận mọi nghịch cảnh nữa mà đã trở thành một người kể chuyện khổ, hay người ca bài ca con cá sống vì nước. Ông cựu UVBCT và cựu Bí thư thành ủy TP. HCM kể lể chuyện hoàn cảnh có cha già và con dại, mà không biết rằng có hàng triệu gia đình Việt Nam có hoàn cảnh khổ hơn gia đình ông mà lại không có được một ông con làm to như ông. Ông cũng trích dẫn lời ông TBT Đảng Nguyễn Phú Trọng, rồi xin lỗi ông Trọng trong khi đáng ra phải nguyền rủa ông Trọng, người góp phần chính đưa ông xuống hố. Ông Đinh La Thăng còn nói nhiều nữa, trong đó có câu :"Làm ma tự do còn hơn ma tù." một câu nói kêu oang oác nhưng chẳng có ý nghĩa gì nhưng đám bưng bô cho Thăng vẫn xúm vào ôm lấy như Thánh chỉ. Ông còn nói trước tòa về việc ông có nhiều bệnh, tức sức khỏe yếu. Nhưng năm trước khi đến lãnh nhiệm vụ Bí thư thành ủy TP. HCM thì không thấy ông than bệnh.

Màn diễn nhắc đến gia đình của Thăng còn chêm vào những khúc nghẹn ngào cùng tiếng khóc không kiềm chế được đã bật ra trước tòa. Nhân vật thứ hai của phiên tòa là Trịnh Xuân Thanh cũng tham gia màn mưa nước mắt khi nhắc đến gia đình vợ con. Chả biết thật hay diễn nhưng nhiều ngày xử án rồi mà Trịnh Xuân Thanh vẫn không can đảm nói dõng dạc rằng :"Tôi bị bắt cóc". Có lẽ đã có sự trao đổi điều gì đó để đổi lấy sự thật mà trước tòa chỉ thấy Thanh nói rằng mình về đầu thú...

Tiếp theo là những màn kể lể đẫm nước mắt của 2 ông quan chức to nhất nhưng cũng giống như 2 chị hàng xén kể lể khi bị đuổi chợ chiều. Việc ở vào hoàn cảnh đen tối mà nhắc đến gia đình vợ con khiến ai đó rơi nước mắt thì cũng là một điều bình thường nhưng có một nơi người đàn ông đầu đội trời, chân đạp đất (ở giữa có cái quần xa lỏn che ngang) không bao giờ rơi lệ. Đó là tòa án đang xét xử ta. Bởi kể lể khóc lóc ở nơi đó là dấu hiệu yếu đuối và cầu xin. Nhưng ở tòa án này thì ông cựu UVBCT thì khóc, còn ông cựu phó tỉnh Hậu Giang thì lóc...

Tôi bỗng nhớ đến các anh chị em đấu tranh dân chủ của chúng ta trước các phiên tòa của bạo quyền. Họ thản nhiên đón nhận những bản án bất công nhưng không có ai hèn hạ để khóc lóc như 2 ông quan chức đang bị xử cả. Than ôi ! Ta chỉ muốn khóc khi nghe anh Basam Nguyễn Hữu Vinh trả lời trước tòa bằng một câu nói giản dị nhưng đầy khí phách :" Tôi chấp nhận tất cả, kể cả cái chết". Còn Trần Huỳnh Duy Thức thì nói khi cái án 16 năm tù tròng vào đầu :"Tôi sẽ chiến đấu chống lại cái xấu đến cùng, chừng nào tôi còn nhìn thấy nó". Họ là những con người can đảm bởi họ đã đặt gia đình vợ con yêu quí ở phía sau khi dấn thân vào con đường gian nan diệu vợi để đem Tự Do về cho dân tộc. Những con người đó đã khiến cho tôi nhớ về bài thơ Tống Biệt Hành của Thâm Tâm, nói về những người trai gạt gia đình để cất bước ra đi :

Đưa người ta không đưa qua sông
Sao có tiếng sóng ở trong lòng?
Bóng chiều không thắm, không vàng vọt,
Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong

Ly khách! Ly khách! Con đường nhỏ,
Chí lớn chưa về bàn tay không,
Thì không bao giờ nói trở lại!
Ba năm mẹ già cũng đừng mong.

Người đi? Ừ nhỉ, người đi thực!
Mẹ thà coi như chiếc lá bay,
Chị thà coi như là hạt bụi,
Em thà coi như hơi rượu say...

Mai Tú Ân

11/1/18

Phiên tòa lịch sử - Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc hay tự thú ?


Trong phiên tòa nhàm chán và kéo dài đang diễn ra ở Hà Nội thì có một vấn đề mà người dân Việt Nam rất quan tâm, và cũng là vấn đề mà ở nước Đức xa xôi người ta cũng quan tâm không kém. Đó là qua phiên tòa này người ta sẽ biết chắc rằng, Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc hay đầu thú. 


Mặc dù việc này thì có đến 99.99% người dân biết là bắt cóc hay tự thú rồi nhưng người ta vẫn muốn qua phiên tòa này, khi tòa án phải kiểm tra thân phận bị cáo sẽ xác định chắc chắn một lần nữa rằng Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc hay đầu thú. Nhưng tất cả lại lầm lẫn nữa khi chính quyền Việt Nam quyết chơi con bài tình vờ này đến cùng.

Ta hãy nhìn sự sắp xếp đội hình kỳ lạ của 22 bị cáo trong những ngày đầu của phiên tòa nhé. Trịnh Xuân Thanh không phải là cấp lớn hơn Đinh La Thăng nhưng lại được ngồi một mình cao hơn những người khác một khoảng và có 2 công an viên mặt sắt đen xì ngồi ngay sau lưng. Việc sắp xếp vị trí ngồi lạ lùng và không giống ai của Trịnh Xuân Thanh chỉ là một chiêu của chính quyền. Đó là không cho Thanh ngồi gần để thông cung với các chiến hữu cũ, nhất là không cho Thanh thông báo với họ rằng, chàng bị bắt cóc chứ không phải đầu thú đâu. 

Chắc chắn khi làm việc trong kho thì Trịnh Xuân Thanh cũng được cảnh báo là tuyệt đối không được phép nói đến chuyện bắt cóc. Vì sợ lộ tẩy nên dù Thanh có hứa không nói đến chuyện bắt cóc nhưng người ta chưa tin nên mới phải bố trí cho Thanh ngồi một mình cao ngất ngưởng như thế. Nếu Thanh mà manh động tính quay lại nói gì với các bị cáo chiến hữu thì 2 anh CA ngồi sau sẽ xử lý ngay. 

Cũng vì bọn gián điệp Đức đang rình mò nghe thông tin, cũng vì bảo đảm tính mạng Trịnh Xuân Thanh nên nhà nước ta mới phải chơi chiêu "tiểu nhân phòng bị gậy" như thế. Cũng như trong phiên tòa cũng không hề nhắc đến chuyện Thanh ở đâu trước khi đưa về qui án. Thanh có ở quê lên hay ở cung Trăng xuống thì cũng mặc, cứ xử thôi. 

Ấy như ví dụ Trinh Xuân Thanh không bị phong tỏa kín kẽ như thế thì các bị cáo chiến hữu với Thanh sẽ nhao nhao lên hỏi :" Anh Thanh bị bắt cóc hay anh về đầu thú vậy ?"

Vì đã cam kết với CA không được nói tới chữ "Bắt Cóc", nên Trịnh Xuân Thanh chỉ nói : "Đầu thú cái con kẹc anh đây này"....

Mai Tú Ân

7/1/18

Những nghi vấn trong CM CAND của Vũ nhôm ?



Việc Vũ nhôm đến và rời Sinhgapor là một sự gian lận và đã bị nước chủ nhà trục xuất vì xài giấy tờ giả và khai báo không đúng.Và vì tội gian dối ấy nên mặc dù Việt Nam và Sinhgapor không có hiệp định dẫn độ nhưng Vũ nhôm cũng đã bị Sing trục xuất không thương tiếc về Việt Nam để nhập kho, chấm dứt những ngày đào thoát quá ngắn ngủi.


Nhưng không phải sang đến Sing thì Vũ nhôm mới xài giấy tờ giả mà nguyên một thời gian dài tác yêu tác quái ở Đà Nẵng thì Vũ nhôm đã chứng tỏ nước cờ nửa kín nửa hở về thân phận của mình. Thượng tá Vũ nhôm với sự gắn kết chặt chẽ với tổng cục 5, tổng cục 2 đầy uy lực, mà chả mấy ai biết cái tổng cục ấy ở đâu, hay làm gì. Chỉ biết Vũ nhôm ở trong đó và làm tới chức thượng tá to lắm, mặc dù trong tiểu sử của Vũ nhôm không có lấy một ngày học ở các trường chuyên ngành công an, như trường C.500 chẳng hạn thì cấp bậc thượng tá CA của Vũ nhôm ở đâu ra. Vũ nhôm chắc chắn chỉ là một anh buôn bán bất động sản gặp vận mới phất chứ không phải là công chức chính quyền như nhiều người tưởng.

Ngay cả tấm CM CAND của Vũ nhôm bên dưới (hình) cũng là một sự láo lường mà không ai nhận ra. Thứ nhất là con dấu đỏ đã đóng sẵn, đóng trước vào thẻ nên khi có những dòng chữ giới thiệu : Đơn vị B61 - Tổng cục 5 và ngày tháng năm, người ký Tổng Cục Trưởng, trung tướng Trần Việt Tân đều ghi đè lên con dấu đỏ là một sai phạm căn bản trong việc ký tên đóng dấu. Đây rõ ràng là một tấm thẻ trắng có đóng dấu trước và người chủ thẻ đã ghi bất cứ cái gì. Nên tấm thẻ là giả mạo hoàn toàn. Rồi cơ quan nào cấp cho đại gia Trần Văn Anh Vũ một tấm thẻ quân nhân chỉ cấp cho người trong ngành công an. Một người không phải công an, thậm chí không phải là công chức chính quyền thì sao lại được cấp giấy tờ chứng minh một cách vô lý như thế. Nhưng giấy tờ tào lao như thế với con dấu đỏ chót như thế thì hẳn đã giúp cho Vũ nhôm quăng trái tùm lum để làm giàu bất chính. Tấm chứng minh giả nhưng các anh ở tỉnh lẻ mới lên thành ở Đà Nẵng lại tưởng là thật và sợ thật.

Ấy là do cái tài của Vũ nhôm đã biến cái không thành có, cái giả thành thiệt để làm giàu. Đại gia Đà Nẵng biết dựa vào băng nhóm chính quyền để làm giàu, và không chỉ một mình Vũ nhôm giàu...

Mai Tú Ân

Dự đoán phiên tòa ngày 8/1/2018 - Chẳng có ai phải chết cả.


Chỉ một vài ngày nữa là chúng ta sẽ được coi một phiên tòa lịch sử khi lần đầu tiên có một cựu UVBCT và cựu bí thư TP. HCM Đinh La Thăng bị đưa lên vành móng ngựa.



Người ta nói nhiều về phiên tòa này và cái giá mà các ông quan bị truy tố sẽ phải trả. Nhiều người còn chắc chắn sẽ có án tử hình, tức là sẽ có thuốc độc được xài sau vụ đại án này. Củi sẽ được đưa vào lò của anh Cả Trọng và sẽ phải cháy...

Vậy chúng ta thử xem có án tử thực sự được phát cho 2 kẻ đầu vụ là anh Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh hay không trước khi phiên tòa khai mở nhé.

Trước hết về ông Đinh La Thăng thì việc VKS đưa cáo trạng thì cũng đã tước đi cơ hội được tiêm thuốc độc của ông Đinh La Thăng mất rồi. Cáo trạng không hề đề cập đến việc tham ô, việc quan trọng bậc nhất trong mọi trường hợp "Đả hổ, diệt hổ", hay "Bỏ củi vào lò" mà anh Cả Trọng đã nhiều lần lên tiếng. Nhưng có lẽ khó khăn quá khi phải thẳng tay nên ông Đinh La Thăng chỉ bị truy tố về những tội vớ vẩn như làm thất thoát và gây hậu quả nghiêm trọng khi đầu tư vào ngân hàng Oeasbank 800 tỷ đồng. Một tội danh không thể kết tội tử hình mà chỉ có khung cao nhất là 20 năm.

Còn trường hợp của ông Trịnh Xuân Thanh thì quả là có thể bị kết án tử hình và được tiêm thuốc độc. Cáo trạng truy tố ông Thanh tham ô 14 tỷ đồng. Theo luật thì tham ô 500 triệu là bị tử hình rồi, và với tội tham ô 14 tỷ thì ông Trịnh Xuân Thanh sẽ bị 28 án tử hình. Cộng với 1 án tử hình nữa vì tội khi đào tẩu ra nước ngoài thì Trịnh Xuân Thanh đã kết hợp với tên Người Buôn Gió chửi bới lãnh đạo và làm lộ bí mật quốc gia. Vậy chi là 29 án tử hình thì Trịnh Xuân Thanh không đủ mạng mà chung nên chết chắc.

Ấy vậy nhưng không phải vậy. Trịnh Xuân Thanh là một sản phẩm sáng tạo của Đảng, nên mặc dù có rắc rối ngoại giao cỡ nào đi nữa thì Việt Nam cũng chấp nhận bắt Thanh về để "đầu thú". Ra tòa, Trịnh Xuân Thanh sẽ bị kết án tử hình nhưng không được hưởng sung sướng là tiêm thuốc độc. Vì chắc chắn phía Đức sẽ nhẩy chổm lên hô hoán rằng không được thi hành án tử với Trịnh Xuân Thanh. Vì nếu thi hành án, Thanh chết thì người chính chủ trong vụ bắt cóc mà phía Đức la lối ầm ĩ bấy lâu nay sẽ biến mất. Không còn Trịnh Xuân Thanh nữa thì cũng tắt đài cái vụ án đang gây sóng "bắt cóc TXT" và gây kẹt cho phía Đức cho các quan hệ với Việt Nam vì nước Đức không còn nhân chứng để tố cáo Việt Nam bắt cóc nữa. Nên phải để Trịnh Xuân Thanh sống.

Thế là sau phiên tòa, trước sự cuống cuồng của nước Đức, Đảng ta cứ việc ung dung cho củi vào lò rồi lại cho củi ra, lúc dọa giết lúc dọa tha Trịnh Xuân Thanh tùy theo tình hình. Thậm chí có thể bán Trịnh Xuân Thanh cho người Đức. Mà cũng có thể Trịnh Xuân Thanh sau đó sẽ bị chết vì tội rửa bát bẩn ở trong tù chẳng hạn, chớ chắc chắn không phải bị pháp luật trừng trị đâu.

Chúng ta hãy chờ xem...

Mai Tú Ân

4/1/18

Vũ nhôm sẽ đi về đâu ?



Theo tin mới nhận được thì chính phủ Sinhgapor đã từ chối đơn xin tỵ nạn của Vũ nhôm khiến cho hy vọng lấy chồng gần của chàng Vũ chấm dứt.


Nhưng vì biết trước những khó khăn của mình nên Vũ đã phòng xa bằng cách xin tỵ nạn ở nhiều nước như Mỹ, Đức...và nghe nói cả một nước châu Phi nào đó nữa, nơi người ta rất mong muốn có những công dân mới đem tiền bạc vào nước họ.Có rất nhiều văn phòng lo dịch vụ này và ta có thể thấy quảng cáo đầy rẫy trên mạng.

Rảnh rỗi ta sẽ xem việc Vũ nhôm trong cơn tuyệt vọng chạy trốn sẽ đi về đâu nhé. Việc rời Việt Nam và nhập quốc tịch nước ngoài nào đó là một việc rất dễ dàng với Vũ nhôm vì chàng ta là người có rất nhiều tiền. Các quốc gia ấy sẵn sàng trải thảm đỏ để chào đón Vũ, nhưng có một khó khăn nhỏ. Đó là mọi công dân Việt Nam muốn nhập tịch bất cứ quốc gia nào thì cũng phải bắt đầu từ việc xin phép, làm thủ tục ở nơi xuất, tức là ở quê nhà Việt Nam. Việc này đã đóng sập cửa với Vũ nhôm rồi.

Thế là chỉ còn cửa đến với các quốc gia như Mỹ, Đức mà thôi. Ở những nước này thì không thể đem tiền ra mà khè được nhưng Vũ đã có cách. Ấy là chàng nửa kín nửa hở tung ra cái chiêu là đang nắm giữ những :"Tài liệu bí mật quốc gia" và sẵn sàng bán để có vé tỵ nạn. Ấy cũng là ăn theo cái lệnh truy nã của CA VN. Chiêu này hay đây nhưng vấn đề là bí mật gì. Bí mật về việc ở trong nước các anh đầu sỏ tham nhũng, đấu đá thanh trừng nhau thì kệ các anh chứ, biết làm chi cho hại não. Cũng xin nói ngay là thế giới bên ngoài người ta rất ghét chuyện mấy anh đại gia Đỏ thất thế xin tỵ nạn. Các anh đều là quan chức đảng viên giàu nứt vách, sống trên đầu trên cổ người dân. Đến khi nào gặp phải nạn đấu đá nhau vì băng nhóm hay ăn chia không đều thì lại chạy ra nước ngoài hô hoán :"cứu em với" là sao. Tội các anh đều đáng bị xử bắn cả chớ làm gì có chuyện tỵ nạn. Cho các anh ty nạn thì không khéo thiên hạ lại tưởng nước Mỹ ham giàu hay là viện dưỡng lão của các anh CS hết thời thì bỏ mẹ.

Thất bại nhưng Vũ nhôm chưa chịu bó giáo qui hàng. Chả biết ma xui quỉ xúi làm sao mà Vũ nhôm to tiếng gáy về vụ sẽ tố cáo người chịu trách nhiệm về vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, và sẵn sàng sang... Đức để tố cáo. Nhưng người Đức không ngu như Vũ tưởng. Họ biết Trịnh Xuân Thanh là một quan chức to hơn nhiều cái anh chàng nhôm ở tỉnh lẻ kia, và quan trọng hơn là họ cần đếch gì biết ai là người ra lệnh bắt Trịnh Xuân Thanh trong khi họ đã kết án tội này cho anh đảng trưởng Việt Nam Nguyễn Phú Trọng rồi.

Tóm lại là mọi cánh cửa đào thoát đã đóng sập trước mặt Vũ nhôm. Vậy chàng Vũ sẽ về đâu khi nhà đã bán. May mắn là luôn có một nơi chốn không bao giờ từ chối những đứa con trở về như chàng. Ấy là quê hương yêu dấu của ta, nơi có ông bà, tổ tiên, gia đình, vợ con, những người tình và cái còng số 8 đang chờ.

Ta về ta tắm ao ta,

Dù trong dù đục thì ta cũng được ở truồng tắm ao...

Mai Tú Ân

2/1/18

Đảng ta thật là tài tình...



Hết năm tính sổ đoạn trường thì thấy nước ta làm ăn toàn thất bát, cái gì ngon như Sabeco, sữa Vinamil...đều thoái vốn. Cái ăn được thì bọn quan đại tham nhũng chúng nó chen nhau xơi hết rồi, nhưng các quan chức Đảng phụ trách kinh tế vẫn cười như hoa đàm tiếu. Ấy là chúng ta vưỡn có những nguồn thu khẳm qua việc thực hiện kế hoạch "L" (Chống lầy), tức là cho các chị em Việt Nam ta đi lấy chồng với người nước ngoài để đem ngoại tệ về dựng xây đất nước. Kế hoạch này khác với kế hoạch "G", hay "O", cũng của Đảng ta, tức là cho các cô gái đi làm gái (G), và đi làm người ở (O).


Kế hoạch này tuyệt đối bí mật và chỉ có các cô gái trẻ đẹp mới được tham gia. Đối tượng dĩ nhiên là người nước ngoài giàu có nhưng già, và đây là ý kiến chỉ đạo sáng suốt của Đảng rằng, nếu muốn tàu nhanh lấy xiền về nhiều thì các cô gái của chúng ta phải tìm các đối tượng có những ưu điểm như, người càng già càng tốt, bụng to đầu hói mới là những ông chồng vàng có tiềm năng. Sau đó là sự trổ tài của các em thợ đào mỏ quốc tế, hay đào mỏ Xuyên Thái Bình Dương (TPP).

Kế hoạch "L", tức là đưa gái trẻ đẹp của chúng ta xuất dương chinh chiến, lấy lỗ làm lời đã thành công vang dội và tiền chảy vào nước ta như nước sông Đà. Có thể bật mí một điển hình thành công của chiến dịch. Đó là người đẹp Ngọc Trinh, nữ hoàng nội y. Theo các chuyên gia thì Ngọc Trinh đạt tất cả những tiêu chí cần có của một thợ mỏ Việt Nam thế kỷ 21. Nàng cao ráo, vú to và giả nai thì số zách. Nên được cử qua bên kia bờ Thái Bình Dương với nhiệm vụ thiêng liêng là săn tìm những anh già ham gái trẻ. Thực ra việc này cũng không phải lần đầu trên đất nước chúng ta. Xưa kia có nàng công chúa đã gả cho vua Chăm Pha và nước ta đã được đưa dâu hai châu Ô và châu Lý. Mang theo tinh thần ấy, nàng Ngọc Trinh đã lên đường. Lần này con bò để nàng Ngọc Trinh xử là một tay tỷ phú Việt Kiều ăn chơi dối già nổi tiếng ở bên Mỹ có tên là Hoàng Kiều Công Công. Tuổi tác thật ra cũng không là gì khi Ngọc Trinh 27 tuổi, còn Hoàng Kiều cũng 27 tuổi, nhưng là 27 tuổi ngược tức 72 tuổi. Có xá gì đâu tình yêu tuyệt vời này khi họ yêu nhau, tuy là yêu bằng mắt. 

Chàng Hoàng Kiều hào hoa với những bộ đồ bóng cái tuyệt đẹp với chàng công công hai hệ. Chàng kể lại tình yêu tuyệt đẹp của mình với Ngọc Trinh :"Đêm bảy ngày ba, vào ra chưa kể". Khâm phục sự cường tráng của chàng Hoàng Kiều lắm, vì mặc dù tuổi chàng bằng tuổi ông ngoại của Ngọc Trinh, mặc dù súng pháo của chàng tắt điện từ lúc bố mẹ Ngọc Trinh còn ở truồng tắm mưa. Mặc dù nòng súng đại bác của chàng đã rút hàng co quắp và vĩnh viễn chỉ hướng 6 giờ nhưng chàng không thể từ bỏ cái số trâu già thích cỏ non. Không chơi được thì chơi chay, ngắm chay có sao đâu khi họ có tình yêu cao cả. Tình yêu của Ngọc Trinh với Hoàng Kiều thì chỉ cần tiền, càng nhiều càng ít. Còn tình yêu vô bờ bến của Hoàng Kiều với Ngọc Trinh thì chỉ là, yêu cầu Ngọc Trinh khỏa thân rồi uốn éo bước tới chàng, uốn éo mấy cái nữa rồi bước lui. Rồi lại điệu cũ, uốn éo bước tới bước lui như thế bẩy lần. Hoàng Kiều nói rằng đó là : Đêm bảy ngày ba, vào ra chưa kể của chàng. Thật là tuyệt vời khi thân hình tuyệt đẹp của nàng Tây Thi Việt Nam đang rờn rợn khích máy khi nhảy vũ điệu Nghê Thường Độc Ác trước chàng Đường Minh Hoàng nửa Việt nửa Mỹ đang lên đỉnh cho dù súng pháo hư nhưng con lợn lòng vẫn kêu thét. Hàng ngày nàng Ngọc Trinh của chúng ta, vì tổ quốc vì nhân dân nên cứ phải cắn răng lượn lờ bước bảy, bước ba như thế trước khuôn mặt chó hoang của Hoàng Kiều, cùng tia chiếu của đôi mắt mang hình viên đạn của chàng.

Nhưng thôi. Chúng ta hãy để cặp tài tử giai nhân ở lại với niềm hạnh phúc lớn lao của họ và quay về với chính sách kinh tế tuyệt vời của Đảng ta có tên kế hoạch "L". Sự thành công của Ngọc Trinh đã gây nên một cơn sốt thật sự trên đất nước ta. Ai cũng muốn là Ngọc Trinh, giống Ngọc Trinh. Ai cũng muốn đẻ con gái giống Ngọc Trinh để lớn lên hành động vì đất nước giống như Ngọc Trinh đã làm. Thật may mắn quá, đất nước Việt Nam chúng ta mà không có những em Ngọc Trinh ấy thì bỏ mẹ, mất cha nó nước rồi còn gì.

Kế hoạch sáng suốt và đầy tính nhân văn và vì con người của Đảng ta đã thành công vĩ đại. Biết dựa vào nhân dân để thực hiện quyết sách sáng tạo của mình để đem đô la về dựng xây đất nước. Đảng ta tài thật. Tài đến thế là cùng. Tiên sư Đảng ta....

Mai Tú Ân